|
Cám
ơn em đã yêu anh
(Duyên Anh)
Những cuộc hội hảo về ô mai, tầm ruột, mứt me,
bánh đúc, thịt bò khô, xi nê, con trai và tình
yêu thường tổ chức tại tư thất của nữ hiệp Hoàng
Dung, người chưởng môn phái Nghịch Nữ. Phái này
quy tụ năm tay cao thủ từ hai đảo Đakao, Tân
Định và ba động Phú Nhuận, Hoà Hưng, Công Lý,
từng gây biết bao ngẩn ngơ, xao xuyến cho quý vị
giang hồ hiệp sĩ dừng gót lãng du trước cổng
trường mỗi trưa, bất kể mưa hay nắng. Vương Ngọc
Yến, Hân Ly, Triệu Minh đến rất đúng giờ. Họ
cưỡi xe đạp mini, tập trung công lực vào cặp dò
biểu diễn thuật khinh công lia liạ. Chỉ còn
thiếu Chu Chỉ Nhược. Tại sao Chu Chỉ Nhược tới
muộn ?
Nàng
phóng Honda ngược chiều bị cảnh sát thổi tu hít
biên phạt và nàng đang cười ruồi, gãi tai xin
thông cảm chăng ? Hay nàng gặp lũ bà môn tà đạo
Híppi lẽo đẽo bám sát, buông lời tán tỉnh theo
nhạc điệu Yéyé ? Hay nàng cạn bình xăng, túi hết
tiền đang dắt xế toát mồ hôi ? Nguy tai, thậm
nguy tai ! Nhưng chẳng ai nghĩ chuyện cứu nguy
Chu Chỉ Nhược. Bốn Nghịch Nữ nữ hiệp ngồi trên
chiếc ghế dưới gốc gây khế đầy trái chín vàng.
Chiều Xuân. Trời nắng gắt. Không một gơ.n mây
thơ thẩn. Trừ bọn lá me rơi rụng một cách vô
duyên tưởng chừng muốn khoe khoang màn chết
thiêu tập thể. Cái sân tráng xi măng bốc hơi
nóng. Hình dung Chu Chỉ Nhược mặt mũi phờ phạc,
tóc rối bời bời, miệng thở hồng hộc, chưởng môn
Hoàng Dung cười thích thú. Nàng cười chưa đủ đô
thì chuông reo ỏm tỏi. Lối bấm chuông điện tinh
quái này là dấu hiệu quang lâm của Chu Chỉ
Nhược. Con nhỏ đợi lâu không thấy ai mở cổng,
ngỡ rằng điện bị cúp nên bèn vận nội công đấ
cánh cổng sắt thình lình. Rồi la ơi ới:
-
Dung ơi, mở cổng tao mí !
Hoàng Dung nháy các bạn:
- Để
nó phơi nắng thêm chút nữa.
Chu
Chỉ Nhược cáu sườn, dơ chân đạp cổng. Phía trong
nhà, một trang hán tử đẩy cửa kính, nhô cái đầu
húi cua ra. Chàng biến dạng sau chiếc vẫy tay
hiệu lệnh của Hoàng Dung. Hán tử khép cửa, quay
lưng bước tới ghế xa lông, gieo thân xác lực sĩ
và ngồi thừ suy nghĩ. Bên ngoài, Chu Chỉ Nhược
réo tên từng nữ hiệp nguyền rủa. Cuối cùng, tính
một kế lạ Chu Chỉ Nhược ỏn ẻn:
-
Anh Đoàn Dự ơi ới ời !
Đôi
mắt hán tử sáng ngời. Và trái tim chàng mở đại
nhạc hội Hán tử đứng dậy.
-
Anh mong em cháy nắng hở, anh Đoàn Dự ?
Đoàn
Dự nghe câu trách móc của Chu Chỉ Nhược,hồn bay
lên mây. Chàng muốn đạp tung cửa kính, chạy thục
mạng ra mở cổng đón Chu Chỉ Nhược vào. Nhưng
chàng sợ những nụ cười chế giễu của bầy Nghịch
Nữ. Con Triệu Minh ưa gán ghép, con Hân Ly miệng
bi bô, con Vương Ngọc Yến bà cụ non, chắc chắn,
sẽ bắt chàng đỏ bừng mặt, nóng rát tai nếu chàng
uống thuốc liều.
-
Anh Đoàn Dự...
Chu
Chỉ Nhược đổi giọng:
-
Con trai gì tối thế ?
Hoàng Dung bấm bạn:
- Nó
dụ dỗ ông anh gà tồ của tao.
Hân
Ly nói:
- Nó
"xùy" anh mày đó.
Vương Ngọc Yến lắc đầu:
-
Sai. Nó tác động tâm lý.
Triệu Minh phát biểu:
- Nó
tuyên truyền... Hì hì, tao phản tuyên truyền phá
nó chơi. Và Triệu Minh giả giọng con trai:
-
Anh đáng yêu lắm, em gái ạ ! Em có mê cái đầu
húi móng lừa của anh không ?
Chu
Chỉ Nhược the thé :
-
Anh gọt tóc nhẵn thín em mới mê !
Nghịch Nữ cười bằng thích. Đoàn Dự tê tái cõi
lòng, chàng hết muốn mở cổng đón Chu Chỉ Nhược.
Đoàn Dự vác cái mặt vuông chữ điền chảy daì như
mặt ngưạ, lặng lẽ bước lên gác. Chàng bông nhông
xuống giường, mạnh đến nỗi đệm mút thông hơi
xuýt nứt. Đoàn Dự đưa cả mười đầu ngón tay hành
hạ mái tóc xì bo, mái tóc lý tưởng của một thanh
niên trong thời đại con trai kiểu tóc con gái,
mái tóc học đường tặng năm điểm hạnh kiểm mỗi
tháng và gia đình khen gọn gàng mát mẻ. Cái gì
học đường và gia đình khoái, con gái không
khoái. Có thật Chu Chỉ Nhược sẽ mê mái tóc thầy
chùa ?
Đoàn
Dự mím môi, lẩm bẩm : "Ông cóc cần con gái,
ông... về yêu hoa cúc". Đoàn Dự vươn tay kéo sợi
giây riđô. Nghĩ sao, chàng nhảy sát cửa sổ, hé
chút xíu riđô ngó xuống sân. Cánh cổng đã mở.
Chu Chỉ Nhược mệt nhoài dắt chiếc Honda vào. Con
bé dựng xe xong, đay nghiến bạn :
-
Chơi cái trò gì vậy ?
Hoàng Dung vênh váo :
-
Tại mày trễ hẹn.
Chu
Chỉ Nhược chỏ chiếc xe :
- Tự
nhiên nó chết máy. Xăng còn đầy bình. Ra ngõ gặp
Híppi đi xích lô máy nên xui cùng mạng. Dắt xe
mờ người không kiếm được chú thợ sửa.
Hoàng Dung xỏ ngọt :
-
Mày đành sóng đôi bưóc với xe tới đây ?
Chu
Chỉ Nhược gắt :
- Xì
trum ! Bảo anh Đoàn Dự sử xe dùm tao tí. Anh ấy
sửa xe tài số dzách. Anh ấy là thiên taì sửa xe
Honda.
Đoàn
Dự nghe rõ lời tâng bốc này. Chàng định té xỉu,
ngất ngầy. Xong chàng không thể té xỉu, không
nên té xỉu. Té xỉu vờ vĩnh hoá thành té xỉu.
Thật sự thì sẽ tiếc hùi hụI. Vì lỡ một dịp vàng
trổ tài sửa xe gắn máy làm vui lòng và làm lé
mắt Chu Chỉ Nhược. Làm vui lòng đủ rồi. Thôi,
bớt khoản làm lé mắt. Nhỡ Chu Chỉ Nhược lé mắt,
đôi mắt nàng sẽ bị kết tội mắt nọ toan đảo chính
mắt kia.
-
Anh ấy đâu ?
Chu
Chỉ Nhược hỏi Hoàng Dung. Nghịch nữ xí xọn Vương
Ngọc Yến nhanh nhẩu :
-
Vừa ngồi dưới gốc cây mận, anh ấy ôm bó hoa chờ
mày, toan mở cổng đón mày tặng hoa.
Hân
Ly thêu dệt tiếp:
-
Bọn tao... đuổi anh ấy chạy tơi bời. Ai bảo mày
cầu cứu anh ấy.
Chu
Chỉ Nhược cảm khoái:
-
Giá anh ấy tặng hoa, tao sẽ thích lắm.
Triệu Minh hất tóc:
-
Mày thích hoa gì ?
Chu
Chỉ Nhược đáp:
-
Hoa hòe...
Hoa
hòe à ? Tên một loài hoa lạ hoắc. Sao nàng chỉ
thích hoa hoè ? Đoàn Dự ghi nhớ: Hoa hoè, hoa
hoè, hoa hoè.
Chu
Chỉ Nhược dục:
-
Gọi anh Đoàn Dự sử xe gìum tao lẹ đi, Dung ? Mày
kiếm anh ấy trong lúc tao sửa soạn bài thuyết
trình.
Hoàng Dung nhún vai:
-
Anh ấy sẽ tháo tung cái xe của mày ra. Cuối
cùng, anh ấy mở tiệm lạc xoong.
Đoàn
Dự nghiến răng ken két. Nghịch nữ, mi sẽ biết
tay tao. Mi là em gái tao, mi đã không giúp đỡ
tao, không viện trợ tinh thần cho tao, không
đánh bóng xi ra đời tao. Thì thôi. Cớ chi mi nỡ
đâm lén tao ? Mi chọc kim rút thủng trái bong
bóng hy vọng của tao. Đoàn Dự hà hơi nóng trà
đấm. Mi ích kỷ hại nhân. Mi ngậm máu phun người.
Hừ, cái miệng mi luôn luôn xổ nho : "Kỷ sở bất
dục vật thi ư nhân". Tao sẽ hạ nhục mi trước mắt
kép của mi. Đoàn Dự sẽ còn rủa em gái chàng vô
tận nếu Chu Chỉ Nhược không bênh chàng :
-
Lần trước anh ấy đã sửa ngon lành. Anh ấy cừ hơn
thợ chính cống.
Đoàn
Dự khoan khoái. Chàng thơ thới hân hoan như khán
giả xem chiếu bóng trọn một xuất hát không bị
người ngồi cạnh phà thuốc lá vào mặt, không bị
người ngồi dưới nghếch chân lên đầu mình, bắt
mình thưởng thức mùi tít tất. Ôi chao, lời vàng
ngọc của Chu Chỉ Nhược cơ hồ trận mưa raò trong
cơn đại hạn. Cơ hồ trái dừa tươi trong sa mạc
cát bỏng. Chàng là đất. Đất đang thấm nước.
Chàng là kẻ lữ hành lạc lõng giữa sa mạc. Kẻ lữ
hành sắp chết khát đang nhấm nháp từng ngụm nước
dừa.
-
Mày xỏ anh ấy, mày ví anh ấy với tên thợ sửa xe
chính cống.
-
Thợ sửa xe tài tử.
-
Tài tử... Hùng Cường chăng ?
- Đồ
ngu ! Cái gì mang tính chất tài tử đều tốt đẹp.
-
Tài tử Đoàn Dự sang Ấn Độ đóng phim Hiệp sĩ thổi
kèn dụ rắn có đẹp không ?
-
Không biết, nhưng Đoàn Dự thợ sử xe Honda tài tử
chắc là đẹp.
-
Nhờ biểu diễn lắc lê mí lỵ lau chùi bu dzi chứ
gì ! Ơ, sao anh Đoàn Dự không đi đóng phim nhỉ ?
-
Anh ấy sẽ là tài tử trứ danh.
Đoàn
Dự, tài tử trong phim Hiệp sĩ thổi kèn dụ rắn,
thợ sửa xe Honda tài tử, tài tử trứ danh tương
lai của nền điện ảnh cóc nhái lô can, bị đánh
dạt vaò bão tố khen chê. May thay đời vẫn rực rỡ
sau bão tố. Bởi bão tố gồm nhiều câu khen của
Chu Chỉ Nhược. Cuộc hội thảo ngắn về Đoàn Dự
không nằm trong chương trình hội thảo chiều nay.
Nó bất chợt. Nó tình cờ. Ít khi lũ bạn của em
gái. Đoàn Dự nói về chàng mà chàng được nghe đầy
đủ chi tiết. Được nghe con gái nói về mình là
một niềm hãnh diện. Không có khói sao có lửa.
Suy diễn sâu rộng. Đoàn Dự khoái chí: "Không
được chú ý, nói tới làm gì" Tóm tắt cuộc hội
thảo tình cờ là một câu quyết nghị : Yêu cầu anh
Đoàn Dự sửa giùm nữ hiệp Chu Chỉ Nhược cái sế
Honda. Đoàn Dự hoan hỉ thi hành quyết nghị.
Cậu
mặc chiếc quần jean xanh ống bó. Cậu mặc chiếc
sơ mi ô vuông nhỏ, màu gạch cua dài tay. Cậu
mang đôi dày Bata trắng muốt. Nếu cậu không xách
cái hộp đồ nghề sửa xe, người ta sẽ tưởng cậu
sắt đi xinê, đi tắm, đi đến điểm hẹn hò. Giá cậu
đã có người yêu, sức mấy cậu cam đành đóng vai
tên thợ sử xe tài tử. Cậu đang trên đường tìm
người yêu. Như một người tập gỡ mìn đang tìm gỡ
trái mìn thứ nhất. Có thể, người gỡ mìn sẽ túm
cổ trái mìn đầu tay và trở thành kẻ gỡ mìn danh
tiếng. Có thể vừa sờ tay vô trái mìn đầu tay đã
chết tan xác. Tình yêu chỉ khác bom mìn một ly
ông lão. Là không chết tan xác. Nhưng nhiều hứa
hẹn chết vỡ sọ, chết gẫy chân, chết dập xương
nếu kẻ si tình ngốc dại chui đầu vào xe hơi hay
nằm dài trên đường xe lửa trong cơn tuyệt vọng.
Và hứa hẹn tràn trề một nỗi chết dai dẳng, chết
giống bộ xương cách trí, nếu thất tình, kẻ si
tình ngu dốt tập uống rượu, uống cà phê đen đặc
và tập hút thuốc lá. Có mỗi cái thú mà thi sĩ
Hàn Mặc Tử gọi là "thú đau thương" là hễ thất
bại trên bứơc đường tình yêu, ta nên tập viết
văn, làm thợ. Biết bao nhiêu kẻ bị ái tình bợp
tai, tát xiếc đã đi vào văn học sử nhờ biết
thưởng thức cái thú đau thương. Cậu Đoàn Dự đang
trên đường đi tìm tình yêu. Cậu không hiểu ngọn
ngành những cách chết hay những cách thoát tục
gây ra bởi tình yêu. Chẳng hạn,vì thất tình,
người ta bèn quên lãng tình yêu mà lao mình vô
lửa đạn và được suy tôn như những chiến sĩ, anh
hùng. Đôi khi có kẻ làm bận rộn nhân viên sở Cứu
Hỏa. Đôi khi, có kẻ làm giầu cho hãng chế thuốc
giết chuột. Vân vân... Đoàn Dự chỉ ao ước một
điều: Yêu để biết yêu. Cậu muốn yêu "tập sự".
Như luật sư tập sự, bác sĩ tập sự ! Biết yêu
rồi, câu sẽ yêu mở phòng mạch, yêu lập văn phòng
riêng. Như bác sĩ, luật sư vậy.
Cậu
Đoàn Dự xuất hiện giữa sân ngập nắng. Cậu chẳng
thèm hỏi han thân chủ của cậu xem cái Honda mắc
bệnh gì. Kệ, cóc cần chi hết trọi. Ta tháo tung
máy ra. Đi tìm tình yêu hẳn cũng giống đi tìm
bệnh của chiếc Honda cà là mèng. Cậu ve vuốt
chiếc xe Honda. Cám ơn em, Honda, Cám ơn em đã
chết máy. Nhờ em chết máy anh mới được suy tôn
là thợ, sửa xe tài tử. Cậu leo lên, ngồi trên
yên xe, đạp lia. Cái yên này nàng Chu Chỉ Nhược
đã ngồi. Hai cái poa nhê này nàng Chu Chỉ Nhược
đã nắm. Cậu sung sướng diễn lại công việc thường
của Chu Chỉ Nhược trên chiếc Honda. Một lát,
chừng đủ toát mồ hôi, cậu Đoàn Dự nhảy xuống.
Cậu bắt đầu sử dụng các kiểu khoá vặn ốc. Cậu
tháo bu dzi lau chùi. Đánh giấy nhám. Thử lửa.
Đạp máy. Đạp. Đạp. Đạp. Máy không chịu nổ. Cậu
đoán xăng ngộp. Cậu trổ tài. Anh gắng sửa xe,
anh chăm sửa xe, sửa sao cho máy nổ, cho xăng
hết ngộp, cho... em khen anh. Nắng chiều đang
rọi lưng cậu Đoàn Dự. Mặt trời đang nhìn cậu
cười hề hề. Cậu đâu rõ. Cậu hí hoáy chinh phục
tình yêu. Lúc ấy, buổi họp thảo của Nghịch nữ
khai mạc.
Thuyết trình viên, cô Chu Chỉ Nhược, hắng giọng
mào đấu:
-
Tao chưa hưởng nguồn vui riêng đâu nhé! Tao muốn
chung vui cùng chúng mày. Áng văn này bảo đảm
trinh nguyên.
Triệu Minh góp ý:
-
Tức là nguyên vẹn một làn hương.
Hân
Ly bĩu môi:
-
Nhất định còn nguyên vẹn một mùi hương nước
cống!
Thuyết trình viên Chu Chỉ Nhược xé phăng phong
bì thư. Cô lôi bức thư từa tựa anh đồ tể lôi con
vật đẩy nó vô lò sát sinh.
Cô
dở bức thư, đọc theo cung cách kiểu nhạo báng.
Cô liếm môi:
- Ư
a, ư a, Sà gòn le 13...
Vương Ngọc Yến dơ tay:
-
Tốp, tốp, Xì tốp. Sài gòn le. Ý nói Sàigòn le
lói bởi răng vàng. Nó mở trương mục tiết kiệm
vàng tây ở hàm răng rồI. Kép này chắc khá đông
răng vàng.
Hoàng Dung nói:
-
Kép độc đầu cơ vàng trong miệng. Hèn chi vàng
lên giá vùn vụt !
Chu
Chỉ Nhược dậm chân:
-
Trật tự. Nghe tao thuyết trình tiềp.
Cô
giao hẹn:
-
Cấm phát biểu ý kiến ngang xương.
Và
cô bình áng văn chương tán gái vô phúc của một
cậu naò đó vừa mới lăng xê cho cộ Đoàn Dự đã
tháo tung vaì bộ phận máy móc của chiếc Honda.
Cậu lắng tai hóng chuyện. Chuyện đáng đồng cơm
bát gạo quá trời. Nó sẽ giúp cậu rút tỉa kinh
nghiệm yêu đương. Đoàn Dự giả vờ tỉnh bơ. Muốn
em gái và bạn em gái mình coi mình như nơpa, cậu
vác búa khiện cái Honda chát chuá. Sau đó, cậu
mân mê con ốc và vặn ốc, tháo ốc. Tay đen thui
dầu mỡ. Cậu vô ý đưa tay quẹt mồ hôi trán, mồ
hôi má, mồ hôi mũi. Cậu hoá trang kép hề... đen
trắng một cách hết sức tự nhiên. Cậu giống Red
Skelton. Cậu giống Fernandel. Cậu không hay mình
đang là hề.
Chu
Chỉ Nhược mở máy:
SàiGòn le 13-4-1974
Thưa
em,
Tôi
tên là Nguyễn Văn Âu Dương, hỗn danh Âu Dương
công tử, vì tập tành hát nhạc ngoại quốc nên tôi
có thêm biệt danh Elvis Đậu. Tôi sắp thành lập
ban tam ca Ba Trái Ớt, chuyện trình bày những
bản nhạc cay đắng, mùi đời. Hiện đã có đờn,
trống, nam ca sĩ. Chỉ còn thiếu giọng nữ. Về thi
văn, tôi ở trong bút nhóm Tầu Vị Iểu (xin nhớ
Iểu và đánh vần i (i ngắn) êu hỏi iểu) cạnh
tranh kịch liệt với bút nhóm Xì Dầu. Bút hiệu
của tôi là Thương Sinh, ghép bốn tiếng Thương
Yêu Nữ Sinh mà ra. Làng báo, tước đây, có tên
Thương Sinh dùng nhầm bút hiệu của tôi. Tôi đã
cấm nó. Và nó phải giải nghệ. Lại thêm anh kép
cải lương Thương Sinh nữa. Tôi toan kiện anh
này. Tôi mới chính gốc Thương Sinh, đã được
trang báo Nai cấp Thẻ Xanh. Nai Vàng năm 1969.
Tôi đã đăng thơ và tùy bút trên các nhật báo,
tuần báo. Đôi lần, tôi gởi đoản thên tiểu thuyết
cho tạp chí Văn, Bách Khoa, Thời Tập, Tuổi Ngọc,
nhưng bị bọn bủ bút, thư ký toà soạn ghen tài,
dìm bài của tôi ! Tôi ngâm thơ khá hay. Thi sĩ
Phó Đục mời tôi đi ngâm thơ dạo ở các tiệm ăn,
tôi thẳng thắn từ chốI. Nếu tôi ngâm thơ ở tiệm
ăn, tôi sẽ đồng dạng với anh chành đeo cái thùng
bánh mốc, bầy từng bàn ăn rồi lùi ra cửa búng
tay ngâm thơ. T. T. Kh mà chúng ta thường gặp
tại quán ăn Ngọc Hương. Về hội họa, tôi ham về
tĩnh vật. Tôi khâm phục lối vẽ của nhà hoạ sĩ
đặc trách vẽ bìa tuần báo Phụ Nữ một thuở huy
hoàng, tráng lệ.
Thưa
em,
Sơ
sơ vài đường chắc em đã rõ một tâm hồn đầy ắp
nghệ thuật và tình cảm của tôi. Nói theo giáo sư
nọ trong cuốn Quốc Văn lớp sáu, tôi có "khuynh
hướng tình cảm trách nhiệm" ! Tôi không thể có
"khuynh hướng động vật" - vẫn theo giáo sư ấy -
dù thỉnh thoảng tôi viết truyện loài vật. Là một
thanh tuổi đời 19, cô đơn, thiếu tình mẫu tử,
tôi thường đi tìm một tình yêu cao cả lấp vào
cái khoảng trống vĩ đại của tuổi trẻ thời đại
chúng ta hôm nay, bây giờ. Do đó tôi mất công
đến các cổng trường con gái đặng kiếm một người
bạn mời gia nhập bộ tam ca Ba Trái Ớt và bút
nhóm Tàu Vị Iểu, tôi thấy em. Hồn tôi xao xuyến.
Trí tôi bồng bềnh. Em đẹp quá. Mắt em như dáng
thuyền soi nước. Tóc em bồng bềnh mây hải đảo.
Tôi muốn vì em chế liền một mạch 12 bản tình ca
thẩy cho đôi lạc đà Chế Linh và Giang Tử hát lên
nỗi lòng của tôi. Thoáng gặp em, tôi đã mua liền
thi phẩm Tiến tới hôn nhân đem về nghiền ngẫm,
ước ao. Không, cô em ơi, mãi mãicô em chỉ là bạn
tôi, chỉ là người em sầu mộng của muôn đời. Tình
đẹp là thứ tình đừng bao giờ em là vợ tôi ! Chao
ôi, tôi đã thức nhiều đêm viết hàng trăm lá thư
và đâu, lá thư số 103, trao tay em. Em đang tự
hỏi tôi là ai, Elvis Đâụ là ai. Thưa em, tôi là
một trong cái đám lúc nhúc con trai, mỗi trưa,
ghếch xế bên lề đường đối diện cổng trường em,
đợi em tan học như con trẻ đợi mẹ đi chợ về. Tôi
lẽo đẽo theo em ba tháng ròng rã, nhức đầu, sổ
mũi, hắt xì hơi theo em. Em là đường trần gian.
Tôi là kẻ bộ hành phiêu lãng. Đường trần gian
hứa hẹn dài vô tận nhưng kẻ bộ hành phiêu lãng
cũng hứa hẹn kiên nhẫn vô biên. Sẽ có lúc đường
trần gian bị đấp ụ tắc nghẽn và tôi dừng bước
phiêu lãng để cất cái động, đặt tên là Động Hoa
Tím, cùng em thơ văn xướng hoa, ca nhạc kim cổ
giao duyên. Mộng của tôi đó, cô em. Mộng có là
thực không nhỉ ? Tôi chờ câu trả lời của em đấy,
trăm sự nhờ em, Con cá nó sống vì nước. Tôi sống
vì em.
Tình
thân,
Elvis Đậu
T.B.
- Cái chí nguyện của tôi, tôi đã bày tọ Nếu em
là Lộng Ngọc, xin gửi thư hồi âm cho Tiêu Sử
Elvis Đậu về số nhà 313/13 đại lộ Hoàng Hôn,
SàiGòn III (ghi số 3 sau SàiGòn kẻo nhà giây
thép buồn lòng vất thư đi). Có thể èm thêm tấm
ảnh nhé! Trước ngày lịch sử trọng đại của đời
tôi là ngày tôi nhận được thư em, em hãy làm ơn
thắt băng đô màu tím trọn tuần lễ cho tôi biết
em đã mơ về Động Hoa Tím.
Chu
Chỉ Nhược ngừng lại giây lát rồi buông một tiếng
"Hết" não nề. Các hội thảo viên, suốt thời gian
nghe bài thuyết trình, hoàn toàn im lặng. Không
khí buổi thảo nghiêm trang ba chê. Cử tọa nghe
rõ tiếng con chim sâu tích tích trên cây mận,
tiếng lá me rơi và, dĩ nhiên, cả tiếng sửa xe
của Đoàn Dự. Chưa ai lên tiếng khen chê. Đoàn Dự
nghĩ thầm: "Thằng Elvis Đậu tài hoa quá, cầm kỳ
thi họa, nó lãnh đủ. Trong thiên hạ có bốn bồ
tài nghệ, một mình Elvis Đậu đã chiếm ba bồ ba
phần tư. Nó chừa riêng cho mình chút tài sửa xe
gắn máy chăng ? Đoàn Dự thở dài, than thân trách
phận. Làm thế nào để sáng tác nhạc, viết văn,
làm thơ, vẽ hát, ngâm thơ, và nhất là, biểu diễn
một kiểu thư tán gái, bay bướm, văn chương như
Elvis Đậu ? Mình khó lòng yêu Chu Chỉ Nhược.
Mình tầm thường. Mình thua Elvis Đậu xa". Thốt
nhiên, Chu Chỉ Nhược quát tháo:
-
Chúng mày ngủ à ?
Tiếng quát của Chu Chỉ Nhược khiến ý nghĩ giữa
sân ximăng bốc hơi nóng của Đoàn Dự bị cắt đứt.
Cậu hốt hoảng lo nhiệm vụ của cậu. Triệu Minh
đáp lễ cô Chu Chỉ Nhược:
-
Kép này cù không cười nên chúng tao buồn ngủ.
Hoàng Dung nói:
- Nó
có vẻ văn nghệ viễn mơ ghê nơi.
Hân
Ly chấn vấn:
-
Kép sao lục khá kỹ thơ tiền chiến. Ê, có vấp lỗi
chính tả nào không ?
Vương Ngọc Yến, cô nương ngáp dài:
- Từ
ngót năm nay, môn phái Nghịch Nữ của chúng ta đã
nhận được bốn trăm ba mươi bảy lá thư tình tất
cả và thư nào thư nấy đều hiến chúng ta những
trận cười nghiêng ngữa. Mỗi lá thư là một chìa
khoá mở kho cười. Riêng lá thư của Elvis Đậu,
chẳng những không cù nổi chúng ta mà còn không
đáng hội thảo Elvis Đậu khoe khoang nhí nhố. Nó
tán gaí bằng chiêu bài văn nghệ rẻ tiền. Vậy
phải cấy sinh tử phù vào mạch máu Elvis Đậu,
phải gây khốn đốn cho nó.
Ối
giời ơi, Vương Ngọc Yến cô nương bản lãnh sao mà
rùng rợn ! Cô nương hưởng thụ võ nghệ chân
truyền của Thiên Sơn Đồn Mụ chắc. Elvis đậu, kể
như đời mày tàn trọn khúc nhạc chơi vơi rồi.
Hoàng Dung khen bạn :
-
Hảo ý, hảo ý ! Thảo kế hoạch dụ con mồi vào bẫy
đi.
Vương Ngọc Yến cô nương búng tay tanh tách:
-
Hãy giả đò thỏa mãn những gì Elvis Đậu mong
muốn. Chu Chỉ Nhược lãnh nhiệm vụ thắt băng đô
màu tím. Hoàng Dung lãnh nhiệm vụ viết thư phúc
đáp. Nhớ hẹn kép đến đây, cho ngày giờ đàng
hoàng. Kép đến chúng mình tha hồ cười. Nếu nhờ
đạo diễn Hoàng Anh Tuấn đặt máy quay phim một
chỗ kín đáo, thu hình và thu cả tiếng nói trực
tiếp, nội khúc phim này đem chiếu, đạo diễn
Hoàng Anh Tuấn cũng thu hàng trăm triệu bạc.
Biết đâu, Elvis Đậu chả nổi danh tài tử xinê, ăn
đứt Tùng Lâm, Phi Thoàn.
Hân
Ly vỗ tay:
-
Diệu kế, diệu kế.
Đoàn
Dự bỗng choáng váng mặt mày. Đôi mắt cậu biến
thành trời sao, nhấp nháy. Trời sao in hình trên
mặt biển. Vậy là Đoàn Dự có bốn con mắt toàn sao
quả tạ. Cậu bị sao làm hoa con mắt, ngó bàn tay
tưởng con ốc khó vặn bèn đưa kìm kẹp mạnh da
thịt mình. Đoàn Dự kêu oái. Tiếng kêu hãi hùng
khiến Nghịch Nữ giật mình. Chu Chỉ Nhược hỏi :
-
Chi đó anh Đoàn Dự ?
Đoàn
Dự khơi khơi đáp:
-
Tìm ra bệnh của nó rồi ?
Chu
Chỉ Nhược mỉm cười:
-
Tưởng anh bị điện giật. Nó mắc bệnh gì ?
Đoàn
Dự lúng túng. Cậu cắn môi, thu hết can đảm đóng
vai ông Phỗn Phiệu :
- Bu
dzi... rỉ ?
Nghịch Nữ không hạch hỏi thêm. Đoàn Dự vội vàng
lắp các bộ phận máy móc đã tháo tung. Xong xuôi,
cậu ngồi kiểu nước lụt. Bần thần nghĩ tới con
mồi Elvis Đậu sẽ bị điện giật. Elvis Đậu, anh
ngu thí mồ, anh sắp vướng bẫy. Anh sẽ kêu be be
như con dê sa hố. Anh sẽ gầm gừ như con cọp mắc
lưới. Anh sẽ ủng ẳng như con chó dính tròn. Tôi
đây nè, Đoàn Dự đây nè, tôi nhiều lợi điểm gấp
mấy anh, tôi đủ thiên thời, địa lợi, nhân hào mà
tôi còn chưa dám nói yêu con lõi Chu Chỉ Nhược.
Anh là cái thớ gì ? Anh đáng kiếp. Nhưng tôi sẽ
cứu anh thoát khỏi sự đùa giỡn giết người củ bọn
Nghịch Nữ.
-
Liệu Elvis Đậu đủ gan mò mẫm đến đây không ?
- Nó
sẽ trồng cây si đã rễ phụ trước cổng nhà mày,
Hoàng Dung ạ !
-
Tao muốn xem dung nhan mùa đông của kép.
- Hy
vọng kép có khuôn mặt tài tử Ấn Độ Ganesh Sang.
-
Coi chừng ái tình ngựa về ngược !
-
Mày ám chỉ ai ?
-
Xí, ai đề phòng có đứa mê Elvis Đậu.
Đoàn
Dự đã hoàn thành công tác. Cậu định đạp máy tử.
Chợt nghe câu "có đứa mê Elvis ĐẬu, Đoàn Dự nôn
nao bao tử. Đứa nào sẽ ngựa về ngược, sẽ mê
Elvis Đậu ? Lạy giời, đứa ấy chớ là Chu Chỉ
Nhược. Elvis Đậu tài hoa nở đầy trên mười đầu
ngón tay, nó chinh phục Chu Chỉ Nhược dễ dàng.
Đoàn Dự có cớ để thù oán Elvis ĐẬu rồi vì mày,
Elvis Đậu ạ, vì mày ông sửa xe, bị phơi nắng, bị
kim cắn da thịt, bị nghe bọn bạn của em gái ông
bàn tán về mày.
-
Sức mấy tao mê cái thằng Elvis Đậu.
Chu
Chỉ Nhược xác định thái độ. Đoàn Dự khoan khoái.
Cậu đạp máy. Đạp. Đạp. Đạp. Cái đũng quần jean
muốn bung ra. Máy câm nín. Máy phản kháng. Máy
tranh đấu bạo động. Đoàn Dự giận điên người.Lúc
cần chứng tỏ tài năng sử xe thì xe không chịu
công tác mật thiết. Xe mất dậy, vô giáo dục. Xe
ưng hộ Elvis Đậu chăng ? May ghê, giữa cơn giận
dữ của Đoàn Dự buổi hộ thảo về Elvis Đậu đã chấm
dứt. Hiện giờ màn soài tượng chấm nước mắm đường
đang diễn ra. Đoàn Dự bắt ê răng. Elvis Đậu, mày
có giỏi đứng ngắm các em nhai soài tượng xoàn
xoạt mà vẫn bình tĩnh thổi kèn, dù mày thổi kèn
đám ma ? Đoàn Dự chả thèm nghe những chuyện tào
lao của Nghịch Nữ. Cậu tập trung toàn bộ tư
tưởng vào chiếc Honda.
Trời
đã bớt nắng. Cuộc hột thảo rời rã sang phần nốc
nước đá lạnh ừng ực rồi phần bài vỡ ngày mai,
phần thi lục cá nguyệt, phần chê thầy, khen
thầy... Đoàn Dự lại đạp máỵ Máy nổ. Đoàn Dự rú
ga. Khói xăng tỏa ngập một vùng. Cậu tắt máỵ Đạp
nữa. Nổ. Tắt. Đạp. Nổ. Rồi, công tác đã hoàn
tất. Đoàn Dự thu dọn đồ nghề bỏ vô cái hột sắt.
Cậu che nhìn Nghịch Nữ, nói trống không:
-
Xong.
Chu
Chỉ Nhược líu lo:
-
Đó, thấy chưa, anh ấy sửa xe tài tử mà.
Vương Ngọc Yến ỏn ẻn:
-
Anh Đoàn Dự mã quá !
Hoàng Dung khoe:
-
Anh ấy sửa đèn, sửa quạt, sửa tivi, tủ lạnh, máy
lạnh, máy giặt cũng khá ra phết.
Hân
Ly nói:
-
Vậy đỡ biết mấỵ Có gì hư tao phải kêu anh ấy mí
được.
Triệu Minh ngúng nguẩy:
-
Bộ, tao hết phận nhờ, hả ?
Đoàn
Dự hết khát. Cậu đang uống nước dừa mát rượi.
Cậu không thấy mặt trời đâu. Trời mây xanh và
đầu tơ vàng giăng mắc. Chu Chỉ Nhược bước tới
gần, cô nhìn Đoàn Dự. Cô nhịn cười. Cô khẽ nói:
-
Cám ơn anh đã sửa xe giúp em.
Đoàn
Dự run run. Cậu ngỡ bị trúng gió. Cậu ngỡ trời
đã vaò Đông tuy SàiGòn thiếu mùa Đông. Cậu xách
cái hộp đồ nghề, ngập ngừng giây lát. Rồi hỏi:
- Có
thật cô mê mái tóc nhẵn thín của thầy chùa không
?
Chu
Chỉ Nhược nhịn cười ở cấp bốn cấp năm. Cô đúng
là môn đệ chân truyền của Thiên Sơn Đồn Mụ, của
Mai Siêu Phong. Cô làm vẻ cảm động, gật đầu :
- Dạ
em mê cái đầu tài tử Yul Bryner !
Đoàn
Dự quay mặt ngó bầy Nghịch Nữ. Họ cười rống.
Đoàn Dự tưởng họ cười câu chuyện nhỏ to giữa
chàng và Chu Chỉ Nhược. Chàng đâu biết họ cười
vì khuôn mặt dính dầu đen thui của chàng, Đoàn
Dự hãnh diện lỉnh vào nhà cậu đã chiến thắng
tình địch không chân dung là Elvis Đậu. |