| |
- Cô ơi!
lại đây, Tô nhặt được cái vỏ ốc này vừa to vừa
lạ lắm cơ.
- Từ từ đừng chạy ngã đó Tô, cô tới liền đây.
Đang ngồi trên bãi cát, chợt nghe tiếng hai
người gọi nhau, Bình quay lại nhìn, cháu chừng
năm, sáu tuổi, còn cô khoảng mười sáu, mười bẩy,
trẻ trung, áo thung đỏ bó sát người, quần trắng
ngắn để lộ cặp đùi thon, tóc dài đen mướt, cao,
mảnh mai, thân hình cân xứng.
- Tô mệt chưa, mình về nhé?
Nghe cô hỏi cậu bé xoa bụng:
- Dạ, Tô đói bụng rồi, nãy giờ mải chơi nên Tô
quên mất.
“Đừng đi, đừng đi, hãy cho anh biết tên, biết
nhà đi đã chứ”, Bình kêu thầm và thất vọng khi
nàng và cậu nhỏ leo lên ô-tô đi mất để lại Bình
thẫn thờ luyến tiếc, nhưng Bình thề quyết tìm ra
nàng cho bằng được, Bình chép miệng tiếc rẻ,
biết vậy lái chiếc Jeep, bây giờ kẻ chạy bộ,
người đi xe, có trời mới đuổi kịp.
Hôm sau, cho chắc ăn, mới sáng tinh sương, Bình
đã rời nhà và lần này thì lái xe để còn đuổi
theo nếu thấy ”nàng”. Chỉ có ai thích hay mang
tâm trạng như Bình mới chịu khó ra biển vào lúc
còn vắng vẻ, lạnh lẽo, bờ thì đầy rong rêu vì
sóng đánh tạt vào, người đâu chẳng thấy, duy
nhất một anh chàng bơ vơ, ngóng đợi, kiên nhẫn,
vô vọng mà thôi!
Và những ngày kế tiếp, Bình tiếp tục tìm kiếm
khắp nơi chỉ mong... Trời trên cao, đất ở dưới,
biển xanh rì-rào, mà bóng người vẫn bặt tăm!
Tuần này Bình về phép, thăm gia đình, cũng đúng
dịp đám cưới em họ, cùng tuổi lại học chung lớp
nên hai đứa thân nhau, không về dự không được.
- Ông nhìn có phải lúc này con nó hơi gầy phải
không?
- Gầy thì không, nhưng hình như cu cậu có gì lo
nghĩ thì phải, bầu tâm sự coi bộ khá nặng hành
trang, đúng không?
Từ xưa, Bình vẫn phục sự quan sát tinh anh của
cha, khó giấu được cụ cái gì, chàng vội chối
phăng:
- Đâu có ba, có lẽ tại vì đường xa nên con hơi
mệt.
Mẹ hỏi:
- Con ở nhà được bao lâu vậy con?
Bình tới ngồi bên mẹ:
- Một tuần thôi ạ.
- Thằng Thức con cô chú Hân lấy vợ rồi, thế là
yên nơi, yên chỗ, con cũng lo đi, có cặp có đôi
để mẹ đỡ phải bận tâm, bạn mẹ có cô con gái xinh
lắm còn trẻ nữa con lại không chịu đến gặp, hay
con đã có ai rồi thì để mẹ đi hỏi cho.
Bình tránh né:
- Cho con tự do ít lâu nữa nhé mẹ.
- Bao nhiêu lần ít lâu rồi cậu, cứ hẹn lần hẹn
lữa không à, mẹ chiều quá nên đành phải chịu
thua cậu, con hư tại mẹ, chẳng sai!
Đứng trước căn biệt thự, xem lại mảnh giấy thấy
đúng số nhà, Bình giơ tay bấm chuông.
- Xin lỗi cậu tìm ai?
Bình trả lời người đàn bà đứng trong cửa:
- Thưa tôi muốn gập cô Huệ.
- Tiếc quá, ông bà và cô Hai đi vắng chỉ có cô
Ba ở nhà thôi ông à.
Bình đang định trao cái phong bì là xong nhiệm
vụ, nhưng nghe tiếng đàn thánh thót từ trong
vọng ra, tò mò nên đổi ý.
- Tôi có thể vào nhà để đưa bao thơ này được
không?
Mở rộng cửa, bà ta đứng tránh sang bên:
- Dạ, xin mời.
Vừa bước vào cửa phòng khách, Bình vội ra hiệu
bà ấy đừng lên tiếng để không làm phiền người
con gái đang mải mê đàn dương cầm, yêu thích âm
nhạc, Bình đứng im lặng say sưa thưởng thức,
theo chàng nhận xét, trình độ của cô này khá cao,
điêu luyện, vững vàng, tiếng nhạc vừa ngưng,
Bình vỗ tay, vừa vặn cô ta quay lưng lại. Bình
chưng hửng, như bị rớt từ cung trăng xuống,
không tưởng tượng nổi, phải cố gắng đè nén nỗi
sung sướng chứ không Bình đã nhẩy lên, hét to,
reo hò, bởi vì may mắn quá Bình đã gặp lại người
con gái thoáng gặp trên bãi biển ngày nào, mà
hơn nửa năm nay Bình đã khổ sở tương tư, thật
đúng, tìm em như thể tìm chim, chim bay miền bắc
lại lùng mé đông.
Phút bàng hoàng qua đi, mặt đối mặt, gần trong
gang tấc, Bình càng nhìn càng ưa, càng ngắm càng
say, càng thấy cô bé duyên dáng, đáng yêu, một
đóa hoa đang độ hàm tiếu, những cánh hoa còn nửa
khép nửa mở, chưa hoàn toàn nở tung ra, khó làm
sao tả hết được nét yêu kiều, diễm lệ, hấp dẫn,
quyến rũ, lôi cuốn.
Nhìn người khách lạ, cô bé lộ vẻ ngạc nhiên.
- Cô Ba à, ông đây muốn gặp cô Hai, nhưng cô Hai
đi vắng, nên tôi đưa vào gặp cô.
- Dạ chị Tư để em tiếp được rồi, giọng nói êm
dịu nhỏ nhẻ.
Bình tự giới thiệu:
- Anh tên Bình, anh Thức, không biết cô bé có
quen không, nhờ anh mang hình đám cưới lại tặng
chị Huệ, khi nào chị về cô bé đưa hộ nhé.
Cô bé lễ phép:
- Dạ, anh Thức hay lại đây chơi, em gặp hoài,
mời anh ngồi chơi.
Bình gợi chuyện làm quen:
- Cô bé học đàn bao lâu rồi nhỉ.
- Dạ cũng mới đây, em đánh hãy còn lạng quạng
lắm, xin anh đừng cười.
- Lang quạng, khiêm nhượng đó thôi, tuyệt vời
mới đúng, không nịnh, lời thật trăm phần trăm,
bởi vì anh cũng biết chút chút nhạc lý mà, cô bé
không trách anh chưa được phép đã đường đột vào
đây nghe lén chứ.
Cô bé lễ phép:
- Dạ em đâu dám, anh không chê là may, em sợ làm
lỗ tai anh lùng bùng thì có.
Cô bé, nhanh nhẹn, ứng đáp giỏi, từ giọng nói
đến giáng điệu, lịch sự, nhẹ nhàng, kiểu cách
cao quý, ra vẻ con nhà nề nếp, vui vẻ hoạt bát,
biết cách đưa đẩy câu chuyện, biết đùa, biết rỡn,
nên không lúc nào bí đề tài, Bình sợ nhất cảnh
hai người đối diện không có chuyện gì để nói, và
người kia một phần có thể vì nhút nhát, hay ít
giao thiệp với bên ngoài nên vấn đề xã giao kém,
và chàng cứ phải khơi mào để tránh không khí im
lặng khó thở.
- “Cô ba”, chắc để gọi ở nhà theo thứ tự trong
gia đình chứ đâu ở trên giấy khai sinh, phải
không cô bé?
Cô bé bĩu bĩu đôi môi hồng, tia mắt tinh anh,
lém lỉnh, chớp nhẹ lông mi, người hơi ngả ra sau
dể dựa lưng vào thành ghế, tay chống cằm, cắn
nhè nhẹ móng tay, dáng điệu đăm chiêu, Bình nghĩ,
rồi, chắc cô bé đã có diệu kế, sắp sửa tung
chưởng, mình phải chuẩn bị đón, quả nhiên như
Bình suy đoán, cô bé ngồi thẳng người lên, cất
giọng ngọt lịm như đường, cái đó mới chết người,
ai thì không biết, riêng Bình thì đã chết lên
chết xuống cả sáu tháng nay rồi.
- Thưa anh nói đúng, thông minh nhất anh không
còn ai hơn nữa, thế bây giờ anh “chọn” tên em
thử xem nhé.
Cô bé này chơi khăm mình đây, đoán kiểu này khó
lắm chứ phải chơi, nói sai là trật đường rầy,
cảm tình chả gây được mà rơi vào cõi tuyệt vọng
biết đường nào ra, phải khấn ngài Khổng Minh cầu
giúp một tay mới hy vọng!
- Cô bé ơi, tên thì nhiều vô số kể, bao la, bát
ngát, mông mênh vô bờ bến, ra câu đố kiểu này
không thấy là bắt bí và đẩy anh sát đường cùng
sao, Bình làm bộ thất vọng, anh xin đầu hàng,
nhưng bất phục.
Cô bé lắc đầu:
- Tại anh chưa nghe em nói xong đã ngắt lời, em
đâu có ác độc đến độ không giới hạn trong phạm
vi nào đó để người bị đố có thể nhờ vào mà ”mò”
ra, anh đừng giận, vì chỉ có chữ này mới diễn tả
chính xác nhất. Mai, Lan, Cúc, Trúc, tên em là
một trong mấy loại hoa này:
Xin anh hãy đoán thử xem
Tên em là nhất là nhì là ba là tư?
Chỉ hai cũng đủ nhức óc mà cô bé lại rộng lượng
cho tới bốn thì đầu Bình chắc đến bể làm trăm
mảnh mất thôi.
Để cho Bình có thì giờ suy nghĩ, cô bé đứng lên:
- Em xin phép vào trong lấy thêm nước.
Còn lại một mình, Bình đổi thế ngồi cho thoải
mái, đưa mắt ngắm cách trang trí trong phòng,
mầu sắc hòa hợp, nhã nhặn, đồ đạc bầy không dư
không thiếu, thứ nào cũng là loại đắt tiền.
Nhưng thôi, phải ngưng, đâu có thì giờ để vẩn vơ
nữa trở về vấn đề chính, thử trí kiểu này thật
quả khá nhức óc, bản lãnh cô bé này thuộc loại
cao siêu, mới lần đầu diện kiến, đã ra chiêu khó
khăn quá.
Đặt ly cam tươi xuống bàn, cô bé tươi cười và
Bình lại khám phá được thêm nét đẹp khác, núm
đồng tiền hai bên má:
- Mời anh uống cho mát.
Bình mở lời:
- Trước tiên, anh muốn biết, cô bé treo giải
thưởng gì cho cuộc đố đầy khó khăn hào hứng này
đã.
Như nắm chắc phần thắng, không một giây ngập
ngừng, cô bé nhanh nhẩu trả lời ngay lập tức:
- Dạ do người đoán trúng định, để đền bù... nói
tới đó cô bé bỏ lửng không nói tiếp.
Bình giao hẹn:
- Quân tử nhất ngôn.
Như nôn nóng chờ câu trả lời cô bé gật đầu ưng
chịu liền.
Biết thế, Bình làm vẻ chậm chạp để “hành” lại cô
bé.
- Ngồi vững nhé, anh sắp tuyên bố, Bình còn trì
hoãn, mà khoan, cô bé nghĩ anh sai hay trúng nào.
Chắc cô bé hết chịu nổi, giọng hờn dỗi, không
vui.
- Anh chưa nói, em làm sao biết được chứ!
Thấy ghẹo cô bé đã đủ, Bình vào đề:
- Cô Ba ơi, nếu đếm từ đầu thì tên cô là chữ thứ
nhì, mà đếm từ cuối lại thì là thứ ba, thế nào?
Chỉ cần nhìn vẻ ngẩn ngơ của cô bé, Bình rõ ngay
kết quả.
Như không tin cô bé gạn hỏi một lần nữa:
- Anh nói sao ạ?
Trịnh trọng Bình nhấn mạnh thật chậm từng chữ
một.
Mặt cô bé xịu xuống:
- Anh thắng, em thua.
Để cô bé khỏi bực bội, Bình giả lả:
- Chỉ là nhờ may thôi, mong cô bé đừng buồn anh
nghe.
Cô bé dịu dàng:
- Anh hay thật, em phục anh sát đất, có thể cho
em hay làm cách nào mà anh...
Bình lắc đầu:
- Đã là bí mật thì làm sao bật mí, nhưng anh hứa,
khi có dịp anh sẽ nói cho cô bé nghe.
Cô bé năn nỉ:
- Không chịu, nói đi, nói cho em biết đi mà.
Nhỏng nhẻo, nhì nhằng, giật giật tay áo Bình để
đòi hỏi cho bằng được chứng tỏ cô bé đã không
coi Bình là người xa lạ, và Bình cũng hài lòng,
chỉ trong vòng có gần tiếng đồng hồ đã gây được
tình thân với cô bé.
Bình biết đã thương thì khó mà từ chối lời yêu
cầu dù lớn dù nhỏ, trước sau gì Bình cũng thua
cô bé, thật ra thì Bình đã bại trận ngay từ phút
đầu gập gỡ rồi kia mà, yêu là nhường nhịn, chiều
chuộng, săn sóc, chia sẻ.
- Chẳng qua là số anh hên ở hiền gặp lành, anh
phải cám ơn ông thợ ảnh nào đó, chụp không những
đẹp lại rõ nữa...
Cô bé ngắt ngang:
- Anh cứ dài giòng văn-tự, chụp hình chụp hiếc
thì có quan hệ gì tới câu chuyện này đâu chứ.
- Cô bé à, đừng nóng, chuyện thì phải có đầu có
đuôi mới rõ ràng mạch lạc, anh đang nói tới đâu
rồi nhỉ, à, tới chỗ... Bình chỉ về phía lò sưởi,
nhìn xem, hình cô bé...
Cô bé thở dài chán ngán:
- Bình thường, có gì lạ đâu.
Biết cô bé chưa hiểu, Bình đứng lên đi lại gần,
cô bé đi theo.
- Bây giờ thì...
À một tiếng thật to, cô bé gật gù:
- Thì ra nhờ vậy, trên áo có thêu tắt tên của em,
tuy vậy, em vẫn phục óc quan sát và cái nhanh
trí khôn của anh vô cùng, ca ngợi đó nhưng cô bé
vẫn chưa tha, tên đoán ra rồi, còn đệm, anh có
thể, chắc sợ Bình kêu ca, cô bé vội giải thích
để trấn an, cái này là chỉ phụ thêm, đừng ngại,
không tính vào phần câu đố.
Câu trả lời của Bình nghe ra chẳng ăn nhập gì
tới câu hỏi nhưng chính thức bên trong ẩn ý
nghĩa rất sâu-xa dành riêng cho cô bé:
- Anh rất thích hoa lan mầu trắng, nếu cô bé
không tin, hôm nào đến nhà anh xem thử sẽ thấy.
Cô bé mừng tíu tít, chẳng ngại ngùng nắm tay
Bình lôi đi:
- Em cũng vậy, ra đây, ra đây, em cho anh xem
những chậu lan của em, vì biết em thích nên ba
đi đâu hễ thấy là mua.
Đồng một sở thích, Bình với cô bé cùng ngắm,
cùng ve vuốt, cùng nâng niu những cánh lan mịn
mướt, phê bình, bàn luận, nghiên cứu về từng
loại hoa, dễ, khó, khi biểu đồng tình, khi tranh
nhau nói, rồi cùng cười phá lên. Kiến thức của
cô bé rộng lắm, có lẽ chịu ảnh hưởng của ba cô,
là một người rất sành sỏi, trái lại, Bình theo
mẹ, bà cũng yêu mến hoa lan từ lúc còn nhỏ, khi
lấy chồng và khi sinh Bình, tuy bận bịu nhưng bà
vẫn không bỏ cái thú đó, những lúc chăm sóc hoa
mẹ thường để Bình luẩn quẩn bên cạnh vì vậy mà
Bình cũng hấp thụ di truyền ấy, ba của Bình đôi
lúc thấy con trai có vẻ ham mê, ông nghiêm nghị
nhắc nhở vợ “em à, coi chừng con nó sao lãng
việc học”.
Nhìn cô bé đứng cạnh những bông hoa, Bình sững
người chiêm ngưỡng đến quên hết.
- Anh, nghĩ gì mà thần người ra vậy hả, tinh
nghịch, cô bé đưa tay quơ qua lại trước mặt Bình,
trở lại hồn, trở lại hồn đi đi mà.
Nhìn điệu bộ khôi hài của cô bé, Bình đùa:
- May quá, không có cô bé là anh đã lạc vào mê
hồn trận hoa, không biết đường trở về, hú vía,
cảm ơn cô bé, nhưng nếu giả dụ, có Thần Hoa bắt
anh, cô bé có cứu anh không? Làm như cảnh Bình
nói sắp xẩy ra, cô bé dang hai cánh tay đứng
chắn đằng trước Bình điệu bộ sẵn sàng ngăn cản:
- Có thể lắm à, anh cao lớn, đẹp trai, cô bé tặc
lưỡi, cũng khó trách, Thần Nữ không động lòng,
giọng điệu lém lỉnh, món hàng này quả khó bảo vệ.
Đùa theo phim chưởng Tầu, Bình chắp tay:
- Xin nữ hiệp ra tay cứu giúp, ân nghĩa này tại
hạ sẽ nhớ ơn suốt đời không quên.
Thế là cô bé bật cười khanh khách, cười ơi là
cười, cười chẩy cả nước mắt, cúi gập người, cô
bé kêu:
- Ôi chao, đau cái bụng.
Bình lo lắng:
- Đau chỗ nào hở cô bé?
Thấy Bình hoảng hốt, cô bé cố nín cười, khi ấy
mới chợt thấy cả thân hình mình đang trong vòng
tay ôm khít khao của Bình, cô bé ngượng ngùng đỏ
hồng đôi má.
Biết thế, Bình làm bộ tỉnh bơ, rút khăn cài trên
túi áo, thân mật chấm khô hai má cho cô bé.
- Xin lỗi cô bé!
Cô bé nhướng mày:
- Tại sao, em phải cám ơn anh thì có, chưa bao
giờ em vui như bây giờ, còn anh?
Bình nghĩ thầm, em một thì anh mười, chỉ kẹt cái
là bây giờ anh chưa bầy tỏ được nỗi lòng của anh
với cô bé, ước mong cái ngày đó đến với anh càng
sớm càng tốt. Nhặt mảnh lá khô dính trên tóc cô
bé Bình gật đầu:
- Anh cũng vậy, cảm ơn cô bé đã cho anh niềm vui
mà anh vẫn ao ước bấy lâu nay, hôm nào cô bé đến
nhà anh chơi nhé, mẹ anh chắc vui mừng lắm vì
gặp được một nhân tài hiếm có, tuổi trẻ tài cao,
kinh nghiệm hiểu biết về lan có phần vượt hơn cả
bà nữa.
Cô bé e thẹn:
- Anh đừng khen quá, coi chừng em mắc tính tự
cao, me em vẫn dậy, sự nhũn nhặn khiêm nhượng là
bài học đầu tiên mà em cần học, giầu chẳng kiêu,
khó chẳng buồn, an phận thủ thường là người biết
sống, mỗi người mỗi khác, người giầu kẻ nghèo,
người sướng kẻ khổ, đó là số mệnh đã định, me
hiền và cưng chiều hai chị em em nhưng về giáo
dục thì người lại rất nghiêm, em nói nghiêm đây
không có nghĩa là cấm đoán, kiềm chế, mà me rất
hiểu biết hoà đồng giữa hai thế hệ xưa và nay để
thông cảm đời sống, sự giao tế cần và đủ của con
cái.
Trên đường về, lời hứa hẹn còn văng vẳng bên
tai: ngày mai... gặp lại...
Bình cao hứng đến tột độ, bao nhiêu nỗi ưu tư,
phiền muộn, lo lắng đã rũ sạch, chỉ còn lại
trong lòng Bình sự lâng lâng nhẹ nhàng, nếu
không tình cờ... làm sao tìm lại cô bé Bạch Lan
của Bình chứ.
Mộng Thu |
|