|
Xích luyện thần chưởng với mối tình thù
Lục Lập Đỉnh đang thong dong đặt từng bước trước sân nhà bỗng chàng dừng
lại, đôi mắt tròn xoe nhìn đăm đăm vào bức tường trước mặt. Dưới ánh
sáng lập loè của chiếc thiền đăng nơi đại sảnh, bức tường trắng xoá hiện
lên chín dấu bàn tay máu. Màu máu đỏ ửng còn tươi như có người vừa ấn
vào. Vết tay in rất có thứ tự. Từ trên trần nhà trở xuống hai vệt song
song. Dưới một chút tiếp theo hai vệt song song nữa. Và cứ thế chín bàn
tay máu kéo dài từ trên xuống dưới, mà ba vết cuối cùng cách mặt đất hơn
một trượng. Ba người khách hộ tống phiêu xa cũng ngạc nhiên trố mắt nhìn
vào bức tường có bàn tay máu. Bấy giờ nét mặt của Lục Lập Đỉnh không còn
ngang nhiên tự phụ nữa. Chàng lẩm bẩm:
- Con quỉ cái này đến tìm ta làm gì? Giữa ta và hắn có mối thù truyền
kiếp gì chăng?
Lục Lập Đỉnh lại nghĩ đến Lục phu nhân vắng nhà, lòng nóng như đốt,
không quan tâm đến ba người khách đang chờ quyết định của chàng, chàng
rảo bước ra mé cổng toan đi tim Lục phu nhân, nhưng lúc đó Lục phu nhân
cũng vừa về đến, một tay dắt Trình Anh, một tay dắt Lục Vô Song đẩy cổng
bước vào. Trông thấy chồng, Lục phu nhân lắc đầu một cách tuyệt vọng.
Lục Lập Đỉnh chưa muốn cho Lục phu nhân biết chín bàn tay máu in trên
tường vì sợ Lục phu nhân xúc động mạnh, bèn đem câu chuyện 3 tên hộ tống
phiêu xa kể lại.Lục phu nhân hỏi:
- Như thế chúng ta có nên cho họ trú lại nhà chăng?
Lục Lập Đỉnh đáp:
- Việc này có quan hệ đến họ đâu.
Lục đại nương đem Trình Anh và Lục Vô Song vàophòng khép cửa cẩn thận
rồi mới trở ra nói với Lục Lập Đỉnh:
- Lạ lùng làm sao! Gia trang chúng ta ngày hôm nay là ngày đại biến.
Lục Lập Đỉnh ngơ ngác hỏi:
- Có việc gì khác chăng ?
Lục đại nương nói :
- Bọn gia đinh đều cho thiếp hay gia súc trong nhà đều chết hết.
Lục Lập Đỉnh trố mắt nhìn vợ hỏi lại:
- Phu nhân nói sao ?
Lục đại nương thưa:
- Thiếp nói tất cả gia súc đều chết tiệt. Ba con chó, bốn con mèo, bảy
mươi con heo, mười con ngỗng, hai mươi con gà đều chết một lượt.
Lục Lập Đỉnh vội vã mở cửa phòng chạy thẳng ra cửa sau thì thấy tên đầy
tớ trại đang đứng khóc mếu máo. Trên sân nào heo, nào chó, nào ngỗng,
nào gà nằm la liệt ngổn ngang, nhưng con vật nào cũng vẫn còn tươi như
mới cắt tiết.
Lục Lập Đỉnh hỏi tên đây tớ:
- Vì sao gia súc lại bị chết như vậy ?
Tên đầy tớ vừa khóc vừa đáp:
- Thưa gia chủ, lúc xẩm tối con đang chẻ củi sau nhà, bỗng dưng con cảm
thấy trong nhà sao vắng vẻ khác thường, chó không sủa, gà không kêu...
Con bước vội ra chuồng gà xem thì thấy cả bầy gà trong chuồng đều chết
hết. Con chạy lên chuồng heo thì thấy bảy mươi con heo vừa lứon vừa nhỏ
đang nằm yên. Con liền ...
Lục Lập Đỉnh ra hiệu bảo tên đầy tớ đừng nói nữa, mắt đăm đăm nhìn vào
con chó A hoa nằm chết, đầu bị đánh vỡ. Chàng lẩm bẩm
- Thế này thì không phải đám gia súc chết vì ôn dịch.
Lục Lập Đỉnh lại quan sát từng con vật thì thấy con vật nào cũng bị một
vết đánh trên đầu, dấu vết rất nhỏ chứng tỏ kẻ sát hại dùng một cử chỉ
rất nhẹ nhàng.
Lục Lập Đỉnh liên tưởng đến cái phất trần của đoạ cô đã dùng hãm hại hạ
tên hộ tống phiêu xa, chàng buột miệng nói một mình:
- Thôi đích thị rồi, không còn lầm lẫn nữa. Chính nó đã đến đây dùng cán
phất trần diệt gia súc của ta trước khi xâm nhập gia trang. Từ xưa đến
nay, ta chưa hề dấn thân trên bước giang hồ làm gì có gây thù oán. Thế
này thì hẳn con ác quỉ ấy đã nhắm vào hai vợ chồng ta để rửa một mối hận
thù nào đó cho dòng giống. Nhưng hận thù gì?
Chàng còn suy nghĩ vừa thở bước vào đại sảnh, thấy ba người khách vẫn
chờ đợi.
Chàng nói:
- Các người đã thấy việc nhà ta không may gặp phải chuyện không hay, chỉ
có anh em em ruột thịt mới lưu trú được.Vậy các người hãy tìm nơi khác
nghỉ ngơi.
Ba người khách nghe nói hốt hoảng mặt mày xám nhợt, nói không ra lời,
vội tuột xuống ghế quỳ lạy thở than.
- Lục huynh nỡ nào để chúng tôi thiệt mạng trong lúc Lục huynh có thể
cải tử hoàn sanh.
Tuy trong bối rối, nhưng Lục-lập-Đỉnh không nỡ từ khước lòng nhân đạo,
liền vào phòng trong lấy ra 27 mũi kim vàng, rồi bảo ba người khách cởi
cả quần áo, tự tay mình điểm vào các trọng huyệt. Lạ thay! Mỗi mũi kim
dài độ nửa gang tay mà đâm lút vào người vẫn không thấy đau đớn gì cả.
Sau khi điểm xong mỗi người chín huyệt đạo Lục-lập-Đỉnh nói
- Thôi! Các người hãy đi quanh vùng nầy tìm nơi khác trú ngụ. Quá ba hôm
ta mới biết có cứu được hay không.
Ba người khách cảm ơn và hỏi:
- Kính thưa Lục huynh, Lục huynh vừa nói đến những chuyện không may ở
gia trang nầy chẳng hay đai hoa ấy do đâu, Lục huynh có thể cho chúng
tôi biết chăng?
Lục lập Đỉnh không muốn mất thì giờ với những kẻ vô danh tiểu tốt, liền
nói thẳng:
- Ba vị đã bị trúng ngón độc thủ xích luyện thần chưởng, chỉ mười ngày
là vong mạng, nay ta đã làm phước điểm cho mọi vị chín huyệt bằng kim
vàng để tạm dừng sự bành trướng của máu độc. Vậy phải chờ quá ba hôm mới
biết hiệu quả. Các người hãy đi đi để ta lo việc của ta đừng làm mất thì
giờ ta vô ích.
Ba người khách nói:
- Nếu chẳng may trong thời gian ấy Lục huynh có mệnh hệ naò chúng tôi
biết phải làm sao?
Lục-lập-Đỉnh đảo lộn cặp mắt một vòng, lạnh lùng nói:
- Trên trần thế này, ngoài ta ra không còn ai có thể trị nổi ngón độc
thủ ấy. Nếu ta có mệnh hệ nào tin các người cũng phải chết mà thôi.
Ba người khách còn chần chờ ý nghĩ, Lục lập Đỉnh dựng dậy tiếp lời:
- Các người còn chần chờ gì nữa! Nếu các người còn trì hoãn ở lại đây,
con ác quỉ kia sẽ đến, và lúc đó không còn gì cứu chữa nữa.
Ba người khách nghe nhắc đến đạo cô hoảng vía, chắp tay bái tạ và kéo
nhau ra khỏi Lục gia trang.
Lục lập Đỉnh không còn giữ lễ đưa khách ra cổng nữa, cứ ngồi yên trên
ghế, mắt đăm đăm nhìn chín bàn tay máu in trên vách. Bỗng đằng sau có
tiếng gót chân bước nhẹ, và hai bàn tay nhỏ xíu chạy vào đôi mắt của Lục
lập Đỉnh.
Chàng thất kinh hét:
- Ai thế?
Thì ra đó là Lục vô Song, con gái cưng của Lục lập Đỉnh.
Lục Vô Song, đã quen cái trò chơi thân mật này đối với cha mẹ từ thuở
lên ba. Cứ mỗi lần cha mẹ có việc gì lo buồn, cô bé ấy lại giở nhiều trò
chơi tiêu khiển.
Nhưng lần này Lục lập Đỉnh ở trong trạng thái vô cùng hốt hoảng, mất
bình tĩnh, hét như sấm, làm cho Lục vô Song cũng khiếp vía.
Thấy cha mình không nhã nhặn như mọi lần, Lục vô Song bất bình nói:
- Con đùa với phụ thân, sao phụ thân nỡ giận?
Lục lập Đỉnh thương hại, nắm tay con chưa kịp tỏ lời thì tên đầy tớ A
Căn từ phía ngoài bước vào thưa:
- Thưa gia chủ, có khách từ xa đến.
Đang bực mình, Lục lập Đỉnh không muốn khách đến quấy rầy mình, liền bảo
tên đầy tớ:
- Mày ra nói với khách rằng tao không có ở nhà, lúc khác sẽ đến.
A Căn nói:
- Người đó là một nữ khách, chẳng phải đến xin gặp gia chủ mà chỉ xin tá
túc một đêm.
Lục lập Đỉnh kinh ngạc hỏi:
- Mày nói sao? Nữ khách nào?
A Căn đáp:
- Khách là một thiếu phụ, có dẫn theo hai đứa bé khôi ngô tuấn tú.
Như có ý nghi ngờ, Lục lập Đỉnh hỏi:
- Thiếu phụ ấy không phải là một đạo cô chứ?
A Căn thưa:
- Không phải đạo cô! Người này ăn mặc ra vẻ một đại nương quí phái.
Lục lập Đỉnh hơi yên lòng, nói:
Thế thì ngươi dẫn họ vào nhà khách dọn cơm cho họ lót lòng và xếp đặt
cho họ chỗ nghỉ ngơi.
A Căn vâng lời bước ra ngoài. Lục lập Đỉnh thủng thẳng theo sau, bụng
bảo dạ:
Ta hẵng xem người ấy ra sao?
Nhưng Lục phu nhân lại chạy vào phòng đón chàng lại cau đôi mày nói:
Phu quân bằng lòng cho hai đứa bé trai đó tạm trú nơi đây sao?
Lục lập Đỉnh quay về phía bức tường chỉ vào chín bàn tay máu nói:
Hai đứa bé ấy nếu đã được chỉ định vào con số 9 thì dẫu có trốn nơi đâu
cũng không thoát khỏi độc thủ của đạo cô.
Lục đại nương nhìn kỹ chín bàn tay máu, bỗng đôi mắt hoa lên. Nàng có
cảm giác như chín bàn tay kia lay động, mỗi lúc một lớn hơn và màu đỏ
làm xây xẩm cả mặt mày.
Lục đại nương lảo đảo bước tới đưa tay đấm mạnh vào bức tường. Một tiếp
"đốp" rợn người! Lục Phu nhân hét lên một tiếng rồi ngã xuống ngồi thừ
trên chiếc tràng kỷ, đôi mắt mơ màng lẩm bẩm:
- Vì sao nhà ta chỉ có bảy người mà ở đây lại 9 bànn tay ?
Lục Lập Đỉnhthở dài đỡ vợ dậy ái ngại:
- Phu nhân ơi ! sự việc đã đến nỗi nãy dẫu chúng ta có sợ sệt cũng chẳng
ích gì. Chúng ta cần mạnh dạn để chấp nhận sự thật. Hai bàn tay trên
chính là mạng song thân ta. Hai bàn tay kế tiếp là mạng của chúng ta,
rồi đến hai bàn tay nữa là Trình Anh và Lục Vô Song. Sau hết ba bànn tay
cuối cùng là sinh mạng của A Căn và hai tên tỳ nữ. Đó là lỗi cảnh cáo
của con ác tặc hăm doạ tàn sát cả gia đình để không còn một bóng người,
không còn một tiếng vật.
Lục phu nhân hỏi:
- Sao chúng đeo đuổi song thân ta làm gì?
Lục Lập Đỉnhbuồn bã đáp:
- Chính ta cũng chẳng rõ nguyên nhân nào ? Chẳng biết con ác quỷ đó với
song thân ta có một mối thù truyền kiếp nào chăng ? Những người đã chết
chúng còn quật mồ cướp thây hẳn có một oan cừu cay nghiệt.
Lục phu nhân hỏi:
- Phu quân đinh ninh rằng lão già kia và con ác quỷ đó sẽ đến đây sao?
Lục Lập Đỉnhmím đôi môi, cay đắng nói:
- Điều đó tất nhiên rồi !
Giữa lúc hai vợ chồng đang bàn luận thì tên đầy tớ A Căn nét mặt hầm hầm
bước vào thưa:
- Thưa gia chủ! Chúng nó chơi đến trò này quá lắm rồi.
Lục phu nhân hỏi dồn:
- Lại chuyện gì xảy ra nữa ? Thật khốn kiếp.
Lục Lập Đỉnhcũng nóng lòng hỏi vội:
- Việc gì đó ? Có quan hệ chăng?
A Căn thưa:
- Thưa, chẳng hiểu kẻ nào chơi nghịch đem xích sắt khoá kỹ chiếc cổng
bên ngoài, kêu gì chúng cũng không mở. Con tức giận xô hoài mà chẳng
được.
Cả hai vợ chồng Lục Lập Đỉnhnghe nói thất sắc, thu hết can đảm tiến về
phía cổng ngoài. Họ đi song song với nhau và cẩn thận từng bước một.
Đến cổng, đôi cánh cửa nặng nề bằng gỗ lim vẫn đóng cứng. Lục Lập
Đỉnhvận dụng hết sức bình sinh, hai tay bấu chặt vào cổng, chun chân
dùng thế nhấc bổng lên, nhưng cánh cổng vẫn nặng như đá không lay chuyển
chút nào.
Lục đại nương ngạc nhiên cho là điều quái lạ, dùng chân nhảy phóc lên
đầu tường, đưa mắt quan sát. Bên ngoài không có một bóng người, không có
một tiếng động, bốn bề yên lặng như tờ.
Để khám phá việc lạ, Lục đại nương rút kiếm, cẩn thận nhảy ra phía ngoài
tường, men vào cánh cổng.
Thì ra, kẻ nào đùa nghịch đã đem xích sắt khoá cánh cổng tự lúc nào.
Lục đại nương nổi giận hỏi:
- Bọn này muốn trêu ta sao?
Nàng toan xông đến chém gãy chiếc xiềng xích cho vỡ tan hàng trăm mảnh
cho hả giận. Nhưng bỗng nhiên nàng chùn chân vì phía trên có treo vuông
lụa nhuộm chín bàn tay. Màu máu tươi và đỏ chót.
Lúc đó, Lục Lập Đỉnhcũng đã tung chân nhảy lên đầu tường, thấy vuông lụa
máu, chàng biết ngay địch thủ đã dùng dấu hiệu để cảnh báo và uy hiếp
tinh thần.
Không còn sợ sệt, Lục Lập Đỉnhquay về phía phu nhân nói với giọng cương
quyết:
- Ngày hôm nay nhà ta phải chịu dồn dập những tai ương. Nhưng đó mới là
chuyện mở màn cho những khốc liệt sau này. Con ác quỷ đó chỉ muốn cái
chết của vợ chồng ta. Nhưng dù có chết chúng ta cũng phải giữ tròn uy
danh cho dòng họ Lục.
Lục đại nương nghe chồng nói, lòng tự ái con nhà võ cũng nổi lên. Nàng
nghiến chặt hai hàng răng nói:
- Thưa phu quân, Lời phu quân thật chí lý. Dẫu phải chết thiếp quyết
không rời phu quân.
Hai người nhảy xuống bờ tường trở vào đại sảnh.
Khi vào đến hậu viên, Lục Lập Đỉnh thoáng nghe đâu đây có tiếng động
chàng vội vã đẩy Lục đại nương vàoo trong còn mình xách kiếm lăm le từng
bước một tiến tới.
Chàng thoáng thấy một bóng người! Một bóng người ngồi trên đầu tường ở
hoa viên. Trông kỹ thì đó là một đứa bé trai, tóc đan thành hai bím
chổng ngược lên trời, tay đang vân vê một cánh hoa lang tiêu.
- Hãy cẩn thận nhé ! Không khéo rơi xuống đấy !
Thì ra, Trình Anh và Lục Vô Song trong lúc vợ chồng Lục Lập Đỉnh mắc bận
tâm lo công việc, hai cô bé này đã cũnng một đứa bé trai vừa mới đến túc
ngụ rủ nhau đi tìm hoa lăng tiêu sau vườn.
Lục Lập Đỉnh nhủ thầm:
- Ta cứ tưởng hai đứa bé trai đến đây ẩn núp, nào ngờ chúng lại tinh
nghịch vậy.
Thằng bé đứng trên đầu tường làm dáng điệu như sắp ném hoa đang cầm nơi
tay.
Lục Vô Song kêu lớn:
- Ném cho tôi đi ! Ném cho tôi đi !
Thằng bé nghe kêu mỉm cười tung đoá hoa về phía Trình Anh.
Trình Anh nhanh tay hứng lấy rồi đưa lại cho Lục Vô Song . Lục Vô Song
tỏ vẻ bất bình làm mặt giận , ném đóa hoa xuống đất giẫm chân lên chà
nát rồi bĩu môi nói:
- Quí lắm đấy, ta chẳng thèm lấy đâu !
Thấy con và cháu đang đùa nghịch một cách vô tư, chẳng biết gì đến hiểm
hoạ đang bao trùm cả Lục gia trang, Lục Lập Đỉnh thở dài quay gót trở về
phòng.
Trình Anh thấy Lục Vô Song không lấy hoa, lại còn tỏ ý hờn giận liền
hỏi:
- Sao em khó tánh thế ?
Lục Vô Song đáp:
- Em không thèm lấy hoa của nó. Để tự tay em lấy cho mà xem.
Dứt lời, Lục Vô Song nhún mình nhảy vọt lên cao, níu lấy một cành cây đu
qua đầu tường, chuyển mình sang một cành cây châu ngân quế lanh lẹ như
một con sóc.
Thằng bé thấy thế cười khì, thách:
- Có giỏi thì nhảy lại qua đây !
Lục Vô Song đang thòng người lơ lửng trân cành châu ngân quế nghe tiếng
thách đố liền du cả người phóng mạnh về phía thằng bé.
Đứng về phương diện võ thuật, lối nhảy như thế là một lối nhảy vô cùng
nguy hiểm, chỉ có những kẻ tài nghệ cao cường mới dùng thuật khinh công
liều lĩnh trong nguy biến. Thế mà Lục Vô Song chỉ vì không được tặng
hoa, chạm lòng tự ái, đã dám lao mình cho đến đích mà không lường trước
được nguy hiểm.
Thằng bé hốt hoảng ré lên:
- Thôi rồi ! Thôi chết rồi !
Cả một khối người rơi đúng chỗ nó. Thằng bé giơ tay lên đỡ. Nhưng Lục Vô
Song miệng thét lên lời trách móc, hai tay xua không cho thằng bé đón
lấy mình.
Thật quá kinh ngạc ! Làm sao trong một thế giằng co như thế mà cô bé có
thể giữ được quân hình.
Lục Vô Song miệng kêu thất thanh, liền rơi xuống đất.
Thằng bé thứ hai đứng dưới chân tường thấy thế chạy lại giơ tay đón đỡ
nhưng Lục Vô Song rơi từ chỗ cao quá nên thằng bé không tài nào đỡ nổi.
Cả hai đều lăn nhào trên mặt đất. Lục Vô Song nằm thiêm thiếp còn thằng
bé bể gò má, máu me lênh láng.
Trình Anh và thằng bé kia hoảng vía chạy đến.
Bây giờ thằng bé kia lồm cồm ngồi dậy được, tay ôm má, còn Lục Vô Song
bị thương nơi bàn toạ không đứng dậy nổi. Trình Anh ẵm xốc Lục Vô Song
bồng vào nhà, miệng la lớn:
- Di trượng ơi, Adi ơi, nguy lắm, nguy lắm!
Lục đại nương nghe tiếng kêu lật đật nhảy ra khỏi phòng chạy về hướng
hoa viên. Nhưng chạy được một đoạn thì từ trên mái nhà nghe tiếng một
vật ném tới. Lục đại nương né mình tránh khỏi và xem lại vật ấy là một
tử thi.
Không kịp trở vào lấy vũ khí, Lục đại nương phi thân lên mái ngói. Chân
nàng vừa đặt chưa vững thì hai tử thi nữa bị ném vụt đến trước mặt nàng.
Lục đại nương bị vướng chân phải lộn nhào xuống phía sau hoa viên.
Lúc ây, Lục Lập Đỉnh cũng nghe tiếng Trình Anh kêu cứu nên từ đại sảnh
bước ra.
Vừa đến nơi, thấy Lục phu nhân bị rớt từ trên xuống, chàng thất kinh
liền vận dụng ngón "Thanh đình tam sao thuỷ" phi thân đến, đưa hai tay
đỡ. Lục phu nhân rớt gọn trên hai cánh tay chàng.
Xem lại thấy Lục phu nhân không bị thương tích gì, Lục Lập Đỉnh an lòng
đặt vợ xuống đất rồi phóng mình lên mái nhà, quay nhìn tứ phía.
ánh trăng vằng vặc, gió rít rì rào. Tuyệt nhiên không có một bóng người.
Lập Lục Đính khinh thân chạy khắp nơi, từ trước ra sau, từ tiền sảnh đến
hậu viên, nhìn từ mái ngói đến thềm hè mà vẫn chẳng thấy gì lạ.
Chàng lẩm bẩm:
- Con ác quỉ này không muốn gặp ta ngay lúc bây giờ thì dẫu có tìm hắn
cũng uổng công.
Nghĩ thế chàng phi thân nhảy về phía giếng nước.
Bỗng chàng gặp một thiếu phụ đến trọ ban chiều một tay bồng Lục Vô Song,
một tay dắt đứa bé bị thương trở về đại sảnh.
Người thiếu phụ không lo cho đứa con mình mà lại lo săn sóc cho Lục Vô
Song.
Lục Lập Đỉnh ngỡ là Lục Vô Song vừa bị độc thủ của đạo cô nhưng nhìn kỹ
chỉ thấy thương tích nhẹ nơi bàn toạ nên chàng an lòng, lễ phép hỏi
thiếu phụ:
- Thưa nương nương, nương nương không lấy thế làm phiền chứ?
Thiếu phụ mỉm cười lắc đầu:
- Xin Lục gia đừng nghĩ thế.
Lục Lập Đỉnh ra hiệu bảo Lục đại nương săn sóc cho thằng bé con chu đáo.
Lục đại nương thấy thương tích ở má thằng bé khá nặng liền xe toang vạt
áo rịt lại vết thương. Trong lúc đó, người thiếu phụ để ý chăm sóc Lục
Vô Song từng li từng tí.
Lục Vô Song, con bé gan dạ ấy bây giờ mới biết đau. Cô ta rên rỉ từng
hồi.
Người thiếu phụ tỏ ra một tay châm cứu lành nghề. Nàng chỉ cần điểm
huyệt đạo bên trên vết thương tức khắc Lục Vô Song không còn cảm thấy
đau đớn gì nữa.
Lục Lập Đỉnh thấy thế ngạc nhiên hỏi:
- Thưa, huyệt đó là huyệt gì vậy?
Thiếu phụ đáp:
- Thưa, đó là Bích hải huyêt và uy hang huyệt. Điểm trúng hai huyệt đó
thì thần kinh tạm tê liệt, huyết thống điều hoà cho đến khi vết thương
được lành hẳn.
Được thiếu phụ giảng giải rành rẽ, lại thấy lối săm sóc thương tích rất
tinh vi, Lục Lập Đỉnh tin chắc người thiếu phụ đó cũng là tay bản lĩnh
trong đời, và con nhà danh giá nên không ngại ngùng hỏi tiếp:
- Thưa nương nương, nương nương là ai ? và nương nương đến đây có việc
gì chỉ giáo cho vợ chồng tôi chăng ?
Người thiếu phụ không trả lời chỉ để tâm đến việc chăm sóc vết thương
cho Lục Vô Song. Nàng dùng một bàn tay thoa cho bàn toạ Lục Vô Song, một
tay vẽ trog không trung những vòng tưởng tượng.
Lục Lập Đỉnh lấy làm lạ tự hỏi:
-Taị sao người này lại có lối chữa vết tưhưong như lỗi cứu chữa thân phụ
ta ngày trước. Thôi đúng rồi ! Nàng này quả là thủ pháp "Nhất dương
chỉ".
Chàng rón rén bước ra phía sau lưng thiếu phụ, lấy cả hai bàn tay đánh
mạnh vào ót. Thiếu phụ, tay mặt vẫn thao bóp cho Lục Vô Song, bỗng nghe
tiếng gió nàng đưa tay trái ra đỡ. Hai chưởng lực chạm nhau quá mạnh làm
cho Lục Lập Đỉnh đứng không vững phải bước lùi mấy bước.
Giữa lúc đó từ trên mái nhà xuất hiện một giọng cười trong trẻo, và có
tiếng nói vòng xuống:
- Ta chỉ muốn lấy mạng của chín người trong nhà Lục gia trang. Kẻ nào
không liên quan, hãy sớm rời khỏi đây kẻo mang họa.
Tiếng nói rõ ràng là giọng của một phụ nữ. Lục Lập Đỉnh quay đầu nhìn
lên, thấy bóng một đạo cô chỉnh tề trong bộ võ phục, hai tay chống vào
hông ngạo nghễ nhìn xuống.
ánh trăng rọi vào mặt, soi rõ đạo cô đó có một sắc đẹp vô cùng diễm lệ.
Người ta có cảm tưởng đó là một cô gái măng tơ, tuổi chưa đầy hai tám và
tràn đầy nhựa sống của lứa thanh niên. Nhưng đằng sau vai nàng nhô lên
đôi kiếm khiến cho kẻ si tình cũng phải dè dặt.
Đạo cô buộc vào thắt lưng một dây lụa đào, gió tung phấp phới như hai
vệt máu phụt giữa không trung khiến kẻ thiếu tinh thần cũng phải khiếp
sợ.
Tuy trong căm hận nhưng Lục Lập Đỉnh cũng không thể không thừa nhận cái
sắc đẹp uy nghi của đạo cô. Chàng tấm tắc ngợi khen và lẩm bẩm:
- Con ác quỉ đã 10 năm làm chấn động giới giang hồ, không ngờ ngày nay
tuổi vẫn còn son trẻ, sắc đẹp chưa phai mờ.
Bỗng chàng quắc mắt, chỉ tay gọi lớn:
- Này, có phải ngươi đã từ giã "xích luyện" đến đây chăng ? Ta là Lục
Lập Đỉnh đây ! Ngươi muốn gì ?
Đạo cô vẫn giữ nụ cười trên môi, ngạo nghễ đáp:
- à! té ra ngươi đang chờ ta đến! Biết điều như vậy cũng tốt lắm. Nhưng
tốt hơn nếu ngươi đem vợ và con cháu ra đây giết hết trước mặt cho ta
xem tận mắt, rồi ta cho ngươi được phép tự sát. Chỉ có thế ngươi mới bảo
tồn được uy danh cho dòng họ Lục và ta cũng khỏi mất công hạ thủ cả gia
đình ngươi.
Dứt lời, đạo cô buông một tràng cười khanh khách.
Trước những lời nhục mạ đó, Lục Lập Đỉnh tuy chưa phải là khách giang hồ
song dòng máu con nhà võ cũng sôi lên. Vả lại, đứng trước một thiếu phụ
thơ như liễu, yếu như đào, chàng tưởng như nội cộng chàng có thể bẻ gãy
cành phù dung tức khắc. Chàng rít lên:
- Nữ tặc! Đừng lắm lời! Ta giúp cho mày theo ông bà về chín suối để ăn
năn tội lỗi.
Vừa dứt tiếng, Lục Lập Đỉnh phóng người lên mái ngói. Đạo cô nhanh như
chớp rút đôi song kiếm múa xoay tròn như vũ bão. Đôi kiếm long lanh dưới
ánh trăng ánh lên những đường nét tuyệt mỹ.
Lục Lập Đỉnh nhìn những vệt sáng thu hẹp dần, mới cảm thấy tài nghệ mình
còn quá non nớt, không thể đương đầu với đôi tay mềm mại đầy kinh nghiệm
chiến đấu đó.
Về phần đạo cô, hẳn nàng cũng quá hiểu tài nghệ của Lục Lập Đỉnh, một kẻ
từ thưở bé sống trong lụa là nhung gấm nên nàng không quan tâm mấy. Nàng
chỉ dùng các thế võ khích lệ để trêu Lục Lập Đỉnh trước khi kết thúc.
Mũi kiếm của đạo cô dần dần siết hẹp vào người Lục Lập Đỉnh, vây quanh
lấy mình và và dồn Lục Lập Đỉnh khắp mọi nơi theo ý muốn.
Cái trò chơi quái ác nầy cuối cùng buộc Lục Lập Đỉnh phải xuôi tay nhắm
mát để đợi nhát kiếm kết liễu của đạo cô.
Nhưng việc phải đến không thể tránh. Nhát kiếm cuối cùng nhắm đầu Lục
Lập Đỉnh chém sả tới với một thế rất mạnh.
Bỗng nhát kiếm dội lên. Một tiếng "kong" rùng rợn.
Thì ra, người thiếu phụ tá túc lúc chiều đã đến kịp thời cứu nguy cho
Lục Lập Đỉnh.
Cuộc đấu chiến lại tiếp tục giữa hai thiếu phụ.
Nếu bình tĩnh mà thưởng thức thì trên mái ngói nãy giờ trở nên một đấu
trường mà quang cảnh diễn ra vô cùng đẹp mắt.
Người thiếu phụ phục sức màu tro, còn đạo cô mặc màu hoàng hạnh. Cả hai
thứ thay đổi chỗ ngôi, lúc tiến, lúc thoát, lúc công lúc thủ, lúc nào
cũng như vâng theo mọi đường lối đã định trước.
Cái tuyệt kỷ của đôi bên là vũ khí không bao giờ chạm vào nhau mà tinh
thần đôi bên cũng không lúc nào thay đổi. Người nào vẻ mặt cũng tươi
cười như một vũ nữ lúc trình diễn trước khán giả. Thỉnh thoảng trên mặt
họ chỉ thoáng hiện vài nét thần phục lẫn nhau.
Bỗng đạo cô hét lên:
- Con tiện tỳ kia! Ta vâng mạng sư phụ ta đến đây sát diệt nhà họ Lục,
can hệ gì đến mày mà mày cản trở công việc của ta?
Người thiếu phụ cũng với nụ cười kiêu hãnh đáp lại:
- Sư phụ nhà ngươi có việc với Lục Triển Nguyên đáng lẽ phải sớm tìm
Triển Nguyên mà thanh toán. Nay Triển Nguyên đã ra người thiên cổ sao sư
phụ ngươi lại tìm đến giết hại con cháu. Như vậy đâu phải cử chỉ cao đẹp
của người vũ dũng.
THiếu phụ nói chưa dứt lời, bất thình lình ba chiếc ngân châm từ tay áo
đạo cô bắn ra. Hai chiếc hướng về phía thiếu phụ và một chiếc hướng về
Lục Lập Đỉnh.
Nhanh như chớp, thiếu phụ tung kiếm đánh bật hai chiếc ngân châm rơi
xuống mái ngói. Trong lúc đó Lục Lập Đỉnh đưa tay đón chiếc kim châm một
cách bất ngờ.
Thấy thế đạo cô cười phá lên rồi tung mình nhảy ra cửa cổng. Trong phút
chốc nàng đã mất dạng.
Thiếu phụ đứng nhìn theo lối khinh công của đạo cô tỏ vẻ thán phục vô
cùng.
Khi xuống đến hoa viên, thiếu phụ thấy trong tay Lục Lập Đỉnh còn cầm
chiếc kim châm thất kinh nói:
- Hãy ném đi, ném đi mau!
Bây giờ Lục Lập Đỉnh không còn mảy may ý thức nghi ngờ thiêú phụ nữa nên
nghe nói chàng liền vứt chiếc ngân châm sang một bên, đưa tay lên xem
thì thấy bàn tay chàng tái nhợt.
Qúa khiếp sợ, Lục Lập Đỉnh nói lớn:
- Trời ơi, tôi bị nhiễm độc rồi !
Thiếu phụ nói:
- Đúng vậy. Tôn huynh đã bị nhiễm phải một chất độc tối nguy hiểm. Chẳng
những làm hại ở tay mà còn có thế nguy hiểm đến tánh mạng.
Dứt lời thiếu phụ dùng kiếm cắt ngang vạt áo buộc vàoo tay Lục Lập Đỉnh
không cho máu độc chảy vào tim rồi móc túi lấy hai viên thuốc gia truyền
đưa cho Lục Lập Đỉnh nhai nuốt.
Lục Lập Đỉnh cảm thấy hai ngón tay giữa như tê liệt và sưng lớn dần.
Bấy giờ, hai người đã đi đến bên Lục đại nương. Người thiếu phụ không hề
lưu ý đến bệnh tình Lục đại nương cũng như Lục Vô Song và đứa bé trai mà
chỉ lo hai ngón tay của Lục Lập Đỉnh. Nàng dùng mũi kiếm xẻ xâu vào hai
ngón tay của Lục Lập Đỉnh đến tận xương. Hai dòng máu đen sẫm chảy ròng
ròng xuống đất.
Lục Lập Đỉnh kinh hãi, bụng bảo dạ:
- Ta chỉ năm lấy kim ngân mà đã bị nhiễm độc như vậy. Nếu cây kim ấy đâm
vào người thì còn gì là tính mạng.
Sau khi xẻ ngón tay của Lục Lập Đỉnh lấy máu xong, thiếu phụ bước đến đỡ
Lục đại nương lên ghế và kéo xiêm áo lên nhìn thương tích.
Quả nhiên, hai đầu gối của Lục đại nương đều trúng phải ngân châm. Oái
oăm thay, chính kim này là loại kim thường ngày Lục Lập Đỉnh dùng để
chữa bệnh.
Lục Lập Đỉnh cảm thấy mầm đại hoạ càng trầm trọng hơn. Các vết thương
của vợ con chưa lành nhưng chàng thấy đáng ngại hơn là những việc sắp
xảy ra sau này.
Nhớ đến hai tử thi mà địch thủ đã dùng nó ném vào Lục đại nương, chàng
bước vội ra ngoài xem.
Thì ra ba cái xác ấy chính là ba xác của những người đã bị xích luyện
thần chưởng vừa rồi.
Lục Lập Đỉnh nhìn kỹ mỗi tử thi và rất ngạc nhiên vfi những chiếc kim
trước đây Lục Lập Đỉnh châm vào huyệt giải để giúp chúng thoát chết thì
nay lại được nằm ở các huyệt tử.
Chỉ một huyệt tử cũng đủ vong mạng huống hồ nay chín huyệt giải lại được
thay đổi cả vào chín huyệt tử.
Lục Lập Đỉnh than thầm:
- Thật con đạo cô này không còn chút lương tâm nào.
Lục Lập Đỉnh thương tình đến vuốt mặt từng người.
Trong ba người, có tên Long chưa chết hẳn. Lục Lập Đỉnh xoè bànn tay
trên mặt, hắn lấy hết tàn lực nói giọng khàn khàn:
- Lục chủ...! Phần tôi chết... bất hạnh đã dành.., còn Lục chủ cũng nên
trốn đi nơi khác. Tôi thiết tưởng trên đời này chỉ có Lục Triển Nguyên
.... mới cứu được.... còn con của Lục Triển Nguyên dẫu có thương người
cũng chẳng làm gì nổi. Gia chủ ơi, gia chủ hãy trốn đi nơi khác là hay
hơn... khỏi phải thiệt mạng. Sớm muộn hắn cũng trở lại đây...
Hơi nói yếu dần và ngất nghẹn. Cuối cùng hắn cố mở đôi mắt nhìn vào mặt
Lục Lập Đỉnh lần chót.
Và khi thấy Lục Lập Đỉnh đã hiểu rõ ý muốn của hắn, hắn thở phào một hơi
và nhắm mắt bằng lòng chết một cách thanh thản, không ân hận.
Người thiếu phụ rất cảm động trước cái chết của ba tên phiêu xa, thở dài
nguyền rủa.
- Con ác quỉ! Con ác quỉ hắn nó không còn chút nhân tâm nào.
Bấy giờ Lục Lập Đỉnh mới có thì giờ để ý dến thiếu phụ, và nhớ đến ơn
cứu mạng vừa rồi. Chàng chấp tay nói:
- Tôi thật kẻ có mắt như mù. Đứng trước núi Thái sơn mà không trông
thấy, mong đại nương dung tha và cho kẻ hàn này được rõ đại danh.
Thiếu phụ đáp:
Thưa, dòng họ thiếp thuộc dòng quan gia, họ Vũ.
Lục Lập Đỉnh giật mình nói:
- Quả nhiên! Kẻ hèn này đoán không sai. Thấy đại nương săn sóc Lục Vô
Song kẻ hèn này đã đoán hiểu đại nương là môn hạ của Đại sư Nhất Đăng,
Đại lý đất Vân Nam. Vậy xin mời đại nương lên sảnh để kẻ hèn này được
dâng ít chung trà.
Mọi người theo Lục Lập Đỉnh lên đại sảnh.
Sau khi an toạ, Lục Lập Đỉnh kéo con gáo vào lòng nựng nịu. Nét mặt cô
bé còn xanh nhợt. tuy nhiên, cô bé rất can đảm. Dẫu vết thương còn đau
mà cô bé không hề rên rỉ tiếng nào. Cử chỉ ấy khiến Lục Lập Đỉnh phải
bận tâm suy nghĩ.
Qua một phút trầm lặng, Vũ tam nương cất tiếng:
- Lục chủ ạ! Chúng ta đang đứng trước một đối thủ rất kiên nhẫn và lợi
hại. Vừa rồi đồ đệ của nó vừa tới thì nó lại thân hành đến ngay lập tức.
Thiếp không dám khinh thường tài nghệ của Lục chủ, song đối với bọn
chúng dẫu thiếp có giúp tay đi nữa cũng khó lòng địch nổi. Vả lại, với
bọn này, khi chúng sanh chuyện thì trốn cũng không bao giờ thoát. Vậy
tốt hơn sống chết đã có số trời, chúng ta cùng nhau đương đầu với chúng
từ giờ phút này còn hơn. thiếp đoán chắc con ác tặc đó thế nào cũng trở
lại.
|
|