|
Những vị anh hùng trên đảo Đào-Hoa
Vũ-tam-nương bị rơi kiếm vội cúi sát xuống đất để tránh. Mảnh kiếm gãy
bắn tung rớt lên mái tóc của nàng làm cho nàng hốt hoảng hét lên.
Kha-trấn-ác nghe tiếng biết việc chẳng lành liền vung thiết trượng chống
đỡ. Chuôi gươm gãy của Vũ tam nương ngay lúc ấy văng về phía Kha-trấn-ác
kịp lúc lão đưa thiết trượng ra, hai vũ khí chạm nhau nẩy lửa xẹt ra một
vệt sáng loè.
Lý-mạc-Thu lại suy nghĩ:
- Nếu ta mặc nhiên tha chết cho Kha công mà không cho biết ý định của ta
e lão hiểu lầm tài nghệ của ta chăng. Chi bằng ta cho lão một phen khiếp
vía là hơn.
Nghĩ thế, nàng tung chiếc phất trần quanh mặt Kha-trấn-ác và trở lại trò
chơi mèo giỡn chuột lúc ban nãy. Thỉnh thoảng nàng dùng phất trần phẩy
nhẹ trúng thiết trượng buộc Kha-trấn-ác phải huy động cả sức lực để giữ
cho thiết trượng khỏi rơi.
Cứ mỗi lần phất trần chạm vào thiết trượng là mỗi lần toàn thân
Kha-trấn-ác phải dụng vận hết toàn lực. Nhưng ác thay, hết đòn nầy đến
đòn khác, khiến cho ông lão qua một lúc không còn hơi sức nào để chống
đỡ nữa. Còn Lý-mạc-Thu như đùa giỡn vẻ mặt tươi như đoá hoa trong nắng
sớm.
Cuối cùng, Kha-trấn-ác không còn đủ sức để cống hiến cho cái trò chơi
quái quắc của Lý-mạc-Thu, lão buông thiết trượng đứng ưỡn ngực, hét lớn:
- ác tặc! Đây nầy! Mi hạ sát ta đi! Đồ khốn kiếp.
Lý-mạc-Thu cười lớn, đưa chiếc phất trần giả vờ đâm vào cái bụng nhăn
nheo của lão. Chiếc phất trần còn cách bụng lão độ vài phân nàng dừng
tay lại, rồi vừa cười vừa nói:
- Ta đâu muốn hại tánh mạng lão. Ta đã nói lão là người ngoại cuộc, ta
không có thù oán kia mà!
Nàng vừa dứt lời, bỗng đằng sau có tiếng động. Nàng quay lại thì thấy Vũ
tam nương mặt hầm hầm xông vào cứu mạng Kha-trấn-ác.
Nhanh như chớp Lý-mạc-Thu nhảy phóc người lên không trung rồi thuận tay
đánh vào gò má của Vũ-tam-nương.
Ngón chưởng này nàng thường tung ra trong cơn giận! Nó đột ngột và nặng
nề quá sức làm cho Vũ-tam-nương mất thăng bằng ngã lăn xuống đất.
Đánh xong đòn Xích luyện thần chưởng. Lý-mạc-Thu hét lên:
- Tặc nữ! Ta đã bảo ngươi không phải là kẻ liên can, ta đã tha chết sao
còn liều lĩnh.
Dứt lời, nàng phi thân biến mất.
Bị trúng phải thần chưởng. Vũ tam nương nằm bất tỉnh. Còn Kha-trấn-ác
lúc đó vẫn còn có cảm giác như có phiến đá ngàn cân đè nặng trên bụng.
Lão thở khò khè toàn thân mệt mỏi.
Qua một lúc, Vũ tam nương lần lần hồi tỉnh, nghe tiếng răn rắt bên tay,
mở mắt nhìn thấy ngọn lửa tàn phá gia trang đã lần hồi cháy về phía mình.
Nàng thất kinh gượng dậy đỡ Kha-trấn-ác tránh ra xa để khỏi nguy hiểm.
Bấy giờ lão già cơn mệt cũng vừa lắng dịu, nghĩ đến vợ chồng
Lục-lập-Đỉnh liền cùng với Vũ tam nương đến nơi. Nhìn hai cái xác nằm
sóng sượt, Vũ tam nương cũng như Kha-trấn-ác không khỏi bùi ngùi thương
xót.
Vợ chồng Lục-lập-Đỉnh chưa chết. Họ vẫn còn trong thoi thóp nhưng không
thể nào sống được lâu.
Kha-trấn-ác và Vũ tam nương đều ở trong tình trạng khó xử.
"Để họ lại ư?"
Đã là hiệp sĩ ai lại có thể nhẫn tâm trước những sinh mệnh đang hấp hối!
Nhưng mang họ theo thì sau một cơn kiệt lực, cả hai đều chưa đủ sức cứu
lấy mình còn mong gì cứu lấy người khác.
Trong lúc lương tâm hai người đang giày vò phân vân trước sinh mạng vợ
chồng Lục-lập-Đỉnh thì đằng xa có tiếng gọi:
- Nương tử! Nương tử có hề gì không?
Đúng là tiếng kêu của Vũ-tam-Thông. Vũ tam nương mừng rỡ vô cùng. Càng
mừng hơn nữa khi nàng nghĩ rằng chắc Vũ tam Thông không còn điên khùng
như trước nữa nên mơí biết mà đến trong lúc nguy nan.
Vũ-tam-Thông áo quần tả tơi, hướng về phía lửa cháy, miệng la:
- Nương tử ơi! Nương tử có hề gì không?
Vũ-tam-nương cảm động, chạy ra ôm choàng lấy chồng, kéo về phía vợ chồng
họ Lục đang nằm thoi thóp.
Vũ-tam-Thông không nói rằng gì cả, với tay kẹp mỗi người vào nách rồi
cắm đầu chạy.
Kha-trấn-ác tuy chưa được giới thiệu cùng đôi vợ chồng họ Vũ, song nhận
biết họ là kẻ hào hiệp nên lặng lẽ phi thân theo sau.
Chẳng mấy chốc, Vũ-tam-Thông đã dẫn mọi người lâm nạn ấy đến một sơn
động.
Thật ra, phủ Hồ-Châu vốn ít núi non, toàn là đồng bằng phì nhiêu, nên
nơi nào có ngọn đồi cao, có một số hang hố thì ở đấy dân cư gọi là sơn
động.
Vừa bước vào sơn động, Vũ-tam-nương đã thấy ngay Vũ-đôn-Nhu, Vũ-tu-Văn,
Trình-Anh, Lục-vô-Song đều có mặt nơi đó. Chúng đều được bình an vô sự
và đang chơi đùa với nhau. Ngoài ra còn một đứa bé gái ra vẻ con nhà
trâm anh quyền thế, trạc tuổi Trình-Anh và Lục-vô-Song sắc diện hiện
ngang. Trông cái nhìn của đứa bé gái ấy, người ta cảm thấy có một sự
cách biệt về tính tình, khó hoà mình với các em bé kia được. Em bé đó
chính là Quách-Phù, ái nữ của Quách-Tỉnh và Hoàng-Dung.
Quách-Phù thấy Kha-trấn-ác bước vào, liền nói:
- Công công ơi! Chẳng biết vì sao đôi chim ưng bay mất tích.
Cháu gọi thế nào nó cũng không về.
Trình-Anh và Lục-vô-Song ôm chầm lấy thi xác của của vợ chồng
Lục-lập-Đỉnh vừa khóc vừa than.
Bỗng Kha-trấn-ác buột miệng hét:
- Không xong rồi! Chúng ta đã vô tình chỉ đường cho con quỉ cái đó đến
tìm mồi.
Vũ-tam-nương nghe nói thất sắc nhưng chưa hiểu ra sao.
Kha-trấn-ác giải thích:
- Con ác tặc đó đã thanh toán Lục gia trung chỉ còn hai đứa bé nầy nữa.
Nhưng nó chưa biết hai đứa bé nơi nào thì...
Vũ-tam-nương chợt hiểu ra nói tiếp:
- à! Đúng rồi! Quái thật! hắn dụng ý tha mạng chúng ta để lò la tông
tích hai đứa bé.
Vũ-tam-Thông hầm hầm nét mặt, la lớn:
- A! Con ác tặc nầy xem ra lợi hại quá! Ta phải cùng nó một còn một mất
mới được.
Dứt lời, lão nhảy phóc ra cửa đứng án ngự như giữ thế và chờ đợi.
Lục-lập-Đỉnh tuy xương đầu đã bị nát vụn nhưng trong lòng còn ấp ủ đôi
việc chưa được nói ra, nên dãy dụa kéo dài thì giờ lâm chung qua một lúc,
chàng dốc hết tàn lực, mở to đôi mắt quay về phía Trình-Anh trối:
- Châu Anh! cháu hãy đỡ cậu dậy! Nơi bụng cậu có một vuông lụa bạch,
cháu... hãy lấy ra...
Tiếng nói mệt nhọc nhỏ dần. Trình-Anh cúi sát dần xuống để nghe cho rõ
nhưng chỉ còn nghe được mấy tiếng thì thào.
Trình-Anh vâng lời vén bụng Lục-lập-Đỉnh lên rút ra vuông lụa bạch, trên
vuông lụa có thêu đoá hoa hồng.
Đoá hoa hồng nầy thật là kỳ dị. Nhìn qua thì cực kỳ diễm lệ, nhưng nhìn
kỹ thì cực kỳ hiểm hóc. Ai nhìn lâu cũng phải rỡn óc.
Lục-lập-Đỉnh nghĩ một lúc rồi cố nói tiếp:
- Cháu Trình-Anh! Cháu hãy buộc vuông lụa nầy vào cổ, và không được giây
phút nào cởi bỏ ra! Cháu nghe rõ chưa?
Trình-Anh tuy nhận ra được câu nói nhưng không hiểu ý nghĩa ra làm sao
liền cúi xuống gần, nhưng Lục-lập-Đỉnh chỉ còn mở to đôi mắt có ý dặn dò,
không nói nữa.
Là lời di chúc, Trình-Anh không muốn để phiền lòng người chết, vội gật
đầu.
Giữa lúc đó, Lục-đại-nương đang mê man bất tỉnh, thoạt nghe lời trối của
chồng, nàng bừng tỉnh lại, và nói:
- Vì sao chẳng truyền lại cho Vô-Song lại truyền cho Trình-Anh?
Lục-lập-Đỉnh cố nói lời sau cùng:
- Không! Ta không thể phụ lời ký thác của cha mẹ Trình-Anh.
Lục-đại-nương nói tiếp:
- Ông thật lòng dạ sắt đá! Con đẻ không thương lại thương cháu.
Dứt lời, đôi mắt Lục-đại-nương trắng chợt theo khuôn mặt.
Lục-vô-Song nãy giờ khóc than không để ý những lời đối đáp của cha mẹ nó.
Lục-lập-Đỉnh như chưa hết nỗi nuối tiếc, ngẩng đầu nhìn vợ nói:
- Nếu phu nhân thương con thì hãy để cho nó cùng theo chúng ta về suối
vàng là hơn.
Nguyên cái vuông lụa có thêu đoá hoa hồng là vật kỷ niệm đầu tiên của
Lý-mạc-Thu thân tặng cho Lục-triển-Nguyên để thắt chặt mối thâm tình.
Khi lâm chung, Lục-triển-Nguyên đoán biết hai mối tình ngang trái của
mình và vợ sẽ đưa đến hai mối thù oan nghiệt, không thể không đi họa đến
con cháu về sau.
Do đó, lúc lâm chung Lục-triển-Nguyên trao vuông lụa cho Lục-lập-Đỉnh và
dặn: "Mối thù của Vũ-tam-Thông nếu hắn tìm đến thì con liệu tránh được
thì tránh bằng không thì đương đầu đấu chiến. Với Vũ-tam-Thông bắn không
đến nỗi làm cho con thiệt mạng. Còn đối với Lý-mạc-Thu, một tay võ nghệ
cao cường lại có lòng hiểm độc, nếu hắn tìm đến thì cách đối phó duy
nhất để bảo tồn sinh mệnh là tròng vuông lụa này vào cổ hắn. Hắn sẽ nhớ
lại mối tình đầu mà không đủ can đảm để tàn nhẫn nữa.
Tuy nhiên, Lục-lập-Đỉnh vốn con người tự phụ, cho đến phút lâm chung,
cũng không sử dụng vuông lụa theo lời trăng trối của người cha, dù là để
cứu mạng.
Trình-Anh là cháu ruột của Lục-lập-Đỉnh. Cha mẹ Trình-Anh, từ lúc nhỏ đã
ký thác con cho Lục-lập-Đỉnh nuôi dạy. Thường ngày Lục-lập-Đỉnh cũng tỏ
ra nghiêm khắc với Trình-Anh, nhưng đến lúc lâm chung Lục-đại-nương
không ngờ chồng mình có thâm tình với cháu như thế.
Riêng Trình-Anh, cô ta hiểu nỗi bất bình chính đáng của Lục-đại-nương
nên cầm vuông lụa đưa cho Lục-vô-Song và nói:
- Em hãy giữ lấy của này cho vui lòng mợ.
Lục-lập-Đỉnh nghe lời nói ấy mở vội đôi mắt, với vẻ nghiêm nghị, nói:
- Vô-Song! Con không được giữ vuông lụa nầy.
Vũ-tam-nương thấy việc éo le gay cấn, đề nghị:
- Chúng ta hãy xé vuông lụa làm đôi, cấp cho mỗi đứa một nửa. Như thế
mới ổn thoả. Xin gia chủ vui lòng theo giải pháp đó.
Lục-lập-Đỉnh muốn trả lời song không còn đủ sức nữa. Tiếng nói ngập
ngừng rồi nghẹn trong cổ họng. Cuối cùng Lục-lập-Đỉnh gật đầu.
Vũ-tam-nương liền lấy vuông lụa xé toạc ra làm hai mảnh đưa cho hai em
bé mỗi em một nửa.
Bấy giờ Vũ-tam-Thông đang án ngự ngoài cửa động, nghe tiếng khóc chợt
quay vào thấy trên hai gò má vợ một bên có một vết trắng như bạc, một
bên có một vết đen như lọ, chẳng biết duyên cớ vì đâu, ngạc nhiên hỏi:
- Vì sao lại thế nầy?
Vũ-tam-nương nghe hỏi nhớ lại độc chưởng của Xích-Luyện Tiên tử, bèn lấy
tay xoa lên hai gò má thì bấy giờ hai gò má đã tê cóng.
Nàng hốt hoảng, than:
- Chết rồi! Thiếp đã bị nhiễm độc của Xích-Luyện thần chưởng:
Bỗng ngoài cửa động có tiếng cười sằng sặc, hỏi vọng vào:
Có hai đứa bé trong đó chăng? Bất luận sống hay chết hãy mau đem ra giao
lại cho ta.
Tiếng cười và tiếng nói trong như chuông ngân.
Vũ-tam-Thông xoay người trở lại.
Quả nhiên, Lý-mạc-Thu đứng đấy tự bao giờ với dáng điệu vô cùng ngạo
nghễ.
Vũ-tam-Thông nhìn Lý-mạc-Thu ngạc nhiên: Bốn mươi năm trời, từ khi gặp
nhau lần chót, người thiếu phụ này cũng vẫn giữ nguyên nhan sắc, cũng
vẫn yêu kiều diễm lệ như xưa. Vũ-tam-Thông có cảm giác như con đạo cô
này thách đố cả thời gian để mãi mãi tồn tại gieo hoạ vào bao nhiêu thế
hệ về sau.
Nhìn thấy Lý-mạc-Thu cầm chiếc phất trần phe phẩy nơi tay Vũ-tam-Thông
hiểu rõ mối nguy cơ đang chờ đợi mọi người, nhưng trong tay lão không có
vũ khí.
Bởi vì, vào động tức là thả cho con ác tặc theo vào, còn chống cự biết
dùng vật gì ngăn cản.
Chỉ loáng mắt, Vũ-tam-Thông nhanh trí nhảy đến một cây cổ thụ cạnh cửa
động, ôm chầm gốc cây hô lớn:
- Lên.
Gốc cổ thụ bật lên tận gốc rễ cành lá rườm rà. Vũ-tam-Thông cầm múa tròn,
tiến sát vào người Lý-mạc-Thu mục đích vây Lý-mạc-Thu vào giữa tàng cây
rườm rà để mọi người có đủ thì giờ trốn thoát.
Lý-mạc-Thu hiểu ý, lùi mấy bước, vừa cười vừa nói:
- Vũ công còn mạnh đấy chứ!
Vũ-tam-Thông dừng tay, trả lời:
- Đã bốn mươi năm trời chẳng gặp nhau, nay tôi trông Lý cô nương vẫn còn
đẹp lắm.
"Lý cô nương" là một lối gọi mà cách bốn mươi năm về trước không một
chàng trai hảo hớn nào không tìm dịp để được gọi nàng như thế. Nhưng từ
khi mối hận tình đã khiến Lý-mạc-Thu trở thành một đạo cô độc ác thì lối
gọi Lý cô nương cũng cùng với thời gian bị chôn lấp. Vả lại, ngày nay
cũng chẳng còn gì dám gọi Lý mạc Thu với tiếng gọi êm đềm như thế.
Mặc dù Lý mạc Thu con tim đã bị giá lạnh, giá lạnh đến chua chát, bẽ
bàng trong dĩ vãng, nhưng không thể không chạnh lòng khi nghe có người
còn nhắc đến tên Lý cô nương.
Thật vậy! Đã biết bao nhiêu chàng trai phong lưu đua tài tranh nhau gọi
"Lý cô nương".
"Lý cô nương", "Lý cô nương" một âm thanh dung hoà trong cuộc sống đào
hoa, hay tiếng kêu hối hận của một kẻ vong tình đang bị lương tâm cắn xé?
Nhưng nhắc đến ba tiếng "Lý cô nương" Lý mạc Thu lại cảm thấy sống dậy
trong lòng mình ba tiếng "Hà nguyên Quân" ba tiếng tình địch trong đời
nàng.
Cảm giác như thế, sắc mặt Lý mạc Thu bỗng cay cú chẳng khác gì đoá hoa
hồng trên khuôn lụa bạch.
Vũ tam Thông cùng với Lý mạc Thu đều là những kẻ không may trên tình
trường thì tâm tánh có khó gì mà không thông cảm.
Cũng như cách đây mười năm sau khi thất tình, một ngày nọ Vũ tam Thông
gặp một đoàn phiên xa gồm có mười người của Hà thị phiêu cục. Chẳng may
cho đoàn người này trong hắn chữ Hà thị phiêu cục sơn trắng phiên xa,
chữ Hà to lớn đập mạnh vào trí óc của Vũ tam Thông khiến cho chàng trai
thất tình ấy nhớ lại tên người yêu rồi nổi cơn điên giết cả mười tên lão
phiêu. Tội nghiệp cho những tên này, đến lúc bị tàn sát cũng chẳng biết
nguyên do.
Ngay nay Vũ tam Thông hẳn rõ tâm trạng Lý mạc Thu hơn ai hết. Thấy sắc
mặt nàng thay đổi, Vũ tam Thông hồi hộp cho sinh mạng của Trình Anh và
Lục vô Song.
Lý mạc Thu nghiêm sắc mặt, nói:
- Chính ta đã in chín bàn tay máu vào Lục gia trang. Ta chưa hạ thủ được
chín mạng lẽ nào ta chịu dừng tay. Vậy Vũ tam ca hãy vui lòng nhường
bước.
Vũ Tam Thông nói:
- Hai vợ chồng Lục công đã chết; vợ chồng Lục lập Đỉnh đã thọ độc vì tay
người. Nay chỉ còn một đứa bé nhỏ, ngươi nỡ nào nhẫn tâm như vậy.
Lý mạc Thu điểm nụ cười trên khuôn mặt lạnh lùng, nói:
- Vũ tam ca! Hãy nói là còn hai đứa bé thì đúng hơn. Nhưng thôi! Hãy
nhường lối cho ta đi.
Vũ tam Thông xoay ngang cây cổ thụ rào kín lối vào động và dằng từng
tiếng:
- Này Lý cô nương! Thế thì Lý cô nương quả là trắc dạ lang tâm. Hà
nguyên Quân...
Nghe nói đến "Hà nguyên Quân" Lý mạc Thu biến sắc lần nữa, hét:
- Ta phải nói để ngươi rõ. Trước mặt Xích Luyện tổ sư ta đã có lời thề.
Nếu trước mặt ta, kẻ nào nói đến tên "Hà nguyên Quân" thì kẻ đó phải
chết, hoặc ta phải chết. Nay Vũ tam ca tự nhiên bắt ta phải trọng lời
thề, vậy ngươi đừng oán ta nhé.
Dứt lời, nàng tung chiếc phất trần đánh vào đầu Vũ tam Thông.
Chiếc phất trần đánh xuống mau như chớp nhoáng. Nhưng Lý-mạc-Thu đã quên
rằng con người điên dại đầu óc bồm xồm kia là cao đệ của Nhất-Đẳng
Đại-sư, và Lý-mạc-Thu còn quên một điều nữa là Vũ-tam-Thông ngày nay đâu
phải Vũ-tam-Thông bị rơi vũ khí trước ngực của Lục-triển-Nguyên bốn mươi
năm về trước. Vận dụng tất cả mọi kinh nghiệm của bốn mươi năm lăn lóc
trên vũ trường, Vũ-tam-Thông dùng hai bàn tay làm bung cây cổ thụ như
một chiếc dây cung để đỡ ngón đòn độc hiểm của Xích-Luyện Tiên-tử.
Lý-mạc-Thu thấy khí thế của Vũ-tam-Thông quả nhiên lợi hại, nàng liền
nép mình theo hướng gió, bay xa khỏi tầm cổ thụ và quan sát từng khe hở
của Vũ-tam-Thông để tấn công cho có hiệu quả hơn.
Lý-mạc-Thu đảo qua đảo lại liền hồi, khiến cho Vũ-tam-Thông không kịp
day trở tàng cây cổ thụ nặng nề ấy.
Nhân lúc đối phương lúng túng, Lý-mạc-Thu nhảy vụt xuống đưa chân đạp
vào gốc cây cổ thụ.
Con người Lý-mạc-Thu mong manh, thơ nhi liễu yếu nhu đào, ấy thế mà sức
đạp của nàng lại nặng nề có đến ngàn cân, khiến cho gốc cây phải lún
xuống đất.
Thế là hai đối thủ dằng co nhau một cây cổ thụ. Một bên đè gốc, một bên
đè ngọn.
Nhưng Lý-mạc-Thu ghì được ưu thế, lại có vũ khí trong tay, còn
Vũ-tam-Thông đã không có vũ khí, hai tay lại bận giữ ngọn cây.
Lý-mạc-Thu cười khúc khích như để hoan thưởng cái lợi thế của mình.
Trong lúc đó, Vũ-tam-Thông bắt đầu nao núng, mối lo ngại bắt đầu vẩn vơ
trong trí óc.
Thật ra, Vũ-tam-Thông không hề lo ngại cho mình, bởi vì từ khi biết tia
tình địch lẫn người yêu đã hoá ra người thiên cổ, ông ta không còn tha
thiết đến cuộc sống như đã thiết tha trong bốn mươi năm qua rèn luyện võ
nghệ để rửa hận thù. Nay trước nguy cơ hăm doạ sanh mạng của con cháu
người yêu và của vợ con mình khiến Vũ-tam-Thông vụt ra ý nghĩ cần phải
sống để bảo vệ kẻ thân yêu. Bấy giờ Vũ-tam-Thông lo mối nguy hại chung
hơn là lo cho bản thân.
Trong lúc ông ta đang lo suy nghĩ thì Lý-mạc-Thu vẫn cười ngạo nghễ
trong đắc thế. Nàng đạp chìm gốc cây cổ thụ xuống đất rồi bước lần về
phía Vũ-tam-Thông tay lăm lăm chiếc phất trần như chực kết thúc sinh
mạng đối thủ.
Vũ-tam-Thông nhìn con ác tặc lẩn lẩn tiến đến đang chờ đợi một định mệnh
khắt khe cho cả một đoàn người vô tội.
Trong lúc nguy cấp, bỗng từ đàng sau Lý-mạc-Thu từ trên trời, lao xuống
hai vệt đen, tiếp theo những tiếng kêu lạ lùng quái dị.
Vũ-tam-Thông ngạc nhiên thấy đó là hai con chim ưng khổng lồi sà xuống
bấu vào Lý-mạc-Thu chúng dùng mỏ và móng nhưng bấu xé liên hồi, thay
phiên nhau tấn công tới tấp.
Lạ lùng hơn nữa trong động có tiếng the thé của cô bé Quách Phù đang
điều khiển cặp chim:
- Thần ưng! Thần ưng! Hãy mổ xé xác con quái tặc ấy.
Đôi chim ưng vô cùng khôn lanh, lúc bay về phía tả, lúc sà xuống phía
hữu, đến như Lý-mạc-Thu lanh lẹ dường ấy mà cũng phải lúng túng trong
lúc tránh né.
Tuy nhiên, qua một lúc, Lý-mạc-Thu lấy ngay được bình tĩnh. Vì qua vài
đợt tấn công nàng đã xác định được giá trị của đôi chim. Nàng tin rằng
pháp thuật của nàng có thừa để đối phó.
Tuy nhiên, đánh hạ đôi chim là việc nàng còn phải suy tính. Bởi vì nàng
thừa hiểu chỉ có đảo Đào-hoa mới có đôi chim ấy. Vậy đương đầu với đôi
chim ưng tức là chuốc lấy hậu quả oan thù với họ Quách, điều mà
Lý-mạc-Thu không bao giờ nghĩ đến.
Trong lúc nàng còn lưỡng lự chưa quyết thì đôi chim vẫn hăng say trong
lợi thế, cứ áp đảo luôn hồi.
Bỗng con chim mái bất đồ trúng phải chiếc phất trần của Lý-mạc-Thu sa
xuống đất kêu một tiếng thất thanh.
Quách-Phù thấy thần ưng bị hạ, từ trong động hô to:
- Thần ưng! Thần ưng! không có gì phải sợ, hãy cắn chết con nữ tặc ấy
cho ta.
Lý-mạc-Thu liếc mắt nhìn vào động thấy người ra hiệu lệnh cho đôi chim
là một cô gái nhỏ, sắc mặt lạ lùng. Nàng nhíu mày lẩm bẩm:
- Thôi, đúng rồi! Con bé này phảng phất giống nhan sắc của Quách phu
nhân. Đích thị nó là đứa con gái của đôi hiệp sĩ ở đảo Đào-hoa.
Nghĩ như thế, Lý-mạc-Thu càng phân vân, chỉ đánh cầm chừng.
Vũ-tam-Thông thấy có đôi thần ưng trợ lực, thay đổi chiến thuật. Ông ta
nhặt một tảng đá lớn ở góc động ném vào chậu cây cổ thụ, rồi đỡ nhẹ cây
cổ thụ lên kê vào hòn đá. Đoạn ông ta bất thần dồn hết sức lực đè ngọn
cây xuống khiến cho gốc cây bật lên và tung Lý-mạc-Thu bay vút lên trời.
Đôi chim ưng tưởng Lý-mạc-Thu phi thân trốn thoát liền vỗ cánh đuổi theo.
Trong lúc Lý-mạc-Thu lơ lửng giữa không trung không có điểm tựa để sử
dụng mảnh lực chiếc phất trần thì bị đôi chim vây hãm rất ngặt. Nàng
túng thế liền tung bửu bối từ trong tay áo nàng bay ra ba chiếc kim châm
hổ phách. Hai chiếc nhắm hướng hai con chim ưng và một chiếc nhắm bụng
Vũ-tam-Thông phóng tới.
Ba chiếc kim bắn rất chính xác. Đôi chim bị thương quằn quại bay vút tận
mây xanh. Còn Vũ-tam-Thông chợt thấy một tia sáng xẹt tới ông ta vội
nhảy tránh sang một bên. Nhưng đã trễ, chiếc kim son trúng vào bàn toạ
bên trái khiến cho toàn thân lão run lẩy bẩy ngã xỉu xuống đất dãy đành
đạch.
Chỉ chốc lát, Vũ-tam-Thông bất tỉnh.
Quách Phù thấy thế sốt ruột từ trong động cất tiếng lanh lảnh gọi đôi
chim ưng:
- Thần ưng hãy trở lại mau! Thần ưng hãy trở lại mau!
Nhưng vô hiệu! Đôi chim ưng bay vút một mạch.
Bấy giờ, Lý-mạc-Thu là đà người xuống vừa cười vừa hỏi:
Này em bé! Có phải em thuộc dòng họ Quách chăng?
Quách-Phù thấy Lý-mạc-Thu tỏ vẻ hiền lành khả ái, bao nhiêu ác cảm trong
người bỗng chốc tiêu tan, nó vội hỏi:
- Thưa cô nương! Em đúng là họ Quách. Còn cô nương là ai?
Lý-mạc-Thu không đáp, chỉ cười rồi nói:
- Em hãy đến đây! Ta dắt em đi chơi! Vui lắm.
Dứt lời, Lý-mạc-Thu lẹ làng bước đến cầm tay Quách-Phù dắt đi.
Kha-trấn-ác từ trong động vác thiết trượng chạy vội ra, chận Quách-Phù
lại, và nói:
- Phù nhi! con hãy theo ta trở về.
Lý-mạc-Thu nhín Kha-trấn-ác cười lớn, nói:
- Công công sợ ta ăn thịt con bé nầy sao?
Vừa nói nàng vừa kéo Quách-Phù theo mình.
Quách-Phù ngoảnh lại nói với Kha-trấn-ác:
- Công công để cho cháu đi chơi với cô nương một chốc cháu trở về ngay.
Kha-trấn-ác không biết làm sao đành đứng nhìn con đạo cô quyến rũ
Quách-Phù.
Bỗng nhiên đôi chim ưng bay trở về kêu lên những tiếng áo não.
Quách-Phù quay đầu nhìn lại. Kha-trấn-ác hy vọng những tiếng kêu của đôi
chim ưng sẽ làm cho Quách-Phù đổi ý.
Nhưng không, Quách-Phù liền ra hiệu:
- Thần-Ưng! Hãy đến đây cùng ta! Hãy theo ta!
Đôi Thần-Ưng ngoan ngoãn bay theo. Nhưng lạ thay, giữa đôi chim ưng có
một con chim nhỏ màu hồng nằm ngay đỉnh đầu Lý-mạc-Thu đâm bổ xuống.
Hoảng hốt, Lý-mạc-Thu đưa phất trần ra đỡ. Con chim nhỏ khôn ngoan và
lanh lẹ vô cùng. Như một con thoi, nó tránh né chiếc phất trần của
Lý-mạc-Thu rất ngoạn mục.
Lý-mạc-Thu phải một phen kinh hãi. Tuy nhiên, nàng vẫn giữ được bình
tĩnh khen:
- ái chà! Con chim nhỏ này hay lắm.
Bỗng phía sau có tiếng động khác thường. Một cậu bé độ 14, 15 tuổi, mình
mặc thanh y, vừa vỗ tay vừa ca hát điệu hành quân lời lẽ rất vô nghĩa.
Một đoàn rắn độ ngàn con, một màu thanh trúc sắp thành hàng ngũ chỉnh tề,
ngoan ngoãn vâng theo lời ca tiến đến trước mặt Lý-mạc-Thu như một dòng
nước cuộn.
Đến đây thằng bé ngồi dưới một gốc cây, nhìn con chim màu hồng đang hăng
say tấn công Lý-mạc-Thu. Còn Lý-mạc-Thu vừa đương đầu với con chim, vừa
tính toán cách nào để sẽ phải đối phó với đoàn rắn.
Bỗng như nàng sực nhớ điều gì, liếc nhìn thằng bé lẩm bẩm:
- Thằng bé này diện mạo khôi ngô, mày ngài mắt lớn, môi đỏ, trân tròn,
phải chăng nó là đệ tử của Âu-dương-Phong ở đất Tây-Vục hiệu là Tây-Độc.
Thật vậy, trong giới hảo hớn không ai là không biết! Âu dương Phong, một
hiệp sĩ Giang Nam nổi tiếng một thời, nay về già ẩn trú tại Tây-Vục, lấy
thuật nuôi rắn bày thế trận để tiêu khiển.
Lý-mạc-Thu kiểm điểm những biến cố trong ngày, cho rằng những việc xảy
đến không phải do sự tình cờ. Nhất-Đảng Đại-sư, Đào-hoa-đảo, Bạch-đa-sơn
nhất định không phải vô tình mà phái người đến gặp ta một lúc.
Nghĩ thế, Lý-mạc-Thu chưa vội kết thúc cuộc đấu chiến với con chim nhỏ
màu hồng đó. Nàng kéo dài cuộc chống đỡ để có đủ thì giờ quan sát địch
thủ.
- Nầy em bé! Có phải em ở Bạch-đà-sơn chăng?
Đứa bé thấy Lý-mạc-Thu tỏ cử chỉ dịu dàng liền đứng dậy đáp:
Thưa, em họ Dương. Nhưng tại làm sao cô nương bảo em ở Bạch-dầu-sơn?
Thừa cơ hội Lý-mạc-Thu đang nói chuyện, con chim nhỏ đâm bổ vào đầu
Lý-mạc-Thu một đòn rất lợi hại. Nhưng cũng nhanh như chớp, Lý-mạc-Thu
đưa bàn tay trái lên chụp gọn con chim nhỏ vào lòng bàn tay.
Thằng bé sợ Lý-mạc-Thu bóp chết con chim la lớn:
- Cô nương đừng vội giết chết con chim hồng
Lý-mạc-Thu cười:
- A ra con chim nầy của em. Vậy ta trả cho em đây
Nàng trao con chim hồng cho thằng bé.
Bàn tay xinh xắn của Lý-mạc-Thu vừa mở, con chim hồng ngỡ rằng nó đã
được tự do, vội cất cánh bay bổng lên không trung.
Nhưng Lý-mạc-Thu tập trung nhân lực vào đôi mắt hướng về con chim hồng,
và xoè bàn tay ra, vận động mấy ngón tay, tức thì con chim hồng nhỏ kia
cảm thấy như có một sức mạnh đè nặng trên mình nó. Nó không thể tự do
hành động theo ý muốn mà phải lệ thuộc theo sự điều khiển của Lý-mạc-Thu
từ dưới đất.
Đó là phép chưởng lực mà chỉ kẻ nào có võ thuật tuyệt luận mới có thể
vận dụng nổi. Chính vì cái tuyệt luận đó đã làm vang danh Xích-luyện
thần chưởng trong khắp vũ lâm bão hoa.
Bấy giờ Vũ tam nương ở trong động nhìn ra lo ngại vì thấy chồng nàng nằm
sóng sượt dưới đất.
Nàng nóng ruột muốn xông ra cứu trợ, nhưng đoàn rắn của thằng bé đã tràn
đến nơi, con nào cũng ngẩng cổ như muốn chực cắn người. Nàng gọi lớn:
Vũ quân! Vũ quân! Có bề chi chăng?
Vũ tam Thông nghe tiếng vợ kêu muốn gượng dậy nhưng không thể nào dậy
nổi. Quách-Phù không ngớt miệng kêu cặp chim ưng, nhưng chúng đã bay mất
dạng tự lúc nào.
Lý-mạc-Thu nghĩ thầm:
- Thế này thì quả nhiên vợ chồng Quách-Tỉnh và Âu dương Phong đã có mặt
đâu đây. Nhưng dẫu sao nhất định họ cũng không thể làm gì ta được.
Lý-mạc-Thu tin tưởng ở mãnh lực tuyệt đối của Xích luyện thần chưởng,
nên nàng ngạo nghễ quay gót bước vào cửa động.
Thằng bé thấy thế gọi lại, bảo:
- Hãy đứng yên! Nếu cô nương tiến bước đàn rắn độc sẽ cắn ngay.
Lý-mạc-Thu thâu hồi con chim hồng vào tay trái, dùng tay mặt khoát mấy
cái vào không trung tức thì đàn rắn tán loạn bỏ hàng ngũ bò lảng ra tứ
phía.
Lý-mạc-Thu tiến vào động Vũ tam nương liền xách kiếm ra cản lại.
Lý-mạc-Thu dùng phất trần quất mạnh vào thanh kiếm, lưỡi kiếm văng về
phía Vũ-tam-Thông chém sâu vào trán.
Lý-mạc-Thu dõng dạc bước vào động và thả con chim hồng ra. Lần nầy nàng
để cho nó được tự do, không dùng chưởng lực điều khiển nữa, vì nàng mắc
bận tìm Trình-Anh và Lục-vô-Song.
Khi đã thấy mặt hai đứa bé này, Lý-mạc-Thu xốc tới, hai tay cặp nách mỗi
đứa bé mỗi bên rồi uốn mình phi thân ra ngoài. Trình-Anh và Lục-vô-Song
dãy dụa thế nào cũng không nổi.
Bấy giờ thằng bé trông thấy vội nhảy theo ôm chầm lấy thân hình
Lý-mạc-Thu kéo lại.
Hai tay Lý-mạc-Thu bận kẹp hai đứa bé không còn cách nào đối phó với
thằng bé nên để mặc cho nó ôm sát vào thân.
Ngày nay, Lý-mạc-Thu không còn ở tuổi hoa niên, mặc dù nhan sắc bên
ngoài vẫn chưa kém sút tí nào, Lúc nàng còn là một thiếu nữ, cái thời
nàng dan díu với Lục-triểu-Nguyên, tuy trong tình nồng thấm đượm, nàng
vốn con nhà khuê các trâm anh lại thêm thừa hưởng gia phong hiệp sĩ, do
đó giữa đôi trai gái chưa bao giờ xảy ra chuyện ong bướm mây mưa. Những
lúc lửa tình bừng dậy, đôi bạn trẻ đều nhớ lời giáo huấn của gia phong
nên vẫn kiên nhẫn chờ ngày xe tơ kết tóc.
Nhưng rồi mối hận tình đột xuất, Lý-mạc-Thu những tưởng bao nhiêu mỹ
tính của mình đã bị tan theo mối tình hận ngàn đời. Mãi suốt bốn mươi
năm phiêu lưu trên bước giang hồ, ngày đêm nàng chỉ để tâm hờn oán,
không bao giờ con tim bị lay động.
Nàng có ngờ đâu, con tim cứng cỏi vì uất hận kia cũng có lúc nổi dậy
trong khoảnh khắc vì cảm xúc nhất thời.
Thật vậy, sự cọ xát với thằng bé chưa đến tuổi dậy thì, mà cả thân mình
nàng cảm thấy mềm nhũn. Thằng bé chỉ níu kéo, cốt để cứu thoát hai đứa
bé, nó ngờ đâu sự đụng chạm ấy làm cho Lý-mạc-Thu ngây ngất, toàn thân
như bị một sức mạnh vô hình làm tan biến.
Trước đây cũng đã có lần nhiều tay hiệp lữ giang hồ không cầm lòng được
trước sắc đạp kiều diễm của Xích-Luyện Tiên-tử nên cũng có nhiều kẻ
buông lời lả lơi trêu ghẹo, tỏ ý khêu gợi nhưng những lần ấy Lý-mạc-Thu
không hề mảy may đồng tình mà trái lại nàng đã đem con tim sắt đá nhử
mấy gã si tình kia vào con đường chết. Họ đều chết nhục nhã như mấy tên
bảo tiêu.
Tuy nhiên, dẫu con tim Lý-mạc-Thu có thay đổi cũng chỉ phút chốc. Qua
một phút yếu mềm vì cảm giác, nàng tự chủ được ngay lòng tự ái của một
Xích-Luyện Tiên-tử lại nổi dậy xua đuổi cả lầm lỗi của xác thịt,
Lý-mạc-Thu trở nên giận dữ thả Trình-Anh và Lục-vô-Song xuống để đối phó
với thằng bé lạ lùng kia. Nàng định ôm thằng bé quật vào tảng đá cho nát
thây, nhưng bỗng nghe tiếng kêu của nó:
- Cô nương! Xin cô nương nhẹ tay.
Tiếng nói của nó hình như có một cái gì nhẹ nhàng quyến rũ khiến
Lý-mạc-Thu không đủ can đảm hành động theo ý định.
Giữa lúc Lý-mạc-Thu đang bị dằng co hai mặt tâm thần, một đằng là thù
hận, một đằng là thiện cảm của ân tình thì bỗng đâu con chim hồng lợi
dụng cơ hội ấy, nhanh như chớp, bay sà xuống mổ vào con mắt của
Lý-mạc-Thu.
Than ôi! Thế là nhan sắc kiều diễm của Lý-mạc-Thu đã bắt đầu huỷ hoại!
Chỉ vì một phút yếu mềm của tâm tình mà người mỹ nữ nổi tiếng ở đất
Giang-nam đã trở thành một mắt.
Một dòng máu đỏ loét từ từ chảy xuống trên gò má nõn nà của Lý-mạc-Thu.
Nàng đưa tay chùi vết máu với lòng căm hờn sâu thẳm. Nét mặt nàng trở
nên đanh ác phi thường. Tất cả đối thủ trước mắt, từ Vũ-tam-nương trong
động, Vũ-tam-Thông dưới đất, cho đến ba đứa bé thảy đều chờ đợi một cơn
bão táp kinh khủng của Lý-mạc-Thu.
Trước tiên, Lý-mạc-Thu quắc nhìn con chim hồng đang bay lượn trên không.
Nàng tập trung chưởng lục ngửa bàn tay dùng các ngón tay điều khiển. Con
chim hồng đang tung tăng bỗng rơi xuống nằm gọn trong bàn tay Lý-mạc-Thu.
Rồi năm ngón tay nàng bóp lại, thân hình của chim hồng nát bấy như tương,
xương thịt lông lá trộn lẫn.
Nàng chưa hả giận thì bỗng đâu cặp chim ưng lại cùng nhau bay đến, nhắm
thẳng vào đầu Lý-mạc-Thu đâm bổ vào.
Bấy giờ, Lý-mạc-Thu đã trở nên nhanh nhẹn như trước, tránh né mấy lần
rồi tung tay áo phóng vào hai con Thần ưng hai chiếc kim ngân châm.
Nhưng lạ thay, kim vừa phóng ra thì bỗng có một vật cứng ném từ đâu
không rõ đánh loạt hai mũi kim rơi xuống đất.
Lý-mạc-Thu ngạc nhiên nghĩ thầm:
"Quái lạ! Người ném dị vật vào kim châm tất có một sức mạnh phi thường
và một tài năng tuyệt thế mới có thể hạ nổi bửu bối lợi hại nầy."
Đây là lần đầu tiên mà bí quyết gia truyền của môn phái Xích-luyện bị
chạm phải một đối thủ cừ khôi.
Lý-mạc-Thu quyết định nên tạm rút lui khỏi vòng chiến, và trước khi rút
lui ít ra nàng cũng phải thanh toán hai đứa bé Trình-Anh và Lục-vô-Song
để kết thúc chương trình rửa hận đối với gia đình họ Lục.
Nàng nhảy chồm tới, nắm vào lưng Trình-Anh. Nhưng khi bàn tay nàng sắp
bóp cổ con bé thì nàng chợt thấy vuông lụa có thêu hoa hồng, mảnh lụa
chính tay nàng đã tặng cho Lục-triển Nguyên để kỷ niệm mối tình đầu.
Một lần nữa, con tim của Lý-mạc-Thu trở nên mềm yếu. Bao nhiêu tình cảm
của thời hoa niên nổi dậy làm cho tâm hồn nàng ngây ngất, tay nàng không
thể hạ thủ nổi Trình-Anh.
Nàng suy nghĩ:
Thì ra Lục-triển-Nguyên không bao giờ quên ta!
Không kết liễu được sinh mệnh Trình-Anh. Lý-mạc-Thu quay sang
Lục-vô-Song và cũng nắm cổ Lục-vô-Song toan bóp chết. Nhưng nàng cũng
lại chợt thấy vuông lụa có thêu hoa hồng đeo ở cổ con bé. Nàng dừng tay
thốt lên một tiếng lạ lùng!
- ủa! Ta chỉ tặng Lục-triển-Nguyên có một vuông lụa, cớ sao nay lại có
đến hai. Như vậy một thật một giả chăng?
Nghĩ thế, Lý-mạc-Thu còn trù trừ chưa quyết. Nàng buông tay xô
Lục-vô-Song ngã về một bên.
Bỗng nghe sau lưng nàng có hơi gió động, nàng đoán biết có chuyện chẳng
lành, vội quay chiếc phất trần ra đón đỡ.
Quả nhiên, có một viên đá từ đâu ném đến, chạm phải cây phất trần rơi
xuống.
Lý-mạc-Thu cảm thấy nguy cơ dồn dập, nếu còn ở lại tất khó nổi thoát
thân với người ném đá bí mật nầy. Nàng kẹp Lục-vô-Song vào nách, phi
thân biến mất về phía chân trời.
Trình-Anh thấy Lục-vô-Song bị bắt đem đi, liền cắm cổ chạy theo và la
lớn:
- Biểu muội! Biểu muội ôi!
Nhưng Trình-Anh làm sao theo kịp con ác tặc đã đụng lối kinh công thần
tốc?
Mặc dầu thế, Trình-Anh vốn có tánh kiên nghị, không bao giờ chịu bỏ dở
một ý định nên vẫn tiếp tục đuổi theo. Cô bé vừa kêu, vừa chạy mãi.
Cho đến mấy dặm đường, Trình-Anh gặp một con suối chảy ngang không thể
nào qua được mới dừng chân lại, lòng ray rứt đau đớn vô cùng.
Nhưng chỉ chốc lát Trình-Anh lại thấy bóng dáng của đạo cô hiệp đến.
Thì ra đó là Lý-mạc-Thu, nhưng bên nách không còn thấy Lục-vô-Song đâu
nữa.
Trình-Anh thấy Lý-mạc-Thu trở lại, khiếp sợ, nhưng tình thương em làm cô
ta liều lĩnh, gào thét:
- Đạo cô! Hãy trả Lục-tiểu-muội cho tôi! Đạo cô giấu Lục tiểu muội nơi
đâu?
Lý-mạc-Thu nhìn thẳng vào mặt Trình-Anh thấy phảng phất hình ảnh của
tình địch mình thuở trước, bao nhiêu hờn oán dồn lên tận nét mặt, nàng
hầm hầm rút phất trần tung mạnh vào Trình-Anh. Nhưng lạ thay, chiếc phất
trần của nàng bị tung ngược trở lại như vướng phải một cản trở bất ngờ.
Và, đạo cô cảm thấy cả thân mình cũng bị tung lên cao đến mấy trượng rồi
rơi xuống.
Biết gặp phải địch thủ nguy hiểm. Lý-mạc-Thu múa tít chiếc phất trần
quanh người để đề phòng sự công kích bất thình lình.
Bỗng Lý-mạc-Thu thấy bên cạnh Trình-Anh xuất hiện một quái nhân, mặc
chiếc thanh bào, sắc diện lạ lùng không giống người chết mà cũng không
giống người sống. Lý-mạc-Thu đoán biết tài nghệ của người nầy tất phải
cao hơn mình. Nhưng tại sao trong giới võ lâm một tài nghệ như thế mà
nàng chưa bao giờ nghe ai nói đến.
Nàng vừa định lên tiếng hỏi, thì quái nhân đã nói với Trình-Anh:
- Cháu ơi! con nữ tặc đó là loài hung ác. Cháu để ta trừ nó đi nhé!
Trình-Anh cản lại, nói:
- Không, không! Cháu sợ lắm! Cháu sợ lắm!
Quái nhân nói:
- Cháu đừng sợ! cháu chỉ cần ừ một tiếng là ta ra tay ngay. Hay là ta để
cho cháu đánh nó cũng được.
Trình-Anh một mực sợ sệt, nói:
- Không không! Cháu không dám.
Vị quái nhân rút trong túi áo một hòn sạn nhỏ ném nhẹ vào phía
Lý-mạc-Thu. Hòn sạn trúng đâu không rõ nhưng Lý-mạc-Thu dừng ngay chiếc
phất trần không múa máy được nữa. Nàng đứng trân trân như một pho tượng.
Quái nhân dắt tay Trình-Anh từ từ tiến sát, khoá tay Lý-mạc-Thu lại, và
lấy tay Trình-Anh đánh mạnh vào đầu vào lưng của con nữ tặc.
Ban đầu Trình-Anh còn rụt rè, e sợ, nhưng thấy đánh mãi mà Lý-mạc-Thu
vẫn không hành động gì được nên cô ta mới an lòng. Trình-Anh nghĩ đến
những hình ảnh của những người thân yêu ở Lục gia trang đã chết vì tay
con nữ tặc nên không còn cầm được lòng căm tức. Cô ta thoi mạnh vào đầu
Lý-mạc-Thu mấy cái cho hả dạ.
Lý-mạc-Thu vẫn cầm chiếc phất trần trong tay mà đứng yên để mặc cho
Trình-Anh đánh.
Nỗi nhục nhã tràn trề. Qua một lúc, Lý-mạc-Thu hét lên một tiếng, tung
bửu bối ném về phía quái nhân. Mười chiếc kim châm bất thần phóng ra một
lượt, nhưng đều bị quái nhân tung sạn ném rơi xuống đất. Duy chỉ còn hai
chiếc kim châm đâm trúng vào bụng Trình-Anh.
Thì ra đó là độc kế của Lý-mạc-Thu. Tám chiếc kim nàng phóng về quái
nhân chỉ cốt "dương đông kích tây" giữ tay quái nhân để cho hai chiếc
kim độc kia kết liễu sinh mệnh của Trình-Anh.
Thi hành xong độc thủ, Lý-mạc-Thu phi thân biến mất, lòng vẫn thắc mắc
không rõ quái nhân đó là ai mà dám trêu Xích-luyện Tiên tử nhục nhã đến
thế.
Quái nhân áo xanh thấy Trình-Anh biến sắc, biết cô ta trúng phải kim độc
liền cấp tốc kẹp Trình-Anh vào nách rồi phi thân biến về hướng Tây.
|
|