|
Bí mật của Thạch Thất một lối thoát thân
Dương-Qua bàng hoàng đứng yên như tượng đá. Hắn hít một hơi dài, cố thu
hết nghị lực để hành động. Mùi hoa rừng ngào ngạt thong qua mũi làm
Dương-Qua ngây ngất. Hắn đưa mắt nhìn trời, thấy những vì sao nhấp nháy,
lẩm bẩm:
- Lần chót mình nhìn sao tại nơi đây.
Rồi hắn quả quyết chạy qua phía trái, đến chân tấm bia đá trước cửa Mộ,
đưa tay sờ soạng tìm chốt đá tròn. Tìm thấy rồi, hắn vận dụng nội lực
đưa tay đẩy mạnh làm bật tung chốt ấy ra. Tức thì một luồng cát nhỏ từ
lỗ ấy phục ra như vòi nước. Bên trên tảng đá vạn cân bắt đầu chuyển động.
Ngày xưa, lúc kiến thiết cửa Mộ Đài, Vương-trùng-Dương đã vận dụng nội
lực, phi thường, đưa tảng đá nặng bằng sức hàng mấy trăm người lên bệ
cao, ăn liền bên trong bằng một lỗ hổng có chứa đầy cát nhỏ, dùng chốt
đá bịt lại, khi chốt đá bật ra, cát trong tảng đá sẽ mất thăng bằng rơi
xuống án ngữ lối ra vào Cổ Mộ.
Vì sức ép của tảng đá quá nặng, đẩy cát trào ra mạnh quá, sức chuyển
động ầm ầm.
Nghe từng đá chuyển, Tiểu-long-Nữ biết giờ phút chia ly đã đến, nàng đưa
mắt đầy lệ nhìn theo bóng dáng đứa học trò thân yêu, con tim chan chứa
tình cm thấm thía dạt dào.
Nhưng bỗng dưng nàng thét lên một tiếng vì ngạc nhiên và kinh khủng!
Khi tảng cự thạch rơi xuống gần đến mặt đất, thình lình Dương-Qua phi
thân phóng qua khe hở như một bóng mờ. Chỉ chậm một tý là thân hình hắn
bị sức đá đè ép nát như cám.
Vừa thoát khỏi tảng đá, Dưng-Qua vội thưa:
- Thưa cô nương, chắc bây giờ Cô nương không còn nỡ đuổi xua tôi đi nữa.
Tiểu-long-Nữ bồi hồi cảm động, đứng lặng yên một chập rồi nói:
- Thôi, định mệnh đã khiến thì càng hay. Chúng ta chung chết nơi đây vậy.
Nói xong, nàng nắm tay Dương-Qua đi vào phía trong.
Lúc bấy giờ Lý-mạc-Thu và Hồng-lăng-Ba đang loay hoay tìm lối thoát
trong nội thất nhưng chưa có. Bỗng nghe tiếng nói của Tiểu-long-Nữ, nàng
mừng quá vội nhìn ra thì Tiểu-long-Nữ đã đến trước mặt điềm nhiên nói:
- Sư tỳ hãy theo tôi vào đây.
Lý-mạc-Thu nghe nói, nghĩ thầm:
- Không biết hắn đưa mình đi đâu đây. Tại nơi này đầy dãy các máy móc và
cạm bẫy, vô ý mộ chút là mất mạng ngay. Nếu hắn cố hại mình làm sao
tránh nổi.
Tiểu-long-Nữ không chờ Lý-mạc-Thu tr lời đã nói tiếp:
- Tôi sẽ đưa sư tỷ vào bái kiến linh cữu sư phụ. Dẫu sư tỷ không muốn
cũng không thể được.
Lý-mạc-Thu nói:
- Thôi, người đừng hòng đem sư phụ ra để dọa nạt hay gạt gẫm ta nữa.
Tiểu-long-Nữ không đáp, chỉ mỉm cười rồi lẳng lặng đi trước dẫn đường.
Thấy thái độ của Tiểu-long-Nữ nghiêm trang, lời lẽ đứng đắn không thể
không nghe, nên thầy trò Lý-mạc-Thu phi lặng lẽ bước theo nhưng trong
lòng vẫn lo âu, luôn luôn chú ý đề phòng.
Tiểu-long-Nữ điềm nhiên dắt Dương-Qua đi trước hình như không mảy may lo
ngại có thể bị thày trò Lý-mạc-Thu tấn công thình lình vào sau lưng.
Một chập sau mọi người đã đến phòng đá, nơi quàng linh cửu các bậc tiền
bối.
Lý-mạc-Thu vốn một lòng kính mến sư phu. Nhưng từ trước đến nay chưa bao
giờ nàng được phép đặt chân đến căn nhà táng này, nay được Tiểu-long-Nữ
đưa đến, bỗng nàng có ý nghĩ căm hờn oán trách sư phụ đã xem thường mình
và trọng tin Tiểu-long-Nữ.
Nàng hằm hằm nói lớn:
- Tình thầy trò giữa ta và sư phụ đã cắt đứt từ lâu. Ngày nay ngươi còn
muốn đưa ta đến đây để làm gì nữa?
Tiểu-long-Nữ đáp:
- Sư tỷ, tại đây còn hai chiếc quan tài do sư phụ dành lại cho tôi và sư
tỷ. Vậy tùy ý sư tỷ lựa chọn một cái.
Rồi nàng đưa tay chỉ vào hai chiếc quan tài đặt vào cuối phòng.
Lý-mạc-Thu nổi nóng nạt lớn:
- Tiện tỳ quá lớn gan dám đùa cợt cùng ta lúc này?
Vừa nói, nàng tung ra một chưởng lực vào người Tiểu-long-Nữ nhưng vì
trong phòng tối, mắt nàng lại chột, trong lúc nóng nảy bộp chộp, chưởng
nàng đã đi trật mục tiêu. Tiểu-long-Nữ vẫn bình tĩnh nói:
- Sư tỳ đừng nóng nảy lúc này vô ích.
Lý-mạc-Thu trợn mắt hỏi:
- Vì sao?
Nàng mỉm cười đáp:
- Vì lối ra vào của Cổ Mộ đã bị đoạn Long-thạch án ngữ mất rồi, chúng ta
vĩnh viễn bị nhốt nơi đây không còn lối thoát.
Lý-mạc-Thu điếng hồn, mặt mày tái mét, tất cả sự giẫn dự tiêu tan,
nhường chỗ cho nỗi lo âu sợ sệt.
Tuy chưa hiểu rõ hết các cơ cấu trong Cổ Mộ đài, nhưng Lý-mạc-Thu cũng
hiểu rõ được phần nào về đoạn Long-thạch.
Khi đã dùng đoạn Long-thạch thật đã gặp phi bước đường cùng. Nàng suy
nghĩ không hiểu tại sao đã có Ngọc-phong-sa trong tay mà Tiểu-long-Nữ
còn dùng đến biện pháp tuyệt vọng này di chuyển đoạn Long-thạch bế tắc
Cổ Mộ đài mà chôn sống cả bốn mạng nơi đây?
Nàng ngước mặt hỏi gằn Tiểu-long-Nữ:
- Thế Sư muội còn biết có lối nào khác nữa không?
Tiểu-long-Nữ bình thản đáp:
- Hết rồi! Sư tỷ cũng thừa hiểu một khi đoạn Long-thạch đã rơi, Mộ Đài
với thế giới bên ngoài đã vĩnh viễn biến thành hai vũ trụ riêng biệt.
Quá thất vọng, Lý-mạc-Thu túm lấy áo Tiểu-long-Nữ quát lớn:
- Ngưi đã nói láo để lừa dối ta!
Trước vẻ hốt hong của người sư tỷ đã cao niên vẫn còn thiết tha với câu
tham sanh úy tử, Tiểu-long-Nữ vẫn điềm tĩnh làm thinh không trả lời.
Trông thấy thái độ của nàng như thế, Lý-mạc-Thu càng bấn loạn và tâm
thần vì thấu hiểu Tiểu-long-Nữ đã nói thật.
Quá tuyệt vọng nàng mím môi nói:
- Như thế, thày trò ngươi phải chết trước.
Nói xong nàng vận dụng nội công vào bàn tay phóng một chưởng vào người
Tiểu-long-Nữ mạnh như sấm sét.
Dưng-Qua lập tức phi thân xông vào, xô sư phụ lệch qua một bên thoát
khỏi chưởng lực của Lý-mạc-Thu, miệng thét lớn:
- Không được hạ sát cô nương tôi, hãy giết tôi trước đã.
Nói xong, hắn đứng chắn giữa hai người, tay buông thẳng sau lưng, ngực
ưỡn ra trước đầy vẻ kiêu hùng, mắt hiên ngang nhìn thẳng vào mặt
Lý-mạc-Thu như chờ đợi cái chết không chút sợ sệt.
Lý-mạc-Thu ngừng tay cười nhạt:
- à, thằng oắt con, mày hết lòng bảo vệ cô nưng mày đến thế sao? Nếu mày
thật tâm muôn chết thay cô nương mày thì hãy nói lớn lên cho ta nghe nào?
Nàng vừa nói vừa xòe bàn tay đã nổi danh Xích luyện thần chưởng, mắt mở
lớn nhìn sững vào Dưng-Qua như thúc giục trả lời gấp.
Dưng-Qua vẫn bình tĩnh tĩnh đáp:
- Ta quyết thế, ngươi cứ giết đi.
Lý-mạc-Thu thấy chồn tay trước thái độ quá kiêu hùng của Dương-Qua liền
dừng tay lại, rồi đưa mắt nhìn thấy thanh trường kiếm còn cài bên lưng,
liền túm lấy hắn nạt lớn:
- Ta cho mi biết, ta chẳng cần giết cả hai, mà chỉ giết một đứa thôi.
Vậy tùy ý mi muốn ta giết mi hay Tiểu-long-Nữ, cứ lựa chọn đi, và trả
lời gấp.
Dưng-Qua chẳng thèm trả lời, đôi mắt đăm đắm nhìn về phía Tiểu-long-Nữ
đầy vẻ luyến ái hình như bất chấp cả lời dọa nạt của con người đa sát
Xích-luyện tiên-tử. Trước mối tình thâm nghĩa trọng, gắn bó như keo sơn,
dù kiếm sắt hay thần chưởng cũng không nghĩa lý gì nữa.
Lý-mạc-Thu vứt kiếm xuống đất thở dài chép miệng nói:
- Sư muôi, đến nay sư muội đã được giải lời phát thệ ngày xưa trước sư
phụ, giờ phút này sư muội có quyền tự ý thoát ly khỏi Mộ-Đài này.
Tiểu-long-Nữ và Dưng-Qua ng ngác nhìn nhau chẳng hiểu nàng muốn nói gì.
Nguyên trước kia Lâm-triều-Anh hãm mình trong ngôi Cổ-Mộ này là vì giữa
nàng và Vương-trùng-Dương có một mối tình ngang trái. Nàng đã đem lòng
yêu mến con người thanh niên tài ba kia với một mối tình tuyệt vọng mà
không bao giờ gột rửa được. Vì vậy nên nàng đã định ra một quy tắc bất
khả di dịch cho tất cả nữ đệ tử nào đã khoác áo sư môn trú ngụ tại Cổ-Mộ
đài, phải chung thân không được rời khỏi Chung-Nam sơn, chỉ trừ một
trường hợp nếu có một chàng trai nào tình nguyện chết thay cho mình, thì
lời nguyện này mới giải được.
Sở dĩ Lâm-triều-Anh đặt thêm ngoại lệ này vì nàng nghĩ trong giới mày
râu, nhất định không có một kẻ nào thật tình chung thủy đến nỗi tình
nguyện thế mạng cho người mình yêu. Như thế dẫu có đặt lệ nhưng chắc
không thể nào xảy ra được.
Chính bản thân của Lý-mạc-Thu không dám phát lệ vì nàng cũng không thể
tin được bọn nam nhi, và trong đời tình ái của nàng vẫn còn một vết đen
ghi sâu trong tâm khảm mà lúc nào nàng cũng muốn lấy máu để gột rửa cho
xong.
Ngày nay chính tai Lý-mạc-Thu đã nghe Dương-Qua tự nguyện chết thay cho
Tiểu-long-Nữ, nàng cũng hết sức ngạc nhiên, và bồi hồi cảm kích. Tuy
nhiên những lời này không khỏi ghi vào lòng nàng một sự xót xa thấm thía
lúc nghĩ đến số phận hẩm hiu giữa mình và Lục-triển-Nguyên.
Nàng chép miệng nói:
- Sư muội, quả em là con người tốt phước!
Nói xong, nàng như điên cuồng không còn suy nghĩ gì nữa thích mạnh mũi
kiếm vào cổ Dương-Qua.
Tiểu-long-Nữ vội vung tay phóng ngay một ngọn Ngọc-phong-sa để cứu nguy
cho đệ tử. Lưỡi gươm bị Ngọc-phong-sa chạm vào đánh xoảng một tiếng lớn,
rơi ngay xuống đất.
Lý-mạc-Thu vội nằm xoài ra để tránh ám khí. Tiểu-long-Nữ đưa tay kéo
Dương-Qua phi thân phóng về phía trước và ngoái đầu lại nói:
- Sư tỷ, lời thệ của tôi có thể giải được hay không giờ phút này không
còn nghĩa lý gì nữa đâu. Đoạn Long-thạch đã bế kín Mộ-Đài, trước sau gì
cả bốn người chúng ta đều phải chết cả. Để khỏi làm bận lòng nhau, chúng
ta tìm mỗi người một nơi riêng chết cho yên thân tốt hơn.
Nói xong nàng đưa tay bấm vào một chiếc nút bí mật, một tảng đá trên cao
rơi đánh sầm xuống, ngăn cách mỗi cặp một nơi.
Trải qua những giây phút quá mệt nhọc về thể xác và bấn loạn về tinh
thần, Tiểu-long-Nữ cảm thấy tứ chi rũ rượi đi hết nổi. Dương-Qua phải
dìu nàng đi chầm chậm đến phòng Tôn-Bà để dưỡng sức. Đặt nàng nằm trên
giường, rồi Dương-Qua tìm hai cái ly rót đầy mật ong trắng, nâng đầu sư
phụ để nàng uống một ly, còn một ly tự mình uống cạn.
Tiểu-long-Nữ cảm thấy thần trí mênh mang như trải qua cơn ác mộng, nàng
nhìn Dương-Qua chậm rãi hỏi:
- Qua nhi, tại sao mi nhất tâm ở lại cùng chết theo ta?
Dương-Qua chắp tay lễ phép đáp:
- Thưa cô nương, trong đời tôi chỉ còn một mình cô nương là người chăm
nom tôi, đối xử rất tốt với tôi, nên tôi không ngần ngại gì để chết thay
cô nương.
Tiểu-long-Nữ gật đầu hỏi thêm:
- Mi nghĩ cũng phải. Tuy nhiên ở chốn đây rồi ai cũng phải chết, chỉ
khác là kẻ trước người sau mà thôi. Thiết tưởng không cần phải tìm để
giết nhau làm gì vô ích.
Dương-Qua hỏi:
- Tại sao chúng ta không thể tìm một lối nào để thoát ra ngoài Cổ Mộ
được hay sao?
Tiểu-long-Nữ buồn rầu đáp:
- Cổ Mộ đài kiến trúc vô cùng kỳ diệu. Khi đoạn Long-thạch đã rơi, mối
liên lạc với thế giới bên ngoài đã chấm dứt. Ta đã bảo như thế, mi đừng
nghĩ đến việc thoát thân vô ích.
Dương-Qua lặng thinh thở dài.
Tiểu-long-Nữ hỏi ngay:
- Bây giờ mi nghĩ lại và hối hận việc đã làm phải không?
- Thưa cô nương, được ở bên cạnh cô nương tôi không còn thiết đến việc
gì nữa. Với cô nương, chắc chắn trên thế gian này không còn một thứ gì
còn có thể cám dỗ tôi được nữa.
Nghe Dương-Qua thốt ra lời chót, Tiểu-long-Nữ bỗng thấy cõi lòng thơ
thới hân hoan như nhấp phải ly rượu nồng. Một luồng khí nóng từ từ bốc
lên làm ửng hồng đôi má. Nàng nhìn nó và hỏi thêm:
- Nhưng tại sao mi thở dài?
Dương-Qua đáp:
- Thiết nghĩ giá cả hai chúng mình đều hạ sơn, với cô nương bên cạnh,
tôi sẽ đưa đi khắp những nơi sơn thủy hữu tình, nếm những cái đẹp thiên
nhiên của tạo hóa, chẳng thú vị lắm sao? Với bản lãnh của cô nương, trên
đời này dễ mấy ai dám hà hiếp hay khinh rẻ mình được.
Từ bé đến lớn chỉ sống trong Cổ-Mộ đài, chưa hề hiểu biết mảy may bên
ngoài, ngày nay nghe Dương-Qua kể, như thế, Tiểu-long-Nữ cũng suy nghĩ
cảm thấy lòng hiếu kỳ rạo rực, muốn được dạo xem cho biết một phen.
Nghĩ đến đây, bất giác nàng cảm thấy trong huyết quản máu nóng chạy rần
rật, tim đập mạnh, lòng nôn nao không hề kìm giữ được sự bình thản như
ngày xưa. Nàng đoán đó là một hiện tượng suy yếu của tinh thần và cơ thể
và nàng bỗng quên mất rằng trong cơ thể mình hiện nay đã chứa đựng một
phần lớn nhiệt huyết của Dương-Qua. Hai chất máu, hai bản tính hàn nhiệt
khác nhau, há dễ trong phút chốc có thể hòa hợp được dễ dàng không gây
phản ứng cho cơ thể được!
Nàng vội lại nằm trên giường, tập trung ý chí, vận dụng nội công để điều
hành sinh lực, nhưng vẫn không hiệu quả. Nhiệt độ trong người nàng bỗng
tăng giảm bất thường, hơi thở không được tự nhiên nữa. Nàng bỏ giường
đứng dậy đi qua lại nhiều bận trong phòng, nhưng vẫn chưa thấy lại sự
yên tịnh.
Nhìn thấy sắc diện thay đổi của sư phụ, Dương-Qua hỏi:
- Thưa cô nương, cô nương thấy trong người có gì khó chịu hay sao?
Tiểu-long-Nữ không đáp, nhìn hắn một chập và khẽ bảo:
- Mi hãy lại gần đây.
Dương-Qua đoán tưởng sư phụ muốn nhờ mình xem thử nhiệt độ nên vội đến
bên cạnh giường. Tiểu-long-Nữ nắm chặt tay nó áp vào má mình.
Dương-Qua ngạc nhiên vội hỏi:
- Sao cô nương nóng như thế này? Cô nương bị sốt chăng?
Tiểu-long-Nữ cười đáp:
- Không hề chi đâu, mi đừng lo. Và nàng hỏi tiếp:
- Dương-Qua, hỏi thật nhé! Mi thật lòng thương ta không?
Dương-Qua nhìn nàng thành thật đáp:
- Cô nương xem, trên đời tôi, ngoài cô nương ra còn có ai là người thân
yêu nữa, tôi không thương cô nương thì còn thương ai chứ.
Nàng hỏi tiếp:
- Nếu sau này có một người con gái khác cũng tỏ lòng thương mi, thì mi
có thương người ta không?
Dương-Qua ngây thơ đáp:
- Ai đối xử thành thật tốt với mình, thì mình cũng phải tốt với họ chứ.
Tiểu-long-Nữ biến sắc, mặt lợt lạt, buông tay Dương-Qua, rồi mới run run
nói xẵng:
- Nếu mi còn thương một người con gái khác thì đừng nói đến chuyện
thương ta nữa, nghe chưa?
Dương-Qua ngạc nhiên, nhưng bỗng hắn bật cười nói:
- Cô nương không nhớ chỉ còn vài hôm nữa cả hai ta đều chết cả, như thế
còn có gái nào có thể lọt vào chốn này nữa mà hòng suy nghĩ cho bận tâm?
Câu nói đó đã đưa Tiểu-long-Nữ trở về với thực tế. Nhìn thấy vẻ mặt
thành thực ngây thơ của Dương-Qua, nàng cũng bật cười rồi vui vẻ nói:
- ừ nhỉ, ta chỉ mơ sảng, nghĩ bậy và ăn nói hồ đồ quá! Nhưng sở dĩ ta
hỏi như thế là vì lòng ta muốn chính miệng mi thốt ra lời thề mà thôi.
Dương-Qua ngơ ngác hỏi:
- Thưa cô nương, thề như thế nào?
Tiểu-long-Nữ bình sanh chất phác, nghĩ sao nói vậy, không có tánh e thẹn
như phụ nữ khác, dẫu là chuyện tình cảm của lòng mình. Nàng đáp:
- Ta muốn mi thề suốt đời chỉ thương một mình ta, ngoài ra không thương
một người đàn bà nào khác nữa. Nếu làm trái lời thề sẽ mất mạng ngay.
Dương-Qua ngoan ngoãn quỳ xuống chắp tay trịnh trọng thề:
- Đệ tử Dương-Qua xin thề suốt đời một dạ mến yêu cô nương. Nếu sau này
tôi thay đổi, chẳng những cô nương sẽ tự tay giết tôi mà khi nhìn thấy
mặt cô nương tôi cũng phải tự kết liễu mạng mình không chút ân hận.
Nghe lời thề như cởi mở tấm lòng, Tiểu-long-Nữ thấy tâm hồn hân hoan thơ
thới vui vẻ nói:
- Mi thật quả hết lòng cùng ta. Lời thề của mi đã khiến ta hết sức vui
mừng được người tri kỷ.
Nói rồi nàng nắm chặt tay Dương-Qua. Lần này bàn tay nàng không giá lạnh
như trước. Dương-Qua cảm thấy một nguồn nhiệt khí ấm áp từ người
Tiểu-long-Nữ dồn vào mình. Nó chỉ đứng lặng yên, sung sướng.
Tiểu-long-Nữ bảo nhỏ nó:
- Ta thật không phải với mi, ta đã nghi ngờ và có những cử chỉ thiếu
đứng đắn đối với mi. Thôi đừng buồn nhé.
Dương-Qua lật đật cãi lại:
- ồ, cô nương, sao lại nói thế? Cô nương đối với tôi hết sức tử tế. Trên
đời này chỉ có cô nương là người mến thương tôi mà thôi, không bao giờ
tôi có ý gì hờn giận cô nương đâu.
Tiểu-long-Nữ nói:
- Trước đây ta có nhiều lần không tốt với mi. Chính ta đã phản đối không
cho Tôn-Bà nuôi mi và ra lệnh đuổi mi ra khỏi Cổ-Mộ đài. Nếu ta tử tế
với mi, không đến nỗi Tôn-Bà phải bỏ mạng.
Nói đến đây nàng cảm thấy tâm tư xúc động, sụt sùi nhỏ lệ. Niềm hối hận
lẫn tình cảm dạt dào xâm chiếm lòng nàng, bất giác khiến Tiểu-long-Nữ ôm
mặt khóc nức nở như một đứa trẻ ngây thơ, vừa khóc vừa cảm thấy mừng vui
lẫn lộn. Đây là trường hợp chưa bao giờ xảy ra trong đời Tiểu-long-Nữ.
Nàng đã được đào luyện từ tấm bé, khắc khổ chống lại với mọi tình cảm,
buồn vui, đã trở nên hững hờ lạnh lùng trước mọi việc, không ngờ lúc
này, nguồn rung cảm đã thắng, khiến nàng trở nên mềm yếu cũng như trăm
ngàn nhi nữ khác.
Dương-Qua nhìn nàng khóc nức nở, bỗng ngạc nhiên vừa sợ sệt, vội gọi:
- ủa, cô nương, cô nương.
Vừa lúc ấy có tiếng đá rung động và cả tấm tường bên cạnh bị đổ nhào
xuống, hai thày trò Lý-mạc-Thu hiện sừng sững trước mặt .
Nguyên sau khi bị tấm đá ngăn cách và giam hãm trong Cổ-Mộ đài,
Lý-mạc-Thu cảm thấy đời mình sắp kết liễu vì đoạn Long-thạch đã rơi.
Nhưng trước giờ chết, một ý chí ham sống bỗng vùng lên mãnh liệt nàng cố
sức tìm lối thoát thân, mặc dầu nàng thừa rõ nơi đây tàng trữ đầy máy
móc bí hiểm giết người như chơi.
Sau khi lồng lộng đi tìm khắp nơi không ra cơ cấu vận động máy móc, tìm
chỗ ra, cả hai thầy trò cùng hợp lực thí triển nội ngoại thần công xô
ngã được tấm đá án ngữ trước cửa.
Dương-Qua thất kinh nhúm mình phóng ra đứng chận ngay trước mặt
Lý-mạc-Thu vì sợ nàng ám hại sư phụ. Nó thét lớn:
- Ngươi còn muốn gì nữa chứ?
Lý-mạc-Thu đáp:
- Ta có câu chuyện muốn nói cùng sư phụ mi.
Dương-Qua lắc đầu nói:
- Làm sao có thể tin nổi bụng dạ lật lường của ngươi được?
Lý-mạc-Thu nhìn nó, lắc đầu, chậm rãi nói:
- Thật ra ít có một nam tử như mi.
Nghe câu ấy, Tiểu-long-Nữ bước lại gần hỏi:
- Thế nào? Sư tỷ nói sao? Sư tỷ cho hắn tốt hay xấu?
Lý-mạc-Thu đáp:
Sư muội sinh trưởng nơi đây, từ bé đến lớn chưa hề rời khỏi nơi đây, nên
chưa hiểu rõ bọn nam tử trên đời toàn là hạng dối trá lừa bịp, luôn luôn
tìm cách phụ bạc mà thôi. Quả sư muội rất tốt số nên đã gặp một người
như Dương-Qua, thật là tình thâm nghĩa trọng. Trên gầm trời dễ đâu tìm
được người thứ hai như hắn.
Sở dĩ vì bị Lục-triển-Nguyễn phụ bạc, Lý-mạc-Thu đâm ra chán đời, ngờ
vực tình yêu của mọi người rồi vì thành kiến ấy, nàng đã cho rằng tất cả
đàn ông đều phụ bạc, mà nhận xét quá khắt khe, thật ra đàn ông có tình
cảm như Dương-Qua đâu là khó kiếm.
Tiểu-long-Nữ nghe nói như uống được ly rượu nồng, cảm thấy hân hoan vô
tả, nàng vui vẻ nói:
- Kể ra nếu có một người bạn trai hết dạ yêu thương mình thì cuộc đời
đáng sống lắm chứ.
Lý-mạc-Thu bỗng nghiêm nghị hỏi:
- Này sư muội, ta hỏi thật, tuy hơi đường đột, nhưng sư muội đừng giấu
nhé! Sư muội có dự định lấy hắn làm chồng không?
Tiểu-long-Nữ điềm nhiên nói:
- Không đâu! Nó là đệ tử của tôi, nó hết dạ mến thương tôi, còn tôi đối
với nó ra sao, chưa rõ lắm.
Lý-mạc-Thu cười gằn nói:
- Ta không tin được, lửa gần rơm thế nào lâu ngày không cháy được. Vừa
nói nàng chợt đưa tay xé toạt chiếc xiêm của Tiểu-long-Nữ. Bất ngờ không
né kịp, Tiểu-long-Nữ bị xé rách một mảnh lụa, lộ cánh tay trắng như
tuyết, trên ấy có một dấu son đỏ hồng. Vết điểm thủ cung sa đã nói ra sự
thật, chứng minh và bào chữa hùng hồn nhất cho Tiểu-long-Nữ. Bất kỳ
trường hợp nào, khi người con gái bị thất trinh thì vết son này tan mất
ngay.
Nhìn vết thủ cung sa đỏ ửng trên làn da trắng, Lý-mạc-Thu vừa ngạc nhiên
vừa thán phục. Nàng không ngờ Tiểu-long-Nữ vẫn giữ được lòng trinh trắng
mặc dầu sống chung với một chàng thanh niên tuấn tú hết dạ yêu mình
trong cảnh thâm u hiu quạnh của Cổ-Mộ đài.
Quả là một chuyện phi thường mà nàng không ngờ có thể được.
Lý-mạc-Thu chỉ biết thở dài và nín thinh.
Tiểu-long-Nữ đâu đoán được thâm ý của người sư tỷ, nàng ngây thơ hỏi:
- Sao, sư tỳ muốn nói điều gì với tôi.
Trước đây Lý-mạc-Thu dự định tìm bắt quả tang sự tư tình giữa Dương-Qua
và Tiểu-long-Nữ để vạch mặt chỉ tên, mắng chửi một trận là gái trắc nết
dẫn trai vào Cổ-Mộ làm điều ô uế, loạn luân để rồi tìm lý lẽ trục xuất
ra khốn này. Nhưng khi nhìn thấy chứng cớ lòng trinh trắng của người sư
muội, Lý-mạc-Thu ngẩn người và lúng túng chẳng biết nói năng làm sao.
Khi nghe Tiểu-long-Nữ hỏi, nàng vội tìm lời nói quanh:
- Ta dự định hỏi sư muội để ta cùng theo sư muội.
Tiểu-long-Nữ đâu có lạ gì tánh tự kiêu tự đại của Lý-mạc-Thu nữa. Ngày
nay tự nhiên thấy nàng hạ mình xin một chuyện như vậy làm sao tin được.
Nàng đáp:
- Giữa hai ta ai lo phận nấy. Sư tỷ cứ liệu lấy công việc của mình cho
xong, phần tôi, tôi không cần thiết điều gì nữa.
Lý-mạc-Thu mỉm cười, mỉa mai:
- Ta thừa hiểu ý sư muội lắm! Phải, người đời nói thế mà đúng, tìm của
thì dễ, tìm bạn mới khó. Ngày nay sư muội đã có chàng bên cạnh, còn
thiếu thốn đòi hỏi gì nữa đâu?
Tiểu-long-Nữ vốn thật thà, chưa hiểu thâm ý mỉa mai của Lý-mạc-Thu, trả
lời:
- Vâng, tôi hiểu rõ và chắc chắn điều đó. Hắn luôn luôn ở cạnh tôi và
suốt đời không bao giờ xa tôi nữa.
Lý-mạc-Thu lại tiếp lời chua chát hơn:
- ồ, cả cặp cứ đưa nhau xuống núi, vui thú giang hồ, rầy đây mai đó, thì
có gì hạnh phúc cho bằng.
Tiểu-long-Nữ tình thật trả lời:
- Vâng, nhưng ngay bây giờ chưa được.
Lý-mạc-Thu ngang nhiên hỏi:
- Vì sao vậy?
Tiểu-long-Nữ cười đáp:
- Sư tỷ há không nhớ đoạn Long-thạch đã rơi rồi sao? Một khi Cổ-Mộ đã bị
cắt đứt lối ra vào, dù sư phụ tái sanh cũng đành khoanh tay, không tài
nào ra ngoài được nữa.
Lý-mạc-Thu thất vọng đứng lặng yên. Thì ra thâm tâm của nàng cố đem
những ảo ảnh hạnh phúc bên ngoài câu Tiểu-long-Nữ, may ra nàng ham thích
có bộc lộ ra lối thoát thân tìm đường sinh lộ. Nhưng khi nghe
Tiểu-long-Nữ thành thật trả lời, nàng cảm thấy như một gáo nước lạnh dội
trên đầu, càng nghĩ càng căm hờn không thể dằn được.
Thình lình Lý-mạc-Thu vung đôi xích huyền thần chưởng đánh vãi vào đầu
Tiểu-long-Nữ cho hả giận.
Dương-Qua từ nãy giờ vẫn chú tâm theo dõi sự đối đáp giữa hai người.
Nhìn thấy cặp mắt Lý-mạc-Thu trợn trừng như tóc hào quang, mặt đầy sát
khí, hắn đã đoán trước thế nào sư bá cũng hạ độc thủ nên hết sức đề
phòng cho sư phụ.
Khi vừa thấy Lý-mạc-Thu chuyển động song chưởng, Dương-Qua vội vàng thu
mình ngồi xổm xuống, tập trung gân lực theo đúng thế võ "Hàm mô công"
của Âu-dương-Phong đã truyền thụ, miệng kêu "cum, cum, cum", tung chưởng
lực dội ngay vào mình Lý-mạc-Thu đánh bật nàng dội lên cao và rơi xuống
đất.
Vì thiếu đề phòng, bị phải thế võ bất ngờ độc ác, Lý-mạc-Thu cảm thấy
toàn thân rung động, ngực tức, đầu óc hoang mang. Vừa lồm cồm đứng dậy,
nàng tung thẳng xích luyện thần chưởng nhắm vào người Dương-Qua để kết
liễu sang mạng thằng oắt con đáng ghét ấy.
Nếu đòn này trúng phải thì thân hình Dương-Qua phải dập nát không sống
nổi. Nhưng đúng vừa lúc ấy, Lý-mạc-Thu cảm thấy một luồng kinh lực đột
nhập vào nội tạng, toàn thân bủn rủn, đầu óc choáng váng, hai tai ù ù
như nghe sấm động. Thì ra nàng đã bị Tiểu-long-Nữ lần đầu tiên vận dụng
ngón kỳ diệu trong "Ngọc-nữ tâm-kinh" đột kích.
Tiểu-long-Nữ nhìn thấy sư tỷ xửng vửng, mặt mày ngơ ngác như kẻ mất hồn,
bỗng cười lớn và nói:
- Bây giờ sư tỷ chắc đã hiểu rõ uy lực của "ngọc-nữ tâm-kinh" rồi chứ?
ít ra võ thuật này cũng phải có điểm khác đời phải không sư tỷ?
Nghe nói đến Ngọc-nữ tâm-kinh, Lý-mạc-Thu bàng hoàng cả người, vội đưa
tay rờ lên màng tai thấy không còn đau nhức nữa. Toàn thân mỏi mệt như
thế nào và đánh trúng nơi đâu, suy nghĩ mãi chẳng biết tư thế của
ngọc-nữ tâm-kinh xuất phát ra sao nữa.
Nàng ngẩn người, tái mặt, nhìn trân trân bất động, trong lúc đó
Tiểu-long-Nữ ung dung cầm tay Dương-Qua dắt qua phòng bên.
Lúc bấy giờ Lý-mạc-Thu mới định thần, lau mồ hôi trán và lẩm bẩm:
- Cũng may con bé bị giao động tinh thần, nội lực phân tán bớt, chứ nếu
nó sung sức như lúc bình thường thì ta dễ mất mạng như chơi.
Dương-Qua bước theo sư phụ, nghĩ đến ngón đòn Tiểu-long-Nữ vừa khắc phục
Lý-mạc-Thu, hắn rất khoái chí, vừa cười vừa hỏi:
- Thưa cô nương, ngón đòn vừa rồi tài tình quá! Có lẽ chưa một võ thuật
nào vượt nổi "Ngọc-nữ tâm-kinh" phải không cô nương?
Nhưng hắn vừa nói dứt câu bỗng thấy Tiểu-long-Nữ toàn thân run rẩy như
bị trúng gió, đứng không vững, ngã xỉu xuống, hắn vội vàng đưa tay đỡ và
dìu nàng để nằm trên tảng đá, miệng la khan:
- Cô nương, cô nương ơi, cô nương làm sao thế?
Hai hàm răng Tiểu-long-Nữ đập vào nhau bồm bộp, nàng cố gắng trả lời:
- Lạnh??? lạnh lắm.
Trước kia trong lúc Tiểu-long-Nữ đang luyện ngọc-nữ tâm-kinh tại miếu
hoa hồng, Tiểu-long-Nữ bị 2 đạo sĩ thình lình phá rối, buổi học dang dở,
khi lực chạy ngược suýt tý nữa mất mạng. Nàng tự cứu chữa chưa lành thì
tiếp đến bao nhiêu chuyện bất ngờ đưa đến dồn dập, nội lực càng suy
giảm, tinh thần giao động mãnh liệt vì những hiện tượng xúc động tâm
tình. Vừa rồi vì phải giải nguy cho đệ tử, Tiểu-long-Nữ quên mình đang
trương bệnh, vận dụng quá sức để xuất một tư thế trong Ngọc-nữ tâm-kinh
tấn công Lý-mạc-Thu. Nên lúc bấy giờ cơ thể bị suy nhược, nhiệt khí tiêu
tan, toàn thân như bị giá lạnh hoàn toàn.
Nhìn Tiểu-long-Nữ run rẩy nằm co quắp trên tảng đá, hai hàm răng đánh
vào nhau lộp bộp mãi, Dương-Qua kinh hãi quá khóc rống lên và gọi lớn:
- Cô nương ơi, cô nương, biết làm sao bây giờ hở cô nương?
Nhìn thấy sư phụ mến yêu bị lạnh quá sức, hắn cảm thấy như thân mình
cũng bị lạnh lây. Loay hoay một chập hắn bỗng nhớ đến chiếc áo lông của
Tôn Bà tặng cho khi gần lâm chung, vội vàng cởi áo ngoài ra, lấy áo đắp
choàng trên ngực Tiểu-long-Nữ.
Nhờ sức ấm của chiếc áo, mặt nàng có vẻ hồng hào được đôi tý. Nhưng chỉ
trong giây phút, hắn chưa kịp mừng, bỗng cơn lạnh nổi trở lại, hai hàm
răng càng rung nhiều hơn nữa.
Sợ quá, Dương-Qua vội ôm choàng lấy Tiểu-long-Nữ, dùng nhiệt độ của mình
để sưởi cho nàng. Hắn cố vận dụng nội công mãnh liệt truyền nội lực vào
người cô nương để chống với sức lạnh.
Phương pháp này cũng giúp cho Tiểu-long-Nữ thấy dễ chịu đôi chút, nhưng
không phải là phương pháp cứu vãn được tình thế. Đối với một người đã
bao năm khổ công vận dụng công lực chống với sức lạnh băng giá của
giường hàn thạch, thì nhiệt độ của Dương-Qua chuyển vào có nghĩa lý gì
đâu.
Tiểu-long-Nữ cố gắng nói qua giọng rên:
- Mi hãy buông ta ra.
Hắn càng cuống quít, cố siết chặt toàn thân nàng như để trút tất cả
nhiệt khí trong người cứu vãn sức khỏe cho sư phụ thân yêu.
Hắn vừa ôm vừa thổn thức nói:
- Cô nương để mặc tôi, tôi ôm thật chặt để cô nương bớt lạnh, bây giờ cô
nương thấy có đỡ được phần nào chưa?
Nàng vẫn lắc đầu, nghiến răng, mím môi, chống đối với sức lạnh ngày càng
thêm.
Một chập sau hắn cảm thấy bất lực, thả nàng ra, nhìn nàng chẳng biết làm
cách nào hơn.
Bỗng Tiểu-long-Nữ đưa tay chỉ vào chiếc áo lông cừu của Tôn bà, hắn vội
vàng cầm chiếc áo trong tay, xoay qua trở lại, chẳng biết phải làm sao.
Bấy giờ hắn mới thấy bực tức vì Tôn Bà chết quá gấp không kịp trối trăn
về công dụng của áo này.
Lúc bấy giờ đến khi cô nương hắn dự định chỉ bảo cho hắn, thì nàng lại
bị cứng miệng nói chẳng ra lời. Làm sao mà hiểu đây. Hắn vừa giận vừa
lo, loay hoay một chập định đốt chiếc áo để sưởi ấm hơn. Nhưng khi để kề
gần ngọn đèn, bỗng nhìn thấy có lộ ra mấy hàng chữ, hắn vội vàng vạch ra
nhìn kỹ thấy có 16 chữ:
"Trùng-Dương tiên sư
Công truyền hậu thế
Quan kỳ họa tương
Cứu kỳ thứ chỉ".
nghĩa là: (hãy nhìn kỹ trên chỉ tay của bức họa, sẽ tìm thấy công tích
của Vương-trùng-Dương lưu lại hậu thế).
Vừa nhìn thấy mấy hàng chữ, Dương-Qua mừng rỡ như người chết trôi vừa vớ
phải tấm ván, nó vội vàng xốc Tiểu-long-Nữ bồng đi về phía nhà mồ.
Tiểu-long-Nữ ngơ ngác nhìn nó chả hiểu gì hết.
Hắn bảo nho nhỏ:
- Tôi đưa công nương đến xem lại di ảnh của Vương-trùng-Dương.
Tiểu-long-Nữ nghe xong, vẫn ngơ ngác như chẳng hiểu gì hơn. Chân bước
dồn, đầu óc Dương-Qua vừa lo âu, vừa e ngại gặp phải Lý-mạc-Thu thì nguy
hiểm lắm. Khi đến đại sảnh, hắn đưa chân đẩy cánh cửa nhìn vào thấy tối
om. Dương-Qua mò mẫm ẵm nàng đi vào, đặt yên trên giường, rồi tìm đá
đánh lửa mồi đèn.
Qua ánh sáng mập mờ trong đá âm u vắng lạnh, bỗng năm chiếc quan tài
song song một hàng, khi ẩn khi hiện như ma trơi. Xung quanh không có
bóng dáng một người nào, Dương-Qua chạy đến chân tường nhìn kỹ vào di
ảnh Vương-trùng-Dương.
Nhớ lại ngày nào được Tiểu-long-Nữ đưa vào đây làm lễ nhập môn và bát
sư, hắn có nhìn vào bức ảnh của bậc tiền bối quá cố một lần, nhưng bây
giờ quan sát kỹ vẫn không có gì thay đổi hết.
Hắn ngạc nhiên khi trông thấy bàn tay vẽ úp trên bức họa, và các hàng
chữ trên áo Tôn-Bà bảo phải nhìn kỹ trên chỉ tay.
Bàn tay úp thì làm sao thấy được chỉ. Hắn lẩm bẩm tự hỏi mãi không đáp
được. Xoay lại phía sau, hắn thấy Tiểu-long-Nữ đưa mắt nhìn hình như
muốn biết kết quả.
Dương-Qua trở lại đỡ nàng đến gần bức di ảnh và bảo:
- Cô nương thử nhìn xem có nhìn được gì không? Tôi chẳng thấy gì cả.
Tiểu-long-Nữ lắc đầu nói khẽ:
- Mắt ta hoa cả, không thấy gì hết.
Dương-Qua đặt nàng nằm xuống rồi đứng nhón chân hạ bức ảnh đến gần đầu
nàng, bưng đèn kê sát soi sáng cho nàng nhìn rõ.
Nàng lắc đầu nói:
- Vô ích.
Dương-Qua giận quá đặt bức ảnh trên bàn đá và dằn mạnh thếp đèn lên
trên. Vì đặt mạnh tay làm sáp vung tung tóe rơi trên mu bàn tay của
Vương-trùng-Dương. Sáp thấm vào lụa làm hiện ra những nét vẽ khác
thường. Dương-Qua ngạc nhiên quá vội tiến tới nhìn kỹ hơn. Hắn có cảm
giác những nét vẽ tượng hình những chữ Hán có nhiều chữ nhỏ chi chít,
mắt thường không nhận định rõ.
Nóng lòng vì tình trạng nguy ngập gần đất xa trời của sư phụ hắn cố định
thần quan sát thêm, nhưng cuối cùng cũng chỉ đọc được vài ba chữ nhất
nhì, tiểu đại mà thôi.
Bỗng hắn quên phứt rằng Cô nương mình đang thập tử nhất sinh, kêu lớn:
- Cô nương ơi, xem đây nè. Lạ quá! Lạ quá!
Tiểu-long-Nữ cũng quên mất tình trạng sức khỏe của mình, cố chồm dậy
nhìn sát vào bức họa. Một nụ cười hy vọng thoáng nở trên làn môi tái mét
vì lạnh.
Đôi mắt nàng mở to tràn trề hy vọng.
Dương-Qua nóng ruột hỏi:
- Họ ghi ché những gì thưa cô nương?
Tiểu-long-Nữ chầm chậm trả lời qua hơi thở yếu ớt:
- Ngày trước, khi nữ Sư phụ mệnh chung, Vương-trùng-Dương có trở lại đây
một lần...
Dương-Qua vội cắt lời:
- Ông trở lại làm gì vậy Cô nương?
- Lần này ông ta trở lại để thân điếu người yêu. Khi tiên sư vào đến
ngôi nhà này nhìn thấy bộ Ngọc-nữ tâm-kinh do nữ Sư phụ trang trọng đặt
trên bàn thờ thì người có bảo:
- Ngọc-nữ tâm-kinh tuy kỳ diệu thật, nhưng nếu vũ thuật của Toàn-Chân
phái được luyện tập đến mức thượng thừa thì có thể khắc chế được Ngọc-nữ
tâm-kinh như không.
Dương-Qua ngạc nhiên hứ một tiếng lớn và hỏi thêm:
- Ông ta có giải thích thêm lý do vì sao không?
Tiểu-long-Nữ đáp:
- Người có truyền rằng, có một căn phòng đá khác đã ghi tạc tất cả bí
quyết chống lại Ngọc-nữ tâm-kinh. Sau này kẻ nào có phần phước lắm mới
tìm được và hấp thụ được tinh hoa của nền vũ thuật vô cùng kỳ diệu này.
Dương-Qua nóng ruột quá hỏi tiếp:
- Vậy đã có ai tìm ra chưa Cô nương? Chúng ta có thể đi tìm ngay bây giờ
được chăng?
Tiểu-long-Nữ lắc đầu đáp:
- Ta ở đây từ lúc bé nhưng chưa bao giờ được biết hay trông thấy phòng
này.
Nói xong nàng chăm chú nhìn lại bức họa một lần nữa và lẩm bẩm:
- Lạ quá, thật lạ!... Khó mà tin được.
Dương-Qua cũng tiếp lời ngay:
- Chính tôi cũng không thể tin có một võ công nào cao siêu hơn Ngọc-nữ
tâm-kinh.
Tiểu-long-Nữ cãi lại ngay:
- Không phải ta cố ý nói thế đâu. Ta muốn chỉ sự lạ lùng và khó tin về
căn phòng này mà thôi.
Dương-Qua làm thinh và Tiểu-long-Nữ cũng lặng yên suy nghĩ. Một lúc sau
Dương-Qua có vẻ sốt ruột hỏi thúc:
- Vậy chúng ta thử tìm xe, có mất công là bao đâu?
Tiểu-long-Nữ đáp:
- Nếu không biết cách thì có tìm cũng vô ích.
Nói xong nàng kéo Dương-Qua lại bên cạnh mấy chiếc quan tài.
Và chỉ vào hai chiếc quan tài bỏ trống, nàng bảo:
- Trong thực tế hiện nay trong Cổ Mộ chỉ có hai chiếc quan tài mà chúng
ta những bốn mạng. Như thế hai chiếc quan tài làm sao chứa hết bốn kẻ
sắp lìa đời?
Dương-Qua buồn rầu đáp:
- Nếu Cô nương bằng lòng, chúng ta cùng chung một quan tài còn chiếc kia
dành cho thầy trò Lý-mạc-Thu chứ sao?
Lời nói chân thành của Dương-Qua tuy không chứa đựng một hậu ý gì nhưng
khiến cho Tiểu-long-Nữ cảm thấy lòng xao xuyến và nóng bừng cả mặt.
Lặng đi một lúc, nàng nói:
- Nếu chúng ta chết sau thì được lắm. Rủi bọn mình chết trước thì chắc
gì chúng nó để yên cho thân xác mình được nằm đây, hay lại đem vứt nơi
nào khác?
Dương-Qua cảm thấy máu nóng bừng dậy trong lòng hùng hổ nói:
- Vậy Cô nương cho phép tôi tìm thầy trò nó hạ sát đi cho rồi.
Tiểu-long-Nữ tức cười bảo:
- Sao mi lẩn thẩn thế? Ngay tài nghệ của ta còn chưa địch nổi sư tỷ thì
bản lãnh mi làm sao chống nổi với họ được?
Tuy nhận thấy nàng nói đúng nhưng Dương-Qua vẫn nói gượng:
- Hay bây giờ chúng ta tìm cho ra pho vũ công thượng thừa của
Vương-trùng-Dương, cố tâm trau dồi cho cao siêu thì sẽ đủ sức hạ chúng
ngay chứ gì.
Tiểu-long-Nữ mỉm cười nói:
- Luyện tập vũ nghệ đâu phải một vài ngày là xong. ít nhất cũng phải một
năm hay sáu tháng. Lương thực nơi đây không còn được mấy ngày, thử hỏi
làm sao sống để tập luyện.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác và tuyệt vọng của Dương-Qua nàng nói
thêm:
- Tiên sư có đi ngôn rằng cửa phòng này dính liền với quan tài nữ sư
phụ. Không biết có cách nào để vào đó được và đây có phải là sự thật hay
là quỷ kế của người.
Dương-Qua trố mắt hỏi:
- Vì sao lại là quỷ kế?
- Ta chỉ dự đoán như vậy thôi. Cũng có thể đây là phòng riêng của nữ sư
phụ. Ngày xưa nữ sư phụ tính ý bất thường, có lúc tức giận người bỏ về
phòng đóng chặt cửa, gọi không nghe, vào không được. Một khi cửa đã
đóng, đứng ngoài tìm không thấy cửa nữa.
Khi nữ sư phụ đã tịch rồi, Vương-trùng-Dương có lẻn vào Cổ Mộ đài, viện
lẽ là để viếng thăm nhưng biết đâu với mục đích dò xét. Khi hỏi lại thì
được biết cửa phòng đã liền với quan tài rồi. Biết đâu người đã đột nhập
vào và đã ghi lại pho võ công kỳ diệu nơi đó chăng? Có lẽ cũng do đó mà
tiên sư đã lưu lạii di ngôn này cho hậu thế. Thật là huyền bí khó tin
quá. Lẽ nào Vương-trùng-Dương lại đi lừa gạt chúng ta, và người cũng
không muốn lừa gạt kẻ khác làm gì.
Dương-Qua nói:
- Đó cũng chỉ là giả thuyết. Điều thực tế nhất là phải tìm cho ra phòng
này rồi mới tới việc hạ sát thầy trò Lý-mạc-Thu.
Suy nghĩ thêm một chặp, Tiểu-long-Nữ lẩm bẩm:
- Hay chả có gì trong ấy chăng?
Dương-Qua hỏi:
- Cô nương muốn nói trong phòng ấy sẽ không có gì chăng?
Nàng lắc đầu đáp:
- Ta không nói thế. Thôi thì mi cứ cạy nắp áo quan xem sao.
Dương-Qua mừng rỡ tiến đến sát chiếc quan tài của Lâm-triều-Anh. Chàng
ta vận dụng nội công để lật chiếc nắp hòm đá, nhưng cẩn thận nín thở để
tránh mùi hôi thối sẽ phát ra từ đáy hòm.
Thật lạ thay, nắp hòm vừa hở lên thì một mùi hương thơm ngát tỏa khắp
gian phòng. Dương-Qua đang vận nội công, lại nín thở đề phòng nên chẳng
hay biết gì. Bỗng nó la lên kinh ngạc:
- Cô nương! Không có gì trong hết!
Tiểu-long-Nữ tiến đến nhìn vào trong, chỉ có hai bình thủy có đựng một
chất cao trong trong. Có lẽ mùi hương tỏa ra từ đây.
Tiểu-long-Nữ lẩm bẩm:
- Lạ quá! lẽ nào đây là di thể của Sư phụ? Vương-trùng-Dương lừa phỉnh
ta chăng?
Dương-Qua nói:
- Phải đấy Cô nương. Ông ta dối mình làm gì? Chính đây là cửa vào phòng
đá. Ta đi vào đi!
Nói xong nó chúi đầu vào hòm lấy tay mò ở đáy hòm rồi kêu lên:
- Đúng rồi! Đúng rồi! Đây là ngách vào.
Tiểu-long-Nữ nghe nói biết ngay đó là lối vào.
Dương-Qua hì hục nạy ngách đá không nhúc nhích. Nó vận khí nội công, mồ
hôi nhễ nhại nhưng, không hiệu quả. Tiểu-long-Nữ để nó hì hục một hồi
rồi nói:
- Mi có tài thánh, sức thần cũng không mở được đâu.
Dương-Qua dừng tay hỏi:
- Thế thì cô nương giúp tôi một tay.
Tiểu-long-Nữ khẽ bảo:
- Trong Mộ đài nầy, cơ cấu vào ra đều được bố trí bằng máy móc. Mi đem
sức lực vũ phu của mi thử thách với trí xảo của máy móc được thì ta cũng
phục mi đấy. Mi muốn mở ngách vào thì chuyển nhẹ sang phía tả, rồi dở
mạnh lên.
Dương-Qua y theo lời, tự nhiên ngách đá để lộ giữa hòm một lối vào đen
ngòm.
Hắn mừng rỡ la lên:
- Đúng rồi cô nương! Thôi chúng ta chui vào đi.
Tiểu-long-Nữ đáp:
- Mi đừng hấp tấp, hãy chờ một chốc để cho xú khí thoát hết đã.
Dương-Qua vâng lời ngồi cạnh chiếc hòm chờ. Nhưng lòng không yên, chốc
lát lại hỏi:
- Bây giờ ta vào được chưa Cô nương?
Tiểu-long-Nữ bảo:
- Ta lấy làm lạ, sao mi có tính hấp tấp như vậy lại có thể cùng sống với
ta mấy năm nay!
Dứt lời, nàng thủng thẳng tay cầm chiếc đèn bước vào hòm soi vào lỗ
ngách đá. Thấy Tiểu-long-Nữ cầm thẳng đèn đưa lên trước mặt. Dương-Qua
lấy làm lạ hỏi:
- Cô nương làm phép gì lạ thế?
Tiểu-long-Nữ phì cười bảo:
- Mi tự hụ rành rẽ việc đời lắm thế mi không biết ở một nơi thiếu dưỡng
khí thì lửa không đỏ được sao? Gian phòng đá nầy lâu ngày chứa đầy xú
khí. Ta phải dùng ngọn đèn này đi tiên phong nếu nó tắt là báo hiệu
thiếu dưỡng khí thì mình phải lui ngay không thì chết hết. Mi đã hiểu
chưa?
Dương-Qua vừa nghe vừa lặng lẽ bước theo chân Tiểu-long-Nữ. |
|