| |
" Mới thứ ba mà đã mong weekend rồi đó, anh Huy.
Đúng là nhỏ Thảo lười chi lạ, phải không? Bởi vì
mỗi sáng đến trường với cái lạnh căm căm, mưa
bay lất phất, tóc tai ướt mèm, hai tay đánh nhịp...
nên em chỉ muốn nằm cuộn chăn mà ngủ trong tiếng
hát dịu dàng của Thanh Lan... Qua bến nước xưa
lá hoa về chiều, lạnh lùng nhìn đưa trong nắng
lưa thưa...Khi đến cuối thôn chân bước không hồn,
nhớ sao là nhớ đến người ngày thơ...Huy ạ, sao
em thích cái cô bé nhà quê trong bản nhạc nớ ghê,
vô cùng dễ thương, vô cùng đáng yêu đó! Nếu em
là cái anh chàng vô tình nào đó, em sẽ chẳng đi
đâu hết, bởi vì..."dịu dàng nhìn anh đôi mắt
long lanh" đã thấy dễ thương rồi, huống chi lại
còn "gợn buồn nhìn anh, em nói mến anh", mến
thôi chứ chẳng..."
-Trời ơi! Lại coi lén của người ta nữa rồi. Trời
ơi là trời!
Tiếng cửa phòng mở mạnh, bóng chị Thảo bước vào,
và tiếp theo đó là tiếng kêu trời gọi đất của
chị làm chứng cho chị...lần thứ... bao nhiêu
không nhớ nữa, nhỏ Thy lại xâm nhập quyền sở hữu
bất hợp pháp! Chị Thảo ít khi nói lớn tiếng,
thường nhỏ nhẹ như tiếng thì thầm, âm thanh trầm
trầm như khe suối nhỏ, mà hôm nay chị phải hét
to đến nỗi nhỏ Thy giật mình là biết chị giận
đến cỡ nào.
Anh Thái, nhân danh ông Tòa đứng ra phân xử,
trong lúc ba me vắng nhà. Thy phân bua:
-Không phải lỗi hoàn toàn ở em, một phần tại chị
Thảo nữa. Tính tò mò, em đã bỏ từ lâu rồi - và
Thy nhỏ giọng - từ ngày qua đất Mỹ, em đâu còn
tò mò nữa! Ai bảo chị để thư từ của chị trên bàn
học của em chi?
Nói tới đây Thy liếc nhìn chị Thảo, cười chúm
chím. Chị Thảo cải chính:
-Tại cái bàn của nhỏ kê bên cửa sổ mà Thảo thì
cần một nơi để nhìn ra ngoài, mới thấy được cảnh
mưa dăng dăng trong sương mù mờ đục ở phía rừng
thông mà viết thư tả cảnh cho Huy thấy được, vì
thế Thảo mới ngồi ké một chút. Đang viết dở thì
có chuyện cần phải chạy xuống nhà dưới, chừng
trở lên thì...trời ơi, cũng lại nhỏ nữa. Coi gì
mà coi hoài vậy?
Hiểu đầu đuôi, "quan tòa" Thái cũng phát cười.
Nhỏ Thy thì chuyên phá phách. Thy nghĩ thầm, chị
Thảo run, thế nào cũng có đoạn “Huy ơi, nhớ ơi
là nhớ, nhớ ngút ngàn...” và sợ mình coi được.
Nhưng đâu phải, ta đâu có thèm coi cái món nớ,
ta coi là coi ở chỗ phê bình mấy cái bản nhạc
chớ bộ...
Anh Thái hỏi:
-Thy cảm thấy thế nào khi coi lén thư không phải
của mình?
Ý anh muốn nói là hẳn Thy phải cảm thấy xấu hổ
và bứt rứt khi đọc lén thư của người khác. Và
chị Thảo có lẽ cũng nghĩ như vậy nên tính lên
tiếng xin anh Thái tha cho Thy vì dù sao trông
nhỏ trong tình cảnh này cũng tội. Nhưng nhỏ Thy
tỉnh bơ:
-Rất là hồi hộp và...mê ly. Một mắt coi, một mắt
phải dòm chừng. Vậy mà...lần này, chị Thảo nhanh
chân quá!
Anh Thái tuyên án:
-Thy xứng đáng lãnh mười ngày cấm cung, sau giờ
học không được đi chơi đâu và phải viết những
bài luận văn để chuộc tội, sẽ cho đề sau. Còn
Thảo, những lần sau nhớ cẩn thận thư từ, cấm la
lối kêu trời kêu đất...
*
Thy ngồi bó gối ở bực thềm nhà, mắt mơ màng nhìn
về phía xa xa, một rừng thông cao và xanh mướt
chạy dài trước mặt. Trời trong và xanh, vài cụm
mây trắng lơ lửng trôi. Một ngày đầu hè có nắng
vàng óng ả, Mỹ thường phơi mình trên những bãi
cỏ để “get sun - tan”. Thy thì không thích nằm
yên như thế, cô bé thích chạy nhảy, nô đùa với
con chó nhỏ Mino, đuổi bắt vào tận rừng thông.
Ở bên kia khoảng rừng là một con suối nhỏ, nước
thật trong và mát, có những hòn cuội trăng trắng,
xinh xinh, vài loại hoa dại rải rác, khung cảnh
yên tĩnh thơ mộng như sau nhà nội mà những ngày
hè còn nhỏ, chị em Thy vẫn thường về đó đùa giỡn
với mấy người con của chú bác. Gần suối, có mọc
một loại lá mang tên May Mắn, một lần bà
Stephanie đã nói là thường thường một chiếc lá
chỉ có ba cánh, nếu ai tìm thấy một lá có bốn
cánh thì sẽ gặp được nhiều may mắn. Chị Thảo hỏi
ngay, may mắn trong tình yêu ư?
Con gái thì chuyên mê tín dị đoan, như chị Thảo
đó, từ Sàigòn mà xách PC lên tận Thủ Đức, Biên
Hòa để xem bói, nghe chăm chỉ thầy bói kể lể đời
mình để rồi sau đó khổ sở mãi với những gì ông
bói. Ba đã la hoài nhưng rồi mỗi lần nghe ai
quảng cáo hoặc cầm được một cái địa chỉ của một
ông thầy mới nào là chị lại cùng đám bạn bè dị
đoan của chị "leo núi lội sông" đi tìm. Có lần,
hình như vào một dịp Tết, ông thầy bói coi quẻ
cho chị xong, cứ lắc đầu lia lịa, như có ý bảo
ngầm là quẻ bài không được tốt lắm rồi khuyên
chị nên tin mình, đừng có tin ai. Về nhà, chị lo
đến gần muốn bịnh. Suốt một đời chẳng lẽ không
thể tin được một người nào hay sao?
Mà mỗi lần chị bịnh thật, cái phòng của hai chị
em, nó bê bối chi lạ. Bởi vì nhỏ Thy chuyên lười,
chỉ thích nằm dài coi Ti Vi, xong bày bừa đầy
sách báo. Khi vào phòng, me vẫn kêu trời chuyện
đó. Me bảo chưa ai hư đốn bằng con này, mai sau
chắc không ai dám rước đâu. Thy cười, không ai
rước thì ở vậy với ba me, có sao! Bộ không chồng
thì chết à? Mà không chừng còn khỏe hơn nữa kìa,
được nhiều người ngắm nghía, ái mộ như chị Thảo
thì khổ, làm việc gì cũng trông chừng để giữ
tiếng. Nhưng phải công nhận là chị Thảo đẹp và
dễ thương. Ngay đến Thy là em trong nhà mà cũng
thấy chị Thảo được cả người lẫn nết. Hai mắt to
tròn, đen láy như hai hạt nhãn, với chiếc miệng
xinh xinh hay cười cộng thêm hai má lúm đồng
tiền, chị hệt như một nàng tiên nhỏ trong nhà.
Còn mái tóc của chị nữa, tóc chị dài óng ả, lõa
xõa ngang lưng, dạo còn ở Sàigòn với những ngày
nắng ấm, chị gội đầu, ngồi hong tóc bên cửa sổ,
dáng chị gầy gầy, một tay giữ tóc, một tay dịu
dàng đưa chiếc lược con con vuốt ve mái tóc,
trông chị hiền lành, thùy mị làm sao! Hình ảnh
đó đã khiến bao anh con trai đi học ngang qua
nhà phải ngẩn ngơ.
Còn Thy thì chẳng được điểm chi, ngoài cái miệng
nói tía lia cả ngày mà me vẫn thường kêu, không
được, không được, ở “giá” chết, con ơi!
Hôm nay, ba me lên Seattle thăm nhà mới của bác
Ly, mấy anh em trai rủ nhau đi xem Rodeo, chị
Thảo đi picnic với hội Nhà Thờ, còn mình Thy ở
nhà, hết loay hoay với trang giấy nhỏ cho xong
bài luận bằng tiếng Anh thì lại ngồi bó gối, cắn
bút nghĩ ngợi bâng quơ...
Buổi chiều, ở bên ngoài đẹp quá. Gió thổi nhẹ
qua những hàng thông, cảnh vật thật là êm ả. Thy
rất yêu mùa nắng, ấm áp và gợi nhớ quê nhà. Thy
lẩm bẩm, không lẽ ta cứ cấm túc mãi như thế này
sao? Với tay lấy mảnh giấy nhỏ, Thy viết vội vài
hàng để lại:
"Anh Thái,
Em ở nhà gần hết một ngày hôm nay, tại vì buổi
chiều rất đẹp, thế nên em mạn phép xin anh đi
một vòng đồi thông và thăm con suối nhỏ của em.
Hứa về sớm, phụ dọn cái bếp với chị Thảo. Thôi,
em đi đây, à quên, em dẫn theo con Mino nghe.
Thương anh. Thy”.
Khép hờ cánh cổng sau, Thy đi về hướng ngọn đồi.
Con Mino quấn quít bên chân, cả hai tung tăng
đùa nghịch. Đã lâu lắm rồi, Thy mới lại được
thấy một ngày ấm áp có nắng vàng quen thuộc của
một Đà Lạt dấu ái thuở nào, mấy anh em hay chạy
lên đồi chơi trò đuổi bắt, còn Thy với chị Thảo
mải mê làm nhà bằng những bông hoa, cây cành tìm
được quanh đó, rồi thằng Thanh lại phá nhà, rồi
Thy khóc...Thy bắt đền... Buổi chiều về, đón
hàng “ cắt cắt kình kình “ của chú Ba Tàu bụng
bự rất là vui tính và chịu cho anh em Thy thiếu
nợ, đợi đầu tháng ba phát phong thư, ăn đu đủ
với thịt bò khô, cay cay hít hà...
Qua tới đây, may mắn được một người quen trong
hội Nhà Thờ mướn giùm cho căn nhà này, phong
cảnh chung quanh rất giống với ngôi nhà nghỉ mát
ở Đà Lạt hồi xưa, cũng dốc cũng đồi, vào mùa thu
lá rơi thật đẹp, chỉ khác một điều là bên xứ này,
lá màu đo đỏ, chứ chẳng phải vàng khô như lá mùa
thu bên nhà. Một con đường thơ mộng dẫn vào nhà,
hai bên cây cỏ xanh ngắt và chung quanh là những
hàng cây khẳng khiu vào mùa đông che phủ bởi một
màu tuyết trắng, trông xa như các khóm tuyết
được uốn thành tượng hình.
Chị Thảo hay mơ mộng, những chiều đi học về vẫn
thường lững thững từng bước chậm rãi để thưởng
thức cảnh đẹp thiên nhiên. Nhưng Thy thì sợ lạnh
ghê gớm, Thy mặc áo len, quấn khăn quàng cổ,
khoác manteau, đội nón nỉ, đi giày ủng...nghĩa
là có bao nhiêu thứ đồ ngự hàn, Thy nai nịt hết
vào người. Vậy mà khi ra tới đường, Thy vẫn còn
run quá chừng quá đỗi. Ngày vào đông đầu tiên
nơi đất Mỹ, Thy đã chặc lưỡi thở than:
-Nếu cứ cái đà mưa rơi tuyết đổ như thế này mãi,
em muốn em làm con gấu nhỏ ngủ cho hết mùa đông,
chị Thảo ơi! Hết đông, tới xuân, chị kêu em dậy
nhé!
Đó là một mùa đông buồn ghê gớm, buổi tối cơm
nước xong, hai chị em chỉ biết bắc ghế ngồi bên
lò sưởi đọc sách hoặc coi Ti Vi, hay nghe âm
thanh tí tách của lửa hồng mà lấy làm vui. Một
đôi khi, chui vào phòng đắp chăn thật kín mà
tưởng nhớ đến từng khuôn mặt bạn bè thân thiết
còn kẹt lại Việt Nam, từng câu nói, tiếng cười
thương yêu...Khu cư xá với những ngọn đèn đường
quen thuộc, những giàn hoa giấy đủ màu, những tà
áo trắng trinh nguyên trong gió chiều gợi nhớ...
Từng căn nhà, từng con hẻm...Ở đó là những thân
thiết không rời, là nụ cười hiền hòa, là bàn tay
ấm áp, là niềm tin, là sức sống. Gần gũi và thân
tình. Kỷ niệm quay về, nhớ nhung chất ngất,
tưởng chẳng thể quên đi trong một sớm một chiều.
Bạn bè là tình sâu, là nghĩa nặng. Đời sống ở xứ
Mỹ này làm gì có xóm giềng, có chạy qua chạy lại,
chia từng miếng thịt, mượn từng nhánh hành...Thy
nghĩ, ở đây, giá có chết chẳng ai hay, ngoài
rescue hụ còi và xe cứu thương đưa vào nhà xác!
Người Việt vốn đã nổi tiếng nhờ sợi dây ràng
buộc chặt chẽ với gia đình, nay qua Mỹ, với đời
sống lạnh lùng ở đây, lại càng thấy gần gũi hơn
bao giờ hết. Thật vậy, bạn bè nếu có, thì cũng
chỉ là bạn bè xã giao trong lớp, chứ gọi là tri
kỷ hiểu nhau thì rất hiếm, nên chị em Thy tối
ngày tiếc nhớ những năm tháng còn sống ở quê nhà.
Thy đi dọc theo con suối nhỏ, nước chảy róc rách,
những bọt bong bóng lăn tăn, về mùa nắng, nước
cạn đến mắt chân. Chính chị Thảo đã khám phá ra
con suối này. Ngày mới ra khỏi camp, dọn về đây
chưa được một ngày, với bản tính thơ mộng, chị
Thảo đã đi lòng vòng quanh đây, và tìm ra khung
cảnh nên thơ này. Nhưng khi đó mới bắt đầu mùa
đông và mùa đông ở đây lại quá dài, qua xuân vẫn
còn những cơn mưa lành lạnh nên ít khi chị em
Thy có dịp lang thang đi đồi thông, ngắm cảnh...
Một chú thỏ con đang uống nước bên suối, nghe
tiếng sủa ăng ẳng của con Mino vội vã cong đuôi
bỏ chạy. Thy cuối xuống, ôm lấy con chó nhỏ, thì
thầm:
-Mino hư lắm nhé! Mino chẳng biết hiếu khách một
chút nào hết. Như vậy làm sao Mino có bạn được?
Rồi sẽ cô đơn suốt một đời, Mino ơi!
Thy nằm dài trên bãi cỏ êm êm và mát rượi, ngước
nhìn lên bầu trời. Trời vẫn trong xanh, mây
trắng vẫn từng cụm như bông phất phơ...Sao đây
chẳng phải là bầu trời Việt Nam? Quê hương yêu
dấu xa tít mù khơi, bao giờ ta mới được gặp lại?...
-Thy, em còn giận chị phải không? Sao nằm một
mình đây?
Đang mơ màng, tiếng chị Thảo khe khẽ bên tai đưa
Thy về thực tế.
-Em đâu có giận chị. Chị đã biết tính nghịch
ngợm trẻ con của em từ lâu rồi mà. Phá phách
chọc hết người này qua người khác một chút cho
vui rồi quên ngay. Tại buồn quá đó, chị Thảo ơi.
Bạn bè chẳng có, phố xá thì lạ hoắc những người
chi chi, hồi ở Sàigòn mỗi khi buồn, đi một vòng
phố Lê Lợi, chợ Bến Thành là thấy vui liền, còn
ở đây có đi cũng chỉ thấy buồn thêm, cô đơn thêm.
Tối ngày bận với mấy cuốn sách, rồi movies ABC,
CBS, NBC...Rồi nghe nhạc. Không rờ rẫm đọc ké
mấy lá thư của chị thì còn biết làm chi?
Chị Thảo cười hiền từ:
-Lần sau, em cứ tự nhiên, chị sẽ không mách anh
Thái nữa đâu. À, mà bài essay của em xong chưa?
Có cần chị sửa văn phạm và cho thêm chút ý không?
Thy cười theo với chị, trả lời:
-Gần xong. Em loay hoay với nó cả ngày đó, chị.
Lạy trời cái topic kế tiếp anh Thái đừng cho khó
để em còn rảnh mà viết thư cho con nhỏ Dao...
Chị Thảo chợt nhớ ra điều gì:
-Quên! Chị có một cành hoa súng cho em, hái ở hồ
Green Lake, chỗ chị đi picnic. Về nhà, không
thấy em, chị cắm trên bàn học của em đó.
Thy reo vui hỏi:
-Màu chi chị Thảo? Đẹp không? Đỏ phải không? Cám
ơn chị nhiều nha.
Nắm tay Thy kéo dậy, chị Thảo nói:
-Bảo đảm rất là dễ thương. Nhưng chiều tối rồi,
cô bé ơi, để dịp khác lại mơ mộng tiếp. Cả nhà
về, không thấy chị em mình lại túa nhau đi kiếm
thì mệt.
Cúi xuống rờ đầu Mino, chị tiếp:
-Còn mi cũng về luôn, Mino ạ.
Thy rất thích nhìn chị Thảo trong những lúc như
thế này. Chị dễ thương, chị dịu dàng, chị thùy
mị trong những cử chỉ cưng chiều, săn sóc. Thy
thỏ thẻ bên tai chị:
-Chị Thảo ơi, chị có biết là chị đẹp lắm không?
Và Thy vụt chạy sau khi buông một lời trêu cợt:
-Em phải giới thiệu cho chị một American
boyfriend rất là handsome mới được. Dẹp anh Huy
sang một bên!
Tiếng chị Thảo đuổi theo:
-Nói bậy không à. Méc me à nha!
Chiều xuống thật nhanh...Nắng vàng yếu ớt trải
nhẹ trên bãi cỏ...
*
"...Em SirGeorge với ngôi trường lá đổ
Đường Rockland vời vợi những hàng cây
Tan trường về, đôi má đỏ hây hây
Ngời mắt biếc chợt lòng anh xao xuyến..."
Thy ạ, mi có biết là tao đang vui lắm không?
Muốn viết cho mi thật dài, nhưng có lẽ đợi vài
tuần đã, tao bận quá đỗi, bình thường buổi sáng
tao học Pháp văn, buổi chiều tao học Keypunch,
buổi tối học thêm Anh văn, về nhà đừ quá là ngủ
luôn tới sáng, thứ bảy, chủ nhật là... hò hẹn
với chàng. Xin lỗi mi thật nhiều nha, bạn bè mà,
thông cảm giùm, vẫn thương nhớ mi vô cùng vô đỗi,
nhưng mi ở xa xôi quá đi.
Từ ngày gia đình tao dời chỗ ở, từ thành phố cũ
đến đây, một nơi quy tụ hầu hết người Việt trên
đất Canada, đời sống tao đổi thay theo, không
thèm tiếc thương quá khứ nữa, cô đơn và mất mát
quá, đã đến lúc ta cần phải nhìn thẳng vào tương
lai, cố hòa hợp với cuộc sống mới. Gặp chàng và
yêu chàng, thế đó, đã là một đổi thay lớn lao
chưa? Mi ơi, bên đây, cứ mỗi lần có bal famille
đó hả, ít nhứt vài tuần sau là có đám hỏi cử
hành và vài tuần sau nữa là được thiệp mời đi dự
đám cưới. Vui dễ sợ! Bọn con gái Việt Nam mới
sang, đó mi, phần đông ăn diện a la mode và có
nhiều cô xinh quá là xinh làm mấy chị học bên
này đã lâu bỗng dưng hoảng hốt, mấy chị lo ăn
học đâm ra “quê mùa” làm sao, mấy chị lại ỷ có
bằng cấp này nọ, mấy chị “ làm cao”, mà mộng của
mấy anh bên này muốn có một cô vợ hiền đảm đang,
chỉ ở nhà dạy dỗ con cái, có gì mấy anh nuôi, do
đó mấy cô bé mới qua đắt hàng quá đỗi.
Còn tao thì vài năm nữa, ông cụ kêu còn bé lắm,
mong là đừng có "ý đợi người tài cao", tội
nghiệp cho chàng. Chàng thi sĩ dễ sợ mi ơi,
SirGeorge là ngôi trường có nhiều cô bé refugees
rất dễ thương, Rockland là tên con đường nhà tao
ở. Gởi cho mi để ngâm nga cho vui.."
Dao ạ, cứ nhìn những nét chữ vẽ vời, kiểu cách
của mi là tao biết mi đang vui thật vui. Một đổi
thay cho hòa hợp với cuộc sống mới. Đâu chỉ
riêng tao, riêng mi mới nghĩ ra điều đó mà hàng
trăm hàng vạn những người Việt ly hương đã nhận
thức ra điều đó từ lâu. Phải tìm một lối đi, một
quan niệm sống thích hợp. Một năm sống để tiếc
thương, để hoài tưởng nghĩ cũng đã đủ, giờ phải
nghĩ đến chúng ta, đến con đường hiện tại mà
chính chúng ta đang đi trên đó, đến tương lai
trước mắt, đừng để phí phạm thêm nữa. Quê hương
yêu dấu ngày nào xin hãy ngủ yên trong quá khứ
sau lưng. Chưa phải lúc nghĩ đến " Ngày Về", bởi
vì đầu óc ta cứ ám ảnh mãi với ý tưởng là ta sẽ
về một ngày gần đây thì mọi việc sẽ buông xuôi,
làm việc chi cũng nghĩ là tạm thời, là lây lất
sống qua ngày, là ý chí đâm yếu hèn, là cuộc
sống không tương lai...
Chị Thảo vừa đi học về, ngang qua chỗ Thy đang
đứng, chị ghé mắt nhìn thoáng và hỏi:
-Thy hôm nay sao về sớm thế?
Nhìn thấy lá thư trên tay Thy, chị hỏi tiếp:
-Thư của ai đó? Có thư của chị không?
Thy đáp:
-Của nhỏ Dao, em vừa nhận được sáng nay.
-Có gì mới lạ không?
-Nhiều, nhưng việc trước tiên nhỏ đã thấy yêu
đời. Và thì thầm bên chị, Thy tiếp - anh Thái
hẳn buồn năm phút cho mối tình câm không chịu
nói của anh. Làm thơ tám chữ được, chắc là
“chàng” của con nhỏ Dao là Vietnamese chứ chẳng
phải Canadian. Yêu đương cũng khổ sở quá, phải
không chị Thảo? Nhiều khi em thấy anh Thái cũng
yếu đuối ghê nơi, nhắm nhỏ Dao từ khi nhỏ mới
học Đệ Tứ, em còn nhớ, ba năm cứ âm thầm để
trong bụng, rồi qua đến Mỹ cũng im, cứ chủ
trương "im lặng là vàng" mãi ai mà biết được? Có
nên cho anh Thái biết tin này không, chị?
Ba me có năm đứa con đều đang ở tuổi có quyền
bàn cãi về tương lai, thế nên nhiều vấn đề đã
được đem ra nhận định, thảo luận gay cấn trong
những bữa ăn hay những lúc đang xem Ti Vi, trong
đó nhiều lần cả nhà đã đề cập tới chuyện lứa đôi.
Ba nói:
-Ba không cản, yêu thương ai là ba me cưới hỏi,
với điều kiện là phải đàng hoàng, con nhà lễ
giáo, nề nếp.
Anh Thế hỏi:
-Mỹ cũng được hả, ba?
Ba hỏi lại:
-Đã sống ở đất Mỹ, không lẽ lại còn kỳ thị chủng
tộc? Với lại ai cũng là người, ba me có đến năm
đứa con biết sao kén chọn cho tụi bay khi mà lúc
học hành, lúc ra đời làm việc, đâu đâu cũng tiếp
xúc với bạn bè Mỹ. Chuyện yêu thương ai biết
trước được? Nếu gia đình cấm đoán, bắt phải quen
bạn Việt nhưng rồi cuối cùng lại thương Mỹ thì
cũng đành chịu chứ sao? Miễn sao tụi bay hiểu,
làm việc gì cũng nên suy nghĩ kỹ càng chín chắn,
chọn bạn mà chơi là được rồi.
Thy nhìn anh Thái cười trêu:
-Chắc là me có con dâu trưởng là Mỹ rồi me ơi.
Con thấy Shirley cứ quấn quýt bên anh Thái tối
ngày mỗi khi nhà mình đi nhà thờ, rồi Jackie,
bạn học anh ấy phone tới tấp làm con nghe điện
thoại bắt mệt. Mà nhỏ Susan cũng lại được nữa
chứ, Mỹ mà cũng chịu khó làm ăn ghê!
Anh Thái lườm Thy tức tối:
-Nhỏ biết gì mà nói?
Thy vẫn tiếp tục trêu đám anh em:
-Còn anh Thế, me vẫn thường nghe đấy, cứ dọa tán
gái Mỹ hoài. Nhưng dọa mà không có cô nào để ý,
thế mới đau khổ chứ! Và thằng Thanh nhà ta, mất
gốc là cái chắc, gì mà cứ đi học về là kêu “
Mom, I am very hungry”. Cứ hết girlfriend này
lại tới girlfriend khác. Nói tóm lại là me có
tới ba cô dâu Mỹ!
Anh Thế trả thù:
-Còn cô đen thùi lùi thì gặp Mỹ đen để me có rể
Mỹ luôn thể!
Thy la to:
-Me xem kìa, anh Thể ảnh nói con đen rồi lấy
chồng Mỹ đen kìa. Con không chịu đâu!
Chỉ có chị Thảo là ít nói, chẳng chọc ai, mà
cũng chẳng bị ai trêu lại. Me nói:
-Theo ý me, me vẫn mong có dâu rể là người Việt
hơn, vì dù sao cũng cùng màu da, tiếng nói, cùng
phong tục tập quán vẫn dễ hiểu nhau hơn.
Anh Thái trấn an me:
-Me đừng lo! Dâu trưởng của me là Việt Nam trăm
phần trăm!
Thy đồng ý với me, và cũng mong có chị dâu Việt,
Việt lấy Việt và Mỹ lấy Mỹ, dễ thông cảm với
nhau hơn, nhất là vấn đề ngôn ngữ. Tính Thy hay
hờn lẫy, hay nói bóng gió mát mẻ, lấy chồng Mỹ
“lỡ mình có giận hờn, nói bóng nói gió, làm sao
Mỹ hiểu được?”.
Bàn cãi hôm đó là lần đầu tiên gia đình nghĩ đến
một vấn đề rất ư quan trọng khi sống ở xứ ngoài...
-Thôi, chị em mình thay quần áo nhanh rồi xuống
bếp phụ mẹ. Còn chuyện đó dẹp sang một bên, dù
sao đó cũng là một tin vui, phải không?
Thy gật đầu tán thành và đi theo chị vào phòng.
Thy kể lể:
-Nghe nhỏ Dao bảo bên ấy vui lắm cơ, chị Thảo ơi.
Vài tuần lại có bal famille. Người Việt đông đảo
và sống vui lắm. Có điều đi tới đi lui hay đụng
phải tụi con cháu " cụ Hồ ", cái mệnh danh là "Người
Việt đoàn kết" thấy gai gai cái con mắt, phách
lối như ta đây là kẻ chiến thắng. Khổ nỗi là tụi
nó hay lợi dụng những ngày lễ, ngày Tết dụ dỗ
ông già bà cả cho xem phim cảnh Việt Nam làm gợi
nhớ quê nhà, tình đồng hương ruột thịt, rồi bác
bác con con làm cái nhóm trẻ " Người Việt quốc
gia chân chính" đôi lúc cũng hơi mệt.
Chị Thảo nói:
-Ở đây ít người Việt cũng hơi buồn, nhưng vậy mà
khỏe. Gặp Việt mà loại con cháu "Bác Hồ" lại ăn
ngủ không ngon, đã chạy trốn Cộng Sản qua xứ
người mà còn phải nghe cái giọng điệu xảo trá "nước
nhà nay đã độc lập, tự do, thống nhất" có nước
mà đào lỗ chui xuống đất sướng hơn.
Đang nói chợt chị ngạc nhiên nhìn Thy kêu lên:
-Ý! Hình như dạo này Thy mập thêm một tí nữa đó,
em.
Thy hét to:
-Trời ơi! Thy đang “diet” mà! Nghe chị nói mà em
muốn bủn rủn tay chân. Lạy Trời cho con ốm bớt
để thiên hạ còn thấy được cái eo của con chớ!
Chị Thảo cười:
-Chắc tại Thy ăn bánh ngọt nhiều quá.
Có tiếng me gọi từ nhà bếp vọng lên:
-Hai cô tiên đâu, xuống phụ me một tay coi. Ba
sắp về rồi.
Thy cười ròn tan:
-Tiên mà phải làm bếp!
Chị Thảo nhăn mặt:
-Chị đã nói mau mà em còn đùa!
Chiều nay nhà có món bún thịt nướng cho anh Thái,
vì anh than thèm, kêu "lâu lâu me cũng nên làm
sống lại những ngày xưa thân ái...qua những món
ăn thuần túy Việt Nam chứ".
Thy ra sau vườn hái một ít rau thơm, rau răm,
cải và xà lách...Ở Việt Nam thì chưa bao giờ có
cái cảnh Thy lom khom cắt rau của chính vườn nhà,
ấy vậy mà sang đến Mỹ, từ từ xin mỗi người quen
một ít giống mà gầy lên được một vườn rau nho
nhỏ, để vài hôm lại lui cui cắt một mớ đem ăn,
cắt hoài đến nỗi rau chẳng kịp lớn, vừa mới lu
lú là bị “làm thịt” liền. Về mùa lạnh, rau được
đem vào nhà và cưng ơi là cưng! Tụi Thy ngắm rau
mỗi ngày, thường xuyên đến nỗi ba phải kêu,
chúng mày cũng phải để tự nhiên cho nó lớn chứ,
dòm hoài lên sao nổi. Khách khứa đến nhà, ai
không có, me lại cho mỗi người một ít làm giống.
Theo gót chân Thy ra vườn, chống tay sau lưng,
Thanh đứng ngắm say sưa đám cà chua sai trái của
nó:
-Chị Thy coi, trái dữ chưa? Nghề em cũng cứng đó
chớ. Ê, mà hái một trái là phải đưa 25 cents đó,
nghen!
Thy lườm Thanh một cái dài, mắng:
-Sao mi con trai mà tiền tài thế?
Thanh làm tỉnh, cười nói lại:
-Ở xứ Mỹ mà chị. Tiền bạc sòng phẳng thôi. Công
em mua về, vun bón, chăm sóc, chừng có trái cho
chị hái là chị phải trả công chứ sao? Mà em nói
giỡn đó, tiền bạc gì ba cái cents lẻ tẻ, em có
lấy là lấy tiền chẵn thôi.
Thy cười:
-Nói nghe cũng được, mà xê ra cho người ta làm
việc, hôm nay tha cho cái đám cà chua của mày đó.
Khi hai chị em vào nhà, me la:
-Hái gì có mấy cọng rau mà lâu lắc vậy Thy?
Thanh nháy mắt, trêu:
-Chị ấy còn mắc mơ mộng mà. Cảnh nào mà chẳng
nên thơ đối với chị Thy.
Thy cãi:
-Xí, không phải là mi la cà làm rộn tao sao? Me
đừng tin nó, me ơi.
Me lại mắng:
-Chúng mày làm chi mà như chó với mèo vậy! Nói
qua nói lại suốt ngày!
Thy cười:
-Chị em kế kế nhau một tuổi, từ nhỏ đến lớn
không uýnh lộn nhau là may, thỉnh thoảng đấu
khẩu chọc phá một tí cho vui đó, me.
Thanh hỏi khi thấy me và chị bận rộn liền tay:
-Hôm nay ăn món gì vậy, me?
Chị Thảo trả lời:
-Bún thịt nướng, theo lời yêu cầu của anh Thái.
Thanh vờ đau khổ, giả bộ phân bì:
-Sao me chẳng cưng con, me chỉ cưng anh Thái
thôi hả. Con là con trai út của me mà.
Thy cười đùa:
-Nhưng anh Thái mới là trưởng nam của me kia,
phải không me? Mai sau, me để gia tài cho anh
Thái nhiều nhất hả, me? Ca dao có câu "mua cam
thì chọn lấy cam, lấy chồng thì chọn trưởng nam
cho giàu..." Trưởng nam được cha mẹ để của nhiều
nên mới giàu, chứ gì.
Thanh tiếp lời:
-Và ca dao cũng có câu "Trưởng nam nào có gì đâu.
Một trăm cái giỗ đổ đầu trưởng nam".
Mẹ cười hiền từ:
-Của đâu mà chia, các con phải tự lo lấy thân,
khi xưa, ba me có tiền, các con có nghèo đói thì
về ba me, ba me nuôi, cho một ít tiền, chứ sang
đây, chỉ với bầy con, với hai bàn tay trắng, sản
nghiệp để lại hết, ba me cũng nghèo, lấy gì cho.
Ráng chí thú học hành kiếm lấy một nghề bảo đảm
tương lai, ba me chỉ có tình thương, cố mà đùm
bọc lấy nhau, me nói các con hiểu chứ?
Mấy chị em gật đầu:
-Chúng con hiểu, me ạ.
Anh em Thy đều biết, đều hiểu, với ba với mẹ,
thứ hạnh phúc lớn nhất của con người không nằm
trong tiền bạc, nhà cao cửa rộng, mà chính là
được thấy đàn con khôn, ngoan ngoãn, chăm lo học
hành trong một gia đình êm ấm, tràn ngập yêu
thương, và đó là lý do tại sao ba me vẫn luôn
luôn yêu đời với nửa đời người, tóc đã hai màu,
với hai bàn tay trắng nơi xứ người. Tình thương
của ba me trải đều, bao phủ lấy đám con như
người huynh trưởng lãnh đạo, chỉ dẫn trong những
lúc bình thường, như vị cố vấn khi đám con gặp
điều khó khăn, như thiên thần vỗ về trong những
lúc buồn phiền, là bàn tay rộng mở thứ tha khi
con cái lỗi lầm, là ánh mắt bao la chỉ lối con
đi, là lửa hồng nung ý chí tranh đấu nơi con cái.
Thương ba, thương me, anh em Thy trả hiếu bằng
sự cố gắng học hành, trên thuận dưới hòa, tuy
thỉnh thoảng cũng trêu qua chọc lại, một chút
cho vui, để càng thấy thương nhau hơn. Thy lẩm
bẩm con thương cái tổ ấm này ghê nơi. Suốt buổi
cơm, Thy chẳng nói năng chi, cứ bâng khuâng từ ý
tưởng này qua ý tưởng khác, hết nhìn ba rồi lại
nhìn sang me, rồi anh Thái, chị Thảo, anh Thế,
thằng Thanh...Tâm hồn Thy ấm áp, con tim Thy reo
vui, mọi người thân yêu như gần, thật gần trong
tầm tay với của Thy.
Tiếng me nhắc nhở săn sóc:
-Ăn đi chứ, Thy! Nghĩ ngợi chi thế?
Thy giật mình, mỉm cười:
-Con không thấy đói, me ơi!
Anh Thế trêu:
-Chắc tại nếm quá nhiều nên no rồi chứ gì!
Đi học thôi, chứ ở nhà “bổn phận” của Thy là
“nếm” đồ ăn, dù me hay chị Thảo nấu cũng vậy, mà
khổ nỗi, ba me Thy, anh em Thy, mỗi người mỗi
lối thưởng thức mặn lạt, khô dẻo khác nhau nên
cứ nếm tới nếm lui với ý tưởng...cao cả là mong
muốn làm vừa lòng hết mọi người...nhiều bữa
Thy... no thật!
Anh Thái ngồi kế bên, bỏ thêm thức ăn vào bát
của Thy, nói:
-Ăn cho mau lớn, cô em.
Thy kêu lên như ngồi phải lửa:
-Ơ...ơ... Em đang "đai ét" mà, anh hại em không!
Anh ăn đi!
Anh Thái cười, nhắc:
-Ăn đi rồi ngày mai bắt đầu kiêng cữ, như mấy
lần có bánh ngọt, gà quay, bún bò, Thy vẫn ăn
tỉnh và sau đó tuyên bố: “Nào thì bây giờ ta
diet!” Nhớ không? Thêm bữa này nữa, không sao
đâu!
Thằng Thanh phê bình:
-Chị Thy đâu có mập, chỉ có hơi đẫy đà một chút
thôi.
Cả nhà cười to. Rồi Thanh thắc mắc:
-Người ta bảo mập không sợ lạnh mà sao mùa đông
vừa rồi, con nhớ chị Thy than lạnh quá trời. Sao
vậy, me?
Chợt thấy có gì bất ổn trong câu hỏi, Thanh ngập
ngừng, ghé sang tai Thy nói nhỏ:
-Xin lỗi, em không có ý nói chị mập. Ở trường,
bạn em nhiều con Mỹ còn đô dễ sợ, có đứa gấp đôi
em kìa. Mà có sao, thêm một tí thịt cho đẹp. Nét
đẹp bây giờ đâu có phải là nét đẹp đào tơ liễu
yếu như thuở xưa nữa.
Rồi nhìn chị Thảo, nó nói to:
-Gầy như chị Thảo ở xứ Mỹ này là lỗi thời rồi đó,
nghen. Mỹ nó mập thì cần gầy, chứ người Việt Nam
cần mập thêm một chút coi mới được.
Câu nói bất ngờ làm chị Thảo ngơ ngác. Mục tiêu
đã chuyển sang ta rồi sao? Những tiếng cười ròn
rã reo vui vang động khắp nhà...
*
Một mùa hè trên những cánh đồng tốt tươi của
vùng thung lũng Puyallup, Sumner. Không nghe
Thanh nhắc chi đến California, một chuyến nghỉ
hè nơi miền Nam ấm áp. Nó say sưa yêu đời hơn
lúc nào hết vì...cả ngày dãi nắng dầm sương nơi
"vườn dâu bãi mía". Hết đi hái strawberries,
raspberries lại sang blueberries, dưa leo, đôi
khi đậu bắp nữa, đêm về nằm ngủ mơ thấy hai tay
thoăn thoắt và cái thẻ được bấm lia lịa, càng
nhiều lỗ thì chiều về đếm bạc càng lâu lơn, đôi
khi thì thầm, thôi ráng thêm thùng nữa, thùng
nữa...mắt Thanh mờ mờ ảo ảo nhảy múa những chùm
berries mọng trái, hai tay tuốt lia tuốt lịa,
những trái dâu đỏ ối trên một luống dài.
Thy con gái yếu đuối, buổi sáng còn thi đua ai
về nhất, đến trưa mỏi mệt chỉ có nước ngồi bệt
xuống đất và lết tới, làm ít tiền hơn; nhiều bữa
hái ở trại Duris gặp cái mẹ cai già hắc ám thấy
Thy ngồi lết tưởng là ngồi chơi, la hái sót, hái
trái chín quá làm Thy rủa thầm cho đỡ tức “Thy
mà cua cái anh chàng UPS -sinh viên của
University of Puget Sound, trường tư, học phí
đắt và hách nhất ở Tacoma này-con chủ trại, việc
trước tiên là cho bà về hưu sớm”. Anh chàng Mỹ
con có đôi mắt xanh, màu xanh nước biển, đôi mắt
to tròn hay chớp chớp, hai gò má đỏ au au như
gấc chín, hay mặc áo thể thao có chữ UPS, vẫn
hay giúp Thy khiêng những “flat” dâu xem ra cảm
Thy nặng lắm, đã từng theo đến tận nhà và gọi
điện thoại mỗi chiều, mỗi tối làm Thy phải giả
bệnh gần chết để khỏi nghe chuyện. Cho điện
thoại để khi dâu chín thì kêu đi hái, ấy vậy mà
tên nớ lại dùng vào việc riêng tư!
Thằng Thanh hay chọc Thy, xúi:
-Chịu đi, chị Thy! Chị chỉ việc ngồi một chỗ bấm
lỗ, hái chi nắng nôi cho mệt. Còn em lên chức
cai, đi vòng vòng hét lại mấy thằng Mỹ con trả
thù chơi!
Thy nạt thằng nhỏ:
-Xí! Chuyên nói bậy hoài!
Và Thy nghĩ thầm: “Chị Thy mà có thì...phải
Vietnamese cơ”.
Đi hái trái cây tuy mệt nhưng vui, theo Thy, đó
cũng là cách để luyện ý chí, để thử sức chịu
đựng, nhiều người làm lớn bây giờ tới nước Mỹ
đều có quá khứ gần tương tự như thế này, huống
chi mình tỵ nạn mới qua, mà mộng của Thy thì rất
cao, thế nên nhiều khi me kêu ở nhà, Thy đã thấy
buồn. Còn Thanh, đi hái có một ít tiền, đồng ra
đồng vô, đem tiền đếm tối ngày! Anh Thái, anh
Thế làm việc ở một nhà hàng ăn, chị Thảo xếp
sách ở thư viện trong chương trình “Summer
jobs”, ba đi làm, me ở nhà lo cơm nước, chỉ có
Mino là nhàn cư thôi.
Buổi cơm chiều là cơ hội gặp gỡ duy nhất của cả
gia đình, là giây phút ồn ào, nhộn nhịp nhất của
ngày, là giây phút hạnh phúc, yêu thương biểu lộ
trong ánh mắt, trong tiếng cười, trong lối nói.
Ai cũng có chuyện để nói, để kể, để huyên thuyên,
từ chuyện đám dưa, chuyện nhà hàng, chuyện thư
viện đến những dự định, những mơ ước lẫn...cách
xài tiền, đề tài đang bàn luận lúc này là có nên
mua một căn nhà,... đôi khi anh chị em cũng
không quên chọc nhau một vài câu.
Thỉnh thoảng, thằng Thanh giả giọng Thy nũng nịu
với me:
-"Bận rộn quá cơ!"
Đi hái về là Thy ngủ vùi, quên cả thư từ làm cô
bạn bên phương trời Đông Bắc phải thắc mắc: “Thy
thương mến, sao lâu nay mi chẳng viết thư cho
tao? Ghê thật, tao nghi mi có chuyện gì vui vẻ
rồi quên mất tao rồi phải không? Đợi một lá thư
trả lời của mi mòn mỏi cả người, muốn dài cả cổ,
muốn còng cả lưng, sợ mi quên, tống thêm vài
hàng nhắc nhở cũng chẳng thấy tăm hơi. Cũng được
đi, nhưng ít ra mi phải thông báo rõ ràng cho
tao biết mi đang vui cái gì mới được chứ.
D'accord?...”
Cơm nước xong, mấy anh con trai rủ nhau đi
Sears, chị Thảo lui cui làm bánh, còn Thy vào
phòng mở nhạc nho nhỏ rồi nằm dài lên giường,
mắt nhắm nghiền -tay chân đã thấy mỏi nhiều,
đúng là một ngày lao động. Và Thy thiếp đi trong
âm thanh êm dịu, lâng lâng...Thy trở về trường
xưa, một chiều nhạt nắng, tâm hồn Thy bâng
khuâng, rạo rực, bước chân bỡ ngỡ, ngập ngừng,
lá me úa vàng rụng đầy lối đi, tà áo trắng ngày
nào bỏ quên trong quá khứ, đôi tay khép nép vụng
về. Trưng Vương của mùa thu, bài hát của dân
Trưng Vương..."Tim em chưa nghe rung qua một lần,
làn môi chưa hôn ai cho thật gần...Tình trần
mong manh như lá me xanh, ngơ ngác rơi nhanh...Thu
giăng heo may cho bóng cây lạnh đầy. Người cho
em nghe câu nhớ thương từng ngày. Những ngày đợi
chờ...Đợi người qua cơn mơ, trong mắt ngây thơ,
trong nắng vu vơ. Nhớ khói bay lạc vấn vương.
Trưng Vương hôm nay mưa vẫn giăng đầy trời. Công
viên năm xưa hoa vẫn rơi tuyệt vời. Bóng người
mịt mùng, từng hàng me run run trong gió lạnh
lùng, trong nắng ngại ngùng...Nắng vẫn vương nhẹ
gót chân. Trưng Vương vắng xa em dần. Mùa thu đã
qua một lần. Chợt nghe bâng khuâng lá rơi đầy
sân..."
Thy đã quên mất tên tác giả ca khúc này. Nhưng
Thy nhớ mãi bài hát. Trưng Vương vắng xa em dần,
em đã rời bỏ, em đã ra đi, một nghìn trùng xa
cách, một chia ly đã chẳng ngờ, ngày tháng cũ đã
qua, thôi xin quên lãng, thôi xin mong chờ. Em
xin làm kẻ đã đánh mất quê hương. Thức giấc
trong nuối tiếc, thẫn thờ, một giấc mơ thật dễ
thương nhưng cũng thật ngậm ngùi, đưa Thy về với
kỷ niệm, với khung cảnh quen thuộc đáng yêu,
đồng thời cũng đem đến cho Thy những chua xót,
nghẹn ngào...
*
Cuối mùa hè, anh em Thy hùn với ba me mua một
căn nhà trả góp, tạm “xin nhận nơi này làm quê
hương thứ hai”, người xưa vẫn nói “Có an cư mới
lạc nghiệp”. Anh Thái, anh Thế vào Đại Học
Washington ở Seattle, chị Thảo học ở College vì
không muốn đi xa, Thy và Thanh vẫn tiếp tục ở
Wilson High School. Bố mẹ là gốc rễ, căn nhà là
tổ ấm, con cái là bầy chim non bay khắp phương
trời, bố mẹ là cội nguồn, là đích điểm để thỉnh
thoảng đàn con tụ về. Một sức sống vươn lên,
tình thương vẫn tràn đầy và sợi dây ràng buộc
trong gia đình không bao giờ đứt... Ngày nào còn
có gia đình là còn bến thương yêu...
LINH VANG
|
|