|
Vốn là hôm trước Khưu Xử Cơ giết được tên Hán gian Vương Đạo Càn, ở thôn
Ngưu Gia kết giao với Quách Khiếu Thiên, Dương Thiết Tâm hai người lại
giết sạch đám quân Kim và nha dịch đuổi bắt thích khách, trong lòng thỏa
mãn, tới Hàng Châu xong mấy ngày liên tiếp đi du ngoạn phong cảnh Tây Hồ.
Cát Lĩnh phía bắc Tây Hồ là nơi Cát Hồng thời Tấn luyện đan, là thắng
địa của Đạo gia. Khưu Xử Cơ cứ buổi sáng đi dạo khắp nơi, buổi chiều về
đạo quán Cát Lĩnh tu luyện nội công, nghiền ngẫm kinh tạnh. Hôm ấy đi
qua phường Thanh Hà, chợt thấy mười mấy người quan binh thất thểu đi
ngang, đao mẻ giáo rách, cung đứt thương gãy, rõ ràng là thua trận chạy
về. Y ngạc nhiên nghĩ thầm:
- Hiện nay chưa đánh nhau với nước Kim, cũng không nghe nói quanh đây có
trộm cướp nào làm loạn, không biết quan binh thua trận ở đâu?
Bèn hỏi dò dân quanh đó nhưng ai cũng ngơ ngác không biết. Y nảy lòng
hiếu kỳ bèn đi theo, thấy đám quan quân ấy tiến vào doanh phòng chỉ huy
sở doanh Oai Quả. Đến đêm y lần vào đó bắt được một tên lính, lôi ra một
hẻm nhỏ tra vấn. Tên lính kia đang thiu thiu ngủ đột nhiên bị dao sắc kề
vào cổ, đời nào dám giấu diếm chút gì, lập tức kể lại việc tróc nã hai
người Quách Dương ở thôn Ngưu Gia. Khưu Xử Cơ không khỏi thầm kêu khổ,
chỉ nghe tên lính kia nói: Quách Khiếu Thiên đã chết tại đương trường,
Dương Thiết Tâm cũng bị trọng thương không biết chạy đi đâu, quá nửa là
chết rồi, lại nói vợ Quách Dương hai người rốt lại bị bắt sống nhưng đi
được nửa đường thì không biết tại sao lại có một toán quân mã xông ra
đánh nhau lộn bậy một hồi, quan binh thua to. Khưu Xử Cơ nghe thấy vô
cùng bi phẫn, lại nghĩ tên lính này vâng lệnh trên sai khiến, quả thật
không thể làm chủ, lúc ấy cũng không nói gì tới y, chỉ hỏi:
- Thượng quan của ngươi là ai?
Tên lính ấy đáp:
- Chỉ huy đại nhân y... y họ Đoàn... tên là... tên là Thiên Đức.
Khưu Xử Cơ thả tên lính ấy, lần vào chỉ huy sở tìm Đoàn Thiên Đức, nhưng
tìm khắp nơi không thấy. Sáng sớm hôm sau, trên cán cờ trước Chỉ huy sở
có treo một cái đầu người làm hiệu lệnh thị chúng. Khưu Xử Cơ nhìn thấy
phát hoảng, té ra chính là đầu của người bạn mới quen là Quách Khiếu
Thiên, vừa thương xót vừa căm hờn, nghĩ thầm:
- Khưu Xử Cơ ơi Khưu Xử Cơ, hai người bạn này là dòng dõi trung nghĩa,
có lòng tốt mời ngươi uống rượu, ngươi lại làm họ bị liên lụy tan nhà
nát cửa. Nếu ngươi không báo thù rửa hận cho họ thì làm sao còn xứng
đáng là nam tử hán đại trượng phu?
Nghĩ tới lúc sôi máu, vụt tay một cái, đánh vỡ đôi cái bệ đá dưới cột cờ
trước chỉ huy sở. Đến nửa đêm y leo lên cột cờ gỡ cái đầu Quách Khiếu
Thiên xuống, chạy ra cạnh Tây Hồ đào một hố chôn cất, cúi lạy vài lạy,
bất giác ứa lệ, lầm rầm khấn:
- Hôm trước bần đạo nhận lời truyền thụ nghệ cho hậu duệ của hai vị, bần
đạo bình sinh nói là làm, nếu không dạy dỗ được hậu nhân của hai vị
thành nhân vật anh hùng thì ngày khác làm sao còn mặt mũi gặp hai vị
dưới suối vàng.
Trong lòng tính toán, trước tiên phải tìm giết Đoàn Thiên Đức báo thù
cho Quách Dương, sau đó sẽ đi cứu vợ hai người, thu xếp cho họ một nơi
yên ổn, nếu trời thương sinh được hai đứa con mồ côi cha lúc còn trong
bụng mẹ thì sẽ lưu được dòng dõi cho hai vị hảo hán. Y hai đêm liên tiếp
lén xông vào chỉ huy doanh Oai Quả nhưng đều không tìm được Chỉ huy Đoàn
Thiên Đức, nghĩ chắc tên này tham hưởng lạc không giữ quân kỷ, không ngủ
trong doanh trại đồng cam cộng khổ với quân sĩ. Giờ Thìn hôm thứ ba y
thẳng tới trước cổng doanh trại, cao giọng quát lớn:
- Đoàn Thiên Đức đâu, mau ra đây gặp ta.
Đoàn Thiên Đức vì việc cái đầu của Quách Khiếu Thiên bị mất cắp, đang
tra vấn vợ Quách Khiếu Thiên là Lý Bình trong phòng, muốn nàng khai ra
chồng mình có người bạn nào to gan coi thường phép nước, chợt nghe bên
ngoài ồn ào, thò đầu qua cửa sổ nhìn ra, chỉ thấy một đạo sĩ cao lớn oai
phong lẫm liệt, hai tay túm hai tên lính đập ngang bổ dọc, đánh bọn quân
sĩ kêu trời kêu đất. Đám Quân tá đua nhau quát:
- Phóng tên?
Nhưng trong lúc thảng thốt, đám quân sĩ kẻ tìm được cung thì không tìm
ra tên, kẻ tìm được tên thì lại không biết cung ở đâu. Đoàn Thiên Đức cả
giận, tuốt yêu đao xông thắng ra, quát lớn:
- Định làm phản à?
Rồi vung đao chém ngang hông Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ thấy là một viên võ
quan bèn vứt tên lính trong tay đi, không né không đỡ, tay trái chụp một
cái đã nắm cứng cổ tay y, quát lớn:
- Thằng cẩu tặc Đoàn Thiên Đức ở đâu?
Đoàn Thiên Đức cổ tay đau buốt, toàn thân nhũn ra, vội nói:
- Đạo gia muốn tìm Đoàn Thiên Đức đại nhân à? Y... y uống rượu trên
thuyền ở Tây Hồ, cũng không biết hôm nay có về không.
Khưu Xử Cơ tưởng thật bèn buông tay ra. Đoàn Thiên Đức quay qua hai tên
lính nói:
- Các ngươi mau dẫn vị đạo gia này tới ven hồ tìm Đoàn Chỉ huy.
Hai tên lính còn chưa hiểu, Đoàn Thiên Đức quát:
- Mau lên, mau lên, đừng để đạo gia nổi giận.
Hai tên lính lúc ấy mới hiểu ý quay người chạy ra ngoài. Khưu Xử Cơ cũng
chạy ra theo. Đoàn Thiên Đức đời nào dám ở ại, vội dắt mấy tên lính, áp
giải Lý Bình chạy mau qua chỉ huy sở doanh Hùng Tiết. Viên Chỉ huy sứ
doanh này là bạn rượu thịt với y, vừa nghe kể chuyện, đang định điểm
binh tróc nã tên ác đạo, đột nhiên ngoài doanh vang lên tiếng huyên náo,
quân vào báo rằng có một đạo sĩ đánh vào, nghĩ rằng hai tên quân sĩ dẫn
đường bị tra vấn không chịu nổi, đã nói ra nơi Đoàn Thiên Đức thường tới.
Đoàn Thiên Đức là con chim phải cung sợ cành cây cong, cũng không nhiều
lời, mang tùy tùng và Lý Bình bỏ chạy, lần này là chạy qua chỉ huy sở
doanh Toàn Tiệp ngoài thành. Doanh này địa thế chật hẹp Khưu Xử Cơ nhất
thời tìm y không được. Đoàn Thiên Đức vừa hơi định thần, nghĩ tới việc
đạo nhân nhân giữa đám ngàn vạn quân sĩ tả xông hữu đột, đúng là không
lạnh mà run. Lúc bấy giờ cổ tay y bắt đầu đau buốt, càng lúc càng sưng
vù lên, tìm tới thầy thuốc chữa trật đả trong doanh thì xương cổ tay đã
bị gãy làm hai. Bó nẹp rịt thuốc xong, trong đêm không dám về nhà, cứ ở
lỳ trong chỉ huy sở doanh Toàn Tiệp. Ngủ đến nửa đêm, ngoài doanh lại có
tiếng la thét ồn ào, nói là tên lính canh trên đồi tự nhiên mất tích.
Đoàn Thiên Đức hoảng sợ nhảy xuống giường, biết tên lính kia chắc đã bị
đạo sĩ bắt đi tra vấn, bất kể là mình ở doanh trại nào y cũng có thể tìm
tới, đánh thì không lại, chạy cũng không thoát, làm thế nào là tốt? Đạo
sĩ ấy đã gặp mình rồi, chỉ vì riêng mình mà tìm tới, quan quân trong
doanh tuy đông nhưng vị tất đã có thể bảo vệ mình yên ổn. Đang hoảng hốt
chợt nhớ tới ông bác xuất gia ở chùa Vân Thê, võ công cao cường, không
bằng tới đó nhờ vả, lại nghĩ đạo sĩ kia tìm tới làm khó mình, nhất định
có liên quan tới vụ án Quách Khiếu Thiên, nếu đem Lý Bình theo, lúc nguy
cấp có thể lấy nàng để uy hiếp, tên ác đạo kia sẽ không dám thản nhiên
động thủ, lập tức ép Lý Bình cải trang thành quân sĩ, kéo nàng theo cứa
sau doanh trại chạy ra, trong đêm lặn lội tìm tới chùa Vân Thê.
Bác y xuất gia đã lâu, pháp danh là Khô Mộc, là ưụ trì chùa Vân Thê,
trước đây vốn là võ quan, về võ công là đệ tử chân truyền của phái Tiên
Hà, một chi của phái Thiếu Lâm ở vùng giáp giới Mân Chiết. Y vốn không
coi Đoàn Thiên Đức là người, không hề đi lại, lúc ấy thấy cháu nửa đêm
hớt hải tìm tới, mười phần ngạc nhiên, liền lạnh lùng hỏi:
- Ngươi tới đây làm gì?
Đoàn Thiên Đức biết ông bác xưa nay vốn căm ghét quân Kim, nếu nói ra
việc mình hội đồng với quân Kim tới bắt Quách Dương hai người chỉ sợ y
giết mình ngay, vì vậy trên đường đã bịa sẵn một câu chuyện đầy đủ, vừa
nhìn thấy ông bác thần sắc không hay vội quỳ xuống dập đầu, luôn miệng
nói:
- Điệt nhi bị người ta khinh khi làm nhục, tới đây xin bá phụ làm chủ
cho.
Khô Mộc nói:
- Ngươi là quan quân trong doanh không khinh khi làm nhục người ta thì
người ta đã cảm tạ trời đất rồi, ai mà dám khinh khi làm nhục ngươi?
Đoàn Thiên Đức sắc mặt đầy vẻ thẹn thùng nói:
- Điệt nhi không cãi nhau mà là bị một tên ác đạo đuổi chạy khắp nơi
không còn đường thoát. Xin bá phụ nể mặt người cha đã qua đời của cháu,
cứu mạng diệt nhi.
Khô Mộc thấy y nói rất đáng thương, bèn hỏi:
- Đạo nhân ấy đuổi ngươi để làm gì?
Đoàn Thiên Đức biết càng nói về những điều bậy bạ của mình thì càng dễ
được tin, bèn nói:
- Điệt nhi đáng chết, đáng chết. Hôm trước diệt nhi cùng mấy người bạn
tới Nhà ngói phía tây cầu Thanh Lãnh chơi bời...
Khô Mộc khịt mũi hừ một tiếng, sắc mặt lập tức tỏ vẻ rất khó chịu.
Nguyên thời Tống gọi kỹ viện là Nhà ngói hoặc Viên ngói, lấy ý câu “Tới
thì ngói hợp, đi thì ngói vỡ” ý tứ là nói dễ hợp dễ tan. Đoàn Thiên Đức
lại nói:
- Điệt nhi có quen một cô ở đó, hôm ấy đang ca hát bồi tiếp diệt nhi
uống rượu, chợt có một đạo nhân tiến vào, nói cô ta là hay lắm, định mời
cô ta ngồi cùng.
Khô Mộc tỏ không thích, nói:
- Nói bậy! Người xuất gia lại tới chỗ hạ lưu ấy à?
Đoàn Thiên Đức nói:
- Thật mà, điệt nhi lúc ấy cũng chọc ghẹo mấy câu, bảo y ra ngoài. Đạo
nhân ấy rất hung dữ, lại chửi diệt nhi sắp tới sẽ bị đầu một nơi thân
một nẻo, làm ầm lên ở đó.
Khô Mộc nói:
- Tại sao lại đầu một nơi thân một nẻo?
Đoàn Thiên Đức nói:
- Y nói quân Kim nay mai sẽ qua sông đánh xuống Nam, sẽ giết sạch quan
quân Đại Tống chúng ta.
Khô Mộc đùng đùng nổi giận nói:
- Y nói thế à?
Đoàn Thiên Đức nói:
- Đúng thế. Cũng là tính tình điệt nhi không tốt, bèn cãi nhau với y,
nói nếu quân Kim qua sông bọn ta sẽ liều mạng tử chiến, cũng chưa chắc
đã thua.
Câu này quả rất hợp ý Khô Mộc, chỉ thấy ông ta gật đầu lia ha, cảm thấy
thằng cháu mình tự lúc lọt lòng đến nay chỉ có câu này là giống con
người nhất. Đoàn Thiên Đức thấy y gật đầu, trong bụng mừng thầm, nói:
- Hai người cãi nhau một lúc bèn đánh nhau, điệt nhi lại không phải là
địch thủ của tên ác đạo ấy. Y cứ thế đuổi theo, diệt nhi không có nơi
nào chạy trốn, chỉ còn tới đây cầu cứu bá phụ.
Khô Mộc nói:
- Ta là người xuất gia, không hơi đâu can thiệp vào chuyện ghen tuông
của các ngươi.
Đoàn Thiên Đức nài nỉ:
- Chỉ xin bá phụ cứu mạng cho cháu, từ nay trở đi quyết không dám như
thế nữa.
Khô Mộc nghĩ tới tình nghĩa anh em ngày trước, lại bực đạo nhân kia ăn
nói hồ đồ, bèn nói:
- Được rồi, ngươi cứ ra nhà khách của chùa mà tránh mặt y vài hôm, nhưng
không được làm bậy đấy.
Đoàn Thiên Đức luôn miệng vâng dạ. Khô Mộc thở dài nói:
- Một viên võ quan mà lại vô dụng như thế. Nếu quân Kim qua sông đánh
tới thật, thì làm thế nào được? Ôi, nghĩ lại ta năm xưa...
Lý Bình bị Đoàn Thiên Đức khống chế uy hiếp, đứng cạnh nghe y bịa đặt
như thế nhưng không dám hé miệng nói một câu. Giờ thân chiều hôm ấy, Tri
khách tăng chạy vào bẩm với Khô Mộc:
- Phía ngoài có một đạo nhân kêu réo chửi mắng rất hung dữ, luôn miệng
đòi Đoàn... Đoàn trưởng quan ra gặp y.
Khô Mộc gọi Đoàn Thiên Đức tới. Đoàn Thiên Đức hoảng sợ nói:
- Là y rồi, đúng là y rồi.
Khô Mộc nói:
- Đạo nhân kia hung dữ như thế, y thuộc môn phái nào vậy?
Đoàn Thiên Đức nói:
- Không biết là đạo sĩ từng ở đâu, cũng không thấy võ công của y có chỗ
nào hay, chỉ bất quá cánh tay rất khỏe, điệt nhi vô dụng nên không chống
được.
Khô Mộc nói:
- Được, ta ra gặp y.
Rồi lập tức ra đại điện. Khưu Xử Cơ đang định xông vào nội điện, viên
Giám tự đang liều mạng cản lại nhưng cản không được. Khô Mộc ra tới bèn
đẩy nhẹ vào tay Khưu Xử Cơ một cái, ngầm dụng nội lực, nghĩ sẽ đẩy được
y ra, nào ngờ thấy như đẩy vào túi bông, thầm biết là không hay, đang
muốn thu kình lực về thì đã không kịp, thân hình không tự chủ được đã bị
hất bay ra bùng một tiếng, lưng đập vào cái bàn hương án, lách cách mấy
tiếng, cái bàn hương án bị đập gãy một nửa hương đèn giá nến rơi tung
tóe xuống đất. Khô Mộc cả kinh nghĩ thầm:
- Đạo nhân này võ công rất cao minh, đâu chỉ có cánh tay khỏe mà thôi?
Lúc ấy bèn chắp tay hỏi chuyện, nói:
- Đạo trưởng quang lâm tệ tự, có gì chỉ giáo?
Khưu Xử Cơ nói:
- Ta tới tìm một tên ác tặc họ Đoàn.
Khô Mộc biết mình quyết không phải là địch thủ của y, bèn nói:
- Người xuất gia ôm lòng từ bi, đạo trưởng cần gì phải suy nghĩ theo lối
thế nhân như vậy?
Khưu Xử Cơ không đếm xỉa tới, sãi chân bước vào nội điện. Lúc ấy Đoàn
Thiên Đức đã lôi Lý Bình trốn vào mật thất. Chùa Vân Thê hương hỏa cực
thịnh, lại đang là mùa dâng hương, thiện nam tín nữ bốn Phương kéo tới
nườm nượp. Khưu Xử Cơ không tiện lục soát, cười nhạt mấy tiếng lùi ra.
Đoàn Thiên Đức từ chỗ trốn bò ra. Khô Mộc tức giận nói:
- Đây mà là đạo sĩ rừng à? Nếu không phải y thủ hạ lưu tình thì cái mạng
già này của ta cũng đã không còn rồi.
Đoàn Thiên Đức nói:
- Chỉ e tên ác đạo ấy là tế tác của quân Kim phái tới do thám, nếu không
thì sao cứ theo làm khó quan quân Đại Tống chúng ta?
Tri khách tăng quay vào bẩm, nói đạo nhân kia đã đi rồi. Khô Mộc nói:
- Y có nói gì không?
Tri khách tăng nói:
- Y nói nếu chùa ta không giao ra vị... vị... Đoàn trưởng quan này, thì
y quyết không thôi.
Khô Mộc giận dữ nhìn Đoàn Thiên Đức một cái, nói:
- Ngươi nói chuyện không thật thà rõ ràng, ta cũng khó mà xét đoán. Chỉ
là đạo nhân ấy võ công rất cao cường, nếu ngươi rơi vào tay y thì quả
thật khó giữ được tính mạng.
Trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
- Ngươi không trốn ở đây được rồi. Sư đệ ta là Tiêu Mộc thiền sư công
lực cao hơn ta nhiều, chỉ có y hoặc giả còn có thể đối địch được với đạo
nhân kia, ngươi tới chỗ y trốn tránh vậy.
Đoàn Thiên Đức đời nào dám nói nửa chữ không, liền nhận lấy thư, luôn
đêm thuê thuyền tới Gia Hưng, vào gặp Tiêu Mộc thiền sư trụ trì chùa
Pháp Hoa. Tiêu Mộc làm sao biết người tùy tùng y dắt theo là đàn bà,
được thư của sư huynh liền cho y ở lại nào ngờ Khưu Xử Cơ tra hỏi được
tung tích liền đuổi tới nhìn thấy Lý Bình trong hậu viên, đang định xông
vào lục soát thì Đoàn Thiên Đức đã kéo Lý Bình xuống mật thất dưới đất.
Khưu Xử Cơ còn cho rằng Bao Tích Nhược cũng bị nhốt trong chùa, nhất
định bắt Tiêu Mộc giao người ra. Y chính mắt nhìn thấy nên bất kể Tiêu
Mộc giải thích thế nào cũng không tin. Hai người càng cãi càng căng,
Khưu Xử Cơ thi triển võ công, Tiêu Mộc biết mình không phải là địch thủ,
y vốn chơi thân với Giang Nam thất quái bèn mời Khưu Xử Cơ gặp nhau trên
Túy Tiên lâu. Cái vạc đồng mà Khưu Xử Cơ bưng là lấy từ chùa Pháp Hoa.
Đến khi đụng đầu với quân Kim trên Túy Tiên lâu, Khưu Xử Cơ hiểu lầm lại
càng sâu.
*
* *
Tiêu Mộc vốn không biết bao nhiêu về nội tình chuyện này, cùng Giang Nam
thất quái ra khỏi tửu lâu về tới chùa Pháp Hoa bèn kể việc sư huynh Khô
Mộc thiền sư gửi người tới, lại nói:
- Nghe nói: Toàn Chân thất tử võ công cao cường, đều học được chân
truyền của Trùng Dương chân nhân ngày trước, trong đó Trường Xuân tử là
kiệt xuất nhất, quả nhiên danh bất hư truyền. Người này tuy lỗ mãng
nhưng xem ra cũng không phải là kẻ vô lý gây rối, lại không thù không
oán với lão nạp, nhất định bên trong có chuyện hiểu lầm lớn.
Toàn Kim Phát nói:
- Xin đưa hai người lệnh sư huynh giới thiệu ra đây hỏi cho kỹ xem.
Tiêu Mộc nói:
- Không sai, tôi cũng chưa hỏi han gì họ.
Đang định sai người đi mời Đoàn Thiên Đức, Kha Trấn Ác nói:
- Gã Khưu Xử Cơ kia tính nết nóng nảy quá, cứ tới hung hăng đòi người,
không coi nhân vật võ lâm Giang Nam ra gì. Phái Toàn Chân của họ xưng
hùng ở phương Bắc, xuống phương Nam lại muốn hoành hành bá đạo như thế
cũng chưa biết chừng. Muốn giải quyết vụ hiểu lầm này thì nói chuyện
không xong, nhất định phải dựa vào võ công để quyết thắng phụ, nhưng
chúng ta từng người một động thủ với y thì không ai chống nổi. Y nếu tốt
thì không tới, tới thì không tốt...
Chu Thông nói:
- Chúng ta chờ y tới thì nhất tề xông lên?
Hàn Bảo Câu nói:
- Tám người đánh một à? E không phải là hảo hán.
Toàn Kim Phát nói:
- Không phải chúng ta muốn đánh giết y, chẳng qua chỉ muốn y bình tĩnh
nghe Tiêu Mộc đại sư nói chuyện cho rõ ràng.
Hàn Tiểu Oanh nói:
- Nếu giang hồ đồn ra rằng Tiêu Mộc đại sư và Giang Nam thất quái lấy
đông hiếp ít, há chẳng phải làm mất tiếng tăm của chúng ta sao?
Tám người đang bàn bạc chưa quyết chợt nghe trên đại điện vang lên một
tiếng chuông lớn, như hai vật bằng đồng đập vào nhau, mọi người nghe một
tràng ong ong vang rền không dứt. Kha Trấn Ác nhảy dựng lên kêu:
- Y tới rồi!
Tám người chạy ra đại điện, lại nghe một tiếng chuông nữa, còn kèm thêm
cả tiếng kim khí vỡ nát chỉ thấy Khưu Xử cơ Cầm Cái vạc đồng đang đập
mạnh vào cái chuông sắt treo trên điện, sau vài tiếng cái vạc đã thủng
một lỗ. Đạo nhân kia râu tóc dựng ngược, mắt trợn tròn xoe, tức giận
không sao dằn được. Giang Nam thất quái không biết Khưu Xử Cơ vốn cũng
không phải là kẻ ngang tàng không biết đạo lý như thế, chỉ vì y đuổi
theo Đoàn Thiên Đức liên tiếp mấy ngày không bắt được, lửa giận càng lúc
càng tăng, lại đem lòng căm hận quân Kim vốn cộng dồn cả làm một. Thất
quái lại cho rằng y cậy võ công cao cường khinh người bèn quyết ý đánh
nhau một trận. Toàn Chân thất tử oai danh càng cao thì thất quái càng
không chịu nhường nhịn, nếu Khưu Xử Cơ chỉ là một kẻ vô danh lại rất dễ
nói chuyện.
Hàn Bảo Câu kêu lên:
- Thất muội, anh em ta lên trước.
Y là anh họ Hàn Tiểu Oanh, tính tình nóng nảy. Soạt một tiếng, ngọn Kim
long tiên trong lưng đã rút ra trên tay, một chiêu Phong quyển vân tàn
cuốn mau tới cổ tay phải cầm vò của Khưu Xử Cơ. Hàn Tiểu Oanh cũng tuốt
trường kiếm phóng thẳng vào hậu tâm Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ trước sau thụ
địch, tay phải xoay một cái, choang một tiếng, ngọn Kim long tiên đánh
lên cái vạc, thân hình cũng đồng thời hơi nghiêng đi đã tránh qua mũi
kiếm đâm vào hậu tâm.
Thời cổ Ngô Việt đánh nhau, Việt Vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật nghĩ
cách diệt nước Ngô. Nhưng thủ hạ của Ngô vương có đại tướng Ngũ Tử Tư
học được binh pháp của Tôn Tử, huấn luyện sĩ tốt vô cùng tinh nhuệ.
Câu Tiễn thấy quân mình võ nghệ không bằng đối phương, phiền muộn không
vui. Một hôm chợt có một thiếu nữ xinh đẹp tới nước Việt, kiếm thuật vô
cùng tinh diệu. Câu Tiễn cả mừng, mời nàng về dạy kiếm pháp cho quân
Việt, cuối cùng dùng đó diệt nước Ngô. Gia Hưng là nơi giáp giới Ngô
Việt ngày trước, hai nước đánh nhau đều lấy đó làm chiến trường, bộ Việt
nữ kiếm pháp này cũng từ đó lưu truyền ra thiên hạ. Chỉ là kiếm pháp mà
cô gái dạy cho quân Việt ngày trước nhằm quyết thắng trên chiến trường
nên chỉ chú trọng vào việc chém tướng đâm ngựa, chứ dùng để giao đấu với
danh gia võ thuật trên giang hồ thì không đủ phần linh động mau lẹ.
Đến cuối thời Đường, ở Gia Hưng xuất hiện một danh gia kiếm thuật, y dựa
vào yếu chỉ của kiếm pháp thời cổ mà đổi mới, trong chỗ lợi hại lại ẩn
giấu thêm nhiều biến hóa phức tạp. Hàn Tiểu Oanh theo sư phụ học được lộ
kiếm pháp ấy, tuy chưa thật tinh thông nhưng kiếm chiêu cũng đã bất phàm,
cái ngoại hiệu Việt nữ kiếm của nàng là nhờ kiếm pháp mà được.
Vừa qua mấy chiêu, Khưu Xử Cơ thấy kiếm pháp của nàng ảo diệu, lập tức
lấy nhanh đánh nhanh. Kiếm pháp của nàng nhanh, Khưu Xử Cơ ra tay càng
nhanh, tay trái cầm vạc đồng đón đỡ ngọn Kim long tiên của Hàn Bảo câu.
Chưởng phải đánh nhanh, lúc chém lúc chụp, toan đoạt thanh trường kiếm
trong tay Hàn Tiểu Oanh. Trong chớp mắt Hàn Tiểu Oanh đã gặp nguy hiểm,
bị bức lùi tới cạnh tượng Phật.
Nam Sơn tiều rử Nam Hy Nhân và Tiếu Di Đà Trương A Sinh một người cầm
đòn gánh bằng gang, một người vung tiêm đao giết trâu xông lên giáp công.
Nam Hy Nhân không nói câu nào, một chiếc đòn gánh rít gió vù vù. Trương
A Sinh thì luôn miệng quát tháo nói toàn khẩu âm Giang Nam, Khưu Xử Cơ
không hiểu y nói gì nên mặc kệ không thèm đếm xỉa tới.
Giữa lúc đánh nhau đang hăng, Khưu Xử Cơ đột nhiên chưởng trái vỗ ra
đánh vào mặt Trương A Sinh. Trương A Sinh ngửa người về phía sau tránh,
nào ngờ đó đó chỉ là hư chiêu, chân phải Khưu Xử Cơ đột nhiên phóng lên,
Trương A Sinh cổ tay tê dại, ngọn tiêm đao rời khỏi tay bay ra.
Nhưng công phu quyền thuật của y còn cao hơn công phu binh khí, ngọn đao
khỏi tay hoàn toàn không để ý, chân trái hơi khuỵu xuống, chưởng phải
phất qua, vù một tiếng, quyền trái đẩy mạnh ra, kình lực hùng hậu, thế
công mau lẹ. Khưu Xử Cơ khen:
- Hay lắm!
Rồi nghiêng người tránh qua, liên tiếp kêu:
- Đáng tiếc, đáng tiếc!
Trương A Sinh hỏi:
- Đáng tiếc cái gì?
Khưu Xử Cơ nói:
- Đáng tiếc là ngươi một thân công phu lại cam tâm trụy lạc, đã vào hùa
với tên ác tăng lại đi làm chó săn cho quân Kim.
Trương A Sinh cả giận quát:
- Thằng đạo sĩ giặc cướp ở rừng không biết lý lẽ, ngươi mới là chó săn
của quân Kim?
Rồi vù vù vù liên tiếp đánh ra ba quyền. Khưu Xử Cơ thân hình co lại
phía sau, cái vạc đồng chênh chếch hạ xuống, choang choang hai tiếng,
Trương A Sinh hai quyền liên tiếp đánh trúng vào vò. Chu Thông thấy bên
mình bốn người liên thủ mà vẫn ở thế hạ phong, nhìn Toàn Kim Phát vẫy
tay một cái, hai người từ hai bên xông vào giáp kích. Toàn Kim Phát sử
một chiếc cân lớn, đòn cân đánh theo bổng pháp, móc cân bay ra có thể
móc vào người như phi trảo, quả cân thì như một quả chùy, một món binh
khí mà có ba tính năng. Chu Thông giỏi thuật điểm huyệt, chiếc quạt giấy
rách lem luốc nan làm bằng thép cứng, lấy quạt điểm huyệt, trong bóng
binh khí của mọi người bay lượn tìm điểm vào huyệt đạo đối phương. Chiếc
vạc đồng của Khưu Xử Cơ xoay tròn đỡ gạt như một chiếc thuẫn bài che đỡ
phía trước, binh khí của mọi người làm sao đánh qua được? Tay trái y thì
bắt chụp đánh chém, thừa sơ hở phản kích. Y cầm chiếc vạc đồng nặng nề,
thân pháp tuy khó linh động nhưng dễ lấy ít chống nhiều, nhờ vậy có thể
đón đỡ tết cả chiêu thức của đối phương đánh tới, mà còn chiếm ưu thế
Tiêu Mộc thấy mọi người càng đánh càng hăng, nghĩ thầm nếu để thêm một
lúc, đôi bên ắt có kẻ bị thương, vội gọi lớn:
- Xin các vị dừng tay nghe ta nói một câu.
Nhưng mọi người đánh nhau đến lúc hăng máu, làm sao có thể dừng tay?
Khưu Xử Cơ quát:
- Quân hạ lưu, ai thèm nghe ngươi nói bậy? Xem đây?
Đột nhiên tay trái quyền thoắt chưởng biến hóa khôn lường, liên tiếp ra
sát thủ, giữa lúc giao đấu chém mạnh một chưởng xuống vai Trương A Sinh,
chiêu Thiên ngoại phi vân này ra đòn kỳ lạ, mau lẹ dị thường, mắt thấy
Trương A Sinh đã không còn cách né tránh. Tiêu Mộc quát lớn:
- Đạo trưởng khoan hạ sát thủ!
Khưu Xử Cơ giao đấu với sáu người, đối phương ai cũng võ công cao cường,
quả thật đã thấy mỏi mệt, đánh lâu chỉ sợ chi trì không được, vả lại đối
phương còn có hai người đứng ngoài nhìn chằm chằm, có thể xông vào bất
cứ lúc nào, lúc ấy chỉ e mình phải mất mạng trong ngôi chùa cổ ở Giang
Nam này, hiện chỉ còn cách nắm lấy sơ hở của đối phương, há lại dung
tình, một chưởng ấy đã dùng đủ mười thành công lực.
Trương A Sinh toàn thân đã luyện thành công phu Thiết bố sam, bình nhật
trong lò mổ thường cởi trần húc nhau với trâu bò làm vui, toàn thân vừa
cứng vừa như có một lớp da trâu phủ lên. Y biết chưởng này đối phương
chém xuống không phải tầm thường, nhưng không còn tránh kịp, liền vận
khí ra vai quát một tiếng:
- Giỏi!
Thẳng thắn đón tiếp một chưởng, chỉ nghe chát một tiếng, xương vai đã bị
một chưởng mang nội công thượng thừa của phái Toàn Chân đánh gãy. Chu
Thông nhìn thấy cả kinh, chiếc quạt thép đâm ra điểm mau vào huyệt Toàn
cơ của Khưu Xừ Cơ, chiêu này chuyên chặn đối phương tấn công, sợ ngũ đệ
bị thương sẽ bị địch nhân tiếp tục truy kích. Khưu Xử Cơ đả thương được
một người, tinh thần phấn chấn, trong bóng binh khí đơn chưởng lại như
thiết trảo liên tiếp đánh ra. Toàn Kim Phát „ái chà” một tiếng, quả cân
đã bị nắm giữ. Khưu Xử Cơ dùng lực giật mạnh, Toàn Kim Phát khí lực kém
hơn bị y kéo lên hai thước. Khưu Xử Cơ nghiêng cái vạc đồng đẩy ra trước
mặt Nam Hy Nhân và Chu Thông, chưởng trái ào một tiếng đập thẳng xuống
đỉnh đầu Toàn Kim Phát. Hàn Bảo Câu và Hàn Tiểu Oanh cả kinh, song song
vọt tới, hai món binh khí đánh mau xuống đầu Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ đành
nghiêng người tránh qua. Toàn Kim Phát thừa cơ lui ra, thoát chết trong
đường tơ kẻ tóc, sợ toát mồ hôi lạnh, nhưng hông đã bị trúng một cước
đau thấu xương, lăn dưới đất không sao đứng lên được.
Tiêu Mộc vốn không muốn xuất thủ chỉ muốn tìm cách nói rõ cho Khưu Xử Cơ
khỏi hiểu lầm, nhưng trước mắt nhìn thấy bạn bè mình mời tới giúp nối
nhau bị thương, mà mình là chủ nhân thì không thể không xông vào, lúc ấy
phất tay áo một cái, nhấc đoạn ô mộc cháy sém điểm vào dưới nách Khưu Xử
Cơ. Cơ Khưu Xử Cơ nghĩ thầm:
- Té ra lão hòa thượng này cũng có chút tài năng, ra tay quả không tầm
thường.
Liền ngưng thần đối phó. Kha Trấn Ác nghe thấy ngũ đệ, lục đệ bị thương
không nhẹ, nhấc thiết trượng lên định xông vào. Toàn Kim Phát kêu lên:
- Đại ca, phóng thiết lăng đi! Đánh vào phương Tấn rồi đánh vào phương
vị Tiểu quá!
Tiếng kêu chưa dứt, vù vù hai tiếng, hai ngọn ám khí một trước một sau
bắn vào mi tâm và đùi phải Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ cả kinh, nghĩ thầm:
- Người mù này cũng biết thi triển ám khí mà nhận phương vị chuẩn xác
như thế, đúng là ít nghe ít thấy, tuy có người đứng cạnh chỉ điểm phương
vị của sáu mươi bốn quẻ Phục Hy, nhưng nhận cho rõ cũng rất không dễ.
Lúc ấy bèn nghiêng cái vạc đồng, keng keng hai tiếng, hai ngọn thiết
lăng đều rơi vào lòng vò. Loại thiết lăng này là ám khí độc môn của Kha
Trấn Ác, bốn phía có góc như củ ấu, nhưng chỗ góc sắc nhọn không giống
củ ấu ở Nam Hồ quê cũ của y, đó là tuyệt kỹ y luyện thành lúc chưa bị
mù, ám khí đã trì trọng, thủ pháp lại chuẩn xác. Khưu Xử Cơ đón được hai
ngọn thiết lăng, thấy cái vạc đồng rung lên một cái, nghĩ thầm:
- Thủ kình của người mù này mạnh thật!
Lúc ấy anh em họ Hàn, Chu Thông, Nam Hy Nhân đều đã tránh qua một bên.
Toàn Kim Phát không ngừng kêu:
- Đánh vào phương vị Trung phu, đánh vào phương vị Ly... Được, bây giờ
tên đạo sĩ đang bước tới phương vị Minh di...
Y cứ thế gọi tên phương vị, vốn đã cùng Kha Trấn Ác luyện hơn mười năm
rất thuần thục, lấy mắt mình làm mắt cho nghĩa huynh, trong sáu anh em
chỉ có y là có khả năng như thế. Kha Trấn Ác chợt động tâm tự nhủ:
- Y nghe tiếng hô hoán của lục đệ thì đã đề phòng, tự nhiên không đánh
trúng y được.
Lúc ấy Toàn Kim Phát giọng nói càng lúc càng yếu, trong tiếng kêu không
kìm được tiếng rên, chắc là vết thương quá nặng, mà Trương A Sinh thì
không kêu một tiếng, không biết sống chết ra sao. Chỉ nghe Toàn Kim Phát
nói:
- Đánh... đánh... đánh vào phương vị... Đồng nhân.
Kha Trấn Ác lúc ấy quyết ý không theo lời y, giương thẳng hai tay, bốn
ngọn thiết lăng nhất tề bắn tới, hai ngọn chia ra đánh vào hai phương vị
Tiết và Tổn bên phải phương vị Đồng nhân, hai ngọn còn lại chia ra đánh
vào hai phương vị Phong và Ly bên trái.
Khưu Xử Cơ sải chân bước qua bên phải một bước, rời khỏi phương vị Đồng
nhân, không ngờ Kha Trấn Ác lại đột nhiên dùng kế, chỉ nghe hai người
cùng bật tiếng la hoảng. Khưu Xử Cơ vai phải trúng một ngọn thiết lăng,
ngoài ra một ngọn thiết lăng đánh vào phương vị Tổn thì trúng ngay bối
tâm Hàn Tiểu Oanh. Kha Trấn Ác vừa sợ vừa mừng, gọi lớn:
- Thất muội, lại đây mau!
Hàn Tiểu Oanh biết trên ám khí của đại ca có tẩm chất kịch độc, lợi hại
vô cùng, vội chạy tới cạnh y. Kha Trấn Ác mò trong túi lấy ra một viên
thuốc màu vàng, nhét vào miệng nàng nói:
- Ra nằm trên bãi bùn hậu viện, không được động đậy, đợi ta tới trị
thương cho cô.
Hàn Tiểu Oanh sãi chân chạy đi, Kha Trấn Ac gọi theo:
- Đừng chạy, đừng chạy! Đi thong thả thôi!
Hàn Tiểu Oanh lập tức hiểu ý, thầm mắng mình ngu xuẩn, trúng độc xong
lại dùng lực chạy mau, khí huyết vận hành càng nhanh, đưa chất độc vào
tim thì lập tức hết cứu, lúc ấy thong thả bước đi, sần ra hậu viện.
Khưu Xử Cơ trúng một ngọn thiết lăng cũng không thấy đau lắm, lúc ấy
cũng không để ý, lại giao đấu với bọn Chu Thông, Tiêu Mộc, đang đánh
nhau chợt nghĩ Kha Trấn Ác liên tiếp kêu mấy tiếng „Đừng chạy!” chợt
động tâm niệm, chỉ thấy chỗ vết thương dần dần tê rần, bất giác cả kinh,
biết trên ám khí có chất độc trong lòng lạnh buốt, không dám ham đánh,
lập tức vận kình xuất quyền đánh thẳng vào giữa mặt Nam Hy Nhân.
Nam Hy Nhân thấy đòn tới mãnh liệt, lập tức xuống tấn, chiếc đòn gánh
quét ngang ra chiêu Thiết tỏa trường giang gạt qua trước mặt. Khưu Xử Cơ
không thu quyền mà quát lớn nhả kình, chát một tiếng đánh luôn vào giữa
chiếc đòn gánh. Nam Hy Nhân toàn thân chấn động, hổ khẩu hai tay rách
toạc, máu tươi phun ra, xoảng một tiếng, chiếc đòn gánh rơi xuống đất.
Khưu Xử Cơ lúc nguy cấp liều mạng, một quyền ấy dùng hết sức toàn thân,
Nam Hy Nhân lập tức bị nội thương, cước bộ loạng choạng, mắt nổ đom đóm,
nghe cổ họng ngòn ngọt, ọe một tiếng phun ra một búng máu tươi.
Khưu Xử Cơ tuy đả thương thêm được một người nhưng đầu vai càng lúc càng
tê, cầm cái vạc đồng thấy rất nặng nề, quát lớn một tiếng, chân trái
quét ngang một cái. Hàn Bảo Câu nhảy lên tránh khỏi, Khưu Xử Cơ quát:
- Chạy đi đâu?
Tay phải vung ra, cái vạc đồng từ trên không chụp xuống. Hàn Bảo Câu
thân hình đang trên không không sao dùng lực, chỉ kịp lật đi nửa vòng,
cái vạc lớn đã úp xuống đỉnh đầu, y sợ bị thương lập tức hai tay ôm đầu,
co người thành một khối tròn, bình một tiếng lớn, cái vạc đã đánh trúng
người y.
Khưu Xử Cơ buông cái vạc ra tuốt kiếm điểm chân nhảy vọt lên, chặt đứt
sợi dây treo cái chuông, tay trái đẩy tới, cái chuông sắt nặng hơn ngàn
cân ấy rơi xuống kêu một tiếng vang rền chụp lên cái vạc Hàn Bảo Câu dù
có khỏe hơn cũng không thể hất ra được. Khưu Xử Cơ hai đòn ấy dùng lực
quá nhiều, chỉ cảm thấy tay chân mềm nhũn, mồ hôi trên trán như hạt đậu
nhỏ xuống. Kha Trấn Ác kêu lên:
- Mau buông kiếm đầu hàng, nếu chậm thêm một khắc thì mạng ngươi khó giữ
đấy.
Khưu Xử Cơ nghĩ thầm:
- Tên ác tăng này câu kết với quân Kim, giấu phụ nữ trong chùa, hành vi
rất gian ác, Giang Nam thất quái đã cùng bọn với y thì danh tiếng hiệp
nghĩa đồn đại trên giang hồ ắt cũng không đúng, Khưu mỗ thà mất mạng chứ
há lại cam tâm quị lụy bọn gian tà?
Lúc ấy lập tức huy động trường kiếm xông ra ngoài. Trong Giang Nam thất
quái chỉ còn hai người Kha Trấn Ác, Chu Thông không bị thương, số còn
lại sống chết chưa biết, lúc ấy làm sao để y thoát ra khỏi chùa được?
Kha Trấn Ác vung thiết trượng lên chặn ngay giữa cửa. Khưu Xử Cơ cướp
đường xông ra, trường kiếm rút gió đâm thẳng vào giữa mặt Kha Trấn Ác.
Phi thiên biển bức Kha Trấn Ác nghe tiếng xét hình, vung trượng gạt ra.
Keng một tiếng, Khưu Xử Cơ tay cầm kiếm không vững, bất giác cả kinh
nghĩ thầm:
- Người mù này nội công thâm hậu như thế, chẳng lẽ công lực lại hơn cả
mình?
Rồi phóng tiếp một kiếm, lại bị thiết trượng của đối phương gạt ra, lúc
ấy mới phát giác là vai phải mình bị thương mất sức chứ không phải đối
phương lợi hại, nhưng kình lực của mình không vận lên được, lập tức đổi
kiếm qua tay trái, dùng một đường Đồng qui kiếm pháp từ lúc luyện thành
chưa bao giờ đem ra đối phó với địch nhân, kiếm quang chớp lên, chiêu
nào cũng đâm vào chỗ yếu hại trên người Kha Trấn Ác, Chu Thông, Tiêu
Mộc, hoàn toàn không hề phòng thủ, cứ lăn xả vào tấn công.
Đường Đồng quy kiếm pháp lấy ý từ câu Đồng qui tận, nếu địch nhân lợi
hại, tính mệnh mình bị nguy cấp không còn cách nào khác thì chỉ đành
dùng đường kiếm pháp này để liều mạng, chiêu nào cũng tấn công ráo riết
vào chỗ yếu hại của địch nhân, chiêu nào cũng ác nhát nào cũng độc, đơn
thuần là lối đánh vứt bỏ tính mạng của mình.Tuy là kiếm thuật thượng
thặng nhưng rốt lại cũng giống thủ đoạn của bọn lưu manh mặt dày.
Nguyên là phái Toàn Chân có kẻ đối đầu ngụ ở Tây Vực, là người tàn độc,
võ công cao thâm khôn lường, hơn hẳn Toàn Chân thất tử. Năm xưa chỉ có
sư phụ của họ mới có thể chế phục được y, bây giờ sư phụ đã tạ thế, nếu
một sớm y trở lại Trung nguyên, chỉ sợ cả phái Toàn Chân sẽ bị tiêu
diệt.
Phái Toàn Chân có một trận pháp Thiên cang Bắc đẩu có thể cự địch nhưng
phải đủ cả bảy người cùng bày trận, nếu lúc bất ngờ tình cờ gặp phải y
thì chưa chắc đã đủ mặt bảy người. Đường Đồng quy kiếm pháp này cũng là
có ý đối phó với y, có thể một mình sử dụng, chỉ cần hy sinh một hai
người cùng chết với y thì có thể bảo toàn tất cả đồng môn. Khưu Xử Cơ
lúc ấy trúng phải chất kịch độc, lại bị ba cao thủ chặn lại, tính mạng
chỉ còn trong khoảnh khắc, đành sử dụng loại võ công không muốn sử dụng
ấy. Qua mười chiêu, Kha Trấn Ác trên đùi trúng kiếm. Tiêu Mộc gọi lớn:
- Kha đại ca, Tiêu nhị đệ, để đạo nhân này đi thôi!
Đúng lúc y sơ ý ấy, Khưu Xử Cơ đã đâm trúng sườn phải của y. Tiêu Mộc la
hoảng ngã lăn ra đất. Lúc ấy Khưu Xử Cơ đã lảo đảo sắp ngã, đứng không
vững nữa. Chu Thông hai mắt đỏ ngầu, chửi mắng ầm lên, chạy quanh y tìm
cách tấn công. Lại đánh nhau vài hiệp, Kha Trấn Ác rốt lại không nhìn
thấy đường, bị Khưu Xử Cơ dương đông kích tây hư hư thực thực, roạt roạt
roạt đâm trúng liên tiếp bảy tám kiếm, y không thể nhìn thấy chiêu thức,
đùi phải lại trúng một kiếm, ngã sấp xuống đất. Chu Thông mắng lớn:
- Thằng đạo sĩ chó chết, thằng đạo sĩ giặc cướp, chất độc trong người
ngươi đã tới tim rồi đấy! Ngươi cứ đâm ba kiếm nữa xem.
Khưu Xử Cơ râu tóc dựng ngược, hai mắt trợn lên, tay trái cầm kiếm, lảo
đảo đuổi theo. Chu Thông sở trường về khinh công, cứ chạy như bay quanh
tượng Phật trên đại điện. Khưu Xử Cơ biết mình chi trì không nổi, thở
dài một tiếng, dừng lại không đuổi nữa. Chỉ thấy trước mắt mờ mờ, cố
định thần muốn tìm đường ra, đột nhiên chát một tiếng, hậu tâm một vật
đánh trúng, té ra là Chu Thông cởi chiếc hài vải dưới chân ném tới,
chiếc hài tuy nhẹ nhưng cũng mang nội kình khá mạnh.
Khưu Xử Cơ xiêu đi một cái, chỉ thấy một màn sương mù mờ mịt dâng lên
trong óc, người cứ mê đang cố trấn tĩnh thì chợt thấy đau buốt, trên đầu
bị một vật gõ mạnh, lần này là Chu Thông vớ một cái dùi gõ mõ trên Phật
điện ném tới. May là Khưu Xử Cơ nội công thâm hậu, chứ nếu là người
thường thì mất mạng rồi, nhưng cũng thấy trước mặt tối sầm lại. Y cất
tiếng kêu lên:
- Thôi thôi! Trường Xuân tử hôm nay chết trong tay lũ vô sỉ các ngươi
rồi!
Đột nhiên hai chân nhũn ra, chống kiếm xuống đất. Chu Thông sợ y ngã
xuống lại nhảy vọt lên, bèn nắm quạt cúi xuống điểm vào huyệt đạo của y,
đột nhiên thấy tay trái y rung một cái, biết ngay là không hay, vội đưa
tay phải lên đỡ trước ngực thì bụng dưới đã như bị một thanh đại đao đẩy
vào, lập tức bắn tung ra phía sau, người chưa rơi tới đất miệng đã phun
máu tươi. Khưu Xử Cơ lúc tối hậu đã ngưng tụ hết công lực bình sinh, tuy
thân hình đã không thể cử động nhưng một chưởng ấy đem hết nội kình còn
lại trong cơ thể đánh ra, quả thật không tầm thường, Chu Thông làm sao
chịu nổi?
Chúng tăng chùa Pháp Hoa đều không biết võ nghệ, cũng không biết phương
trượng thân mang tuyệt nghệ, đột nhiên thấy trong đại điện đánh nhau
long trời chuyển đất đã xúm vào một chỗ ẩn núp. Hồi lâu nghe trên điện
yên ắng, mấy chú tiểu sa di đánh bạo thò đầu vào nhìn, chỉ thấy trên mặt
đất xác người ngổn ngang, trong đại điện máu tươi vương vãi, qua cơn
hoảng sợ liền kêu gào ầm ĩ, ba chân bốn cẳng chạy tìm Đoàn Thiên Đức.
Đoàn Thiên Đức vẫn núp trong mật thất dưới đất nghe chúng tăng nói đôi
bên đánh nhau đều tử thương quả thật vui mừng khôn xiết, còn sợ Khưu Xử
Cơ không có trong đó, bèn sai chú tiểu sa di lên xem cho rõ vị đạo sĩ
kia đã chết chưa, khi chú tiểu sa đi quay lại nói là đạo sĩ đã nhắm mắt
nằm im mới yên tâm, kéo Lý Bình lên đại điện.
Y đứng cạnh Khưu Xử Cơ vung chân đá một cước Khưu Xử Cơ thở thoi thóp,
vẫn chưa đứt hơi. Đoàn Thiên Đức rút yêu đao ra quát:
- Thằng đạo sĩ giặc cướp nhà ngươi đuổi ta khốn khổ lắm, hôm nay lão tử
sẽ đưa ngươi qua Tây phương!
Tiêu Mộc bị trọng thương, thấy Đoàn Thiên Đức muốn hành hung giết người,
đè khí kêu lên:
- Không!... Không được hại y!
Đoàn Thiên Đức nói:
- Tại sao?
Tiêu Mộc nói:
- Y là người tốt chỉ là nóng.., nóng tính nên xảy chuyện hiểu lầm...
Đoàn Thiên Đức nói:
- Người tốt cái gì? Cứ chém xong sẽ nói.
Tiêu Mộc tức giận nói:
- Ngươi có nghe ta nói không? Buông đao xuống!
Đoàn Thiên Đức hô hố cười rộ quát:
- Muốn ta buông đao xuống à? Ha ha! Để lập tức thành Phật sao?
Rồi nhấc yêu đao lên chém thẳng xuống đầu Khưu Xử Cơ. Tiêu Mộc nổi giận,
đem hết sức bình sinh phóng thẳng đoạn ô mộc cháy sém vào Đoàn Thiên
Đức. Đoàn Thiên Đức vội né tránh, nhưng võ công chênh nhau quá xa không
tránh được, bị đoạn ô mộc đánh trúng giữa mặt, lập tức gãy luôn ba cái
răng cửa. Đoàn Thiên Đức đau quá nổi khùng, cũng bất kể Tiêu Mộc có ơn
với mình, giơ đao sấn lên chém vào đầu y. Chú tiểu sa di đứng cạnh liều
mạng giữ tay y lại, một người khác sấn vào níu áo y. Đoàn Thiên Đức tức
giận quay đao chém hai người ngã lăn ra đất.
Khưu Xử Cơ, Tiêu Mộc, Giang Nam thất quái tuy võ công cao cường nhưng
lúc ấy ai cũng bị trọng thương chỉ còn cách giơ mắt nhìn y hành hung. Lý
Bình kêu lớn:
- Ác tặc, dừng tay mau?
Nàng bị Đoàn Thiên Đức bắt ép chạy trốn khắp nơi, vốn muốn chờ thời cơ
giết y trả thù cho chồng, lúc ấy thấy máu tươi đầy đất mà tên ác tặc lại
định giết người, càng không nhịn nổi, liền nhảy xổ tới liều mạng cào cấu
y.
Mọi người thấy nàng mặc quần áo quân sĩ, chỉ cho là thuộc hạ của Đoàn
Thiên Đức, nhưng tại sao lại xoay ra liều mạng cản trở y giết người?
Tất cả đều cảm thấy kinh ngạc.
Kha Trấn Ác mắt mù nên tai đặc biệt thính, vừa nghe tiếng nàng kêu lên,
biết ngay là phụ nữ, thở dài nói:
- Tiêu Mộc hòa thượng, bọn ta đều bị ngươi hại chết rồi. Chùa của ngươi
quả thật có giấu diếm phụ nữ!
Tiêu Mộc sửng sốt nhưng lập tức hiểu ngay, nghĩ mình nhất thời không xét
kỹ để thằng súc sinh kia gây ra đại họa, thành ra vô ý bán đứng bạn tốt,
vừa tức giận vừa đau lòng, đập xuống đất một chưởng vọt người lên, vung
hai tay ra vồ Đoàn Thiên Đức. Đoàn Thiên Đức thấy y hung dữ, cả kinh né
tránh. Tiêu Mộc bị trọng thương nên thân pháp không được linh hoạt, húc
luôn vào cái cột lớn bên kia đại điện, xương sọ vỡ toang óc bắn tung
tóe, chết ngay lập tức.
Đoàn Thiên Đức hoảng sợ hồn bất phụ thể, đời nào dám ở lại, kéo Lý Bình
bỏ chạy ra ngoài. Lý Bình kêu lớn:
- Cứu mạng, ta không đi, cứu mạng!
Nhưng âm thanh càng lúc càng xa.
[Còn tiếp]
|
|