|
Âu Dương Phong chỉ thấy trên người nóng ran, ván thuyền
dưới chân chấn động rất mạnh, biết chiếc thuyền vỡ này trong chớp mắt sẽ
chìm xuống biển, nhưng Hồng Thất công vẫn đánh ráo riết không hề ngơi
tay, nếu không thi triển tuyệt chiêu ra sát thủ chỉ e hôm nay khó mà
sống sót, ngọn xà trượng trên tay trái chợt rút về, tay phải quét mạnh
ra. Hồng Thất công trúc bổng đập lên xà trượng, tay trái vung ra gạt tay
y, chợt thấy cánh tay Âu Dương Phong theo thế cong lại, cử quyền mau như
chớp đánh vào huyệt Thái dương của mình.
Bộ Linh xà quyền pháp này là Âu Dương Phong tiềm tâm khổ luyện mà thành,
vốn định chờ đến lúc tỷ võ lần thứ hai ở Hoa sơn sẽ một phen đem ra áp
đảo những người còn lại, nên lúc giao đấu hàng ngàn chiêu với Hồng Thất
công trên đảo Đào Hoa thủy chung vẫn không dùng tới bộ quyền pháp uốn
lượn theo thân hình loài rắn này. Thân rắn tuy có xương nhưng cũng như
không xương, có thể quăng khắp bốn phương tám hướng tùy ý, vì vậy yếu
chỉ của pho quyền pháp này là ở chỗ cánh tay tựa hồ có thể cong được ở
những chỗ không cong được, địch nhân chỉ cho rằng đưa tay gạt đỡ là
xong, nào ngờ càng vào gần thì đột nhiên sẽ có một quyền từ phương vị
không ngờ đánh tới. Muốn cánh tay có thể mềm mại uốn khúc tùy ý thì
không thể, nhưng phương vị phát quyền thì không dễ nghĩ ra, trong con
mắt địch nhân thì cánh tay của mình quả thật linh động như con rắn.
Thật ra chiêu quyền mà Âu Dương Phong phát ra lúc khẩn cấp quan đầu ấy
Hồng Thất công vốn khó đón đỡ cho dù không đến nỗi bị thương cũng phải
luống cuống, nào ngờ lúc Âu Dương Khắc giao thủ với Quách Tĩnh ở huyện
Bảo ứng đã dùng qua, tuy giành được phần thắng nhưng đã bị Hồng Thất
công nhìn ra chỗ quan yếu bên trong. Hôm ấy y không dự bữa tiệc của Lê
Sinh và quần cái mời mọc, chính là đang vất vả suy nghĩ cách phá giải,
Bây giờ thấy Âu Dương Phong rốt lại đã sử dụng, trong lòng mừng thầm,
ngoặc cổ tay vươn ngón ra, mau lẹ dùng Cầm nã thủ chụp vào tay quyền của
y, chiêu ấy vừa khớp về vị trí, vừa mau vừa chuẩn, đúng là cách thức xảo
diệu để khắc chế Linh xà quyền pháp. Xem ra tựa hồ rất khéo léo, nhưng
thật ra Hồng Thất công đã suy nghĩ qua mấy ngày đêm, sau đó không những
luyện tập thành thục, dùng để ứng phó với Linh xà quyền pháp vốn chưa
đủ, nhưng có công hiệu kỳ binh đột nhiên đánh tớii, tấn công vào chỗ bất
ngờ.
Âu Dương Phong vốn cho rằng đối phương sau lúc cả kinh ắt sẽ tay chân
luống cuống, có thể thừa cơ ra sát thủ không ngờ kẻ giật nảy mình lại
chính là mình, bất giác lùi lại vài bước, đột nhiên trên không có một
đám mây lửa sa xuống, lập tức trùm lên toàn thân y.
Hồng Thất công cũng giật nảy mình, nhảy lùi lại phía sau, thấy rõ đó là
một mảnh vải buồm cháy rơi xuống.
Với võ công của Âu Dương Phong thì mảnh buồm kia rơi xuống cho dù có mau
hơn gấp mấy lần cũng không thể trùm lên được y, chỉ là y đột nhiên thấy
bộ Linh xà quyền pháp mà mình nghiền ngẫm suy nghĩ hai năm, ra sức luyện
tập ba năm lại bị đối phương nhẹ nhàng tiện tay phá giải, nhất thời
hoang mang lại càng không kịp tránh né. Mảnh vải buồm ấy vừa to vừa
chắc, dính cả nẹp buồm thì nặng không dưới vài trăm cân, Âu Dương Phong
nhảy lên hai lần vẫn không hất ra được. Y tuy gặp nguy hiểm nhưng không
hề hoảng loạn, đẩy ngọn xà trượng lên muốn chống lá buồm, nào ngờ ngọn
xà trượng bị nẹp buồm đè cứng không thể chống lên được. Y than thầm:
- Thôi rồi thôi rồi, lão nhi hôm nay phải chầu trời rồi!
Đột nhiên thấy trên người nhẹ bổng, lá buồm trên đỉnh đầu được kéo ra,
chỉ thấy Hồng Thất công cầm cái mỏ neo đầu thuyền, vung móc sắt của mỏ
neo móc vào nẹp buồm đang kéo ra. Đó lá Hồng Thất công không nỡ nhìn
thấy y bị thiêu sống nên ra tay cứu giúp.
Lúc ấy Âu Dương Phong y phục râu tóc toàn thân đều đã bén lửa, lập tức
nhảy lên lăn tròn trên ván thuyền định dập lửa trên người, nào ngờ họa
vô đơn chí, nửa chiếc thuyền gãy đột nhiên nghiêng đi, một sợi xích sắt
to nặng từ trên không rơi xuống quét mau tới y, thế rất nguy hiểm.
Hồng Thất công kêu “ái chà!
Rồi tung người vọt tới giữ chặt sợi xích sắt. Sợi xích sắt này đã bị lửa
nung đỏ rực, đốt tay y xèo xèo, thịt trên tay đều cháy sém. Y vội buông
tay ra ném sợi xích xuống biển, đang định nhảy xuống, đột nhiên thấy sau
gáy tê rần một cái. Y ngẩn người, một ý nghĩ như tia chớp lóe lên trong
óc:
- Mình cứu tính mạng của Tây độc, chẳng lẽ y dùng xà trượng đánh mình bị
thương quay nhìn quả nhiên thấy chiếc xà trượng đang quét tới trước mặt,
một con thanh xà miệng đầy máu tươi đang ngẩng đầu chờn vờn. Hồng Thất
công nổi giận, vù vù hai chưởng đánh vào Âu Dương Phong. Âu Dương Phong
vẻ mặt âm trầm tránh qua một bên, một tiếng lách cách vang lên, hai
chưởng của Hồng Thất công đã đánh gãy đôi một chiếc cột buồm trên
thuyền.
Âu Dương Phong đánh lén đắc thủ, trong lòng vô cùng mừng rỡ, chỉ thấy
Hồng Thất công điên cuồng tấn công, thanh thế rất đáng sợ, cũng thầm
hoảng sợ, không dám thẳng thắn đỡ gạt mà chỉ né tránh.
Quách Tĩnh kêu lớn:
- Sư phụ, sư phụ!
Rồi trèo mau lên thuyền. Hồng Thất công chợt cảm thấy choáng váng, lảo
đảo muốn ngã. Âu Dương phong bước lên hai bước, vận kình đập một chưởng
xuống giữa lưng Hồng Thất công. Nọc độc con quái xà trên trượng của Âu
Dương Phong vô cùng lợi hại, may mà trước đó mấy hôm y đánh cuộc giết cá
mập với Chu Bá Thông đã lấy hết chất độc, trong vài hôm chất độc của con
quái xà khó có thể phục nguyên, nhờ vậy nên tuy Hồng Thất công bị nó cắn
vào lưng nhưng trúng độc cũng khá nhẹ, có điều nọc độc của con rắn lại
mười phần ghê gớm, với công lực thâm hậu của y cũng phải trong khoảnh
khắc choáng váng, lúc bị trúng chưởng của Âu Dương Phong chưa kịp vận
công chống đỡ, miệng phun máu tươi nằm phục xuống thuyền.
Hồng Thất công võ công không phải tầm thường, Âu Dương Phong thừa biết
một chường ấy chưa thể lấy được mạng y, sau này y chữa lành vết thương
thì đúng là hậu hoạn vô cùng, đúng là ra tay thì không dung tình, dung
tình thì không ra tay, liền phi thân vọt tới vận kình vào chân đạp xuống
lưng y.
Quách Tĩnh vừa từ thuyền con trèo lên sạp thuyền, nhìn thấy thế nguy
không kịp xông vào cứu, hai tay cùng ra chiêu song long thủ thủy đánh
mạnh vào hông Âu Dương Phong. Âu Dương Phong biết Quách Tĩnh võ công
không kém nhưng cũng không coi y vào đâu, tay trái khua lại, đã đỡ được
phát chưởng đánh tới, lại đánh vào vai đối phương, chân phải vẫn đạp
xuống. Quách Tĩnh cả kinh, chỉ lo cứu sư phụ, không nghĩ gì tới sự an
nguy của mình, phi thân vọt lên ôm đầu Âu Dương Phong, đòn này để môn hộ
trống trải hoàn toàn, chát một tiếng, dưới nách đã bị Tây độc lật tay
quét trúng.
Cái quét ấy tuy lực đạo không lớn lắm nhưng Âu Dương Phong kình theo ý
tới, xuất thủ một cái cũng đủ lấy mạng đối phương, nếu Quách Tĩnh không
có căn bản vững chắc về nội công thì bị thương không nhẹ, nhưng cũng cảm
thấy bên sườn đau buốt, nửa người cơ hồ tê dại. Y hết sức xô tới đã ôm
được đầu Âu Dương Phong. Âu Dương Phong chỉ cho rằng mình quét ngược lại
một đòn như thế thì đối phương ắt phải lùi lại, nào ngờ thằng tiểu tử
ngu ngốc này lại bất kể tính mạng đánh theo lối lưỡng bại câu thương như
thế, nên bàn chân đạp xuống lưng Hồng Thất công giữa chừng đành phải rút
lại, uốn lưng lật tay đánh Quách Tĩnh. Trong hoàn cảnh cận chiến như thế
những võ công thượng thặng của y như Cáp mô công, Linh xà quyền pháp đều
không thể sử dụng được. Nên biết người võ công cao cường lâm địch xuất
thủ quyết không cho họ tới sát người, không để đối phương phát quyền
phóng cước đã sớm khắc địch chế thắng, còn bậc cao thủ tỷ võ lại càng
điểm tới là ngừng, đời nào có chuyện ôm vật lôi kéo? Cho nên bất kể
quyền thuật thượng thặng nào cũng đều không có các chiêu số ôm vật. Lúc
ấy Âu Dương Phong bị Quách Tĩnh nắm chỗ yếu hại trên yết hầu, lật tay
đánh ra lại bị y né qua bên trái, dần thấy hơi thở tắc nghẹn, chỉ cảm
thấy hai bàn tay trên cổ họng càng lúc càng xiết chặt, vội thúc khuỷu
tay trái về phía sau.
Quách Tĩnh nghiêng người né qua bên phải, phải buông tay trái ra, lập
tức dùng kỹ thuật đấu vật của người Mông Cổ, tay trái xuyên qua dưới
nách đối phương, dùng sức đè mạnh gáy y, Âu Dương Phong võ công tuy cao
cường, nhưng dưới lối đánh hung dữ của y cũng thấy xương gáy đau buốt.
Cái đè ấy trong đấu vật gọi là Lạc đà bản, ý nói tuy con lạc đà to lớn
nhưng bị đè như thế cũng không khỏi gãy xương cổ, thật ra xương cổ lạc
đà dĩ nhiên không thể đè gãy được, nhưng đó là một đòn lật tay xảo diệu,
nếu không phải cao thủ đấu vật thì rất khó hóa giải. Âu Dương Phong
không biết thủ pháp đấu vật đành vung tay phải ra phía sau. Quách Tĩnh
cả mừng, tay phải lập tức buông cổ họng y ngửa người lên, tay phải lại
xuyên qua nách phải y móc lên sau cổ, quát lớn một tiếng, hai tay chập
lại dùng sức đồng thời ấn xuống. Đòn này trong đấu vật gọi là Đoạn sơn
giảo, người bị bẻ đã rơi vào tuyệt địa, bất kể cánh tay khỏe hơn hay kỹ
thuật vật khéo léo hơn cũng phải để đối phương bẻ cổ như thế, chỉ còn
cách kêu xin đầu hàng, nếu không kình lực đối phương đè xuống, xương cổ
nhất định sẽ bị bẻ gãy.
Nhưng võ công của Âu Dương Phong rốt lại cũng không phải kỹ thuật đấu
vật của người Mông Cổ có thể sánh được tuy trong hoàn cảnh cực kỳ bất
lợi vẫn có thể chuyển bại thành thắng, Quách Tĩnh hai tay đè xuống, y
lại dùng khinh công thượng thặng thuận thế chúc đầu xuống lộn người một
vòng, lại từ giữa hai đùi Quách Tĩnh lật người lên. Với thân phận đại
tôn sư võ học của y mà lại nhào qua háng của kẻ hậu bối như thế, nếu
không rơi vào tuyệt cảnh thì nói thế nào cũng nhất định không chịu làm.
Y lộn người một cái, thoát khỏi chiêu Đoạn sơn giảo, lập tức tay trái ra
quyền chuyển thủ thành công đập lên lưng Quách Tĩnh, không ngờ quyền
chưa đánh tới tay trái lại đã bị giữ chặt. Quách Tĩnh biết mình không
phải là đối thủ của y, may là đã sấn người sát vào cậy vào kỹ thuật đấu
vật, không hề nghĩ tới chuyện sống chết, chỉ cần không để đối phương lùi
ra một bước thì y sẽ không sao làm hại được sư phụ.
Lúc ấy nửa chiếc thuyền vỡ càng rung động mạnh, sạp thuyền nghiêng đi,
hai người càng đứng không vững, đồng thời ngã lăn, đầu tóc quần áo dính
đầy than đỏ. Lúc ấy Hoàng Dung vô cùng lo lắng, nhìn thấy Hồng Thất công
nửa người vắt ra ngoài thuyền hoàn toàn bất động, không biết còn sống
hay đã chết, Quách Tĩnh thì đang lăn tròn níu kéo không ngừng đánh nhau
với Âu Dương Phong, hai người thân thể đã bén lửa, tình hình vô cùng
nguy cấp, lúc ấy vung mái chèo đập vào đầu Âu Dương Khắc. Âu Dương Khắc
tay phải tuy đã bị gãy nhưng võ công cao cường, nghiêng người tránh qua
mái chèo gỗ, tay phải vươn ra chụp lấy cổ tay nàng.
Hoàng Dung hai chân giẫm mạnh một cái, chiếc thuyền con nghiêng đi. Âu
Dương Khắc không biết thủy tính, thân hình loạng choạng mấy cái, lúc
hoảng sợ lập tức rút tay về. Hoàng Dung nhân lúc chiếc thuyền con
nghiêng lại, bèn mượn thế nhảy luôn xuống biển.
Nàng quạt nước vài cái đã tới cạnh chiếc thuyền lớn. Nửa chiếc thuyền
lớn đã chìm quá nửa, sạp thuyền cách mặt nước không xa lắm, Hoàng Dung
leo lên rút ngọn Nga mỹ cương thích ra sấn lên giúp đỡ Quách Tĩnh. Chỉ
thấy y và Âu Dương Phong níu kéo thành một đống, lăn qua lật lại, rốt
lại Âu Dương Phong võ công cao hơn hẳn đã đè Quách Tĩnh xuống dưới,
nhưng Quách Tĩnh cứ nắm chặt hai cổ tay y khiến y không sao đánh được.
Hoàng Dung xông vào đám lửa vọt tới giơ ngọn Nga my cương thích đâm
thẳng xống lưng Âu Dương Phong.
Âu Dương Phong tuy đang đánh nhau kịch liệt với Quách Tĩnh nhưng khi
ngọn cương thích vừa chạm vào lưng đã phát hiện ra ngay, dùng sức lật
một cái kéo Quách Tĩnh lên phía trên. Hoàng Dung vẫn khom xuống đâm vào
đầu y, nhưng Âu Dương Phong né trái tránh phải vô cùng linh hoạt, nàng
đâm liên tiếp ba nhát đều trượt nhát cuối cùng đâm vào sạp thuyền. Một
làn khói đen theo gió bay tới táp vào mặt khiến nàng không mở mắt ra
được, vừa đưa tay chùi mắt chợt thấy trên đùi đau nhói, lật người ngã
nhào xuống, té ra đã bị Âu Dương Phong vung chân đá trúng. Hoàng Dung
lăn một vòng lại nhảy bật lên, đầu tóc cũng đã bén lửa, đang định sấn
lên đánh tiếp thì Quách Tĩnh đã kêu lớn:
- Cứu sư phụ trước đã, cứu sư phụ trước đã!
Hoàng Dung nghĩ thấy không sai, chạy lại cạnh Hồng Thất công, bế xốc y
lên nhảy xuống biển, lửa trên người lập tức tắt ngấm.
Hoàng Dung cõng Hồng Thất công trên lưng, hai chân đạp nước bơi về phía
thuyền con. Âu Dương Khắc đứng ở mép thuyền, giơ cao chiếc mái chèo gỗ
quát:
- Buông lão ăn mày xuống, chỉ cho một mình cô lên thôi!
Hoàng Dung giơ ngọn Nga my cương thích lên quát:
- Được, chúng ta sẽ so tài dưới nước?.
Rồi vịn vào mép thuyền, dùng sức lắc mạnh. Chiếc thuyền con lắc qua lắc
lại, nhìn thấy sắp lật đáy lên trời. Âu Dương Khắc cả kinh bám chặt mạn
thuyền kêu lên:
- Đừng.., đừng lắc, cô lật chìm thuyền bây giờ!
Hoàng Dung cười một tiếng nói:
- Mau kéo sư phụ ta lên, cẩn thận đấy, ngươi mà giở một chút trò ma ra,
ta sẽ nhấn ngươi xuống nước đủ ba giờ.
Âu Dương Khắc không biết làm sao đành đưa tay nắm lưng Hồng Thất công
kéo lên thuyền. Hoàng Dung mỉm cười khen:
- Từ khi ta quen ngươi đến nay, đây là lần đầu tiên thấy ngươi làm việc
tốt, Âu Dương Khắc thần hồn bay bổng, muốn nói nhưng không nói nên lời.
Hoàng Dung đang định bơi trở lại thuyền lớn đánh giúp Quách Tĩnh, đột
nhiên nghe một tiếng vang lớn như núi lở, một bức tường nước dựng lên
trên không chụp luôn xuống đầu. Nàng cả kinh vội nín thở lặn xuống nước,
khi nhô đầu lên, đưa tay vuốt nước chảy ròng ròng trên tóc lập tức ngẩn
người. Chỉ thấy trên mặt nước từng làn xoáy tròn tròn nổi lên, nửa chiếc
thuyền lớn mù mịt khói lửa đã không thấy đâu nữa, Quách Tĩnh và Âu Dương
Phong níu kéo đánh nhau trên thuyền cũng đã không còn thấy bóng dáng.
Trong chớp mắt ấy nàng thấy trong đầu hoàn toàn trống rỗng, không suy
nghĩ gì, cũng không cảm thấy gì, tựa hồ từ đất trời thế giới cho tới
chính mình cũng đột nhiên tiêu tan, không biết đi về đâu. Đột nhiên một
dòng nước mặn chảy vào miệng, chính mình đang không ngừng chìm xuống,
nàng mới giật mình, hai tay khua mấy cái ló đầu lên khỏi mặt nước, nhìn
quanh bốn phía mênh mông, ngoài chiếc thuyền con thì tất cả đều đã chìm
vào biển lớn.
Hoàng Dung cúi đầu lại lặn xuống bơi mau tới vũng xoáy. Nàng thủy tính
cực cao, tuy lực đạo trong vũng xoáy rất mạnh cũng có thể nương theo thế
nước bơi vòng chung quanh. Nàng qua lại tìm Quách Tĩnh, bơi mấy mươi
vòng nhưng vẫn không thấy y đâu, cả Âu Dương Phong cũng không biết tới
đâu rồi, xem ra hai người đều bị chiếc thuyền chìm mang theo xuống biển
sâu.
Âu Dương Khắc đưa tay kéo nàng lên. Y thấy chú thất tung cũng mười phần
hoảng hốt, luôn miệng hỏi:
- Có thấy chú ta không, có thấy chú ta không?
Hoàng Dung tinh thần và sức lực đều cạn kiệt, đột nhiên trước mắt tối
sầm, ngất đi luôn.
Cũng không biết qua bao lâu mới dần dần hồi phục tri giác, nhưng thấy
thân thể nhẹ bỗng như đang bay theo mây trời, bên cạnh tai có tiếng gió
nổi sóng gầm, tiếng nghe ầm ầm. Nàng định thần lại ngồi lên chỉ thấy
chiếc thuyền nhỏ đang theo hải lưu trôi mau về phía trước. Âu Dương Khắc
tay trái năm chặt mạn thuyền, hai chân ấn xuống đáy thuyền, chỉ sợ lúc
chiếc thuyền nhô lên hụp xuống sẽ ném mình ra ngoài, nào dám di động nửa
bước.
Lại qua thời gian khoảng ăn xong bữa cơm, Hoàng Dung tỉnh lại, nghĩ tới
Tĩnh ca ca đã thân vùi đáy biển, mình còn sống thì có ý vị gì nữa, thấy
Âu Dương Khắc mặt xanh môi xám, mặt lộ vẻ sợ sệt, chỉ cảm thấy một nỗi
chán ghét không sao nói được, nghĩ thầm:
- Mình há lại có thể chết chung một chỗ với gã súc sinh này?
Rồi đứng thẳng lên quát:
- Mau nhảy xuống biển đi.
Âu Dương Khắc hoảng sợ nói:
- Cái gì?
Hoàng Dung nói:
- Ngươi không nhảy xuống phải không Được, ta lật chiếc thuyền này rồi sẽ
nói chuyện.
Rồi phi người nhảy lên đạp xuống mạn thuyền bên phải, chiếc thuyền lập
tức nghiêng qua, nàng lại đạp xuống mạn thuyền bên trái một cái, chiếc
thuyền lại nghiêng về bên trái càng mạnh hơn.
Chỉ nghe Âu Dương Khắc hoảng sợ kêu ầm lên, Hoàng Dung trong lúc đau
thương hơi cảm thấy thỏa ý, lại đạp xuống mạn thuyền bên phải. Âu Dương
Khắc biết chỉ cần bị nàng lắc đông lắc tây thêm vài lần nữa nhất định
chiếc thuyền phải lật úp, thấy nàng nhảy qua phải thì nghiêng người nhảy
qua trái, lúc thân hình rơi xuống lại rất ăn khớp, hai người đồng thời
rơi xuống, chiếc thuyền cùng trầm xuống nên không bị nghiêng. Hoàng Dung
thử liên tiếp hai lần đều bị y dùng cách ấy chống lại.
Hoàng Dung quát:
- Được, ta khoét mấy lỗ dưới đáy thuyền xem ngươi làm cách nào.
Rồi rút ngọn cương thích nhảy ra giữa thuyền, liếc mắt thấy Hồng Thất
công đang nằm dưới đáy thuyền, vì y thủy chung bất động, trong lòng lại
chỉ nghĩ tới Quách Tĩnh nên quên mất sư phụ, lúc ấy giật mình vội đưa
tay kền mũi y thấy vẫn còn thở nhẹ. Nàng trong lòng hơi được an ủi, đỡ
Hồng Thất công lên, thấy y hai mắt nhắm nghiền, mặt trắng bệch như tờ
giấy, bèn xoa bóp trước ngực cho y, tuy tim vẫn còn đập nhưng đã rất
yếu. Hoàng Dung nóng lòng cứu sư phụ, không đếm xỉa tới Âu Dương Khắc
nữa, cởi áo dài của Hồng Thất công ra xem thương thế.
Đột nhiên chiếc thuyền nhỏ bị lắc mạnh, Âu Dương Khắc vui mừng kêu lên:
- Tới bờ rồi, tới bờ rồi!
Hoàng Dung ngẩng đầu lên, chỉ thấy xa xa dày đặc rậm rạp, đều là cây
cối, chiếc thuyền đã bất động, té ra bị mắc vào một tảng đá ngầm.
Nơi ấy cách bờ còn khá xa nhưng nhìn thấy bãi biển, nước sâu chẳng qua
chỉ tới ngực, Âu Dương Khắc nhảy xuống nước lội được vài bước, quay đầu
nhìn nhìn Hoàng Dung. Rồi quay trở lại.
Hoàng Dung thấy chỗ xương sống sau lưng Hồng Thất công có một vết bàn
tay màu xanh đen lún sâu vào thịt như dùng sắt đỏ nung lên ấn vào, không
kìm được hoảng sợ, nghĩ thầm:
- Chưởng này của Tây độc sao lại lợi hại như thế?
Lại thấy sau cổ y có hai vết răng cực nhỏ nếu không lưu ý tìm kiếm thì
cơ hồ không thấy, bèn đưa tay ấn nhẹ vào thì thấy chỗ ấy sưng lên nóng
rực vội rút tay lại hỏi:
- Sư phụ, người thấy thế nào?
Hồng Thất công rên lên một tiếng, cũng chưa trả lời. Hoàng Dung nhìn Âu
Dương Khắc nói:
- Đưa thuốc giải ra đây.
Âu Dương Khắc hai tay xua xua ra hiệu không biết làm sao, nói:
- Thuốc giải đều ở chỗ chú ta.
Hoàng Dung nói:
- Ta không tin.
Âu Dương Khắc nói:
- Ngươi lục soát cũng được.
Rồi cởi thắt lưng, cầm tất cả những vật trong người ra tay trái. Hoàng
Dung thấy quả nhiên không có bình thuốc, bèn nói:
- Giúp ta đỡ sư phụ lên bờ!
Hai người cùng đỡ Hồng Thất công lên, Hoàng Dung đưa tay phải ra nắm tay
trái Âu Dương Khắc, để Hồng Thất công ngồi trên cánh tay hai người đi về
phía bờ. Hoàng Dung cảm thấy thân hình sư phụ không ngừng run lên, trong
lòng ngấm ngầm lo sợ. Âu Dương Khắc lại lấy làm vui sướng, chỉ thấy một
bàn tay nhỏ nhắn mịn màng nắm vào tay mình, đúng là cuộc kỳ ngộ mơ màng
mấy hôm nay, chỉ tiếc là đi không bao lâu đã vào tới bờ.
Hoàng Dung ngồi xổm xuống đặt Hồng Thất công xuống đất, nói:
- Mau ra kéo chiếc thuyền lên bờ, đừng để sóng biển đẩy đi.
Âu Dương Khắc tay trái đặt trên môi, vẫn ngẩn ngơ xuất thần, nghe Hoàng
Dung nói, ngây người sửng sốt, vẫn chưa nghe rõ nàng nói gì may là Hoàng
Dung không biết y đang nghĩ chuyện gì chỉ đưa mắt nhìn y một cái, nói
lại lần nữa.
Âu Dương Khắc kéo chiếc thuyền vào bờ xong, thấy Hoàng Dung đã lật người
Hồng Thất công lại, để y nằm sấp trên mặt cỏ, muốn tìm cách trị thương,
bèn nghĩ thầm:
- Không biết đây là nơi nào.
Chạy lên đỉnh một cái gò nhỏ đưa mắt nhìn quanh, không kìm được mừng sợ
xen lẫn, chỉ thấy hai phía đông nam, tây bắc đều là biển xanh mênh mông,
nơi mình đang đứng vốn là một hòn đảo nhỏ. Trên đảo cây cối xanh tươi,
nhưng không biết có người ở không. Y sợ là nếu đây là hoang đảo đã không
có cái ăn cái mặc, lại không nơi trú ẩn thì làm sao sống được, mừng là
duyên trời khéo hợp, lại được cô gái đẹp như tiên nữ này cùng tới nơi
đây, l ão ăn mày thì trước mắt trọng thương khó khỏi, tâm nguyện của
mình lẽ nào lại không được đáp đền, nghĩ thầm:
- Được ở cùng một chỗ với người đẹp thì đảo hoang cũng là thiên đường
lạc thổ, cho dù mất mạng trong sớm tối cũng cam tâm.
Nghĩ tới chỗ đắc ý, bất giác khoa tay múa chân, đột nhiên thấy tay phải
đau biết mới nhớ lại mình đã bị gãy xương, lúc ấy dùng tay trái bẻ hai
cành cây, xé một mảnh áo bó chặt hai cành cây vào tay trái, treo cánh
tay lên cổ.
Hoàng Dung nặn ra không ít nọc độc từ vết rắn cắn trên lưng sư phụ,
không biết làm gì nữa để chữa trị, chỉ đành chuyển y tới một tảng đá
lớn, để y nằm đó nghỉ ngơi, cao giọng nói với Âu Dương Khắc:
- Ngươi đi xem đây là nơi nào, chưng quanh đây có nhà cửa khách điếm gì
không Âu Dương Khắc cười nói:
- Đây là một hòn đảo, khách điếm chắc chắn không có rồi. Còn có người
hay không thì còn tùy vào sự may rủi của chúng ta .
Hoàng Dung thoáng giật mình nói:
- Ngươi đi xem đi.
Âu Dương Khắc được nàng sai khiến, vô cùng vui vẻ triển khai khinh công
chạy về phía đông, chỉ thấy khắp nơi đều là cây dại gai góc, hoàn toàn
không có vẻ gì là có người ở, trên đường dùng đá ném chết hai con thỏ
hoang, quanh lên phía bắc, chạy khắp một vòng rồi trở lại nói với Hoàng
Dung “Đây là một đảo hoang.
Hoàng Dung thấy khóe môi y lộ nét tươi cười, trong lòng hơi tức giận
quát:
- Đảo hoang à? Vậy thì có gì hay mà cười?
Âu Dương Khắc lè lè lưỡi, không dám nói nhiều, lột da hai con thỏ đưa
cho nàng, Hoàng Dung đưa tay vào bọc lấy ra dao đánh lứa và hỏa tập, may
là hỏa tập nhúng dầu nên không bị thấm ướt, lúc ấy đánh lửa lên, nướng
hai con thỏ, ném một con cho Âu Dương Khắc, xé một đùi sau đưa cho sư
phụ ăn.
Hồng Thất công bị trúng chất độc của rắn, lại bị trọng thương, suốt nảy
giờ thần trí hôn mê, đột nhiên ngửi thấy mùi thịt nướng, lập tức tinh
thần phấn chấn, thịt thỏ đặt cạnh miệng, lập tức há miệng ra ăn, ăn xong
một đùi thỏ, tỏ ý muốn ăn thêm, Hoàng Dung cả mừng, lại xé một đùi thỏ
nữa đút cho y, Hồng Thất công ăn được một nửa, dần dần không chi trì
nỗi, ngậm một miếng thịt thỏ dần dần thiếp đi.
Hoàng Dung chỉ ăn hai miếng thịt thỏ, nghĩ tới Quách Tĩnh chôn thây dưới
đáy biển trong lòng đau xót, cổ họng nghẹn lại không ăn được nữa, nhìn
thấy trời tối dần, tìm tới một động đá đỡ sư phụ vào trong, Âu Dương
Khắc bước qua giúp đỡ, quét dọn rải cỏ, đặt Hồng Thất công nhè nhẹ nằm
xuống, lại lấy cỏ khô rải lên chỗ hai người nằm nghỉ. Hoàng Dung làm ngơ
không đếm xỉa gì tới thấy y sắp đặt đâu vào đấy bèn đưa tay vào lưng
cười hì hì chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên rút ngọn cương thích ra quát:
- Cút ra ngoài!
Âu Dương Khắc cười nói:
- Ta ngủ ở đây không làm phiền gì cô, tại sao lại nổi giận?
Hoàng Dung nhường mày lên quát:
- Có cút ra không?
Âu Dương Khắc cười nói:
- Ta cứ nằm yên lặng ngủ là được, cô yên tâm, còn cút ra ngoài thì không
cần đâu.
Hoàng Dung cầm lấy một cành cây cháy lên đốt vào tấm nệm cỏ khô của y,
đốm lửa lan ra, đốt thành một đống tro.
Âu Dương Khắc cười gượng mấy tiếng, đành ra khỏi động, y sợ trên đảo có
độc trùng mãnh thú nên nhảy lên một cành cây cao náu thân. Đêm ấy y leo
lên leo xuống không biết mấy mươi lần, nhưng thấy ở cửa động đốt một
đống củi lớn, thấp thoáng thấy Hoàng Dung ngủ rất yên ổn, mấy mươi lần
muốn xông vào nhưng ngần ngừ không dám. Y không ngừng làu bàu chửi mình
là nhỏ gan vô dụng, tự trách mình trong một đời đã trộm hương cắp ngọc
không biết bao nhiêu lần, sao lại sợ sệt một cô gái nhỏ như thế. Y tuy
bị thương gãy tay nhưng chỉ cần một tay cũng thừa sức đối phó với nàng,
Hồng Thất công đang sắp chết lại càng không cần đếm xỉa tới, nhưng mỗi
lần bước tới trước đống lửa lại sợ sệt quay lại.
Đêm ấy Hoàng Dung cũng không dám ngủ say, vừa sợ Âu Dương Khắc xông vào
làm bậy, vừa lo thương thế của Hồng Thất công có biến hóa, đến sáng sớm
hôm sau mới yên tâm ngủ được một giờ. Trong giấc mơ nghe Hồng Thất công
rên lên mấy tiếng, lập tức giật mình tỉnh dậy, hỏi:
- Sư phụ, thế nào rồi?
Hồng Thất công chỉ chỉ vào miệng mấp máy môi mấy cái. Hoàng Dung cười
một tiếng, đem con thỏ đêm trước ăn chưa hết đút cho y mấy miếng, Hồng
Thất công thịt vừa vào tới bụng, nguyên khí tăng mau, từ từ ngồi dậy vận
khí điều tức. Hoàng Dung không dám nói nhiều, chỉ ngưng thần quan sát
sắc mặt của y, chỉ thấy mặt y lúc đỏ lúc trắng rồi thành trắng bệch, cứ
thế màu hồng đổi thành màu trắng, màu trắng đổi thành màu hồng mấy lần,
không bao lâu trên đỉnh đầu bốc lên một làn nhiệt khí, trán đổ mồ hôi
ướt đầm, toàn thân không ngừng run lên.
Chợt thấy ngoài cửa động bóng người chớp lên, Âu Dương Khắc thò đầu định
bước vào.
Hoàng Dung biết sư phụ đang dừng nội công thượng thặng để trị thương,
đang lúc sống chết treo trên sợi tóc, nếu bị y xông vào náo loạn, nhiễu
loạn tâm thần ắt không sao cứu được bèn hạ giọng quát:
- Ra ngoài mau!
Âu Dương Khắc cười nói:
- Chúng ta nên thương lượng xem làm sao sống được trên đảo hoang này.
Ngày tháng từ nay về sau còn dài lắm đấy!
Nói xong dò dẫm bước vào.
Hồng Thất công hơi hé mắt hỏi:
- Đây là đảo hoang à?
Hoàng Dung nói:
- Sư phụ cứ vận công đi, đừng đếm xỉa tới y.
Rồi quay lại nói với Âu Dương Khắc “Đi theo ta, chúng ta ra ngoài nói
chuyện.
Âu Dương Khắc cả mừng, lập tức theo nàng ra khỏi động.
Hôm ấy màu trời trong vắt, Hoàng Dung đưa mắt nhìn ra xa, chỉ thấy trời
xanh nối liền biển biếc, xa xa có mấy đám mây trắng lững lờ trôi, bốn bề
quả thật không thấy bóng đất liền. Nàng đi tới chỗ hôm qua lên bờ, chợt
cả kinh hỏi:
- Chiếc thuyền đâu?
Âu Dương Khắc nói:
- Ồ, đâu rồi nhỉ? Nhất định đ ã bị thủy triều cuốn đi rồi! ái chà, nguy
quá, nguy quá!
Hoàng Dung nhìn sắc mặt y, đoán lúc nửa đêm y đã đẩy chiếc thuyền xuống
biển để mình không thể ra biển, ý đồ vô cùng xấu xa, không hỏi cũng
biết. Quách Tĩnh đã chết, mình vốn không còn muốn sống, sóng gió nguy
hiểm trên biển lớn, cưỡi một chiếc thuyền nhỏ đi vốn cũng không thể vượt
khỏi muôn dặm ba đào, nhưng sự thể tới mức này đã rất cấp bách, chỉ sợ
chờ không được tới lúc thương thế của sư phụ lành lại để chế phục tên ác
tặc. Nàng nhìn Âu Dương Khắc chằm chặp một lúc mặt không động thanh sắc,
trong lòng tính cách làm sao để cứu sư phụ. Âu Dương Khắc bị nàng nhìn
đúng tim đen, không dám nhìn thẳng. Hoàng Dung nhảy xuống một tảng đá
lớn bên bờ biển, ôm gối nhìn ra khơi.
Âu Dương Khắc nghĩ thầm:
- Bây giờ không thừa cơ thân cận thì còn đợi lúc nào?
Hai chân điểm một cái cũng nhảy iên tảng đá ngồi chờ, qua một lúc, thấy
nàng không hề tức giận cũng không di động thân hình, lúc ấy lại nhích
lại gần, hạ giọng nói:
- Muội tử, hai người chúng ta cứ sống ở đây đến già, cũng qua một cuộc
đời thần tiên. Không biết kiếp trước ta đã dày công tu hành thế nào?
Hoàng Dung cười khanh khách nói:
- Trên đảo này kể cả sư phụ cũng chỉ có ba người, há chẳng vắng vẻ sao?
Âu Dương Khắc thấy giọng nàng ôn hòa, trong lòng cả mừng, nói:
- Có ta bầu bạn với cô thì có gì vắng vẻ mà nói lại, nếu sinh được một
đứa con thì lại càng không vắng vẻ.
Hoàng Dung cười nói:
- Ai sinh con, ta không biết?
Âu Dương Khắc cười nói:
- Ta sẽ dạy cô mà.
Nói xong đưa tay trái ra ôm lấy nàng.
Chỉ thấy tay trái chợt ấm lên, nguyên là Hoàng Dung đã đưa tay nắm chặt
bàn tay y, Âu Dương Khắc chợt tim đập thình thịch, thần hồn bay bổng.
Hoàng Dung tay trái từ từ nhích lên mạch môn trên cổ tay y, hạ giọng
nói:
- Có người nói trinh tiết của Mục Niệm Từ tỷ tỷ đã bị ngươi hủy hoại, có
chuyện đó hay không?
Âu Dương Khắc hô hô cười lớn, nói:
- Cô gái họ Mục không biết tốt xấu, không chịu theo ta, Âu Dương công tử
ta là hạng người nào, há lại có thể cưỡng bách người khác?
Hoàng Dung thở dài nói:
- Nói thế thì người ngoài đã nói oan cho cô ta.
Tình lang của Mục tỷ tỷ vì chuyện này đã cãi nhau với cô ta một trận.
Âu Dương Khắc cười nói:
- Thằng nhãi ranh ấy tự cậy có hư danh, đáng tiếc đáng tiếc?
Hoàng Dung chợt đưa tay chỉ ra biển, ngạc nhiên nói:
- ¤, cái gì kia?
Âu Dương Khắc theo tay nàng nhìn ra biển không thấy có gì lạ đang định
hỏi, đột nhiên thấy cổ tay bị bóp chặt, huyệt mạch môn đã bị nàng nắm
cứng, nửa người tê dại, lập tức không động đậy gì được. Hoàng Dung tay
phải nắm chắc ngọn cương thích, lật tay về phía sau đâm mau vào bụng
dưới y. Hai người cách nhau rất gần, Âu Dương Khắc đang lúc thần hồn
điên đảo, lại thêm tay phải bị gãy chưa lành, làm sao chống đỡ. Nhưng y
được cao nhân truyền thụ võ công, hơn hai mươi năm khổ luyện trên núi
Bạch Đà cũng không uổng phí, lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc ấy đột
nhiên soài người vồ về phía trước, ngực đập mạnh vào lưng Hoàng Dung.
Hoàng Dung thân hình loạng choạng ngã xuống tảng đá, nhát đâm ấy rốt lại
lại trúng vào đùi phải mình, rạch một đường sâu hơn nửa tấc, dài hơn một
thước, Âu Dương Khắc nhảy xuống khỏi tảng đá, chỉ thấy Hoàng Dung cắp
ngược ngọn Nga mỹ cương thích, cười hề hề đứng lên, cảm thấy trước bụng
đau buốt, cúi đầu nhìn xuống, thấy trước bụng máu tươi bê bết, mới biết
lúc nãy tuy thoát nạn nhưng hàng trăm hàng ngàn mũi gai trên tấm Nhuyễn
vị giáp đã đâm vào ngực mình.
Hoàng Dung trách:
- Chúng ta đang nói chuyện tử tế, tại sao bỗng dưng ngươi xô ta một cái?
Ta không đếm xỉa tới ngươi nữa.
Nói xong quay người định đi, Âu Dương Khắc trong lòng vừa yêu vừa giận,
vừa mừng vừa sợ, cảm thấy một mùi vị không sao tả nổi, đứng ngẩn ra tại
chỗ, không sao nói nên lời.
Hoàng Dung trở về động đá, dọc đường thầm giận mình học nghệ không tinh
đến nỗi một cơ hội tốt như thế lại để y thoát thân. Bước vào động thấy
Hồng Thất công đã lăn ra ngủ, thổ ra một vũng máu bầm dưới đất, bất giác
cả kinh, vội cúi xuống hỏi:
- Sư phụ, người thế nào rồi? Có thấy khỏe hơn không?
Hồng Thất công khẽ thở dài nói:
- Ta muốn uống rượu.
Hoàng Dung cảm thấy rất khó xử, trên đảo hoang này tìm đâu ra rượu,
nhưng chỉ đành an ủi y:
- Con đang nghĩ cách. Sư phụ, vết thương của người đỡ chưa?.
Nói xong ứa nước mắt. Nàng gặp phải biến cố lớn thế này, trước nay chưa
từng khóc, lúc ấy nước mắt đã chảy càng không nhịn được, nằm phục vào
lòng Hồng Thất công buông tiếng khóc lớn. Hồng Thất công đưa tay vỗ vỗ
đầu nàng, một tay khẽ vỗ lưng nàng, hạ giọng an ủi. Lão ăn mày tung
hoành giang hồ, mấy mươi năm nay toàn kết giao với những kẻ hào kiệt
thảo dã, trước nay chưa từng làm quen với đàn bà trẻ con, thảy nàng khóc
như thế lập tức tay chân luống cuống, cứ nói đi nói lại:
- Con nhóc ngoan đừng khóc, sư phụ thương ngươi lắm. Con nhóc ngoan đừng
khóc, sư phụ không đòi uống rượu nữa đâu.
Hoàng Dung khóc một hồi, trong lòng nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên thấy vạt áo
trên ngực Hồng Thất công bị nước mắt thấm ướt một khoảng lớn, cười khẽ
một tiếng vuốt vuốt lại tóc nói:
- Mới rồi chưa đâm chết gã ác tặc kia, quả rất đáng tiếc!
Lúc ấy bèn kể lại việc trở tay đâm lén trên tảng đá. Hồng Thất công cúi
đầu im lặng, hồi lâu mới nói:
- Sư phụ bây giờ vô dụng rồi. Gã ác tặc ấy võ công cao hơn ngươi nhiều,
chỉ có thể đấu trí chứ không thể đấu sức với y.
Hoàng Dung vội hỏi:
- Sư phụ, người nghỉ ngơi thêm vài hôm, dưỡng thương cho khỏe, một
chưởng lấy được cái mạng chó của y lại không được à?
Hồng Thất công rầu rĩ nói:
- Ta bị rắn độc cắn, lại trúng phải Cáp mô công của Tây độc, ta dùng
công lực toàn thân mới bức được nọc rắn ra nhưng cũng chưa hết hẳn, cho
dù kéo dài được cái mạng già thêm vài năm nhưng võ công một đời đã bị
hủy trong một sớm. Sư phụ ngươi chỉ là một lão già tệ hại, không còn nửa
điểm võ công nào đâu.
Hoàng Dung hoảng sợ nói:
- Không, không, sư phụ, người không bị như thế đâu, không bị như thế đâu
.
Hồng Thất công cười nói:
- Lão khiếu hóa tuy nóng lòng nhưng việc tới nước này, không cam phận
chịu đựng cũng không được.
Y ngừng lại một lúc, sắc mặt đột nhiên đổi thành trịnh trọng, nói:
- Hài từ, sư phụ bị ép tới chỗ bất đắc dĩ muốn nhờ ngươi làm một chuyện
rất khó trái hẳn với bản tính của ngươi, ngươi có thể gánh vác được
không?
Hoàng Dung vội nói:
- Được, được, sư phụ người cứ nói.
Hồng Thất công thở dài một tiếng, nói:
- Đáng tiếc là ngươi và ta làm thầy trò với nhau chưa bao lâu, chưa
truyền được cho ngươi công phu gì, bây giờ lại ép người vào chỗ khó
khăn, phải đem gánh nặng ngàn cân bắt ngươi mang vác, lòng kẻ làm thầy
quả thật không yên.
Hoàng Dung thấy y lúc bình thời hào mại sảng khoái, lúc ấy lại ăn nói
ngập ngừng như vậy, đoán việc y muốn gửi gắm ắt cực kỳ khó khăn to lớn,
bèn nói:
- Sư phụ, người cứ nói ra đi. Hôm nay người bị trọng thương đều là vì
việc của đệ tử mới tới đảo Đào Hoa, đệ tử có tan xương nát thịt cũng
không thể báo đáp ơn đức của sư phụ. Chỉ sợ đệ tử còn nhỏ tuổi, sẽ phụ
lòng ký thác của sư phụ.
Hồng Thất công từ từ đứng lên, hai tay bắt chéo trước ngực, khom lưng về
phía bắc, nói:
- Tổ sư gia, người sáng lập ra Cái bang, truyền đến tay đệ tử, đệ tử
không đức không tài, không thể mở mang bang ta. Hôm nay gặp việc gấp
rút, đệ tử không thể gánh vác trọng nhiệm nữa. Tổ sư gia linh thiêng
trên trời xin phù hộ cho đứa nhỏ này phùng hung hóa cát, gặp nguy hiểm
vẫn an toàn, tạo phúc cho các huynh đệ chịu khổ Chịu nạn của bang ta
trong thiên hạ.
Nói xong khom lưng hành lễ. Hoàng Dung lúc đầu ngẩn người lắng nghe, tới
đoạn cuối bất giác vừa hoảng sợ vừa ngờ vực.
Hồng Thất công nói:
- Hài tử, ngươi quỳ xuống!
Hoàng Dung theo lời quỳ xuống, Hồng Thất công rút ngọn trúc bổng màu
xanh bên người ra, giơ lên quá đầu khom người một cái đưa vào tay nàng.
Hoàng Dung hoảng sợ vô cùng, hỏi:
- Sư phụ, người muốn con làm.., con làm... .
Hồng Thất công nói:
- Đúng thế, ta là bang chủ đời thứ mười tám của Cái bang, truyền tới tay
ngươi, ngươi là bang chủ đời thứ mười chín. Bây giờ chúng ta hãy lạy tạ
tổ sư gia.
Hoàng Dung lúc ấy không dám trái lời, đành làm theo Hồng Thất công, bắt
chéo tay trước ngực, khom lưng về phía bắc.
Hồng Thất công đột nhiên ho một tiếng khạc một bãi đờm, lại rơi đúng vào
vạt áo Hoàng Dung. Hoàng Dung thầm đau xót:
- Sư phụ bị thương nặng quá, ngay cả khạc đờm cũng không đủ sức.
Lúc ấy làm như không nhìn thấy, cũng không dám lau đi. Hồng Thất công
thở dài nói:
- Sau này khi đám ăn mày chính thức tham kiến ngươi thì không tránh khỏi
việc làm dơ dáy này, ồ, thật là làm khó ngươi.
Hoàng Dung cười khẽ một tiếng, nghĩ thầm:
- Đám ăn mày người nào cũng dơ dáy bẩn thỉu, còn sợ thiếu cái gì nữa?
Hồng Thất công thở dài một hơi, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi, nhưng buông được
một khối đá lớn trong lòng nên dáng vẻ vô cùng mừng rỡ. Hoàng Dung đỡ y
nằm xuống, Hồng Thất công nói:
- Bây giờ ngươi là bang chủ, ta trở thành trưởng lão trong bang rồi.
Trưởng lão tuy được bang chủ tôn kính nhưng đối với việc trong bang thì
phải vâng lệnh bang chủ, đó là quy củ của các đời tổ sư gia truyền lại,
muôn vạn lần không được làm trái. Chỉ cần bang chủ Cái bang ra lệnh thì
ăn mày trong toàn thiên hạ đều phải vâng lời.
Hoàng Dung vừa buồn vừa lo, nghĩ thầm:
- Trên đảo hoang này không biết tới năm nào tháng nào mới về được Trung
thổ. Huống hồ Tĩnh ca ca đã chết, mình cũng không muốn sống nữa, sư phụ
đột nhiên bảo mình làm bang chủ gì đó, thống lĩnh ăn mày trong thiên hạ,
đúng là làm sao mà nói đây?
Nhưng nhìn thấy sư phụ bị thương nặng, không thể làm y lo lắng thêm, y
dặn dò thế nào cũng chỉ đành nhất nhất vâng dạ.
Hồng Thất công lại nói:
- Ngày mười lăm tháng bảy năm nay, bốn đại trưởng lão và thủ linh các
đạo trong bang sẽ hội họp ở thành Nhạc Dương cạnh hồ Động Đình, vốn là
để nghe ta chỉ định người kế thừa chức vụ bang chủ. Chỉ cần ngươi cầm
ngọn trúc bổng này tới đó, các huynh đệ tự nhiên sẽ hiểu rõ ý ta. Mọi
việc trong bang có bốn vị đại trưởng lão giúp đỡ, ta cũng không cần nói
nhiều, chỉ là bỗng không lại bắt một con nhãi như ngươi gia nhập vào đám
ăn mày dơ dáy, quả thật cũng làm ngươi phải chịu ủy khuất.
Nói tới đó hô hô cười rộ, vết thương lại đau nhói lên, tiếng cười chưa
dứt lại không kìm được ho sù sụ một hồi, Hoàng Dung nhè nhẹ xoa lưng y,
qua hồi lâu y mới thôi ho.
Hồng Thất công thở dài nói:
- Lão khiếu hóa thật vô dụng. Ờ, cũng không biết lúc nào quy tiên đây,
phải truyền Đả cẩu bổng pháp cho ngươi thật sớm mới nên.
Hoàng Dung nghĩ thầm sao tên gọi của bổng pháp này lại khó nghe như thế,
lại nghĩ nếu gặp chó dữ cũng chỉ cần một chưởng là đánh chết, cần gì
phải học Đả cẩu bổng pháp, nhưng thấy sư phụ nói ra rất trịnh trọng, chỉ
đành líu ríu vâng dạ.
Hồng Thất công cười khẽ nói:
- Ngươi tuy đã làm bang chủ nhưng không cần thay đổi tính nết, ngươi
thích bướng bỉnh nghịch ngợm thì cứ bướng bỉnh nghịch ngợm là được, sở
dĩ chúng ta làm ăn mày là vì muốn không bị ai câu thúc trói buộc, tự do
tự tại, nếu chuyện đó cũng không làm được thì không làm được chuyện gì
khác sao không đi làm quan làm giàu? Trong lòng ngươi không coi Đả cẩu
bổng pháp ra gì thì cứ thẳng thắn nói ra đi!
Hoàng Dung cười nói:
- Đệ tử nghĩ chó thì có bao nhiêu tài năng, cần gì phải dùng tới một
đường bổng pháp?
Hồng Thất công nói:
- Bây giờ ngươi đứng đầu bọn ăn mày thì cũng phải suy nghĩ như bọn ăn
mày. Ngươi quần áo lộng lẫy trông như tiểu thư con nhà giàu, lũ chó nhìn
thấy ngươi là vẫy đuôi cúi đầu còn sợ không kịp, cần gì ngươi phải đánh
chúng? Nhưng bọn ăn mày nghèo mạt gặp phải chó thì lại thê thảm rồi. Từ
xưa có câu:
- Người nghèo không gậy bị chó coi thường.
Ngươi chưa từng làm người nghèo nên không biết cái khổ của người nghèo
đâu.
Hoàng Dung vỗ tay cười nói:
- Lần này sư phụ người nói sai rồi!
Hồng Thất công ngạc nhiên nói:
- Không đúng chỗ nào?
Hoàng Dung nói:
- Tháng ba năm nay con trốn khỏi đảo Đào Hoa lên phương bắc chơi, đã
từng cải trạng làm tiểu khiếu hóa. Trên đường có con chó dữ muốn cắn
con, bị con đá một đá vào mông, bèn cụp đuôi chạy mất” Hồng Thất công
nói:
- Phải rồi, nếu con chó ấy dữ hơn, đá không được thì phải dùng bổng đánh
thôi.
Hoàng Dung nghĩ thầm:
- Con chó nào mà dữ tới mức ấy?
Đột nhiên hiểu ra, kêu lên:
- A, phải rồi, người xấu cũng là chó dữ.
Hồng Thất công mỉm cười nói:
- Ngươi đúng là thông minh. Nếu là... “, y vốn định nói nếu là Quách
Tĩnh thì nhất định không hiểu, nhưng trong lòng chợt chua xót, im bặt
không nói nữa.
Hoàng Dung nghe y nói được nửa câu, nhìn vẻ mặt đã đoán được ý nghĩ
trong lòng y, trong lòng vô cùng đau xót, nếu như lúc bình thời đã bật
tiếng khóc lớn, nhưng lúc ấy Hồng Thất công phải nhờ nàng chiếu cố, lại
thêm mình đã trở thành người lớn mà sư phụ cũng như trẻ con, tất cả gánh
nặng đều đè lên vai mình, đành phải cắn răng nén khóc, quay đầu đi, nước
mắt từng giọt từng giọt nhỏ xuống.
Hồng Thất công trong lòng cũng đau xót như nàng nhưng biết rõ là an ủi
cũng vô dụng, chỉ có nói vào chuyện chính, bèn nói:
- Ba mươi sáu đường Đả cẩu bổng này là tổ sư gia sáng lập bang chúng ta
sáng chế ra, trước nay bang chủ tiền nhiệm truyền thụ lại cho bang chủ
hậu nhiệm, quyết không được truyền lại cho người thứ hai. Bang chủ thứ
ba của bang ta võ công còn cao hơn cả Tổ sư mở bang, đã thêm vào lộ bổng
pháp này vô số biến hóa ảo diệu. Mấy trăm năm nay bang ta gặp chuyện
nguy hiểm, bang chủ đích thân ra tay thì đều dựa vào Đả cẩu bổng pháp để
trừ gian sát địch, trấn nhiếp quần tà.
Hoàng Dung không khỏi chán nản, khẽ thở dài một, hơi, nói:
- Sư phụ, người tỷ võ với Tây độc trên thuyền, sao không sử dụng Hồng
Thất công nói:
- Dùng đường Đả cẩu bổng pháp này là việc lớn của bang ta, vả lại cho dù
không dùng thì Tây độc cũng chưa chắc đã thắng được ta. Ai ngờ y lại hèn
hạ vô sỉ như thế, ta cứu mạng y, y lại đánh lén sau lưng ta.
Hoàng Dung thấy thần sắc của sư phụ thảm đạm, muốn làm y phân tâm, liền
nói:
- Sư phụ, người đem bổng pháp dạy Dung nhi, Dung nhi sẽ đi giết Tây độc,
trả thù cho người.
Hồng Thất công lặng lẽ cười một tiếng, nhặt một cành củi khô dưới đất,
dựa vào vách đá, miệng truyền khẩu quyết, tay diễn động tác, đem ba mươi
sáu lộ Đả cẩu bổng pháp từng lộ từng lộ truyền thụ cho nàng. Y biết
Hoàng Dung thông minh phi thường, lại sợ mình không còn sống được lâu
nên truyền một mạch là xong. Đường Đả cẩu bổng pháp này tuy tên gọi xấu
xí khó nghe nhưng biến hóa tinh vi, chiêu số kỳ diệu, quả thật là công
phu hạng nhất trong võ học xưa nay, nếu không như thế thì làm sao được
bang chủ Cái bang các đời truyền lại cho nhau như bảo vật trấn bang?
Hoàng Dung cho dù thông minh tuyệt đỉnh cũng chỉ nhớ được những chỗ
trọng yếu, còn những chỗ huyền diệu bên trong thì nhất thời làm sao lãnh
hội được hết.
Đến lúc truyền xong, Hồng Thất công thở ra một hơi, mồ hôi đầm đìa, nói:
- Ta dạy quá vắn tắt, rốt lại cũng không hay, nhưng.., nhưng cũng chỉ có
thể làm được thế thôi”, ái chà một tiếng ngã vật ra đất ngất đi luôn.
Hoàng Dung cả kinh liên tiếp kêu lên:
- Sư phụ, sư phụ.
Bước lên đỡ thì thấy tay chân y lạnh ngắt, hơi thở nhẹ như sợi tơ, nhìn
thấy đã không còn cách nào.
Hoàng Dung trong mấy ngày liên tiếp gặp biến cố, nằm phục trên ngực sư
phụ nhất thời không sao khóc được tai nghe tiếng tim y còn đập, vội đưa
tay ra lúc ấn lúc buông trên ngực y, để giúp cho y thở, đúng lúc khẩn
cấp ấy chợt nghe sau lưng có tiếng động khẽ vang lên, một bàn tay vươn
ra chụp vào cổ tay nàng. Nàng đang nhưng thần lo việc cứu sư phụ, Âu
Dương Khắc tiến vào lúc nào hoàn toàn không biết, lúc ấy quên mất người
đứng sau lưng là một con sói, ngoảnh lại nói:
- Sư phụ không xong rồi, mau nghĩ cách cứu người.
Âu Dương Khắc thấy nàng quay đầu cầu khẩn, hai con mắt mở to đầy lệ,
dáng vẻ vô cùng đáng thương, trong lòng bất giác ngây ngất, cúi nhìn
Hồng Thất công thấy y mặt trắng bệch như tờ giấy, hai mắt trợn ngược,
trong lòng càng mừng.
Y và Hoàng Dung cách nhau không đầy nửa thước, chỉ cảm thấy hơi thở của
nàng thơm ngát như hoa lan, nghe thấy cả mùi thơm từ da nàng toát ra,
mấy sợi tóc vươn trên má, trong lòng càng si mê không nhịn được, đưa tay
trái ra nắm bàn tay búp măng của nàng.
Hoàng Dung cả kinh, trầm khuỷu tay lật chưởng lại dùng lực đánh ra, nhân
lúc y quay người tránh, đã nhảy vọt ra ngoài. Âu Dương Khắc vốn rất sợ
Hồng Thất công võ công cao cường nên không dám dùng sức mạnh với Hoàng
Dung, nhưng lúc ấy thấy y thần khô sức kiệt, mười phần có tới chín phần
rưỡi là phải chết nên không sợ sệt gì, lạng người ra cản trước cửa động,
cười nói muội tử ngoan, ta quyết không nổi nóng với người khác, nhưng cô
xinh đẹp như thế, ta thật không sao kìm được, cô để ta gần gũi một chút.
Nói xong giang tay trái ra từng bước từng bước sấn tới gần.
Hoàng Dung hoảng sợ tim đập thình thịch, nghĩ thầm:
- Việc hôm nay còn nguy hơn lúc trong Triệu vương phủ, xem ra chỉ có tự
mình quyết định, chỉ là không giết được quân lang sói này thì rốt lại
vẫn không cam tâm.
Rồi lật tay rút ngọn cương thích và nắm cương châm nắm chặt trong tay.
Âu Dương Khắc trên mặt hơi có vẻ cười cợt, cởi áo dài ra làm binh khí,
lại tiến lên hai bước. Hoàng Dung vẫn đứng bất động, chờ y bước lên thêm
một bước, gót chân còn chưa chạm đất, thân hình đã lạng ngang qua bên
trái. Âu Dương Khắc sấn tới, Hoàng Dung tay phải giang thẳng ra, vừa
thấy y vung trường bào đỡ cương châm, thân hình đã như tên rời cung vọt
ra ngoài động.
Nào ngờ thân pháp của nàng mau lẹ, thân pháp của Âu Dương Khắc càng mau
hơn. Hoàng Dung chỉ cảm thấy sau lưng có tiếng gió khẽ rít lên, chưởng
lực của địch nhân đã đánh tới hậu tâm. Nàng mặc Nhuyễn vị giáp, vốn
không sợ bị địch nhân đả thương, huống chi lại sớm có ý định muốn chết,
chỉ cần đả thương y chứ không nghĩ gì tới mình, lúc ấy không gạt không
đỡ, lật tay đâm lại một nhát, nhắm thẳng vào giữa ngực y. Âu Dương Khắc
vốn không có ý làm nàng bị thương, chưởng ấy vốn chỉ là hư chiêu, có ý
đùa giỡn một lúc cho nàng mệt mỏi, thấy ngọn cương thích đâm tới, vươn
tay rẩy khẽ vào cổ tay nàng đã hóa giải nhát đâm ấy, thân hình cũng theo
đó di chuyển xoay đi một vòng lại chặn ngoài cửa ép Hoàng Dung vào trong
động. Nhưng cửa động rất hẹp, xoay trở không tiện, Hoàng Dung xuất thủ
chiêu nào cũng vô cùng tàn độc trí mạng, nàng chỉ công không thủ nên võ
công như cũng tăng lên gấp bội. Âu Dương Khắc tuy võ công cao hơn nàng
rất nhiều nhưng có ý không muốn làm nàng bị thương nên lúc ra tay luôn
cảm thấy bị trói buộc vướng víu.
Trong chớp mắt hai người đã qua lại năm sáu mươi chiêu, Hoàng Dung đã
lâm vào tình trạng nguy hiểm, công phu của nàng được cha đích thân
truyền thụ, Âu Dương Khắc thì do chú chỉ dạy. Hoàng Dược Sư và Âu Dương
phong võ công cũng không chênh nhau bao nhiêu, nhưng Hoàng Dung chỉ mới
mười lăm tuổi, còn Âu Dương Khắc đã hơn ba mươi, thời gian luyện võ của
hai người chênh nhau tới hai mươi năm, huống chi thể lực nam nữ rốt lại
cũng có sự khác biệt, mà Hoàng Dung học võ lại không chăm chỉ khổ luyện
như Âu Dương Khắc, về sau tuy nàng được Hồng Thất công dạy cho mấy môn
công phu nhưng học qua là thôi, sau đó cũng không chăm chỉ luyện tập,
nên Âu Dương Khắc tuy bị thương nặng vẫn có thể chiếm được thượng phong.
Đang đánh nhau Hoàng Dung đột nhiên sấn mau về phía trước, lật tay phóng
cương châm ra, Âu Dương Khắc vung áo đón đỡ, Hoàng Dung nép người sấn
mau lên, giơ ngọn Nga mỹ cương thích đâm mau vào vai phải y. Âu Dương
Khấc tay phải bị gãy, không thể dùng lực, tay phải đang định vung lên đỡ
gạt thì ngọn cương thích của Hoàng Dung đã xoay mau nửa vòng đổi hướng,
soạt một tiếng đâm vào cánh tay bị thương của y.
Hoàng Dung đang mừng rỡ đột nhiên thấy cổ tay tê rần, keng một tiếng,
ngọn cương thích rơi luôn xuống đất, nguyên là huyệt đạo trên cổ tay đã
bị điểm trúng.
Âu Dương Khắc xuất thủ mau lẹ phi thường, thấy nàng xoay người định
chạy, tay trái vươn ra hai cái đã điểm trúng huyệt Huyền chung trên bàn
chân trái nàng, huyệt Trung đô trên chân phải cũng bị điểm trúng. Hoàng
Dung lại chạy thêm hai bước rồi ngã sấp xuống. Âu Dương Khắc phi thân
vọt lên, trải tấm áo dài ra trên mặt đất trước, cười nói:
- Ái chà, đừng ngã mạnh quá đau đấy.
Hoàng Dung khi ngã xuống thì cương châm trong tay trái đã phát ngược về
phía sau để đề phòng địch nhân sấn tới rồi lập tức nhảy lên, nào ngờ hai
chân cứng đờ không theo ý mình sai sử, thân hình vừa cách mặt đất được
một thước lại rơi xuống. Âu Dương Khắc đưa tay qua đỡ. Hoàng Dung chỉ
còn nhân lúc tay trái có thể cử động, tiện tay đánh ra một chưởng, nhưng
trong lúc hoảng loạn, một chưởng ấy mềm nhũn không có sức Âu Dương Khắc
cười một tiếng, lại điểm trúng huyệt đạo trên cổ tay trái của nàng.
Lần này Hoàng Dung tứ chi đều cứng đờ như bị trói chặt, trong lòng hối
hận:
- Mới rồi mình không vung ngọn Nga mỹ thích tự sát, bây giờ có muốn chết
cũng không được.
Trong chớp mắt trong lòng như lửa đốt trước mắt tối sầm ngất đi luôn. Âu
Dương Khắc dịu giọng an ủi “Đừng sợ, đừng sợ.
Rồi đưa tay ra định ôm nàng.
Chợt nghe trên đỉnh đầu có tiếng người lạnh lùng vang lên:
- Ngươi muốn sống hay muốn chết?
Âu Dương Khắc giật nảy mình, vội quay đầu nhìn, chỉ thấy Hồng Thất công
chống trúc bổng đứng ở cửa động, lạnh lùng nhìn xéo, lần này thì y sợ
hồn phi phách tán, câu chuyện Vương Trùng Dương trong quan tài vọt ra
giả chết đánh người mà chú y kể trước đây như một tia chớp lóe lên trong
đầu, nghĩ thầm:
- Lão ăn mày vốn giả chết, hôm nay mạng mình thôi rồi!
Bản lĩnh của Hồng Thất công thì mình đã lãnh giáo qua mấy lần, muôn vạn
lần không phải là địch thủ của y, sau lúc hoảng sợ, hai gối khuỵu xuống,
nói:
- Điệt nhi đùa giỡn với Hoàng muội tử chứ quyết không có ý xấu. Xin Hồng
bá phụ đừng tức giận.
Hồng Thất công hừ một tiếng, chửi:
- Thằng giặc thối tha, còn không giải huyệt đạo cho y thị, chẳng lẽ bắt
lão khiếu hóa phải động thủ à?
Âu Dương Khắc luôn miệng vâng dạ, vội giải khai huyệt đạo tứ chi cho
Hoàng Dung. Hồng Thất công trầm giọng nói:
- Ngươi mà bước vào trong cứa động một bước thì đừng trách lão khiếu hóa
vô tình. Mau cút ra cho tay.
Nói xong nghiêng người một cái. Âu Dương Khắc như được đại xá chạy mau
như một làn khói ra ngoài.
Hoàng Dung dần dần tỉnh lại, như đang nằm mơ. Hồng Thất công lại đã
không chi trì nổi, ngã vật ra đất. Hoàng Dung vừa sợ vừa mừng, vội bước
tới đỡ y lên, chỉ thấy y miệng đầy máu tươi, nhổ ra ba cái răng cửa.
Hoàng Dung thầm ngán ngẩm “Sư phụ vốn võ công tuyệt thế, bây giờ lại mới
ngã một cái đã gãy mất ba cái răng cửa.
Hồng Thất công xòe tay đưa ra ba cái răng cửa, cười nói:
- Răng ơi là răng, ngươi không phụ ta, cho lão khiếu hóa được ăn đủ thức
ngon vật lạ trong khắp thiên hạ. Xem ra lão khiếu hóa đã trọn tuổi trời
nên ngươi xa lìa ta trước.
Lần này y bị thương quả thật vô cùng trầm trọng, nọc rắn bị trúng đã vô
cùng lợi hại, gân mạch trên lưng còn bị Âu Dương Phong đánh cho một
chường tan nát, may là y võ công tinh thâm mới không đến nỗi chết tại
đương trường nhưng công lực toàn thân đã mất hết, không bằng cả người
thường không biết võ công. Hoàng Dung bị điểm huyệt, Hồng Thất công quả
thật không có sức giải khai cho nàng, chỉ cậy vào oai phong trước kia
mới bắt được Âu Dương Khắc giải huyệt. Y thấy Hoàng Dung trên mặt lộ vẻ
chua xót, bèn an ủi:
- Không cần lo lắng, oai phong của lão khiếu hóa vẫn còn, thằng giặc
thối tha kia không dám vào đây quấy rầy ngươi nữa đâu.
Hoàng Dung nghĩ thầm:
- Mình ở trong động thì thằng giặc kia quyết không dám vào, nhưng lấy
đâu ra cái ăn thức uống?
Nàng vốn đầy bụng mưu kế nhưng gặp phải nguy hiểm mới rồi, trong lòng
hoảng sợ vẫn chưa trấn tĩnh được. Hồng Thất công thấy nậng trầm ngâm bèn
hỏi:
- Ngươi đang nghĩ cách tìm cái ăn phải không?
Hoàng Dung gật gật đầu Hồng Thất công nói:
- Ngươi đỡ ta ra biển tắm nắng một chút.
Hoàng Dung lập tức tỉnh ngộ vỗ tay cười nói:
- Hay lắm, chúng ta đi bắt cá ăn.
Lúc ấy bèn đỡ vai Hồng Thất công, từ từ đi ra bờ biển.
Hôm ấy khí trời trong vắt, mặt biển như một tấm lụa không bến không bờ,
khẽ gợn gợn dưới làn gió mát. Hoàng Dung nghĩ thầm:
- Nếu đây đúng là một tấm đoạn màu lam lớn, đưa tay vuốt lên nhất định
sẽ rất mượt mà, rất khoan khoái.
Ánh nắng chiếu lên người, hai người đều cảm thấy tinh thần đột nhiên
phấn chấn.
Âu Dương Khắc đứng cạnh một tảng đá lớn xa xa, thấy hai người ra lại
chạy ra thêm mười trượng, thấy họ không đuổi mới đứng lại, đưa mắt nhìn
theo hai người.
Hồng Thất công và Hoàng Dung đều thầm rầu rĩ:
- Thằng giặc này mười phần xảo trá, thời gian càng dài, nhất định bị y
nhìn ra chỗ sơ hở.
Nhưng lúc ấy cũng không thể nghĩ gì nhiều, Hồng Thất công ngồi dựa vào
tảng đá, Hoàng Dung bẻ một cành cây làm cần câu, xé một mảnh vỏ cây dài
làm dây câu, trong bọc s½n có cương châm bèn uốn cong một ngọn làm lười
câu bắt mấy con tôm cua nhỏ trên bờ biển làm mồi, thủy tộc trên biển rất
nhiều, không bao lâu đã câu được ba con cá hoa ngư nặng khoảng một cân.
Hoàng Dung theo lối ăn mày nướng gà, nướng chín cá cùng sư phụ ăn một
bữa no nê.
Nghỉ ngơi một lúc, Hồng Thất công bảo Hoàng Dung sử dụng từng chiêu từng
chiêu trong Đả cẩu bổng pháp, mình thì ngồi cạnh tảng đá chỉ điểm. Hoàng
Dung đối với những chỗ biến hóa tinh vi, đạo lý công thủ của bổng pháp
này lại lãnh hội thêm được không ít Đến xế chiều nàng đã luyện thành
thục, bèn cởi áo ngoài nhảy xuống biển tắm, trồi lên hụp xuống trong
sóng nước, chợt ngây người nghĩ thầm:
- Nghe nói dưới đáy biển có long cung, con gái Long vương rất xinh đẹp
hay Tĩnh ca ca đã vào long cung rồi?
Nàng không ngừng lặn xuống, chợt thấy bàn chân trái đau nhói, vội rút
lên thì chân phải đã bị vật gì kẹp chặt không rút lên được. Nàng từ nhỏ
đùa giỡn trong biển biết ắt là sò lớn, cũng không hoảng sợ, uốn lưng
vươn tay ra mò, bất giác giật nảy mình, con sò này to xấp xỉ cái bàn
tròn, biển quanh đảo Đào Hoa trước nay không có sò lớn như thế, lúc ấy
hai tay đưa vào trong vỏ sò vận kình tách ra, con sò lớn này lại rất
khỏe, hai tay không tách ra được, lại không làm gì được nó. Vỏ sò càng
lúc càng khép chặt, dưới chân càng đau hơn. Hoàng Dung hai tay ép xuống
muốn kéo con sò lên khỏi mặt nước, nhưng nào biết con sò này nặng tới
hai ba trăm cân, sống dưới đáy biển lâu năm, vỏ đã dính liền với đá vôi
dưới biển thành một khối vững chắc, làm sao lay động được?
Hoàng Dung vùng vẫy mấy cái, chân càng đau hơn, trong lòng hoảng loạn,
bất giác uống một ngụm nước biển, nghĩ thầm:
- Mình vốn không muốn sống, chỉ là để sư phụ lẻ loi một mình trên đảo
hoang, bị thằng giặc kia hà hiếp thì chết cũng không nhắm mắt. |
|