| |
Khuôn mặt của Marc, trong quá khứ từ từ hiện ra,
làm cho tôi có những phút bâng khuâng. Marc đã
qua đời tôi như một cơn bão tố, mà tôi đã hứng
lấy một cách ngọt ngào, rồi khi tỉnh ra, mới
biết mình vừa lạc lẫm, vào một cõi nào xa lắc
biệt mờ. Tôi chợt thương tôi, thương Marc, đã
cho nhau một thời gian hệ lụy.
Với đời, tôi thật kiêu hãnh, nhưng với tình lại
thất bại ê chề. May là mình đã thoát ra được cơn
khủng hoảng, nếu còn tiếp tục sẽ buồn khổ thêm.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi nhất định phải chấm
dứt quan hệ với Marc. Tôi buồn chán cả tuần nay,
không làm việc gì được, ngơ ngơ ngẩn ngẩn như
người không hồn, cuối cùng là ngồi ôm mặt khóc,
để ngày mai mình sẽ ngoảnh mặt đi. Có phải vậy
không nhỉ ! đơn giản thế sao? Tôi biết Marc rất
khổ, và tim tôi cũng đã nhói đau. Dù sao thì tôi
với Marc đã có những ngày bên nhau, thật êm đềm
hạnh phúc.
Không hiểu tại sao, tôi có năng động viết về
Marc. Marc đã làm cho tâm tư tôi vương mắc.
Dường như Marc là chất men làm kích thích, muốn
kéo tôi dính chặt vào sự hoạt động trên giấy mực.
Tôi từng nghe những điều Marc nói, mà Marc thì
không biết mình đã nói, đã hứa những gì ? Và với
tôi Marc thường chứng tỏ là... Chỉ riêng tôi
hiểu, riêng tôi suy nghĩ, cũng có khi tựa hồ,
tôi lại hoàn toàn mất lý trí, xuất phát từ tình
cảm của mình, với một sự hy vọng. Trong những
ngày dài khắc-khoải, tôi bỏ tất cả để xâm nhập
vào cái bí ẩn tình yêu, để làm một người tình,
và sẵn sàng cuối cùng như một người vợ.
|
|