| |
Biển buổi sớm
yên tĩnh như thể chưa muốn vươn dậy để đón chào
ánh nắng mai rực rỡ đang trải một tấm lụa kim
tuyến khắp không gian mênh mông, soi chiếu xuống
tận bề sâu thăm thẳm của đáy nước. Thỉnh thoảng
mới có một gợn sóng nhỏ phả vào bờ nhưng không
gây được một âm thanh nào đáng kể. Sóng vỗ như
vỗ lấy lệ và biển hãy còn ngơi nghỉ.
Nhưng, trên bãi cát ướt keo sơn với biển cả chạy
dài từ góc trời này đến góc trời kia, bao nhiêu
sinh vật li ti đang múa nhảy, đang trườn tới,
đang nỗ lực chống lại sự cuốn hút của biển hoặc
đang tự thả trôi đời mình cho sự đẩy xô của sóng
nước vô tận.
Con ốc xoay mình theo cơn sóng nhỏ, lăn lóc và
cạ cái vỏ cứng của nó trên nền cát lạnh sắc. Sự
cọ xát này có vẻ như không gây tác động nào vào
linh hồn bé nhỏ của nó nhưng ít ra cũng nói lên
được ý nghĩa rằng cái vỏ ốc đủ cứng, đủ kín đáo
để vây bọc và che chở nó trong một thế giới
riêng biệt, an ổn và thầm lặng. Tuy nhiên, cũng
chính từ trong cái thế giới bưng bít kia, nó
lắng nghe được một nỗi niềm gì đó như là một sự
thúc bách, một sự mời gọi, một sự lôi cuốn đầy
khích lệ của những mới lạ từ thế giới bên ngoài.
Nó không thể chịu đựng nổi sự khép kín vĩnh viễn
của cặp vỏ dù rằng đó là cách duy nhất để tự vệ
và được an ổn. Nhưng cũng chính từ sự an ổn đó,
cảm giác trơ trọi trống vắng cũng cùng hiện hữu.
Vì thế, nó hé mở cặp vỏ: ánh sáng, nước và bụi
cát lùa vào. Đau rát, ê ẩm. Nó phải chống lại và
chịu đựng tất cả những thứ ấy để xông xáo tìm
hiểu thế giới bên ngoài và mặt khác, sự phóng
ngoại này cũng là cách để trốn chạy niềm cô đơn
man rợ tự bên trong. Đau khổ, đau khổ. Thế giới
bên ngoài chỉ tạo nên những đau khổ. Nó cảm nhận
được điều đó rất sớm, ngay tự phút đầu của chặng
đường tìm kiếm, nhưng nó vẫn hy vọng sẽ bắt gặp
được một cái gì khác hơn, mới lạ hơn, một cái gì
đó mà nó chưa hiểu. Cái đó sẽ mang lại cho nó
hạnh phúc, cái đó sẽ vĩnh viễn xóa lấp đi nỗi
buồn trơ trụi của nó. Nó tin như vậy và nó đi
tìm. Nó lên đường chạy theo tiếng gọi mơ hồ bí
ẩn kia. Nó vượt qua bao thử thách, bao khó khăn
và khốn khổ. Và cuối cùng, nó tìm thấy một con
ốc khác. Một con ốc đồng loại nhưng khác giới
tính. Hai con ốc cô đơn tìm thấy nhau. Bàng
hoàng, rung động. Chúng lập tức nghe được trong
nhau thứ ngôn ngữ của yêu thương và chúng quyện
lấy nhau, gắn bó với nhau trong khoảnh khắc phù
du nhưng đầy lạc thú, bỏ quên thế giới biến động
vây quanh. Biển, cát, ánh sáng lòa chói, không
là gì cả. Chỉ có hai tâm hồn, hai thể xác thể
nhập trong nhau trong một giao cảm tuyệt vời.
Nhưng sau cái khoảnh khắc cực kỳ thỏa mãn kia,
chúng bỗng nhận chân rằng sự nỗ lực hướng ngoại
của chúng để chạy trốn cô đơn chỉ làm tê buốt và
lạnh giá thêm nỗi hiu quạnh ngàn đời của chúng
mà thôi.
“Ngà ơi, có bao giờ em cảm nhận được điều đó
không?”
“Có. Đã có lần anh hỏi vì sao em buồn. Em chẳng
biết trả lời sao. Em chỉ thấy buồn, buồn kinh
khiếp lắm mà không hiểu gì cả. Em không muốn
nhìn nhận nó, không muốn tìm hiểu nó, không dám
đối diện với nó. Nó như là một khoảng không, hay
một vực thẳm sâu hút... Em chỉ biết có anh, tin
vào anh và trao hết thương yêu cho anh để mà xua
đuổi nó. Là nó đó, có lẽ. Em chẳng hiểu vì sao.”
“Là bởi chúng ta cố gắng đi tìm sự đồng nhất.
Chúng ta không muốn mãi mãi là một cá thể bị cô
lập. Nhưng chính cái khuynh hướng “đi tìm” đã là
một tiền đề đầy mâu thuẫn rồi. Anh đi tìm em có
nghĩa rằng anh đã và sẽ chẳng bao giờ là em cả;
cũng vậy, em đi tìm anh, em cũng chẳng bao giờ
là anh cả. Thì làm sao có sự đồng nhất! Cuối
cùng, anh vẫn là anh, em vẫn là em. Chúng ta chỉ
gượng gạo chấp nhận nhau để mà lãng quên nỗi cô
đơn của chúng ta mà thôi.”
“Anh đừng nói nữa.”
Chương ôm lấy Ngà. Nàng nép gọn vào lòng chàng
như muốn tìm một chỗ nương tựa. Chương hỏi nhỏ:
“Em sợ à?”
“Vâng, em sợ. Đừng nghĩ đến nó được không anh?”
Chương bật cười:
“Đừng nghĩ. Điều này chứng tỏ rằng em công nhận
có nó, phải không?”
“Em không biết... nhưng nếu chúng ta đào sâu về
nó... có ngày chúng ta sẽ chán nhau, phải không
anh? Em không muốn vậy. Em có thể chịu đựng được
một nỗi buồn vu vơ thỉnh thoảng mới xâm chiếm
lòng mình chứ không thể tưởng tượng nổi là sẽ có
một cuộc chia xa vĩnh viễn với những gì mình yêu
quí.“
“Yên tâm đi, anh chỉ thắc mắc, chỉ suy tư về nó.
Trên thực tế, anh vẫn là chồng em, vẫn yêu em mà.”
“Nhưng cần gì phải suy tư về nó, hở anh? Những
suy tư như vậy phỏng có ích lợi gì thêm cho tình
yêu, cho cuộc sống của chúng ta chứ?”
“Bởi anh hy vọng rằng khi chúng ta hiểu thấu
được bản chất của tình yêu, hiểu thấu về bộ mặt
thực của nỗi cô đơn trong ta, có lẽ từ đó chúng
ta sẽ có hạnh phúc hơn.”
“Vậy lâu nay anh không cảm thấy hạnh phúc khi
chung sống với em sao?”
“Anh không có ý nói vậy. Anh chỉ nghĩ là có một
thứ hạnh phúc to lớn và trọn vẹn hơn cái hạnh
phúc mà chúng ta đang hưởng.”
“Vậy thì anh hãy làm Thượng Đế đị”
Cả hai cùng cười. Rồi im lặng. Trời đổ mưa bên
ngoài. Lạnh.
Một chốc, Ngà bước xuống giường, sửa ngay lại
cái gối của nàng, không nhìn Chương, nàng nói:
“Trên thực tế, anh vẫn là con người.”
“Và anh vẫn là chồng em, vẫn yêu em như thuở ban
đầu.”
“Và cũng sắp đến giờ anh đi làm rồi đó.”
* * *
Chương mang dù bước ra xe. Trên đường đến sở,
Chương nhớ lại một ngày mưa như hôm nay cách đây
hai năm, chàng đã quen Ngà. Lúc đó, vì một cơn
mưa bất ngờ, hai người phải đứng nấp mưa dưới
một hàng hiên rộng của một khu phố. Quanh đó chỉ
toàn người Mỹ. Hai người Việt Nam nhìn thấy nhau,
câm lặng chẳng nói gì, nhưng hai tâm hồn bỗng
dưng gần lại với nhau, cảm thấy ấm áp, quen
thuộc và tự nhiên với nhau qua một tia nhìn và
một nụ cười mỉm. Ngà đẹp lắm, đẹp một cách
nghiêm trang và thầm kín. Thế giới trong chàng,
thế giới trong nàng, cùng mở ra một lúc, cùng
đón nhận và trao nhau một cách trọn vẹn mà hầu
như không cần một sự giải thích nào. Không phải
trước đây chàng chưa từng gặp một đối tượng khác.
Có, nhiều lắm. Nhưng chỉ là những thoáng bất
chợt, gượng gạo. Chàng cũng chưa hề có ý nghĩ
rằng sẽ lấy một cô gái nào đó làm vợ cho đến khi
gặp Ngà. Tự thâm tâm, Chương biết rằng không
phải chỉ vì Ngà đẹp mà chàng quyết định cưới
nàng. Nhưng chính vì từ nơi Ngà, từ nơi cái phút
đầu nàng mỉm cười chào chàng, Chương đã bắt gặp
được cái bóng dáng của sự toàn vẹn mà chàng tìm
kiếm bấy lâu. Và như thể Ngà là hiện thân của
một cái gì ở trong chàng mà chàng không sao nhìn
thấy rõ; hoặc của cái gì mà chàng đã đánh mất.
Chàng lao theo bóng dáng đó với trọn vẹn bản thể
của mình, chinh phục nó, chiếm hữu nó. Chàng đã
được tất cả mà không cần phải tìm hiểu, phân
tích hay suy tư gì về nó cả. Nhưng bây giờ,
chẳng biết sao chàng lại thấy muốn tìm hiểu,
muốn có một cái nhìn thấu đáo tận nguồn cội nỗi
khát vọng yêu thương trong chàng.
Có thật là có tình yêu không? Chương tự hỏi. Khi
người ta vẽ ra những điều kiện về tính chất (với
hiền thục, đoan trang, nhu mì... ) và về thể
chất (với đôi mắt phải như vậy, cái mũi phải như
vậy, đôi môi phải như vậy và dáng dấp phải thế
kia... ) trong một tiêu chuẩn khả dĩ đáp ứng
được sự đòi hỏi của sở thích, liệu rằng sự đòi
hỏi đó có khách quan không và đó có phải là tình
yêu chân thật và toàn vẹn hay không? Rõ ràng là
chàng đã tự phác họa sẵn một kiểu mẫu ở trong
chàng và khi Ngà xuất hiện một cách trùng hợp và
y khuôn với kiểu mẫu đó, chàng liền rung cảm đón
nhận và khao khát chiếm lấy. Như thế chàng đã
yêu chính mình và yêu cho mình, vì mình, yêu cái
bóng dáng của sự toàn vẹn mà mình ôm ấp. Nếu Ngà
không có sẵn trong chàng, nàng sẽ không bao giờ
làm rung động được nỗi khao khát chiếm hữu của
chàng. Nhưng cái bóng dáng đó đã được vẽ ra,
được thoát thai từ nỗi cô đơn của chàng. Chàng
nghĩ rằng khi tìm được nó, nỗi cô đơn sẽ tan
biến. Đến khi tìm được nó, chàng lại thấy rằng
bóng dáng vẫn là bóng dáng; sự hiện diện của một
bóng dáng bên ngoài mình chỉ tô đậm và xác nhận
thêm rằng chàng vẫn mãi mãi là một con ốc tự ly
cách mình với thế giới chung quanh mà thôi.
Thời gian gần đây, những suy tư đó ám ảnh Chương
liên tục trong nhiều ngày. Chàng vẫn chung sống
với Ngà, vẫn ăn chung ngủ chung, trò chuyện, đọc
sách, đi làm. Nhưng có một cái gì đó gượng gạo,
vô hồn len lỏi vào từng phút giây của cuộc sống.
Chàng thấy buồn cười cho những vở kịch mà mọi
người, kể cả chàng, đã và đang phải đóng một
cách mù lòa, an phận và lặng câm trong suốt cuộc
tình mâu thuẫn của họ.
Sau cuộc truy hoan, hai con ốc buồn bã rời nhau.
Không phải là cơn buồn nôn, chán chường và mệt
mỏi của thể xác sau khi trút hết sinh lực để đắm
say trong khoái cảm, mà là nỗi thất vọng trong
nỗ lực khỏa lấp cô đơn. Một con ốc tiếp tục
buông mình theo sóng nước và sỏi cát. Con còn
lại cố gắng lách mình, nương sóng trườn lên một
hốc đá, nơi đó nó tránh được sự vồ chụp của
những cơn sóng và cũng không còn nữa, những bụi
cát mù mịt làm đau rát cơ thể; nơi đó, nó mỉm
cười tự hỏi tại sao những con ốc khác không tìm
đến những hốc đá cao như nơi chốn nó tìm đến để
được thong dong, nhàn hạ.
Không thể chịu đựng nổi thái độ lạnh nhạt, dửng
dưng và sự trầm tư ngùn ngụt bất thường trong
nhiều ngày của Chương, một đêm nọ, Ngà hỏi chàng:
“Anh nói đi, sao mấy hôm nay anh thay đổi quá
vậy?”
Chương ngập ngừng một lúc:
“Anh thấy có một cái gì đó thật phi lý trong
tình yêu.”
“Tình yêu cũng cần có lý nữa sao?”
“Ở đời chẳng có gì mà chẳng có lý lẽ của nó.”
“Nhưng nếu cần phải viện dẫn lý lẽ một cách
tường tận thì anh và em đã không thể nào yêu
nhau, anh không thấy vậy sao?”
“Bởi vậy anh mới nói là có cái gì phi lý đó.”
“Để rồi đi đến đâu? Những suy tư rởm đời của anh
có giải quyết được cái gì chăng? Hàng tỉ người
trên thế giới, tự cổ chí kim, không thắc mắc, họ
đã yêu nhau, sống với nhau hết một đời.”
“Nếu phải y khuôn với mọi người thì... ”
“Tầm thường quá, phải không? Anh à, anh tưởng
rằng một con ốc nằm trên hốc đá cao thì khác với
những con ốc ở dưới nước cạn và sình lầy sao?
Vẫn chỉ là con ốc mà thôi. Chưa đập vỡ cái vỏ
thì con ốc muôn đời vẫn là con ốc. Nhìn lại thực
tế đi, anh là con người, phải không? Nếu anh cho
rằng cuộc sống chung này thất bại, rằng chẳng có
gì thực sự là tình yêu, em chấp nhận chia tay
theo ý anh. Nhưng trước khi quyết định, anh hãy
suy nghĩ đi, trong ba ngày hay trong một tuần
cũng được. Em chờ đợi câu trả lời của anh.”
Nói rồi, Ngà ôm chăn gối qua phòng khách ngủ
riêng. Chương nằm lại một mình trên giường.
Chàng thử tưởng tượng không có Ngà, chàng sẽ
sống thế nào. Sáng dậy ăn điểm tâm, đi làm, tối
về tắm, nấu ăn, ăn, đọc sách, rồi ngủ một đêm,
lại thức dậy tiếp tục một ngày khác. Những ngày
đó sẽ không có mái tóc Ngà buông dài qua bờ vai
nhỏ mà rộng dáng bao dung. Những ngày đó sẽ
không có cái nhìn sâu thẳm tình tứ từ đôi mắt
mang đầy ẩn ngữ của Ngà. Những ngày đó sẽ không
có đôi môi hồng nũng nịu thèm khát yêu đương. Sẽ
không có tất cả. Khi chưa tìm thấy cái toàn vẹn
thì bóng dáng của nó có vẻ như chính là nó. Bám
chặt lấy bóng dáng này vẫn thấy cô đơn, nhưng
buông bỏ nó thì niềm cô đơn cũng ác liệt không
kém. Cái cô đơn truyền kiếp kia cứ bám theo, bám
theo hoài, không sao khỏa lấp.
Trằn trọc mãi đến nửa đêm, cuối cùng, Chương
cũng ngủ được một giấc. Trong mơ, Chương thấy
Ngà nằm trong vòng tay kẻ khác và chàng điên
tiết.
Đến sáng, đồng hồ báo thức gọi chàng dậy, nhưng
chàng biết hôm nay là thứ bảy, nghỉ làm; chàng
nằm đó, nhìn bâng quơ ra cửa sổ. Trời hãy còn
mưa. Mưa suốt đêm rồi. Trời mưa gợi đầy kỷ niệm.
Chàng đưa tay qua bên cạnh, không thấy Ngà.
Chàng nằm im rất lâu trong tư thế của một con ốc
nhỏ bị kẹt lại trong hốc đá. Cảm thấy thiếu vắng
một cái gì.
Con ốc bỗng nhớ sóng, nhớ nước, nhớ những hạt
cát quất vào thịt da đau rát, nhớ cả con ốc khác
giới tính hôm nào.
Và con ốc lên đường, trở về biển cát.
Ngà bước vào phòng thay đồ. Chương nhìn ngắm
nàng. Ngà vẫn đẹp như thuở nào. Từ đường cong
của đôi môi cho đến đường cong của ngực nàng,
không chỗ nào mà không nói lên ý nghĩa sâu kín
và toàn vẹn của vũ trụ mênh mang muôn thưở. Nơi
đó, thật là vô ích và thừa thãi cho một tiếng
nói hay một ý niệm được cất lên.
Chương rời khỏi giường, đến ôm lấy thân thể nóng
bỏng của Ngà.
Hai con ốc im lặng quyện lấy nhau.
Và họ tiếp tục trò chơi tình yêu.
|
|