|
Ngọc giật mình. Tiếng thằng lớp phó học tập
gọi tên cô lên giảng tập. Cô tỉnh ngủ, uể
oải lên bục. "Mỗi người chỉ được năm phút
thì giảng cóc khỉ gì!" Cô rủa thầm cái
đời giờ giấc cũng hà tiện. Cô giảng dở ẹt
nhưng bực mình khi cái lão thầy "mới ra lò"
có cái đầu như tổ quạ nhận xét: "Ít chú ý
đến bài giảng". Cô ném cho lão cái
nhìn...thù hận... Cái tháng ba chết tiệt.
Nào là cô để mất hai ''huy chương vàng'' về
môn nhảy cao, nhảy xa vì phạm quy, chỉ được
ném bóng và chạy. Nào là cô và Kh kình nhau
vì cái tô nó ném ra cửa sổ. Nào là cái ban
cán sự "bôn" cứ kết tội cô hát "nhạc vàng".
Rõ chán. Rồi bỗng gã tóc xù này ở đâu lù lù
về thành kẻ thù... Rõ bực.
Tối thứ
bảy, lũ nhóc đi chơi sạch. Cô ở lại với
quyển sổ, cây đàn, với nỗi buồn cố hữu, với
nỗi nhớ nhà thâm trầm.
- Cộc
cộc.
Cửa không
đóng. Một cái đầu xù ló vào với nụ cười dễ
ghét. Cô lạnh lùng:
- Thầy đi
kiểm tra? Thứ bảy mà.
- Không!
Mình đi chơi và xin lỗi một cô sinh viên kẻo
bị nguyền rủa.
Ngọc giả
nai nghe hắn nói: "Nói cho đã đi ông!''
Hắn nói có lý, ''phải biết lắng nghe mà
sửa sai''. Hắn còn điều tra về mình nữa
kia, bướng với chả bướng, học giỏi...chưa
thấy mà chỉ thấy kiêu? Chả sai. Làm gì nhau?
Hắn nói về đủ thứ trên đời. Có liên quan gì
với mình đâu? Có đấy. Rõ là hắn nghĩ mình
còn xa mới bằng kiến thức của hắn. Thế mà
mình tưởng mình "ngon" lắm: Biết đủ thứ.
Ngọc nhìn hắn thao thao cho tới khi hắn ra
về trong tư thế đĩnh đạc.
Cô đang
nhớ má, giờ này chắc má đang buồn, thương lũ
con mỗi đứa như cánh chim lạc loài. Đôi tay
mẹ gầy guộc, nuôi sao nổi bầy con! Tóc xù đã
gợi cho cô một nỗi buồn, một ý thức về mình
hiện tại: Thích hay không, ta vẫn phải học
tốt. Tiếc thay, cô chả muốn học hành. Cô
muốn cái khác không có ở đây!. Cô rắc cơm
nguội ra cửa sổ. Ngày mai, lũ chim sẻ lại
bay tới, nhí nhố tranh ăn. Giống này không
hiểu chết đâu mất dần. Cô ký âm lên giấy
chuẩn bị văn nghệ 19 tháng 5 rồi phải viết
xong niên luận "Kiều". Bận rộn quá. Hơi đâu
để bụng những vặt vãnh.
Biển Quy
Hòa êm dịu. Những người phong cùi đã lẫn hết
vào nhà. Ngọc nghĩ đến Hàn Mặc Tử yểu tướng
mà buồn. Cô không muốn đi dạo. Cũng vì Kh, G
rủ quá. Có cả tóc xù đi nên hắn cũng muốn cô
đi. Ngọc chả coi hắn ra gì vì tức. Vậy thôi
chứ cũng..nể. Chúng nó chui đâu mất. Trên
mỏm đá chỉ còn tóc xù và Ngọc. Sóng đập vào
bờ sủi bọt tung trắng. Tóc xù nhìn Ngọc:
"Giá mà có máy ảnh, ta sẽ chụp em đang mím
môi lạnh lùng trong bộ đồ trắng với mái tóc
dài đang bay bay. Ta chúa lãng mạn, thích
nét đẹp băng giá, hoang sơ. Tại sao người ta
cứ nói em kiêu, khó gần. Ta muốn "công phá"
thành trì ấy vì em là con người có đầy đủ
yếu tố để kiêu''. Ngọc lặng lẽ cười, đưa
mấy hòn sỏi về hắn: ''Nè, cho... anh''.
À té ra biển dữ dội mà cũng rất ư dịu
dàng. Thì ra nàng thích ngồi im lặng. Lúc
ấy, trong nàng là dự thảo của những nốt
nhạc, ''ta phải lôi cho được em ra khỏi
cái vỏ sò ẩn dật."
Chiều
chầm chậm về. Bên kia trái đất lại mở ra một
ngày mới.
Giờ này,
tóc xù đang chờ Ngọc. Ngọc sẽ lên, sẽ ngồi
chỗ này, sẽ im lặng nhìn anh đánh máy. Anh
đang viết về nữ sĩ Xuân Quỳnh. Rồi Ngọc sẽ
hát những bài "Lòng mẹ", "Ngậm ngùi" ,
"Tình khúc cho em". Ngọc trong sạch. Anh
không có quyền chạm vào những gì trong
trắng. Tình yêu là bài ca muôn thuở mà người
đời không ai tránh né được. Anh cũng có một
trời kiêu ngạo nhưng anh chỉ hóa hiền lành
trước cô bé cũng nhiều cái để kiêu ngạo ngầm
như anh. Hai điện từ cùng dấu đẩy nhau nhưng
sẽ nhớ nhau nhiều nhất. "Ngọc thông minh,
hẳn em sẽ thông cảm cho anh”.
- Cộc
cộc!
Vẫn tín
hiệu cũ và có lẽ cuối cùng. Đêm nay, anh
không đánh máy, không làm việc, chỉ mong gặp
em để nói một lời từ biệt mà hình như em đã
biết. ''Nhìn em, ta đau xót. Em đáng được
yêu thương. Mong sao cho đời em được hạnh
phúc. Người nào không hiểu, không biết yêu
em, kẻ ấy đáng nguyền rủa”.
Ngọc trở
về nhà nhận thêm tang má. Cô từ bỏ con đường
đạo diễn. "Thời mở cửa'' muỗi ruồi
nhiều, cốt sao giữ lòng trong sạch. Cô bé mồ
côi phải lấy chồng, nghỉ việc, đã thôi không
ca hát. Tóc xù thêm đứa con trai. Đường công
danh rộng mở. Những hòn sỏi ngày nao có còn?
Biển Quy Nhơn còn dậy sóng? "Tình khúc
cho em" càng ngậm ngùi trong kỷ niệm.
Cuộc đời
có những thứ tình cảm đẹp mà người ta không
biết xếp nó vào loại nào! Chỉ có lòng vị
tha, đồng cảm mới đè bẹp những ghen tuông,
ích kỷ đời thường. Bao giờ trở lại những
ngày xưa để cho ta nhắn với chàng: "Ta
không là người bất hạnh mà cũng không là
người hạnh phúc". Còn chàng? ''Anh
vẫn nhớ em giữa những ngày trống vắng".
Cả hai đã hóa thành nốt nhạc.
Bản tình
ca không đoạn kết sẽ mãi sống trong họ như
một kỷ niệm đẹp nhất của đời người.
1993 |