| |
Hạnh phúc ở cuộc đời thì dễ quá đi
Thấy một áng mây bay...lòng đã mát dịu rồi , thấy một bông hoa cỏ dại màu vàng..đủ thấy quá đẹp... không có gì phiền ông trời, vì... "trời chợt mưa chợt nắng "....là thường !
Hạnh phúc lứa đôi...
Chắc như một cộng một : hai !
Trước hết kinh tế phải ổn định...
Thêm người đàn bà chỉ cần dịu dàng và biết chấp nhận...không có người đàn ông nào (dù tài giỏi đến đâu ) mà không vừa nể , vừa sợ, và vừa...phục !
Không cần phải "Chung Tình " mà chịu "Chung Tiền "
Ðể nhỡ ông chồng chả may ham vui...đen đỏ...có thua năm ba trăm nàng cứ nhỏ nhẹ mà rằng :
- Ðen bạc nhưng đỏ tình anh ạ ! âu yếm một tí thì tặng cho chàng thêm cái hôn ...hihi
Lỡ chàng có say sưa bị ông " Phú Lít" đem về...chờ nàng bên song cửa...nàng cứ nhỏ nhẹ mà rằng... anh ngủ ngon anh nhé , đợi sáng mai em sẽ "beo " anh ra...cho một đêm trong song cửa (không thấy mây bay )...tự biết sợ tới già (không dám uống rượu lái xe nữa )...!!!
Chuyện tốn kém đó nàng quên ngay (không bao giờ nhắc lại )
Con cái hơi khó một tí... nhưng nàng sẽ dùng tiền để mua đứt trái tim cuả chúng , khéo léo đến độ chúng không biết chúng bị mua...dĩ nhiên nàng phải có tiền , ở Mỹ làm giầu rất khó , nhưng kiếm sống đầy đủ nào khó khăn gì , chịu cực chịu khổ , chỉ muốn sao trên trời không lấy nổi...còn thiếu thứ gì trên đời muốn mà sợ không có được !!!
Ðứa này học giỏi , đứa kia học dở...nàng không bao giờ so sánh , lúc nào cũng tìm cách yêu thương đứa học dở hơn...
Cho đến một ngày dẫn con học giỏi đi lãnh thưởng học giỏi , người mẹ chờ đợi lâu quá than :
- Ðược lãnh thưởng quả là phiền !
Con học dở ôm lấy mẹ :
- Con không làm phiền mẹ đâu
Người mẹ lại càng thương và thương hại con học dở hơn
Nhiều gia đình tôi đã thấy , khi phải trả tiền học cho con , không đạt được điểm cao như cha mẹ mong muốn , thường nghe bà mẹ ca :
- Ta đi làm cực khổ nuôi mi ăn học , mà mi ham chơi... mi coi con chị mi kià học giỏi được học bổng...huhuhu.... đẻ ra mi làm gì...biết ngày xưa ta đẻ ra trái trứng , đem chiên cho rồi...hic hic...
Ối giời ơi... năn nỉ van xin má đừng kể công ... ai bảo....
Ðẻ ra có trách nhiệm và bổn phận đó....thưa má !!!
|
|