|
Khi trời
bắt đầu trở mùa, những cơn gió heo may trở về
đuổi xua mùa hạ để lá vàng thấp thoáng trên vỉa
hè. Trong cái dịu dàng chậm bước của mùa thu,
hình như có một cái gì đang dâng cao làm cho
lòng mình lưu luyến.
Mặt trời của mùa hạ vừa dịu
đi những cơn sốt để dịu dàng và lãng mạng trên
ngưỡng cửa mùa thu đem về những áng mây thật
bình yên. Lòng bâng khuâng tự hỏi mình đã yêu
chưa nhỉ? Yêu dấu để làm gì khi đôi lòng vẫn
chia xa, vẫn bến bờ ngăn cách.
Trái tim tật
nguyền đã một thời tàn hơi buốt giá mà mùa xuân
vẫn mãi xa vời. Hoa đã tàn để lá úa nhầu nhuộn
kín tâm tư. Mùa thu chưa đến nơi này nhưng hương
thu đã bắt đầu gợi gió.
Mùa thu lúc nào cũng đến
thật sớm trên vùng trời bình yên ở Anchorage,
nơi mình và trái tim đã khắc ghi và để lại những
yêu dấu tuyệt vời. Mùa thu của vùng đông bắc và
sân trường đại học Princeton có nhiều là vàng
trên lối hơn sóng biển. Đêm nằm gối tay lên trán
nghe điệp khúc xào xạc của lá để nghe con tim
mình run rẩy đón nhận yêu thương. Mùa thu ấy
thật xa, đã bao năm rồi nhỉ, mình không còn nhận
diện được thời gian, thôi đành mượn không gian
lừa dối tâm tư vậy.
Đã hơn mười năm qua,
mùa thu vẫn là hành trang mình vẫn ôm ấp và
mang theo bên mình. Những nhịp bước hoang vu
vẫn còn reo gót qua những nẻo đường đời.
Tình yêu đến thật gần, gần hơn mùa thu nhưng
những bước chân hãy còn xa lắm.
Đôi khi lý
trí trở về đánh thức tình yêu rồi tạo nên
những khoảng cách thật vô lý để chữ tình và
chữ yêu trở nên xa lạ. Yêu là khung trời bao
la, thật thà như dòng suối vắng. Yêu là con
đường ươm nắng, nhặt là vàng hỏi lòng mình
còn thức hay mơ. Yêu là mộng mơ nhủ thầm đêm
vắng, tuy thật gần nhưng ngỡ rất xa xôi. Yêu
là nụ hôn thần thánh góp nhặt bên đời thành
những vần thơ. Mình vẫn còn lạc bước trong
tình yêu. Đôi lúc mình nghĩ đến một giảp
pháp thật giản dị rồi tự bật cười, không
biết ở Best Buy có bán cái nav system để
giúp mình tình được tình yêu dễ dàng không
nhỉ.
 |
|
Hôm nay đi lạc vào mơ
Tình yêu tìm thấy, bến bờ xa xôi
Nụ hôn vẫn ướt trên môi
Nghe hồn phiêu lãng bên trời tương tư
Tìm trong em những cánh thư
Gọi mùa thu đến trao mình trái tim
Ái ân hồn vẫn đắm chìm
Vút cao tình xõa tay mềm vết mơ
Mắt buồn ve vuốt bơ vơ
Hẹn hò cho chết trông chờ trong nhau
Lạnh lùng thôi hết theo sau
Đuổi chân mùa hạ, âu sầu không sang
Gió về trên lối xênh xang
Heo may đếm bước, ngỡ ngàng trong mây
Cho đêm nay tỉnh cơn say
Ru hồn vào mộng... đong đầy yêu thương ...
Thôi hãy để cho tình yêu vỗ cánh. Bàn luận
về tình yêu chỉ làm cho mình thêm bối rối,
chằng làm nguôi đi cơn khát gọi về. Cơn khát
của một người đi trong sa mạc không tìm được
bóng mát của tình yêu. Bây giờ mình vẫn còn
ở Anaheim. Chút nữa phải đến LA thuyết trình
một đề tài hoàn toàn không có "tình" mà cũng
chẳng có "yêu" theo lời yêu cầu của nhóm IS
task force. Chỉ còn khoảng 4 tiếng đồng hồ
nữa mình phải làm sao khám phá được cái link
giữa "technology" và "love" cho đề tài khỏi
bị khô khan. Phải chi có Cindy ở đây thì hay
biết mấy, muốn gọi cho nàng nhưng nghĩ sao
mình chẳng dám. Thôi thì cứ liều vậy, tời
đâu hay tới đó. Có lẽ may mắn sẽ đến với
mình cũng như mọi lần. Nếu không mình sẽ
phải nói dối, bịa ra chuyện Bill Gates say
viết thư tình nên mới phát minh ra MS
Words...
Tối nay mình sẽ bay về SF để lo việc cho
Sandy vào sáng ngày mai. Ngọc sẽ đến đón
mình từ SAC. Xong việc mình sẽ cùng Ngọc trở
về SJ và SAC, từ đó mình sẽ bay về Seattle
vào chiều chủ nhật. Một tuần lễ sắp qua đi
và mùa thu sắp trở lại. Thu năm nay mình sẽ
đón gió nồng trên vùng trời đông bắc. Trở về
tìm lại phút giao mùa và những dấu vết tình
sầu ở NJ vào cuối tuần thứ ba của tháng chín.
Trái tim mùa hạ sẽ nhường bước cho ánh mắt
mùa thu để gió về hôn tóc ru má hồng say đắm.
Không biết mình có tìm thấy nụ cười và bờ
môi ướt cho lá thôi về ươm trên dòng tóc,
gọi mùa thu quên ngủ, bay về nắm chặt trong
tay...
California và tháng chín... |
|