| |
Âm hưởng
một lời yêu
Nhìn gương mặt tiều tuỵ của Ngọc đang
thiêm thiếp trong giấc ngủ mệt nhọc trên
giường bệnh mà tôi nghe như cả trái tim
mình đang quặn lên từng cơn đau nhói.
Tôi thấy vô cùng hối hận vì đã quá ích
kỷ trong mấy năm nay, để cho người vợ
yêu thương của mình phải ôm ấp nỗi đau
buồn theo năm tháng chất chồng, cho tinh
thần suy nhược, cho thể chất hao mòn,
đến đỗi phải mang chứng bệnh trầm kha,
không dễ gì phục hồi nhanh chóng được.
Thì ra, dù đã nhiều năm trôi qua rồi, mà
nàng vẫn chưa quên được mối tình cảm
thiết tha của thời con gái. Tôi thấy
thật khó có thể tha thứ cho mình, khi
chỉ vì bản thân mà cố níu kéo, lưu giữ
một hạnh phúc không hiện hữu, một tình
cảm đơn phương, một gia đình không trọn
vẹn.
Trước đây, tôi vẫn thầm hy vọng là, có
một ngày nào đó, Ngọc sẽ cảm động trước
tình cảm chân thành tha thiết của tôi.
Bây giờ, tôi mới biết được là những hy
vọng của mình chỉ là ảo mộng, và thời
gian trôi qua, chỉ dần mòn giết chết bản
thân nàng.
Năm năm trước, tôi về Việt Nam kết hôn
với Ngọc do sự sắp đặt của cha mẹ hai
nhà. Đám cưới xong tôi mới biết được là
Ngọc bằng lòng làm vợ của tôi, không
phải vì có chút tình cảm nào với tôi, mà
chỉ vì muốn hy sinh để cho cha mẹ nàng
vượt qua khỏi cơn ngặt nghèo, túng bấn.
Mãi đến sau này, tôi lại tình cờ phát
hiện thêm rằng cái ngày vui vẻ hạnh phúc
nhất của đời tôi, lại là ngày mà vợ tôi
phải chịu không biết bao nhiêu là buồn
khổ, phải rơi không biết bao nhiêu là
nước mắt, khi cắn răng, cắt đứt mối tình
đầu thơ mộng của mình, để về làm vợ một
người không quen biết, chẳng thương yêu.
Tôi biết phải làm sao đây khi mọi sự đã
xảy ra rồi, chỉ biết tự hứa với lòng là
trong suốt cuộc đời này, sẽ thương yêu
nàng hết mực, sẽ chăm sóc nàng thật chu
toàn, ngõ hầu bù đắp lại phần nào những
mất mát khổ đau mà nàng vừa gánh chịu.
Khoảng gần một năm sau ngày cưới, Ngọc
sang được Canada này để đoàn tụ với tôi.
Mới đây mà đã hơn bốn năm rồi. Trong
suốt bốn năm trời, tôi lúc nào cũng cố
gắng hết sức mình để mang đến hạnh phúc
cho nàng, và để chứng minh cho Ngọc thấy
rằng tôi thương yêu nàng nhiều lắm. Bốn
năm dài đăng đẳng, tôi thật mỏi mòn mong
đợi một lần nghe được câu nói yêu thương
của Ngọc, hay một lời gì đó có thể cho
tôi thấy rằng nàng đã không còn hối hận
trong lòng về quyết định từ bỏ tất cả
những gì thân thương nhất trên đời, để
sang bên này làm vợ của tôi. Nhưng, cả
một nụ cười âu yếm dành cho tôi hình như
cũng không có, nói gì đến những câu nói
thương yêu, những lời không hối hận. Cái
ý nghĩ cho rằng mình không phải là người
có thể mang được hạnh phúc đến với người
mình thương yêu, quả thật đã làm cho tôi
đau lòng lắm. Nhưng biết trách ai bây
giờ, tôi chỉ biết tự trách mình đã dại
dột yêu thương, và thành hôn với một
người chẳng dành cho mình một chút chi
tình cảm.
Sự thật mà nói thì trong cuộc sống gia
đình vợ tôi cũng là một người vợ đảm
đang. Ở trong nhà, nàng chăm sóc cho tôi
thật chu toàn. Bên ngoài, nàng làm việc
rất vất vả để chia xẻ khó nhọc với tôi.
Hai năm trước, Ngọc còn sinh cho tôi một
đứa con gái thật kháu khỉnh, dễ thương.
Không biết có phải chính vì bé Thu, con
chúng tôi, mà tôi cứ mãi bám víu lấy
cuộc hôn nhân không trọn vẹn của mình.
Tôi còn muốn lưu giữ lại gì nữa đây, khi
đã biết là Ngọc không thể nào quên được
mối tình cũ của nàng. Tôi còn hy vọng
chi nữa chứ, khi đã hiểu ra rằng những
ước mơ của mình sẽ không bao giờ trở
thành sự thật. Hay tôi sợ mất mát gì
chăng, khi sự thật mình có từng sở hữu
gì đâu để mà mất mát.
Sau khi sinh bé Thu, Ngọc có vẻ được vui
rất nhiều, chứ không còn u sầu như trước
nữa. Lúc đó, tôi đã hy vọng rất nhiều là
sự ra đời của con thơ có thể trở thành
sợi tơ tình vương vấn, trói buột chúng
tôi mãi bên nhau, và giúp cho Ngọc quên
đi những kỷ niệm của hôm nào. Nhưng, hy
vọng kia đã tan thành mây khói sau
chuyến về Việt Nam thăm nhà của vợ chồng
con cái chúng tôi nửa năm về trước.
Trong thời gian viếng thăm bên đó, có
người cho tôi biết là Ngọc đã nhiều lần
đi tìm người tình cũ của nàng. Lúc ấy,
có lần nàng hỏi tôi một số tiền, nói là
để giúp đỡ bạn bè một số vốn mà buôn bán
làm ăn. Tôi cũng không hỏi nhiều làm gì,
dù sau, giúp đỡ bạn bè cũng là chuyện
tốt. Sau này tôi mới biết được, bạn bè
mà nàng nói chính là người đó. Nhưng,
những chuyện đó thật ra cũng không đáng
để cho tôi hoài nghi vợ mình. Quả thật,
dù sao đi nữa, thì anh ấy cũng là bạn
của vợ tôi mà. Đã là bạn bè với nhau thì
có gặp gỡ hay giúp đở tiền bạc cho nhau
cũng đâu có chi là không đúng. Tuy có mơ
hồ linh cảm ra được là Ngọc vẫn còn lưu
giữ trong lòng rất nhiều tình cảm với
người tình năm cũ, nhưng tôi không hề
nghĩ rằng vợ tôi lại làm ra chuyện gì có
lỗi với chồng. Rồi một chuyện không hay
xảy ra làm cho niềm tin của tôi lung lay
tận gốc rễ, và những niềm hy vọng mà tôi
ôm ấp bấy lâu nay, phút chốc bỗng tan
biến thành mây khói.
Hôm ấy, anh Hoàng, người yêu cũ của
Ngọc, hẹn tôi ra quán để nói chuyện.
Tôi, vì muốn tạo nên một chút tình cảm
với bạn cũ của vợ mình, đã bằng lòng đơn
thân phó hội. Khi tôi đến thì anh đã ngà
ngà say, và tỏ ra buồn bã lắm. Có lẽ anh
ta đã không dằn được cơn đau khổ đang
tràn ngập ở trong lòng, nên đã tuôn ra
rất nhiều lời oán trách. Anh cho rằng
chính tôi là thủ phạm đã cướp mất đi
những gì hạnh phúc nhất của đời anh, đã
xô đẩy anh vào một xó tối tăm nhất của
cuộc đời, và đã biến anh thành một phế
nhân không hơn không kém, không còn chút
gì để gọi là tương lai và lẽ sống ở trên
đời.
Khi
nghe những lời buộc tội đó, tôi thấy vô
cùng xót xa trong dạ. Quả thật, nhìn
hình hài của anh ta lúc ấy, thì những
lời oán trách kia, không phải là quá
đáng. Tôi chỉ biết buồn thôi, chứ biết
nói gì cho phải. Không lẽ lại nói với
anh ta rằng hoàn cảnh của tôi cũng phũ
phàng cay đắng lắm, vì người vợ thương
yêu đầu ấp tay gối của mình lúc nào cũng
luôn nhớ nhung về một người nào khác.
Không lẽ lại để cho anh ta biết được
rằng những thứ mà anh có được bây giờ
mới chính là những gì tôi ước ao thèm
muốn. Thôi, thà yên lặng là hơn. Tôi
nghe hết những lời oán trách và ngỏ ý
muốn ra về. Và, chính là lời nói cuối
cùng của anh ta đã làm cho tôi đau lòng
khôn tả. Anh nói với tôi rằng tôi đừng
nên lấy làm đắc ý vì được ở bên cạnh
Ngọc, rằng người chiến thắng sẽ vẫn mãi
là anh ta, bởi vì, Ngọc đã hứa với anh
ta rằng tôi chỉ được con người của nàng
thôi, còn trái tim luôn chan chứa tình
yêu thương tha thiết của nàng, suốt đời
này sẽ thuộc về người tình năm cũ. Nghe
xong câu nói ấy, tôi thấy trái tim mình
như muốn nát. Tôi quày quả bước nhanh ra
khỏi quán, nhưng tiếng cười đắc thắng
quái ác đó, hòa lẫn với những âm hưởng
vọng vang từ lời nói yêu thương kia của
Ngọc, vẫn vang vọng bên tai tôi, từ hôm
đó đến bây giờ.
Sau hôm đó, thái độ của tôi đối với Ngọc
đã không còn giống như trước nữa. Tình
yêu của tôi đối với nàng vẫn không hề
phai nhạt, nhưng niềm tin đã không còn,
và hy vọng đã hoàn toàn lụn tắt.
Chúng tôi từ Việt Nam trở về đây đã được
hơn nửa năm rồi. Nửa năm nay, mỗi một
ngày trôi qua là mỗi một ngày tôi chịu
đựng biết bao nhiêu là đớn đau buồn tủi.
Tôi nghĩ, vợ tôi chắc cũng chẳng hơn gì.
Tự ái của một gã đàn ông thất bại trên
tình trường không cho phép tôi biểu lộ
những cử chỉ chăm sóc yêu thương đối với
người chẳng hề xem sự chăm sóc yêu
thương của mình là cần thiết. Thời gian
gần đây, vợ tôi có vẻ buồn bã lắm. Tôi
thấy vô vàn đau xót khi phát hiện ra
rằng người vợ mà tôi tha thiết thương
yêu, ngày càng xanh xao vàng vọt. Tôi
không biết được nỗi khổ của vợ tôi khi
yêu một người mà lại sống chung với một
người khác nó to lớn đến dường nào. Tôi
cũng không cảm giác ra được nỗi khổ của
anh Hoàng khi người mình yêu lại đêm
ngày ở bên cạnh người ta nó sâu nặng tới
bao nhiêu. Tôi chỉ biết được nỗi khổ mà
bản thân mình đang đeo đẳng ở trong
lòng, khi người vợ mà mình thương yêu
hơn tất cả mọi thứ ở trên đời, người vợ
mà cái hình hài ngày đêm luôn cận kề bên
cạnh của mình, nhưng tâm hồn và trái tim
lại gửi trao về một người nào đó ở tận
phương trời xa thăm thẳm. Cái nỗi khổ đó
thật vô cùng khó chịu đựng. Nó ngày đêm
như bóp nát trái tim, như giày xéo từng
đoạn ruột. Nó làm đau buốt tâm linh và
giết chết cả một cõi lòng.
Yêu người trao hết tim mình
Mà người cứ mãi vô tình với ta
Bên người cứ ngỡ như xa
Đắng cay ta đếm sầu qua cõi lòng
Mấy tháng nay Ngọc dường như có điều gì
đó muốn nói thẳng với tôi, nhưng lần nào
tôi cũng tìm cách thoái thác, lẩn tránh.
Tôi sợ cái nội tâm mềm yếu của mình
không chịu đựng nổi một câu nói biệt ly.
Tôi sợ đánh mất đi một hạnh phúc tạm bợ
mà tôi đã cố tình lưu giữ trong suốt mấy
năm trường. Tôi sợ bé Thu sẽ mất đi một
người mẹ trong lúc tuổi vẫn còn thơ ngây
vụng dại. Những nỗi sợ hãi đó đã làm tôi
mất đi khí khái của một đấng nam nhi. Để
những tháng ngày qua cứ chậm chạp trôi
đi như nhẫn tâm đùa giỡn với những kẻ
đang tha thiết yêu đương, và vì yêu
đương mà đau khổ. Để vợ tôi cứ phải ôm
ấp đau sầu, sống kiếp sống thừa bên
chồng con mà lòng không quên được mối
tình tuyệt vọng. Mấy lúc gần đây, nàng
đau buồn đến đỗi không còn tha thiết đến
việc uống ăn chi nữa. Mỗi đêm, phải nhờ
đến thuốc ngủ mới giúp nàng dỗ được giấc
nồng. Cuối cùng suy yếu đến đỗi phải lâm
cơn trọng bệnh. Tôi đau lòng khôn tả.
Tôi oán trách mình thật nhiều vì đã quá
ích kỷ mà cố níu kéo những gì chẳng
thuộc về mình. Những giận hờn trước đây,
giờ đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại
trong tôi nỗi hối hận triền miên.
Giây phút này đây, trong hoàn cảnh không
gian này, đối diện với cái không khí
lạnh lẽo bao trùm của bệnh viện, tôi mới
hiểu được rằng tất cả những gì thuộc về
tôi đều không còn là quan trọng nữa.
Quan trọng nhất đối với tôi bây giờ là
sinh mạng, là sức khoẻ, là niềm vui, là
hạnh phúc của Ngọc. Hạnh phúc có được
khi tha thiết yêu thương một người,
không nhất thiết là phải suốt đời được ở
bên cạnh người đó. Mà chính là, suốt
cuộc đời này, mình thấy được, hay biết
được, họ luôn vui vẻ hạnh phúc là đã quá
đủ cho mình rồi. Lý lẽ chỉ đơn giản như
thế thôi, mà mãi đến bây giờ tôi mới
hiểu ra được.
“Phương,” Ngọc cất tiếng yếu ớt gọi tôi.
“Ngọc, em tỉnh rồi hả?” Tôi mừng rỡ hỏi
một câu thừa thãi.
“Dạ,” nàng trả lời và chống tay vào mép
giường toan ngồi dậy.
Tôi nắm lấy tay nàng ngăn lại.
“Em nằm nghỉ cho khoẻ đi Ngọc,”tôi nói.
“Em muốn ngồi dậy. Em muốn nói chuyện
với anh,” nàng trả lời, mắt nhìn tôi tha
thiết.
“Em cứ nằm yên đi, để anh nâng giường
lên,” tôi vừa nói vừa đứng lên với tay
bấm nút, nâng phần giường phía đầu nằm
cao lên cho Ngọc tựa.
“Con đâu rồi anh?” Ngọc hỏi.
“Anh đã gửi con cho Dì Sáu từ hôm qua
rồi em à,” tôi trả lời.
“Bác sĩ có cho biết khi nào em về được
không anh? Em muốn sớm về nhà. Em đâu có
sao đâu.”
“Bác sĩ nói sức khoẻ em yếu lắm, phải ở
đây một thời gian để được chăm sóc.”
“Họ có nói em bệnh gì không anh?”
“Bác sĩ nói em không ăn uống lâu quá nên
thân thể rất suy nhược vì thiếu dinh
dưỡng trầm trọng. Bây giờ đã trở thành
bệnh mất quân bình ăn uống. Hiện thời
bác sĩ dùng thuốc để tiếp dinh dưỡng cho
em. Mai mốt, khi em hồi phục trở về nhà,
sẽ có nhân viên dinh dưỡng đến nhà để
chỉ dẫn phương thức ăn uống cho em quen
dần lại. Ngọc à! Sao em không ăn uống gì
hết vậy? Em làm cho anh lo lắng lắm em
biết không?”
“Em xin lỗi anh, em cũng muốn ăn lắm,
nhưng em ăn hổng được.”
Nghe giọng nói yếu ớt của Ngọc, tôi thấy
thật đau xót ở trong lòng. Chúng tôi yên
lặng một lúc lâu. Ngọc nhìn thật sâu vào
mắt tôi, như có điều gì muốn nói.
Mấy hôm nay, cứ ngỡ rằng
mình đã chuẩn bị tinh thần rất sẵn sàng
cho giây phút này, nhưng đến giờ tôi mới
biết rằng cho dù có chuẩn bị kỹ càng đến
đâu cũng khó tránh khỏi đau lòng khi
nghe lời từ ly của Ngọc. Nhưng dù có đau
buồn đến đâu đi chăng nữa, tôi cũng phải
dứt khoát với lòng, chứ không thể nào
tiếp tục như thế này, để mối tình tuyệt
vọng kia, dần dần cướp đi cuộc đời của
Ngọc.
Không, tôi không thể nào ích kỷ như
trước đây nữa. Năm năm qua, Ngọc đã chịu
đựng quá đủ đầy đau khổ. Tôi không có
quyền bắt nàng phải tiếp tục chịu đựng
thêm bất cứ khổ đau nào, dù chỉ trong
một vài phút giây ngắn ngủi. Ngọc ơi,
anh yêu thương em nhiều lắm. Nhiều đến
đỗi có thể vì em mà chấp nhận mọi đau
thương và bất hạnh cho mình. Miễn sao em
mãi mãi được an vui và hạnh phúc.
Lòng đã quyết, tôi nhìn thẳng vào mắt
Ngọc, như sẵn sàng để nghe những gì mà
bấy lâu nay mình cố tình trốn tránh.
“Phương à! Em có chuyện này muốn nói với
anh,” Ngọc nói ngập ngừng như dò xét
phản ứng của tôi.
Tôi chờ đợi, như một tên tử tội chờ đợi
ngọn đao vô tình của đao phủ thủ đang
sắp sửa chém xuống đầu mình. Tôi thấy
giây phút này chẳng đáng sợ chút nào.
Thì ra là như thế. Người ta thường nói
là giây phút đối diện với cái chết không
đáng sợ bằng những phút giây đang chờ
đợi tử thần. Mấy tháng nay, tôi phập
phồng lo sợ cái giờ phút nghe được những
lời tạ từ của Ngọc. Bây giờ, phút giây
này đã điểm, mà lòng tôi lại thanh thản
lạ thường.
Nói đi em chỉ một lời vĩnh biệt
Một lời thôi rồi trọn kiếp chia phôi
Mãi về sau chiếc bóng một mình tôi
Sầu hiu hắt thương khối tình tan vỡ
Một lời thôi rồi muôn trùng cách trở
Suốt cuộc đời hai lối rẽ xa xôi
Tháng năm dài thui thủi kiếp đơn côi
Ôn kỷ niệm luyến thương về dĩ vãng
Tôi nhìn vào mắt vợ tôi, như khuyến
khích. Ngọc lộ vẻ bối rối qua nét mặt.
Cũng đúng thôi, những lời ly biệt não
lòng, đâu dễ dàng gì thốt ra miệng được.
Bất giác, tôi thấy thương hại vợ tôi
thật nhiều. Tôi nắm lấy tay nàng nhỏ
nhẹ:
“Ngọc à! Em không cần phải nói ra đâu.
Anh đã hiểu hết rồi.”
“Thật sao anh?” Nàng ngạc nhiên hỏi, mắt
ánh lên những tia sáng long lanh hoan
hỷ.
Tôi nhè nhẹ gật đầu, lòng vô cùng chua
xót.
“Em đừng lo nghĩ gì nữa. hãy an tâm mà
tịnh dưỡng cho sớm phục hồi sức khoẻ.
Anh hứa với em là, khi em khoẻ lại rồi,
chúng ta sẽ ly dị với nhau ngay,” tôi cố
giữ giọng thật bình thản, nhưng cũng
không tránh khỏi nghẹn ngào khi nói đến
hai chử ly dị.
“Ly dị? Tại sao lại phải ly dị? Có phải
em đã có lỗi lầm gì không?” Ngọc sửng
sốt, nước mắt đã chực ứa ra ngoài.
“Không, không, em đâu có lỗi gì chứ. Anh
chỉ muốn cho em có cơ hội làm lại cuộc
đời, và không bao giờ phải chịu đau khổ
nữa,” tôi nói thật nhanh, như ngu ngơ
tin rằng những lời nói của mình có thể
kịp thời ngăn chận lại những giọt nước
mắt sầu bi của nàng, sắp tuôn tràn ra
khoé.
“Có phải anh đã hiểu lầm em điều gì
không? Có phải vì chuyện xảy ra khi mình
về Việt Nam lần vừa rồi không anh?” Vợ
tôi đưa luôn bàn tay kia sang, nắm lấy
tay tôi, vừa lay, vừa hỏi.
Tôi lúng túng không biết phải trả lời
sao cho phải.
“Phương ơi! Mấy tháng nay em biết anh
buồn về chuyện em đi gặp Hoàng, và còn
cho anh ấy tiền nữa. Nhưng anh cứ bận
rộn hoài, làm cho em không có cơ hội nói
được.”
Nước mắt của vợ tôi lúc này đã chảy chan
hoà trên má. Mỗi một giọt nước mắt của
nàng rơi, là mỗi một lần tim tôi se
thắt.
“Em dùng số tiền đó, một phần muốn giúp
đỡ anh ấy làm lại cuộc đời, một phần để
lương tâm mình khỏi cắn rứt vì đã phụ
rãy một mối tình, để anh ta phải đau
buồn, tiêu cực, buông xuôi luôn cả cuộc
đời của mình. Em là người có lỗi trong
chuyện này, em phải làm một cái gì đó để
giúp anh ta phấn chấn mà làm lại cuộc
đời, em mới an lòng được, anh biết không
Phương?” Ngọc lay tay tôi thật mạnh, như
muốn tôi hiểu được những gì ôm ấp trong
tận cùng tâm thức của nàng.
Tôi quả thật hiểu được điều này mà.
Trước đến giờ, tôi vẫn cho rằng nàng làm
như thế là hoàn toàn đúng, chứ đâu có gì
sai trái.
“Anh biết được mà. Trước đây anh cũng
đồng ý với em về chuyện này mà,” tôi nói
thật lòng.
“Vậy tại sao anh còn trách em? Tại sao
lại đòi ly dị?”
“Tại vì khi ly dị xong rồi, em sẽ không
còn ràng buộc gì với anh nữa. Em có thể
về Việt Nam sống hạnh phúc với người em
thương yêu, hay bảo lãnh anh ta sang đây
cũng được,” tôi nói ra lời làm đau buốt
trái tim mình.
Ngọc nhìn tôi giây lâu, như muốn xác
định rõ ràng chính tôi là người vừa thốt
ra câu nói ấy.
“Tại sao anh lại có thể nói với em những
lời như thế hả Phương? Em đau lòng lắm
anh biết không?”
Nước mắt của Ngọc rơi còn nhiều hơn
trước nữa, và dĩ nhiên, trái tim tôi,
cũng đau nhói nhiều hơn.
Tôi bối rối thấy rõ. Không biết mình đã
nói, hay đã làm sai điều gì nữa. Tôi đảo
mắt nhìn quanh, cố tìm một mảnh khăn
giấy, hay một cái gì đó, khả dĩ có thể
lau hết đi những giòng lệ đang tuôn rơi
xối xả của nàng, và cũng để làm vơi bớt
đi cơn đau buốt giữa tim mình.
“Anh chỉ muốn em được suốt đời hạnh phúc
bên cạnh người em yêu thương,” tôi lúng
túng, e dè, cẩn trọng từng lời nói của
mình, lòng phập phồng lo sợ những giòng
lệ kia sẽ tiếp tục tuôn rơi, và những
cơn đau nhói kia sẽ tiếp tục hành hạ
trái tim này.
Ngọc nhìn tôi dò xét, như muốn vạch trần
ra những ý nghĩ thầm kín mà tôi đang che
dấu ở trong lòng.
“Nếu anh muốn em được suốt đời hạnh phúc
bên cạnh người em yêu thương, thì tại
sao lại đuổi xua em chứ. Người em yêu
thương chính là anh mà,” Ngọc nói ra lời
mà tôi nghĩ chỉ trong chiêm bao mình mới
có thể nghe được.
Tôi tưởng chừng như mình là một người
đang lạc lõng ở một thế giới nào xa xăm
lắm. Ở nơi đó, chỉ xảy ra toàn những
chuyện trái ngược với thực tại của cuộc
đời. Tại sao người nàng thương yêu lại
có thể là tôi chứ. Trước đây, tôi đã
từng khắc khoải chờ mong nghe được những
lời này. Nhưng sau chuyến về Việt Nam
thăm nhà lần vừa qua, nỗi chờ mong khắc
khoải kia, đã không còn tồn tại trong
lòng tôi nữa.
Tôi nhìn vợ tôi, lòng không tin những gì
mình vừa nghe là sự thật.
“Em nói sao? Em yêu thương anh? Trước
giờ, em chưa bao giờ nói là em yêu
thương anh mà,” tôi hỏi, lòng vẫn đầy
hoang mang, khúc mắc.
“Em muốn nói với anh những lời này lâu
rồi, nhưng mà em thấy ngượng miệng quá.
Mấy năm nay, em cứ mong anh hỏi một câu
em có yêu thương anh không, nhưng anh
không bao giờ hỏi. Suốt mấy tháng qua,
thấy anh có vẻ buồn lắm, em nghĩ chắc là
vì chuyện xảy ra ở Việt Nam, em muốn
giải thích với anh, và cũng muốn nói với
anh là em yêu thương anh nhiều lắm,”
Ngọc nói và nhìn tôi như đợi chờ một
phản ứng gì đó của tôi.
Trong giây phút này, tôi không biết phải
nói sao, hay làm gì mới đúng. Đầu óc tôi
rối bời, tâm tư tôi hỗn độn, hoàn toàn
không thể phân biệt ra được giữa những
suy nghĩ tôi ôm ấp trong lòng suốt mấy
năm nay, và những lời nói vừa rồi của
Ngọc, điều nào mới là sự thật.
“Phương! Anh có hiểu được nỗi lòng của
em không? Sao anh không nói gì với em
hết vậy?” Ngọc hỏi, hai tay nàng xiết
chặt tay tôi hơn.
“Anh… anh thấy…thấy bất ngờ quá. Sau
chuyến về thăm nhà của mình, anh tưởng…
tưởng…,” tôi ấp úng, lòng vô cùng ngượng
ngùng khi phải nói ra những suy nghĩ của
mình.
“Có phải anh nghĩ rằng em đi gặp anh
Hoàng, và đưa tiền cho ảnh là vì em còn
thương ảnh phải không?” Vợ tôi hỏi, và
nước mắt lại chảy dài trên đôi gò má
xanh xao, gầy guộc.
“Phương ơi! Anh đã ngờ oan cho em rồi.
Em gặp anh Hoàng vì em nghĩ rằng chính
em là thủ phạm đã xô đẩy anh ấy vào một
nẻo rẽ tối tăm nhất của cuộc đời ảnh. Em
thấy không được an lòng và nghĩ là mình
có trách nhiệm giúp anh ta quên đi niềm
đau cũ mà làm lại cuộc đời. Em muốn dùng
lời khuyên sau cùng của mình, và số tiền
mà chúng ta đã dành dụm được trong mấy
năm nay, để giúp anh ấy, và cũng để xoa
dịu cho lương tâm mình đỡ phần cắn rứt.
Em cũng thấy có lỗi với anh nhiều lắm,
vì đã xài hết số tiền anh vất vả kiếm
được vào một việc như vậy. Nhưng em cũng
tự an ủi mình rằng, anh là chồng của em,
anh sẽ vui lòng chung vai gánh vác với
em những gì mà em có trách nhiệm phải
gánh vác,” Ngọc nói một hơi dài qua làn
nước mắt, như muốn trút hết với tôi
những nỗi niềm riêng bấy lâu nay lưu giữ
ở trong lòng.
“Tuy không hoàn toàn hiểu được ý của em
lúc đó, nhưng anh chưa bao giờ trách em
về chuyện ấy,” tôi phân bua với Ngọc,
lòng thật xốn xang trước những giòng lệ
thương tâm đang vì đâu mà tuôn chảy.
Tôi muốn nói cho Ngọc biết rằng quả thật
mấy tháng nay tôi đau buồn nhiều lắm,
nhưng nỗi buồn đau kia không phải gây ra
bởi những gì nàng vừa nói, mà chính là
vì những lời lẽ của nàng mà tôi nghe
được từ miệng anh Hoàng cái ngày gặp
nhau nơi quán nước. Nhưng tôi chỉ lặng
yên, vì không biết phải mở lời thế nào
cho phải.
“Vậy tại sao mấy tháng nay anh lại đối
xử với em như vậy? Cách cư xử của anh
đối với em trong cuộc sống gia đình đều
hoàn toàn thay đổi hết. Những hành động
săn sóc, những cử chỉ yêu thương, những
lời nói ân tình, đều hoàn toàn tan biến
hết. Những thứ đó là niềm vui, là hạnh
phúc, là lẽ sống của cuộc đời em. Tất cả
những thứ đó, anh đã từng tháng từng
ngày, mang đến cho em, rồi trong một
phút một giây, anh nhẫn tâm lấy lại tất
cả. Anh đã làm cho em chết cả một cõi
lòng, anh có biết không Phương?
“Anh còn nhớ không? Ngày đầu tiên em
sang đây, anh đã nói với em là em đã bỏ
lại tất cả những gì thân thương xinh đẹp
nhất của đời con gái, bỏ lại tất cả
những người thân mà em yêu thương trân
quý nhất ở trên đời, để sang đây làm vợ
của anh. Vì thế, anh sẽ đối xử với em
thật tốt để đền bù lại những mất mát của
em, và suốt đời này, anh sẽ không bao
giờ làm cho em buồn, em khổ, vậy mà...
.” Chỉ nói đến đây thôi, rồi Ngọc tức
tưởi, nghẹn lời không nói thêm gì được
nữa. Có lẽ những giòng lệ bi ai đã chảy
nên thành suối, và vì trong một lúc
không thể tràn dâng hết ra ngoài, nên
suối lệ kia, chảy ngược vào bên trong,
tràn ngập cả tâm hồn, làm cắt ngang một
giòng âm thanh đứt quãng.
Tôi cũng nghẹn ngào, rơi nước mắt. Qua
ánh mắt nhạt nhòa, che phủ bởi suối lệ
tràn dâng, tôi nhìn thấy hình ảnh mờ ảo
của Ngọc đang buông tay tôi ra, rồi kéo
vạt áo lên lau đi giòng lệ.
Lệ buồn em khóc bấy nhiêu thôi
Đủ khiến lòng tôi nát cả rồi
Nếu mà lệ cứ tuôn rơi mãi
Tôi sợ tim mình sẽ vỡ đôi
Mỗi giọt nước mắt của Ngọc rơi không làm
cho trái tim tôi nhói đau giống như
trước nữa. Mà mỗi giọt nước mắt đau lòng
kia, cùng với mỗi lời lẽ trách hờn cay
đắng đó, giờ đây, như từng mũi dao đâm
ngập vào trái tim mềm yếu của tôi, từng
nhát, từng nhát một.
“Anh xin lỗi em. Anh thật sự không biết
là đã làm cho em buồn như vậy. Còn những
hành động săn sóc, những cử chỉ yêu
thương, những lời nói ân tình mà em vừa
nói, anh vẫn luôn lưu giữ trong lòng,
không để lộ ra ngoài, bởi vì, anh nghĩ
rằng, em không cần nó nữa,” tôi nói,
bằng tất cả xúc cảm ở trong lòng.
“Nếu không giận em, tại sao anh lại nghĩ
như vậy chứ? Tại sao mỗi lần em muốn
giải thích, muốn nói chuyện với anh, anh
đều tìm cớ để lẩn tránh? Mấy tháng nay,
em đau lòng lắm. Lúc đầu, em còn nghĩ là
anh không còn thương em nữa. Cái ý nghĩ
đó làm cho em đau khổ lắm anh biết không
Phương? Nhưng, có đêm đó, anh tưởng em
ngủ say, anh nắm lấy tay em, anh nói:
‘Ngọc ơi! Anh yêu thương em nhiều lắm.
Em làm cho anh đau khổ lắm, em biết
không?’
“Lúc đó em mới biết là em đã trách lầm
anh. Em biết anh thương em nhiều lắm, và
cũng giận em nhiều lắm, nên từ hôm đó,
em lúc nào cũng muốn giải thích cho anh
hiểu, và cũng muốn nói cho anh biết tình
cảm của em đối với anh, nhưng mà đâu có
dịp,” Ngọc vừa khóc vừa nói hả hê, như
đã chờ đợi cơ hội này từ lâu lắm.
Tôi thấy xấu hổ vô cùng như một tên trộm
bị bắt quả tang hành vi sai trái của
mình. Nhưng mãi đến lúc này, tôi cũng
vẫn còn thấy rất khó hiểu trước những
lời nói yêu thương của vợ mình.
“Anh biết không Phương, mấy tháng nay,
những giây phút hạnh phúc của em chính
là những giờ phút giả vờ say ngủ đó. Vì
những lúc như vậy, em mới nhận được tình
cảm yêu thương mà anh dành cho em. Mỗi
đêm, anh đều tưởng em uống thuốc ngủ,
nhưng em đâu có uống. Em thà phải thức
trắng một đêm, chỉ để nghe một câu nói
yêu thương của anh cũng là quá đủ. Những
lúc nghe anh nói như vậy, tuy đã nghe
rất nhiều lần, nhưng lần nào em cũng
suýt bật khóc. Khó khăn lắm em mới cầm
được, để anh khỏi phát hiện.”
Tôi đi từ ngạc nhiên này, đến bất ngờ
khác. Lẽ nào lại có thể như thế được hay
sao. Không phải vậy đâu. Ngọc đâu có thể
nào thương yêu tôi được. Vì nếu yêu tôi,
thì đâu có thể nào lại nói ra những lời
như trước đây đã nói với anh Hoàng.
“Phương à! Nếu anh còn thương em như
vậy, tại sao mỗi lần em muốn giải thích
với anh, anh đều lẩn tránh?” Vợ tôi lặp
lại câu hỏi này thêm lần nữa.
“Tại vì, mỗi lần như vậy, anh đều tưởng
rằng em muốn chia tay với anh, để có thể
nối lại cuộc tình dang dở ngày xưa,” tôi
nói, trong tâm tư không tránh khỏi dâng
lên một nỗi niềm xấu hổ cho cái rụt rè,
và ích kỷ của mình.
“Em xin lỗi, vì đã làm cho anh hiểu lầm,
và buồn như vậy,” Ngọc nói với tôi, mắt
ánh lên những tia sáng long lanh, phản
chiếu qua sóng lệ ngập tràn.
Có lẽ, nàng nghĩ rằng mình đã thấu hiểu
được tất cả những gì tôi chất chứa ở
trong tim.
“Ngọc ơi! Em thật sự thương yêu anh
sao?” Tôi hỏi, chỉ để hỏi mà thôi, chứ
thật ra, tôi cũng không biết rằng mình
có tin vào những gì nàng sắp nói ra hay
không nữa.
“Em yêu thương anh nhiều lắm. Phải,
trước khi về làm vợ của anh, em đã trải
qua một cuộc tình của thời con gái.
Nhưng, khi sang đây, qua một thời gian
sống chung với nhau, tất cả những kỷ
niệm thuộc về cuộc tình kia trong trái
tim em đã bị hình ảnh của anh hoàn toàn
lấn chiếm. Em cũng không biết được là em
đã bắt đầu thương yêu anh từ hồi nào
nữa. Em chỉ biết được là em đã yêu
thương từng giọt mồ hôi anh đổ cho em,
cho gia đình của em ở bên nhà, rồi cho
con của chúng ta mấy năm sau này. Em yêu
thương từng hạt bụi trên tóc, từng vết
dơ trên áo của anh mỗi ngày khi tan sở
về nhà.
Em yêu thương cái vóc dáng cặm cụi ngồi
thâu đêm suốt sáng bên bàn viết của anh
để dịch bài vở cho người ta, hầu kiếm
thêm chút đỉnh tiền, để người thân của
mình vơi đi phần nào cực khổ. Và còn
nhiều, nhiều thứ khác nữa. Tất cả những
thứ đó đã mang đến cho em niềm vui và
hạnh phúc, đã đẩy lùi tất cả kỷ niệm vui
buồn trong dĩ vãng của em vào một góc
sâu thẳm nào đó của tâm hồn, để cho em
chỉ nghĩ đến niềm vui trong hiện tại, và
ươm mơ, dệt mộng về hạnh phúc ở tương
lai thôi anh à,” Ngọc nói một hơi, như
một người đã rất lâu chưa được nói lời
nào.
Không biết những lời nói kia có mãnh lực
gì, mà khiến cho nước mắt của tôi cứ
tuôn rơi hoài, không ngưng được.
“Vậy… vậy tại sao em lại nói với anh
Hoàng là chỉ có con người của em ở bên
cạnh anh thôi, còn trái tim em sẽ suốt
cuộc đời này thuộc về anh ấy?” Tôi hỏi
một câu ngu dại nhất trên đời.
Tôi nhận ra một thoáng ngạc nhiên trong
đôi mắt Ngọc. Rồi nàng nhìn tôi, nét mặt
buồn thật buồn, và như có vẻ gì quan
tâm, lo lắng lắm.
“Phương, có phải câu nói này của em đã
làm cho anh buồn lắm phải không?”
Tôi nhè nhẹ gật đầu, như thầm thừa nhận
sự nhỏ nhen, hẹp hòi của mình.
Ngọc đưa hai tay, nắm lấy tay tôi lần
nữa.
“Em xin lỗi anh. Em thật không nên nói
ra những lời như thế. Em thật là hối hận
đã nói ra những lời lẽ đó,” Ngọc nắm tay
tôi thật chặt, như muốn tôi hiểu rằng
nàng thật tình rất ăn năn hối hận về
những lời nói của mình, và như còn muốn
chia sớt đi những nỗi buồn của tôi, từ
trong quá khứ đến bây giờ.
“Thôi em à, chuyện đã qua rồi mà. Anh
cũng có lỗi. Anh không nên nhắc lại để
em phải thấy buồn như vậy,” tôi nhỏ nhẹ,
thật tình mà nói, tôi cũng thấy tự trách
mình đã gợi lên nỗi buồn cho vợ tôi
trong hoàn cảnh như thế này.
“Em thấy có lỗi với anh nhiều lắm. Bây
giờ em mới biết được lý do tại sao mấy
tháng nay anh lại đối xử với em như vậy.
Nghĩ lại lúc đó chắc anh đã buồn nhiều
lắm, em thấy khó chịu lắm.”
Nước mắt của vợ tôi lại thêm một lần
nữa, theo từng câu nói của nàng mà tuôn
chảy.
“Em đừng nghĩ tới chuyện đó nữa. Em hãy
an tâm mà tịnh dưỡng cho khoẻ đi Ngọc,”
tôi cố khuyên lơn vì biết rằng trong
lòng nàng đang khó chịu lắm.
Khuyên Ngọc như thế, nhưng tôi lại không
thể tự khuyên được bản thân mình, vì nếu
tôi muốn quên đi những lời nói kia, quả
thật không phải là chuyện dễ.
“Thôi, anh hạ giường xuống cho em nằm
nghỉ nghe,” tôi nói và toan với tay bấm
nút hạ đầu giường xuống.
“Khoan đã anh. Cho em nói chuyện với anh
thêm một chút nữa nghe anh. Em không thể
an tâm mà nghỉ được đâu,” Ngọc vừa nói,
vừa kéo tay tôi, ngăn lại.
“Phương ơi! Em mong anh hiểu cho rằng
khi em nói ra những lời lẽ ngu dại đó,
em còn trẻ người, non dạ lắm, chỉ mới
mười chín, hai mươi tuổi mà thôi. Lúc
đó, em còn chưa gặp mặt anh lần đầu tiên
nữa.”
“Em nói sao? Em nói câu này trước ngày
cưới của chúng ta sao?” Tôi hỏi nhanh,
lòng như vừa phát hiện ra một điều gì
quan trọng lắm.
“Dạ! Lúc đó ba má tới nhà coi mắt em cho
anh, rồi sau đó em nghe cha mẹ em nói là
nếu em bằng lòng thì tháng sau anh về
Việt Nam sẽ làm đám cưới. Em vì thương
cha mẹ nên chấp nhận tất cả. Trước ngày
cưới, em có tìm anh Hoàng để nói lời từ
biệt. Thấy ảnh buồn quá. Em cũng buồn
nữa. Trong lúc thiếu suy nghỉ, em mới
nói ra những lời như thế để an ủi anh
ấy. Em hối hận lắm. Nếu biết trước được
rằng sẽ có ngày anh buồn vì câu nói đó,
thì không bao giờ em nói ra đâu.”
Tôi thấy như mình vừa trở về thực tại,
sau một thời gian dài lạc bước đến một
không gian mịt mù, mông lung, mờ ảo và
xa xăm lắm. Thì ra là như thế. Vậy mà
tôi cứ tưởng cái khoảng thời gian bốn
năm trời, từ ngày Ngọc sang đây cho đến
khi chúng tôi về Việt Nam lần đó, đều
hoàn toàn vô nghĩa, vì lúc nào cũng ngỡ
rằng mình đã không tạo nên được chút
tình cảm nào trong lòng của Ngọc. Thì ra
bấy lâu nay, những gì tôi nghĩ về vợ tôi
đều hoàn toàn sai hết. Thật tội nghiệp
cho nàng, và cũng thật mai mỉa cho tôi.
Trách mình sao quá dại khờ
Để sầu để khổ cho người mình yêu
Giờ đây hối tiếc trăm chiều
Cũng không chuộc được bao nhiêu lỗi
lầm“Ngọc! Anh xin lỗi em. Anh thiệt là
hẹp hòi, nhỏ mọn, đã không suy xét kỹ,
cũng không chịu hỏi em cho rõ ràng, minh
bạch. Anh cứ tưởng là em nói câu này chỉ
mới đây thôi, nên anh mới buồn như vậy,
vì trong bụng cứ nghĩ là em chẳng những
đã không thương anh, mà còn không xem
trọng tình chồng nghĩa vợ mà chúng ta
xây đắp suốt mấy năm trời. Anh có lỗi
với em, để mấy tháng nay, vô duyên vô cớ
làm cho em buồn như vậy,” tôi nói một
hơi luông tuồng không đầu không đuôi gì
cả.
Nhưng vợ tôi hình như hiểu được. Mắt
nàng lại sáng long lanh như vừa tìm ra
được một niềm hạnh phúc cho mình.
“Không, anh đâu có lỗi gì chứ. Lỗi là ở
nơi em hết. Tại câu nói ngu ngốc của em
mà ra cả. Bây giờ, anh tha thứ cho em
nghe anh. Anh đừng buồn nữa nghe anh, và
cũng đừng làm cho em buồn nữa nghe,”
Ngọc nói với tôi bằng một giọng điệu
thiết tha, buồn man mác, khiến người
nghe phải xao xuyến tâm hồn.
Tôi thấy mình thật ngu si, khờ dại. Bấy
lâu nay cứ mỏi mòn chờ đợi những gì mà
mình đã có trong tay từ lâu lắm. Cứ buồn
đau vì những nguyên nhân không hiện hữu
, và cứ lo âu, sợ hãi những gì không xảy
đến trong đời.
“Ngọc ơi! Bây giờ anh đã hiểu hết rồi.
Giờ đây anh mới thật sự tin rằng em yêu
thương anh nhiều lắm,” tôi hân hoan nói.
“Em vui mừng lắm. Anh đã hiểu được lòng
dạ của em rồi. Mai mốt này, nếu em có vô
tình làm điều gì cho anh buồn, anh hứa
là anh sẽ chịu nghe em giải thích nghe
anh, được không anh?” Ngọc yêu cầu, ánh
mắt không dấu được vẻ hân hoan, sung
sướng.
“Anh hứa. Bất cứ chuyện gì anh cũng hứa
với em hết. Nhưng em cũng hứa với anh
giống như vậy nghe. Còn nữa, em phải hứa
với anh là phải cố gắng ăn uống cho
chóng bình phục nghe em.”
“Dạ, bây giờ em vui lắm. Em nghĩ là em
sẽ khoẻ lại nhanh lắm. Anh đừng lo nữa
nghe anh.”
Tôi nghe như cả một trời hạnh phúc đang
xâm chiếm cõi hồn mình, làm cho hoàn
cảnh chung quanh trong phút giây này
dường như thay đổi hết. Không gian như
rực rở hơn, tâm hồn như hoan lạc hơn, và
tất cả mọi thứ ở quanh đây, như cũng đều
xinh tươi, đẹp đẽ hơn nhiều.
“Ngọc à! Lúc nãy, em có nói là em yêu
thương anh nhiều lắm, nhưng vì lúc đó
trong lòng anh đang ngập tràn bao ý
tưởng, nên đã không cảm nhận hết được
niềm hạnh phúc mà em mang đến cho anh.
Bây giờ, em có thể nói lại cho anh nghe
một lần nữa được không?”
Ngọc nhìn tôi âu yếm, miệng nở nụ cười
thật đẹp.
“Em không nói với anh một lần nữa đâu,”
nàng cười tinh nghịch.
“Tại sao vậy em?” Tôi hoảng hốt.
“Tại vì em phải nói một trăm lần, một
ngàn lần mới đủ bù lại những lúc anh
không cho em nói,” nàng nũng nịu.
“Phương ơi! Em yêu anh. Em yêu anh. Em
yêu anh. Em yêu anh…………..”
Trong phòng bệnh lúc này, chỉ còn vang
lên những tiếng nói thương yêu mà Ngọc
riêng dành cho tôi. Tôi ngồi lên giường
bệnh, dang tay ra ôm chầm lấy nàng vào
lòng. Ngọc cũng ôm lấy tôi thật chặt,
miệng không ngừng nói lên những tiếng
nói yêu thương làm mát rượi cả tâm hồn.
Tim tôi rung động yêu đương. Lòng tôi
ngập tràn hạnh phúc. Tôi ước ao sao cho
thời gian dừng lại phút giây này, để
những âm hưởng yêu đương tuyệt vời kia,
sẽ mãi mãi vang vọng bên tai tôi, vĩnh
viễn không bao giờ tan biến.
Huỳnh Vân Tiên
|
|