| |
...Tiếng cô bật cười trong điện thoại: "Lỡ ra em
là một cô nàng béo tròn và xấu xí thì sao?". Thì
sao ư? Chẳng sao cả. Bởi chính anh cũng là một
kẻ ục ịch xấu xí đấy thôi...
1. Có nhiều cách để bắt đầu một tình yêu. Chẳng
hạn cái cách bắt đầu chuyện tình yêu của cô và
anh. Cô gặp anh trên mạng. Rồi họ trở thành bạn
hằng đêm.
Ngoài đời, cô là kẻ nhút nhát và hơi tự ti. Cô
sợ những điều mà người ta nói với cô vào cái
ngày cô bước sang tuổi 15, cô có một đường tình
duyên đầy trắc trở. Lời ấy như một định mệnh ám
vào cô. Cô sợ tất cả những ánh mắt của người
khác giới. Cô sợ cả những lời ngọt ngào mà bất
kỳ cô gái nào cũng muốn được nghe. Thế nên năm
24 tuổi, cô vẫn là thiếu nữ độc thân.
Nhưng trên mạng, cô là con người khác. Không ai
biết cô là ai, cô như thế nào. Khi trò chuyện
với anh, cô là thiếu nữ nhí nhảnh vui tươi. Cô
trêu chọc anh, thậm chí đôi lúc cô còn đem
chuyện kết hôn và những đứa con ra để tán phét
với anh.
Anh dường như là một chàng trai khôi ngô. Qua
cái cách nói chuyện với anh, cô biết anh là một
người thông minh và vui tính. Một tháng đầu, họ
chỉ chat với nhau. Sang tháng thứ hai, anh đề
nghị họ trao đổi số điện thoại di động để có thể
dễ hẹn giờ vào mạng. Anh nói rằng họ sẽ mãi mãi
chỉ là bạn. Bạn trong thế giới ảo.
Dù điều ấy làm cô hơi hẫng hụt. Dù sao trong
thời gian qua cô cũng hơi ảo tưởng về mối quan
hệ sẽ có thể tiến xa hơn. Cô đã từng nghe anh kể
về những cuộc tình trong thế giới ảo. Biết đâu
cô và anh cũng thế. Nhưng có lẽ anh không nghĩ
giống cô.
2. Một năm sau ngày quen nhau, anh gửi cho cô
một message lúc cô off-line. Anh muốn gặp cô.
Không hiểu vì sao mỗi khi chat với cô anh luôn
có cảm giác cô ở rất gần anh. Anh ngờ ngợ như cô
là cô gái sống ở tòa nhà đối diện với nơi anh
đang ở. Đó là cô gái có đôi mắt đen, mái tóc
ngắn và dáng người hơi thâm thấp.
Anh cũng không lý giải được vì sao lại có sự
liên hệ giữa hai người con gái hoàn toàn khác xa
nhau đến vậy. Người trò chuyện với anh mỗi đêm
là một cô gái hồn nhiên, vô tư và vui vẻ và
dường như xinh đẹp. Còn cô gái tòa nhà đối diện...
Không thể nói rằng cô ấy xinh đẹp hay điều gì
đại loại như thế.
Anh chẳng nhận được hồi âm từ cô. Có lẽ cô chỉ
coi đây là trò chơi trong lúc nhàn rỗi hoặc buồn
bã. Cô không muốn mối quan hệ của họ bước ra
khỏi thế giới ảo. Thế nên cô im lặng. Im lặng
như một cách từ chối.
Anh không phải là một anh chàng đẹp trai như cái
cách anh khiến cho mọi người hình dung khi nói
chuyện trên mạng. Anh đen, thấp và dáng hơi ục
ịch. Anh là một chuyên gia về mạng, thời gian
anh sống chủ yếu trong thế giới ảo. Đồng nghiệp
của anh cũng có một vài người kết hôn với bạn
chat. Vì thế, anh cũng hy vọng mình sẽ tìm được
một người sẽ sẵn sàng cùng đi đến hôn nhân.
Thỉnh thoảng anh cũng gặp một vài bạn chat xinh
đẹp. Nhưng họ chỉ có thể là bạn trong thế giới
ảo, chỉ thế thôi. Anh không dám phiêu lưu để thử
một lần gặp gỡ ngoài đời thực. Nhưng với cô lại
khác. Không hiểu vì sao cô lại khiến anh có cảm
giác tin tưởng.
Thỉnh thoảng họ gọi điện cho nhau nói dăm câu
chuyện vớ vẩn. Giọng cô qua điện thoại nghe
trong veo. Anh nói với cô về những hình dung của
mình. Tiếng cô bật cười trong điện thoại: "Lỡ ra
em là một cô nàng béo tròn và xấu xí thì sao?".
Thì sao ư? Chẳng sao cả. Bởi chính anh cũng là
một kẻ ục ịch xấu xí đấy thôi.
3. Trở về từ bệnh viện, việc đầu tiên cô làm là
bật máy tính. Một tuần ốm nằm liệt giường khiến
cô không thể liên lạc được với anh. Không hiểu
sao khi ốm mệt nhất cô lại cứ sợ anh sẽ lo vì
không thể liên lạc với mình. Dù trong thâm tâm
cô luôn tự nhủ đấy chỉ là một trò chơi, ít ra là
khi anh đã nói rằng họ sẽ chỉ là bạn trong thế
giới ảo.
"Cộc, cộc - Bạn có thư". Cô mỉm cười nghe âm
thanh vui tai vang lên. Đó là e-mail của anh.
Anh gửi message và không nhận được hồi âm. Anh
ngỡ rằng cô im lặng để từ chối lời đề nghị. Anh
sợ rằng cũng vì thế mà cô sẽ cắt đứt liên lạc
với anh luôn. Anh còn gửi kèm theo một tấm hình
chụp bằng điện thoại di động. Đó chắc hẳn là anh
chàng vui tính, chỉ cần nhìn đôi mắt nheo nheo
cũng đủ thấy.
Anh nói rằng nếu sau khi nhìn tấm hình mà cô vẫn
muốn gặp anh thì hãy nói cho anh biết. Cô rụt rè
gõ gửi lại cho anh một tấm hình gần đây nhất của
mình. Thật nhanh, âm thanh quen thuộc lại vang
lên: "Cộc...cộc... Bạn có thư”. "Anh đã đúng khi
nghĩ đó là em - và anh muốn chúng mình hãy bước
ra khỏi thế giới ảo, em nhé!". Và tình yêu của
họ đã bắt đầu như thế.
Đan Đan |
|