|
Song thủ hổ bác
Chu Bá Thông nói „Ngươi nói là sư ca ta sau khi chết hiển linh à? Hay là
hoàn hồn sống lại? Đều không phải đâu. y là giả chết“.
Quách Tĩnh a một tiếng nói „Giả chết à?“ Chu Bá Thông nói „Phải rồi. Té
ra trước khi sư ca ta chết mấy ngày đã biết Tây độc rình rập gần đó. chỉ
cần y chết là sẽ tới cướp kinh thư. nên y dùng nội công thượng thừa bế
khí giả chết.
nhưng nếu nói cho các đệ tử biết mọi người giả vờ khóc lóc thì cũng
không thể giống lắm. Tây độc vô cùng giảo hoạt. nhất định sẽ nhìn thấy
chỗ sơ hở. nên nghĩ kế ấy để mọi người không ai biết. Lúc ấy sư ca ta
thân hình theo chưởng vọt ra khỏi quan tài. phóng luôn một chiêu Nhất
dương chỉ vào giữa mặt Tây độc.
Âu Dương Phong ngoài song cửa đã thấy rõ ràng sư ca ta chết rồi. mọi
chuyện đều nhìn thấy rất rõ. lúc ấy chợt thấy y trong quan tài vọt ra.
hoảng sợ hồn bất phụ thể. Y vốn mười phần úy ky sư ca ta. lúc ấy hoảng
sợ không kịp vận công đón đỡ. sư ca ta đánh một đòn là trúng. chiêu Nhất
dương chỉ ấy đánh trúng giữa mi tâm y. phá tan Cáp mô công mà y nhiều
năm khổ luyện. Âu Dương Phong trốn qua Tây Vực. nghe nói từ đó không trở
về Trung thổ nữa. Sư ca ta cười dài một hồi. ngồi xếp bằng trên bàn thờ.
Ta biết dùng chiêu Nhất dương chỉ ấy tiêu hao rất nhiều tinh lực. sư ca
ắt đang vận khí dưỡng thần. lúc ấy không dám tới làm kinh động. bèn chạy
ra ngoài tiếp ứng các sư điệt. đánh lùi đám địch nhân tập kích. Các sư
điệt nghe nói sư phụ chưa chết. ai cũng mừng rỡ. nhất tề trở về đạo quan.
chỉ kêu khổ một tiếng. không biết là to hay nhỏ.
Quách Tĩnh vội hỏi „Sao thế?“. Chu Bá Thông nói „Chỉ thấy sư ca ta thân
hình đổ về một bên. vẻ mặt rất kỳ lạ. Ta bước lên sờ một cái thấy sư ca
toàn thân lạnh buốt. lần này thì đúng là về cõi tiên rồi. Sư ca di ngôn
là phải cất quyển thượng và quyển hạ của Cửu âm chân kinh ở hai nơi. để
nếu vạn nhất bị mất cũng không đến nỗi rơi cả vào tay kẻ gian. Ta đem
quyển thượng kinh thư cất kỹ xong. mang quyển hạ trong người định tới
núi Nhạn Đãng phía nam để cất giấu. trên đường lại gặp Hoàng lão tà“.
Quách Tĩnh a một tiếng. Chu Bá Thông nói „Hoàng lão tà tính tình tuy cổ
quái nhưng vô cùng kiêu ngạo tự phụ. quyết không vô liêm sỉ như Âu Dương
Phong dám tới dùng sức cướp kinh thư. nhưng lần ấy thì vợ mới cưới của y
đang đi cùng y“.
Quách Tĩnh nghĩ thầm „Đây là mẹ của Dung nhi đây. Không biết bà ta có
liên quan gì tới việc này?“. Chỉ nghe Chu Bá Thông nói tiếp „Ta thấy y
mặt mày rạng rỡ. nói là mới cưới vợ. Ta nghĩ Hoàng lão tà thông minh cả
đời mà hồ đồ một lúc. lấy vợ có gì là tốt. bèn chọc ghẹo y vài câu.
Hoàng lão tà không hề tức giận. lại mời ta uống rượu. Ta kể lại chuyện
sư ca giả chết sống lại đánh trúng Âu Dương Phong.Vợ Hoàng lão tà nghe
thế xin ta cho mượn kinh thư để xem qua. Nàng nói không biết nửa điểm võ
công. chỉ là trong lòng hiếu kỳ. muốn xem bộ kinh thư hại chết không
biết bao nhiêu cao thủ võ lâm này rốt lại ra sao.
Ta tự nhiên là không chịu. Hoàng lão tà đối với người vợ trẻ kia vô cùng
yêu thương. chuyện gì cũng không muốn làm trái ý nàng. bèn nói:
Bá Thông. vợ ta quả thật không biết võ công đâu. nàng còn trẻ nên thích
những trò chơi mới lạ thôi. Ngươi cứ đưa nàng xem thì có hề gì? Nếu
Hoàng Dược Sư ta nhìn vào kinh thư của ngươi một cái. ta sẽ móc tròng
mắt đưa cho ngươi. Hoàng lão tà là nhân vật hạng nhất hạng nhì trên đời.
nói ra đương nhiên là một lời như núi. nhưng bộ kinh thư này quả thật
rất quan trọng nên ta chỉ lắc đầu. Hoàng lão tà không thích.
nói:
Ta há không biết người có chỗ khó xử sao? Ngươi chịu cho vợ ta xem một
lần. Hoàng mỗ sẽ có ngày báo đáp phái Toàn Chân ngươi. Nếu ngươi nhất
định không chịu thì đó là tùy ngươi. ai bảo ta kết bạn với ngươi làm gì?
Ta cũng chẳng quen biết gì các đệ tử phái Toàn Chân ngươi. Ta hiểu ý y.
người này đã nói thế là y không muốn động thủ với ta thì sẽ tìm cớ làm
khó bọn Mã Ngọc.
Khưu Xử Cơ. Người này võ công rất cao cường. nếu chọc giận y thì quả
thật không hay“. Quách Tĩnh nói „Phải rồi. Mã đạo trưởng. Khưu đạo
trường không đánh lại y đâu“.
Chu Bá Thông nói „Lúc ấy ta bèn nói:
„Hoàng lão tà. ngươi muốn nổi giận thì cứ tìm Lão Ngoan Đồng ta chứ tìm
bọn sư điệt của ta làm gì? Như thế há không phải cậy lớn hiếp nhỏ sao?
Vợ y nghe thấy ngoại hiệu Lão Ngoan Đồng của ta. cười khanh khách một
hồi nói:
Chu đại ca. ngươi thích nghịch ngợm đùa giỡn. mọi người đừng cãi vã nữa.
chúng ta cứ đùa giỡn thôi. Ta không xem bộ kinh thư bảo bối kia của
ngươi cũng được. Nàng quay lại nói với Hoàng lão tà:
Xem ra Cửu âm chân kinh bị họ Âu Dương kia cướp mất rồi. Chu đại ca
không có đâu mà đưa ra. ngươi cần gì phải ép buộc khiến y mất mặt? Hoàng
lão tà cười nói:
Đúng đấy. Bá Thông. hay là ta giúp ngươi đi tìm Lão Độc vật tính sổ. Y
võ công cao cường. ngươi không đánh nổi y đâu“.
Quách Tĩnh nghĩ thầm „Dung nhi và mẹ nàng cũng khôn ngoan quỷ quái như
nhau“ rồi xen vào „Họ nói khích ngươi đấy!“. Chu Bá Thông nói „Dĩ nhiên
ta biết chứ. nhưng ngoài miệng không chịu thua. Ta nói:
Kinh thư đang trong người ta. đưa cho tẩu tẩu xem một lần không hề gì.
Nhưng ngươi coi thường Lão Ngoan Đồng không giữ nổi kinh thư. vậy ta với
ngươi cứ tỷ thí xem sao. Hoàng lão tà cười nói:
Tỷ võ sẽ làm tồn thương hòa khí. ngươi là Lão Ngoan đồng.
Quách Tĩnh cười khẽ một tiếng. Chu Bá Thông nói "Bắn bi thì ta rất giỏi,
bèn nói ngay:
Tỷ thí thì tỷ thí, chẳng lẽ ta lại Sợ y Sao? Hoàng phu nhân cười nói:
Chu đại ca, nếu ngươi thua thì phải cho ta mượn xem kinh thư. Nhưng nếu
ngươi thắng thì ngươi muốn gì? Hoàng lão tà nói:
Phái Toàn Chân có của báu, chẳng lẽ đảo Đào Hoa lại không có. Y lấy
trong bọc ra một tấm áo đen nhánh đầy gai ném lên bàn. Ngươi đoán đó là
cái gì nào?". Quách Tĩnh nói "Nhuyễn vị giáp" Chu Bá Thông nói "Đúng đấy,
té ra ngươi cũng biết. Hoàng lão tà nói:
Bá Thông, ngươi võ công cao cường tự nhiên không cần tới tấm áo giáp hộ
thân này, nhưng ngày Sau ngươi cưới Nữ Ngoan đồng Sinh được Tiểu Ngoan
đồng, Tiểu Ngoan đồng mặc tấm Nhuyễn vị giáp này Sẽ có rất nhiều ích lợi,
không ai coi thường được. Chỉ cần ngươi bắn bi thắng ta thì bảo vật trấn
đảo này của đảo Đào Hoa Sẽ là của ngươi. Ta nói:
Nữ Ngoan đồng thì nói thế nào ta cũng không cưới, Tiểu Ngoan đồng đương
nhiên lại càng không Sinh ra, có điều tấm Nhuyễn vị giáp này của ngươi
rất nổi tiếng trong võ lâm, ta mà lấy được mặc ra bên ngoài, khắp giang
hồ phao tin ầm lên cũng không dở, hào kiệt thiên hạ biết rằng đảo chủ
đảo Đào Hoa thua dưới tay Lão Ngoan đồng. Hoàng lão tà nói ngay:
Ngươi đừng múa mép, cứ tỷ thí rồi Sẽ nói. Lúc ấy ba người bàn xong, mỗi
người chín viên tất cả có mười tám cái lỗ nhỏ, ai bắn chín viên vào lỗ
trước thì người ấy thắng.
Quách Tĩnh nghe tới đó, nhớ tới việc năm xưa cùng nghĩa đệ Đà Lôi chơi
bi trên Sa mạc, bất giác cười khẽ Chu Bá Thông nói "Bi thì ta vẫn mang
theo trong người, lúc ấy ba người cùng ra ngoài một bãi đất trống tỷ thí.
Ta để ý quan Sát thân hình pháp của Hoàng phu nhân, quả nhiên chưa học
qua võ công. Ta móc mấy cái lỗ dưới mặt đất, cho Hoàng lão tà bắn trước,
y thuận tay cầm lấy chín viên bọn ta bắt đầu tỷ thí. Công phu ám khí của
y độc bộ thiên hạ, Đàn chỉ thần thông nổi tiếng trong thiên hạ, y chỉ
cho rằng dùng bản lĩnh ấy là Sẽ thắng ta bắn bi ra Sẽ chiếm thượng phong
ngay. Nào ngờ trò chơi của trẻ con này So với ám khí thì đại đồng tiểu
dị, trong đó lại có yếu quyết. Mấy lỗ nhỏ ta khoét rất đặc biệt, bi thảy
vào là nhảy ra. Lúc ném không những kình lực Sử dụng phải vừa khớp không
nặng không nhẹ, vả lại kình lực phát tới đoạn cuối phải thu lại để triệt
tiêu lực nảy thì bi mới có thể nằm lại trong lỗ".
Quách Tĩnh không ngờ nhân Sĩ Trung nguyên bắn bi còn có nhiều chỗ tinh
vi như thế, trẻ con Mông Cổ chưa biết, chỉ nghe Chu Bá Thông dương dương
đắc ý nói tiếp "Hoàng lão tà bắn liền ba viên bi đều không Sai một ly,
nhưng cứ chạm vào lỗ lại nảy ra ngoài. Đến khi y hiểu được đạo lý trong
đó thì ta đã có năm viên nằm trong lỗ. Công phu ám khí của y quả nhiên
lợi hại, vừa chọn những chỗ khó Sử lực nhất đánh Số bi còn lại của ta ra
ngoài, vừa ném ba viên vào lỗ. Nhưng ta đã chiếm tiên cơ, đời nào để y
vượt lên. Tranh nhau ngươi lui kẻ tới một lúc, ta lại bắn được một viên
vào lỗ. Ta thầm đắc ý, biết lần này chắc chắn y thua rồi, cho dù là thần
tiên cũng không giúp được y. Hừ, ai ngờ Hoàng lão tà đột nhiên Sử dụng
quỷ kế, ngươi đoán là cách gì nào?" Quách Tĩnh nói "Y dùng võ công đánh
tay ngươi bị thương à?". Chu Bá Thông nói "Không phải, không phải. Hoàng
lão tà rất xấu xa, quyết không dùng cách ngu ngốc ấy. Bắn một hồi, y
biết không thể nào thắng được ta, chợt ngầm vận kình lên ngón tay, ba
viên bi bắn ra đánh vỡ nát ba viên của ta, bi của y thì vẫn còn nguyên
không Sứt mẻ". Quách Tĩnh kêu lên "A, là ngươi không còn bi để dùng nữa".
Chu Bá Thông nói "Đúng thế, ta chỉ còn cách tròn mắt nhìn y bắn từng
viên từng viên bi còn lại vào lỗ. Như thế kể như ta thua rồi".
Quách Tĩnh nói "Cũng không thể tính thế được Chu Bá Thông nói "Ta cũng
nói thế, nhưng Hoàng lão tà nói:
Bá Thông, chúng ta đã nói rõ ai thảy được chín viên vào lỗ trước thì
người ấy thắng, ngươi định chối à? Đừng nói là ta dùng bi bắn nát bi của
ngươi, cho dù là ta cướp mất bi khiến ngươi thiếu một viên bắn vào lỗ
thì cũng là ngươi thua. Ta nghĩ tuy y dùng gian kế nhưng rốt lại cũng
phải trách mình trước đó không nghĩ tới. chuyện này. Mà nói lại nếu bảo
ta dùng bi bắn nát bi của y mà bi của mình vẫn còn nguyên vẹn thì lúc ấy
quả thật ta làm không được, trong lòng cũng không khỏi khâm phục võ công
của y, liền nói:
Hoàng đại tẩu, ta Sẽ đưa chân kinh ra cho cô xem, trước buổi tối hôm nay
phải trả lại cho ta. Ta nói thêm câu ấy là Sợ họ mượn rồi không trả, lại
nói bừa rằng bọn ta không nói là mượn trong bao lâu, vẫn còn chưa đọc
xong thì ngươi làm gì? Mà lúc ấy kinh thư đã rơi vào tay họ, mười năm
cũng là mượn, một trăm năm cũng là mượn".
Quách Tĩnh gật đầu nói "Đúng, may là đại ca thông minh nghĩ tới chỗ ấy,
chứ nếu là ta nhất định là mắc lừa họ rồi". Chu Bá Thông lắc đầu nói "Nói
tới chuyện thông minh lanh lợi thì trong thiên hạ có ai bằng Hoàng lão
tà? Chỉ không biết y làm thế nào mà cưới được một người thông minh như
vợ y. Lúc ấy vợ y cười khẽ một tiếng, nói:
Chu đại ca, ngươi có ngoại hiệu là Lão Ngoan đồng nhưng không hồ đồ đâu
ngươi Sợ ta làm như Lưu Bị mượn Kinh Châu phải không? Ta Sẽ ngồi ở đây
xem, xem xong Sẽ lập tức trả lại cho ngươi, cũng chẳng cần đến tối, nếu
ngươi không yên tâm cứ ngồi cạnh đây canh chừng ta cũng được".
"Ta nghe nàng nói thế, bèn rút kinh thư trong bọc ra đưa cho nàng. Hoàng
đại tẩu đón lấy, bước tới dưới một gốc cây, ngồi lên tảng đá giở ra đọc.
Hoàng lão tà thấy ta có ý đề phòng bèn nói:
Lão Ngoan đồng, trên đời này có mấy người có võ công thắng được hai
chúng ta. Ta nói:
Chưa chắc đã có người thắng được ngươi, còn thắng được ta thì tính cả
ngươi cũng có bốn năm người. Hoàng lão tà cười nói:
Đó là ngươi tâng bốc ta thôi. Đông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái bốn
người võ công đều có Sở trường, không ai thắng được ai. Âu Dương Phong
lại bị Sư ca ngươi phá mất Cáp mô công, trong vòng mười năm nữa thì y So
với huynh đệ phải kém một bậc rồi. Còn có Thiết chưởng Thủy thượng phiêu
Cừu Thiên Nhận, nghe nói võ công cũng rất cao cường, lần ấy luận kiếm
trên Hoa sơn y không tới, nhưng công phu y có cao cường cũng chưa chắc
đã tới mức xuất thần nhập hóa. Lão Ngoan đồng, huynh đệ quyết không dám
coi thường võ công của ngươi, ngoài mấy người ấy ra thì trong võ lâm
tính ra ngươi là đệ nhất. Chúng ta mà liên thủ thì không ai chống đỡ
được. Ta nói:
Cái đó tự nhiên? Hoàng lão tà nói:
Cho nên ngươi cần gì phải lo lắng như thế có hai anh em ta ở đây, thiên
hạ còn có ai có thể tới cướp bộ kinh thư bảo bối của ngươi?" "Ta nghĩ
thấy không Sai, cũng hơi yên lòng, chỉ thấy Hoàng phu nhân từng trang
từng trang đọc từ đầu, miệng mấp máy, ta nhìn cũng hơi thấy buồn cười võ
công mà Cửu âm chân kinh ghi chép đều vô cùng tinh vi ảo diệu, nàng
không biết một chút võ học, tuy có thể đọc được chữ trong đó nhưng chỉ e
nửa câu cũng không hiểu nghĩa. Nàng thong thả đọc từ đầu đến cuối, mất
khoảng một giờ. Ta cũng Sốt ruột, thấy nàng giở tới trang cuối, nghĩ rốt
lại nàng cũng đã đọc xong, nào ngờ nàng lại giở lại đọc từ đầu, có điều
lần này đọc rất mau, chỉ trong khoảng thời gian uống cạn một tuần trà đã
xong".
"Nàng đưa kinh thư lại cho ta, cười nói:
Chu đại ca, ngươi mắc mưu Tây độc rồi, bộ Sách này không phải là Cửu âm
chân kinh! Ta giật nảy mình, nói:
sao lại không phải? Rõ ràng là Sư ca ta để lại, hình thù không hề có chỗ
nào khác. Hoàng phu nhân nói:
Hình thù không có chỗ nào khác thì có ích gì? Âu Dương Phong đã đánh
tráo bộ kinh thư của ngươi rồi, đây là một bộ Sách ghi chép tạp nham về
bói toán".
Quách Tĩnh ngạc nhiên nói "Chẳng lẽ trước khi Âu Dương Phong xông tới
quan tài của vương chân nhân đã đánh tráo chân kinh rồi à?" Chu Bá Thông
nói "Lúc ấy ta cũng nghĩ thế, nhưng ta vốn biết Hoàng lão tà thích những
chuyện khôn ngoan quỷ quyệt cũng không tin lời vợ y lắm. Hoàng phu nhân
thấy ta ngẩn người ra đó, không nói câu nào, nửa tin nửa ngờ, lại nói
tiếp:
"Chu đại ca, bản Cửu âm chân kinh ra Sao, ngươi có biết không?" Ta nói "Từ
khi kinh thư về tay tiên Sư huynh rồi không có ai giở qua. Tiên Sư huynh
năm trước từng nói y bỏ ra bảy ngày bảy đêm để đoạt lấy kinh thư là đễ
tránh một trường đại họa cho võ lâm chứ không quyết không phải có ý
riêng tư, nên di ngôn lại cho đệ tử phái Toàn Chân là bất cứ ai cũng
không được luyện tập võ công ghi chép trong kinh văn.
Hoàng phu nhân nói:
vương chân nhân có lòng nhân nghĩa như thế, quả thật khiến người ta vô
cùng khâm phục, nhưng cũng chính vì thế mới mắc lừa người ta. Chu đại
ca, người mở Sách ra mà xem. Lúc ấy ta rất ngần ngừ, nhớ lời di ngôn của
Sư ca, không dám động thủ. Hoàng phu nhân nói:
Đây là một quyển Sách bói toán lưu truyền khắp Giang Nam, không đáng nửa
đồng. Mà nói lại cho dù đây đúng là Cửu âm chân kinh thì ngươi chỉ cần
không luyện võ công trong đó thôi, chứ đọc thì có Sao đâu? Ta theo lời
giở ra xem, thì thấy quả là trong Sách ghi chép các bí quyết và cách
thức luyện các môn võ công, chứ có phải là Sách bói toán gì đâu?".
"Hoàng phu nhân nói:
Bộ Sách này ta đã đọc chơi lúc lên năm tuổi, thuộc lòng từ đầu tới cuối,
trẻ con Giang Nam bọn ta mười đứa thì có chín đứa thuộc làu. Nếu ngươi
không tin ta Sẽ đọc cho ngươi nghe. Nói xong câu ấy lập tức đọc thuộc
lòng xuôi róc từ đầu. Ta So Sánh với kinh thư, quả nhiên không Sai một
chữ.
Ta toàn thân lạnh buốt như rơi xuống hố băng. Hoàng phu nhân lại nói:
Bất kể ngươi bắt đầu từ trang nào hỏi ta, chỉ cần ngươi nói mấy chữ đầu
ta cũng có thể đọc hết. Đây là Sách học thuộc lòng từ nhỏ, đến già cũng
không quên được. Ta theo lời đem mấy đoạn ở giữa hỏi nàng, quả nhiên
nàng đọc thuộc làu, không có chỗ nào ngắc ngứ. Hoàng lão tà hô hô cười
lớn. Ta bừng bừng nổi giận, tiện tay xé nát bộ Sách ấy, châm lửa đốt
Sạch".
"Hoàng lão tà chợt nói:
Lão Ngoan đồng, ngươi cũng không cần nổi giận như trẻ con, ta đưa tấm
Nhuyễn vị giáp này cho ngươi. Ta không biết là bị y đùa cợt, chỉ cho
rằng y thấy khó xử nên muốn cho ta một vật quý báu để ta bớt giận, lúc
ấy vô cùng phiền não, lại nghĩ đó là bảo vật trấn đảo của người ta, Sao
lại đòi lấy của họ, chỉ cám ơn y mấy câu rồi về quê đóng cửa luyện võ.
Lúc ấy ta tự biết không phải là đối thủ của Âu Dương Phong, quyết ý khổ
luyện năm năm, luyện thành mấy môn công phu lợi hại rồi Sẽ tới Tây vực
tìm Tây độc đòi Sách. vật của Sư ca ta giao lại, Lão Ngoan đồng lại giữ
không được thì làm Sao nhìn mặt Sư cả".
Quách Tĩnh nói Tây độc gian hoạt như thế, không gặp y đòi nợ không xong.
Nhưng ngươi và Mã đạo trưởng, Khưu đạo trưởng cùng đi thì thanh thế há
chẳng lớn hơn Sao?". Chu Bá Thông nói "ờ,chỉ trách ta quá hiếu thắng,
đến nỗi bị đùa cợt một trận mà không biết, lúc ấy chỉ muốn củng bọn Mã
Ngọc thương lượng, rốt lại chắc cũng có người nhìn ra chỗ Sơ hở trong vụ
này. Qua mấy năm trên giang hồ đột nhiên có lời đồn nói Hắc Phong Song
Sát môn hạ đảo Đào Hoa lấy được Cửu âm chân kinh, luyện được mấy môn võ
công tinh diệu ghi chép trong đó, hoành hành khắp nơi. Ban đầu ta còn
không tin, nhưng về Sau tin đồn càng ngày càng rộng. Lại qua một năm,
Khưu Xử Cơ chợt tới nhà ta, nói y đã hỏi được Sự thật, quyển hạ Cửu âm
chân kinh quả thật bị môn nhân đảo Đào Hoa lấy được Ta nghe rất tức giận,
nói:
Hoàng Dược sư không phải là bạn bè! Khưu Xử Cơ hỏi ta:
sao Sư thúc lại nói Hoàng Dược sư không phải là bạn bè? Ta nói:
Y đi tìm Tây độc đòi Sách mà không cho ta biết, đòi được Sách rồi cho dù
không trả cho ta cũng nên báo cho ta một tiếng".
Quách Tĩnh nói "sau khi Hoàng đảo chủ đoạt được kinh thư, có lẽ vốn cũng
định trả cho ngươi nhưng bị đám đồ đệ xấu ăn trộm đi, ta thấy về chuyện
này thì y rất tức giận, ngay cả bốn đệ tử vô can cũng bị y đánh gãy chân,
trục xuất khỏi môn phái".
Chu Bá Thông không ngừng lắc đầu, nói ngươi và ta thành thật như nhau,
chuyện này nếu là ngươi, ngươi cũng nhất định bị lừa mà không biết. Hôm
ấy Khưu Xứ Cơ nói chuyện với ta một hồi, nghiên cứu võ công mấy hôm mới
từ biệt ta lên đường. Qua hai tháng y lại tới thăm ta. Lần này y đã hỏi
dò biết chắc là hai người Trần Huyền Phong, Mai siêu Phong đã trộm được
kinh thư của Hoàng lão tà, đang luyện hai môn võ công tà ác là Cửu âm
bạch cốt trảo và Tồi tâm chưởng.
Y mạo hiểm nghe ngóng tin tức của Hắc Phong Song Sát, mới biết quyển
kinh thư này của Hoàng lão tà vốn không phải cướp được chỗ Âu Dương
Phong, mà là trộm được từ tay ta".
Quách Tĩnh ngạc nhiên nói "Rõ ràng ngươi đốt kinh thư rồi, chẳng lẽ
Hoàng phu nhân đã đánh tráo, đưa ngươi một bộ kinh thư giả Sao?". Chu Bá
Thông nói "Chuyện đó thì ta đã đề phòng rồi. Lúc Hoàng phu nhân đọc bộ
kinh thư ấy, mắt ta không lúc nào rời khỏi nàng. Nàng không biết võ công,
tay chân có mau lẹ hơn cũng không qua khỏi con mắt của người đã luyện ám
khí như chúng ta. Nàng không đánh tráo mà là ghi nhớ kinh thư !".
Quách Tĩnh không hiểu, hỏi "Nhớ thế nào?". Chu Bá Thông nói "Huynh đệ,
ngươi đọc Sách thì mấy lần là thuộc làu?" Quách Tĩnh nói "Nếu dễ thì đại
khái là ba bốn mươi lần, còn nếu vừa dài vừa khó thì khoảng bảy tám mươi
lần, trăm lần cũng không chừng. Cho dù hơn trăm lần cũng chưa chắc đã
nhớ đúng được hết".
Chu Bá Thông nói "Phải rồi, nói tới tư chất thì không thể nói là ngươi
thông minh". Quách Tĩnh nói "Huynh đệ thiên tư ngu độn, bất kể đọc Sách
học võ đều tiến bộ rất chậm". Chu Bá Thông thở dài nói "việc đọc Sách
thì ngươi không hiểu rõ lắm, chúng ta chỉ nói chuyện học võ thôi. sư phụ
ngươi dạy một pho quyền pháp chưởng pháp, chỉ e cũng phải dạy vài mươi
lần ngươi mới học hết phải không Quách Tĩnh có vẻ ngượng nghịu, nói "Đúng
thế', rồi nói "Có lúc hiểu rồi lại nhớ không được, có lúc nhớ được thì
lại không biết Sử dụng".
Chu Bá Thông nói "Nhưng trên đời có người chỉ cần đứng bên cạnh nhìn qua
pho quyền cước ấy một lượt là lập tức nhớ hết ngay". Quách Tĩnh kêu lên
"Hoàn toàn không Sai! Con gái Hoàng đảo chủ là loại ấy Hồng ân Sư dạy võ
nghệ cho nàng, nhiều lắm là dạy hai lần, chưa bao giờ phải dạy tới lần
thứ ba". Chu Bá Thông thong thả nói "vị cô nương ấy thông minh như thế,
nhưng đừng chết yểu như mẹ cô ta! Hôm ấy Hoàng phu nhân mượn kinh thư
của ta đọc xong, chỉ nhìn qua hai lượt, có lẽ nàng đã nhớ không Sót một
chừ rồi. Nàng và ta vừa chia tay đã viết lại đưa chồng nàng". Quách Tĩnh
không kìm được nỗi hoảng Sợ, hồi lâu mới nói "Hoàng phu nhân không hiểu
ý nghĩa trong kinh thư lại có thể nhớ Suốt từ đầu đến cuối, Sao trên đời
lại có người thông minh như thế chứ?".
Chu Bá Thông nói "Chỉ e người bạn nhỏ của ngươi là Hoàng cô nương cũng
có thể làm như thế. Ta nghe Khưu Xử Cơ nói xong, vừa hoảng Sợ vừa xấu
hổ, hẹn với bảy đại đệ tử phái Toàn Chân gặp nhau bàn bạc. Mọi người bàn
đi tìm Hắc Phong Song Sát ép phải trả lại kinh thư. Khưu Xử Cơ nói:
"Nếu Hắc Phong Song Sát võ công cao cường cũng chưa chắc thắng được đệ
tử phái Toàn Chân. Họ là vãn bối của Sư thúc, Sư thúc lão nhân gia người
không cần đích thân xuất mã, khỏi bị anh hùng giang hồ biết được, nói
chúng ta cậy lớn hiếp nhỏ. Ta nghĩ không sai. lúc ấy sai Xử Cơ. Xử Nhất
đi tìm Hắc Phong song sát. năm người còn lại tiếp ứng giám thị bên cạnh
để đề phòng song sát lọt lưới“.
Quách Tĩnh gật đầu nói „Toàn Chân thất tử nhất tề xuất mã. Hắc Phong
song sát nhất định không đánh lại“. bất giác nhớ lại việc Mã Ngọc và lục
quái giả làm Toàn Chân thất tử trên đỉnh dốc núi dựng đứng ở Mông Cổ.
Chu Bá Thông nói „Nào ngờ Xử Cơ. Xử Nhất đuổi tới Hà Nam đã không thấy
hành tung của song sát đâu. vốn định bắt họ giải tới đảo Đào Hoa trả cho
Hoàng lão tà.
không ngờ họ trốn mất dạng Quách Tĩnh nói „Lục trang chủ vô cớ bị trục
xuất khỏi sư môn. cũng rất căm giận sư huynh. sư tỷ của ỵ“ Chu Bá Thông
nói „Không tìm được Hắc Phong song sát đương nhiên phải đi tìm Hoàng lão
tà. Ta đem quyển thượng Cửu âm chân kinh theo trong người để đề phòng
lại bị người khác ăn trộm. tới đảo Đào Hoa gây sự với y. Hoàng lão tà
nói:
Bá Thông. Hoàng Dược Sư trước nay nói một là một. Ta nói là quyết không
ghé mắt nhìn vào kinh thư của ngươi một cái. thì ta có nhìn lúc nào
không? Bộ Cửu âm chân kinh mà ta đọc là nội nhân viết ra chứ không phải
là kinh thư của ngươi. Ta nghe y cường từ đoạt lý. tự nhiên nổi giận.
cãi nhau hai ba câu. làm găng với y. đòi tìm vợ y nói lý lẽ. Y cười khổ.
đưa ta vào hậu đường.
ta nhìn thấy là giật nảy mình. té ta Hoàng phu nhân đã qua đời. trong
hậu đường là thờ linh vị của nàng“.
„Ta đang định hành lễ trước linh vị. Hoàng lão tà cười nhạt nói:
Lão Ngoan đồng. ngươi không cần phải giả vờ thương xót. nếu ngươi không
khoe khoang chân kinh rắm chó gì đó thì nội nhân cũng không đến nỗi phải
chia lìa với ta. Ta nói:
Cái gì? Y không trả lời. giận dữ nhìn ta. đột nhiên ứa nước mắt. qua một
hồi lâu mới nói nguyên nhân vợ y chết“. „Nguyên là Hoàng phu nhân muốn
giúp chồng nên ghi nhớ kinh văn. Hoàng Dược Sư vì chân kinh chỉ có quyển
hạ. luyện tập thì có hại. muốn tìm cách lấy được quyển thượng rồi mới
luyện tập. nào ngờ lại bị Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong lấy trộm.
Hoàng phu nhân muốn an ủi chồng nên định viết lại kinh văn. Nàng vốn
không hiểu ý nghĩa của kinh văn.
lúc đầu nhất thời cố ghi nhớ nên viết ra được. đến lúc ấy đã qua vài
năm. làm sao còn nhớ? Lúc ấy nàng đã có thai tám tháng. vất vả nhớ lại
mấy ngày mấy đêm.
viết ra được bảy tám ngàn chừ nhưng trước sau đều không liền lạc. tâm
lực hao kiệt. chợt bị lưu sản sinh được một đứa con gái. từ đó như một
ngọn đèn khô dầu.
Ngay cả Hoàng Dược Sư mưu trí hơn đời nhưng rốt lại cũng không cứu được
tính mạng của vợ“.
„Hoàng lão tà vốn vì chuyện ấy mà giận lây tới người ngoài. lúc ấy ái
thê qua đời. tâm trí thất thường. ăn nói bừa bãi với ta một lúc. Ta nghĩ
y mới chết vợ.
cũng không thèm chấp. chỉ cười cười nói:
Người là người luyện võ mà lại coi nặng tình nghĩa vợ chồng như thế.
không sợ người ta cười cho à? Y nói:
Vị phu nhân này của ta khác hẳn người khác. Ta nói:
Ngươi bị chết vợ. đúng là lúc chuyên tâm luyện công rất tốt. nếu mà đổi
là ta ấy à. thì đúng là mong còn không được? Vợ thì cứ chết càng sớm
càng tốt. xin chúc mừng. xin chúc mừng?“.
Quách Tĩnh ái chà một tiếng, nói "sao ngươi lại nói thế Chu Bá Thông hai
mắt đảo một cái, nói "Ta nghĩ thế nào thì nói thế ấy, có gì là không
được? Nhưng Hoàng lão tà vừa nghe thấy, đột nhiên nổi giận, phát chưởng
đánh vào ta, hai người bọn ta động thủ. Lần ấy đánh nhau, ta bị Ở đây
mười lăm năm".
Quách Tĩnh nói "Ngươi thua y à?". Chu Bá Thông cười nói "Nếu ta thắng
thì đã không phải ở đây. Y đánh ta trọng thương thổ huyết, ta chạy vào
động này, y đuổi theo lại đánh gãy hai chân ta, đòi ta phải giao quyển
thượng Cửu âm chân kinh ra, nói muốn đốt đi để tế vợ ỵ" Ta giấu kinh thư
trong động, mình thì ngồi chặn ngoài cửa, chỉ cần y dùng Sức xông vào
cướp ta Sẽ hủy kinh thư ngay. Y nói:
Cũng có cách để ngươi rời khỏi hang này. Ta nói:
Chúng ta cứ thử xem!" Một phen hao tốn thời gian này tính ra mất đúng
mười lăm năm. Người này rất tự phụ, không lấy việc bỏ đói để ép buộc ta,
dĩ nhiên càng không hạ độc vào thức ăn thức uống, chỉ là tìm trăm phương
ngàn kế để dụ ta ra khỏi động. Ta ra khỏi động đại tiện tiểu tiện thì y
cũng không nhân lúc ấy mà vào, chiếm một cái tiện nghi xấu xa. Có lần ta
giả đi đại tiện một giờ, y trong lòng ngứa ngáy nhưng cũng nén được".
Nói tới đó hô hô cười rộ. Quách Tĩnh nghe thấy cũng thú vị, vị nghĩa
huynh này lại đấu trí với người ta như thế.
Chu Bá Thông nói "Mười lăm năm nay y dùng hết tâm trí nhưng thủy chung
vẫn không làm gì được ta. Chỉ là đêm qua Suýt nữa ta đã thua y rồi, nếu
không phải trời xui đất khiến cho huynh đệ ngươi đột nhiên tới giúp thì
bộ kinh thư này đã lọt vào tay Hoàng lão tà rồi. Ờ, Bích hải triều Sinh
khúc của Hoàng lão tà hàm chứa nội công thượng thặng, quả thật rất cao
cường!".
Quách Tĩnh nghe y kể lại phen ân oán ấy, trong lòng ý nghĩ dồn dập dâng
lên, hỏi "Đại ca, từ nay trở đi ngươi định làm gì?". Chu Bá Thông cười
nói "Ta cứ hao tốn thời gian với y, xem Hoàng lão tà Sống lâu hay ta
Sống lâu hơn vài năm.
|
|