Trong truyện cổ, người ta có kể
chuyện một ông phú hộ và bốn người con trai.
Khi bốn người con này lớn lên lập gia đình,
ông phú hộ này đem một phần gia tài chia cho
bốn người con, phần còn lại vợ chồng ông giữ
để dưỡng già. Mấy năm sau khi vợ ông qua đời,
mấy người con sợ rằng ông sẽ tìm vợ mới, lúc
có con, gia tài này phải chia cho những đứa
con khác. Chúng bàn với nhau thuyết phục cha,
về ở với mình, săn sóc cha thật chu đáo, sung
sướng để ông không cảm thấy cô đơn, khỏi cần
phải tục huyền. Ðược ít lâu, chúng thuyết phục
ông phú hộ chia hết tài sản cho chúng. Bùi tai
và thấy không cần giữ riêng cho mình một tài
khoản nào, ông đồng ý đem gia tài chia hết cho
bốn đứa con.
Sau đó ông đến ở với đứa con
thứ nhất, nhưng đứa con này nghe vợ, chỉ được
ít hôm, bảo ông đến ở nhà đứa em kế. Cứ như
thế, không ở được với đứa con nào. Không một
đồng xu dính túi, người cha bị bỏ rơi, phải đi
khất thực từng nhà. Bấy giờ cây gậy cũng còn
có ích hơn là những đứa con. Cây gậy đó có thể
giúp ông già xua đuổi những con chó, dò dẫm
trên đường, tránh những vũng nước và giúp ông
những lúc yếu chân sắp ngã.
Câu chuyện này sao giống câu
chuyện của một bà mẹ ở Quận Cam. Sau Tháng Tư
1975, hai vợ chồng đem một đàn con vượt biển
sang Mỹ. Trong nhiều năm, ông bà vừa nuôi con
khôn lớn, ăn học thành tài, dựng vợ gả chồng
cho con, vừa tậu được một căn nhà khang trang
trong vùng Bolsa. Sau khi người chồng qua đời
ít lâu, bà vợ được con cái thuyết phục nên bán
ngôi nhà đi, chia đều cho các con rồi về ở với
con cháu cho đỡ cô đơn. Bà nghe theo, và cũng
lần lượt ở với nhiều đứa con, chịu cảnh bạc
đãi và cuối cùng bà quyết định phải rời khỏi
nhà những đứa con ấy. May thay, trên đất Mỹ,
bà già cô đơn này còn có chỗ nương tựa, đó là
một món trợ cấp nhỏ và ngôi nhà “housing” mà
chính phủ đã đành cho bà. Nếu ở một xứ sở khác,
chắc bà cũng cần đến một cây gậy.
Những đứa con mua nhà mới có
thể đã không tính đến một chỗ cho cha mẹ già
khi xế bóng, nhưng tôi biết nhiều bậc cha mẹ
khi luống tuổi, con cái lập gia đình đi xa cả
rồi, mà vẫn giữ cái nhà cũ nhiều phòng, với ý
nghĩ dành cho con lúc trở về thăm viếng. Tôi
có một người bạn được con trai bảo lãnh sang
Mỹ, nhưng chỉ ít lâu sau cô con dâu muốn chồng
bán căn nhà đang ở và đi mua lại một cái nhà
nhỏ hơn, lấy lý do để tiết kiệm cũng là lý do
để cha mẹ chồng phải dọn ra.
Cha mẹ đối với con lúc nào cũng
hết lòng. Mẹ có thể lăn vào lửa để cứu con,
cha có thể đổ mồ hôi nhọc nhằn để đứa con có
được một nụ cười hạnh phúc, nhưng những đứa
con, khi đã có gia đình riêng của mình, không
giữ được sự chăm sóc, lo lắng cho đời sống của
cha mẹ. Người mẹ nào cũng mỗi đêm kéo chăn đắp
cho con, sờ trán con, hạnh phúc theo từng nụ
cười của con, nhưng bây giờ con ở xa, thời giờ
dùng để gọi về thăm mẹ đôi khi cũng hiếm hoi.
Ông
Chu Dung Cơ nói về mối liên hệ giữa cha mẹ già
và con cái:
“Cha mẹ thương con là vô hạn,
con thương cha mẹ là có hạn.
Con bệnh cha mẹ buồn lo. Cha
mẹ bệnh con đến nhòm một cái, hỏi vài câu thấy
là đủ.
Con tiêu tiền của cha mẹ
thoải mái, cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ
chút nào.
Nhà của cha mẹ là của con. Nhà
của con không phải là nhà cha mẹ.
Ốm đau
trông cậy vào ai? Nếu ốm đau dai dẳng có đứa
con hiếu nào ở bên giường đâu (cứu bệnh sàng
tiền vô hiếu tử)”.
Và lời
khuyên đối với các bậc cha mẹ là: “Khác nhau
là như vậy! Người hiểu đời coi việc lo cho con
là nghĩa vụ, là niềm vui không mong báo đáp.
Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.”
Cũng có
nhiều con cái nuôi cha mẹ. Luận Ngữ chép, Tử
Du hỏi về đạo hiếu. Khổng Tử đáp: “Ngày nay
người ta cho nuôi cha mẹ là hiếu, nhưng đến
chó ngựa kia, người ta cũng nuôi, nếu nuôi mà
không kính hiếu cha mẹ thì có khác chi!”
Người già
không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi
thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn, con cái có thể
cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm
nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc
về già.
Người thợ
hớt tóc cho tôi biết về con cái của ông, cả
hai đứa con đều có nhà riêng, cùng ở trong
quận Cam, nhưng không mấy khi chúng điện thoại
hỏi thăm ông. Tháng trước, ông bệnh, nằm nhà
một tuần lễ mà cũng chẳng đứa con nào ghé qua
thăm. Ông nói thêm: “Chỉ trừ lúc nào chúng cần
nhờ đến ông việc gì đó”, và buồn bã kết luận:
“Ở Mỹ này, có chín đứa con, cha mẹ già bệnh
cũng phải vào nursing home thôi!”
Tuy vậy,
nursing home ở Âu Mỹ, mang tiếng là văn minh,
hiện đại nhưng liệu rằng đây có phải là nơi
yên ổn cho những ngày cuối cùng của tuổi già
không? Tại các viện dưỡng lão trên đất Mỹ mỗi
năm có hàng chục nghìn trường hợp khiếu nại vì
cách đối xử của nhân viên như bỏ bê, đánh đập,
đại tiểu tiện, ói mửa mà không dọn dẹp, không
cho uống nước, hiếp dâm, sờ mó, tệ hại nhất là
đối với những bệnh nhân Alzheimer. Năm ngoái,
phúc trình của Bộ Y Tế Minnesota cho ta thấy
chỉ trong vòng 5 tháng đã có 15 trường hợp
bệnh nhân mất trí nhớ bị hành hạ, trong đó có
những vụ như bị chọc ghẹo liên tục, bị nhổ
nước bọt vào miệng, bị bóp ngực hay hạ bộ.
Phải chăng nhà dưỡng lão, chặng cuối đời của
người già là chốn địa ngục có thật trên trần
gian như thế!
Vậy thì con
cái có hiếu tâm, xin cầu nguyện cho các đấng
sinh thành sớm ra đi trước khi họ trở thành
những người mất trí lú lẫn, nằm suốt ngày một
chỗ, tiêu tiểu không kiểm soát được. Thấy cha
mẹ lớn tuổi mà còn minh mẫn, mạnh khỏe nên
mừng, mà thấy cha mẹ ra đi nhẹ nhàng, trước
khi phải chịu những cảnh đau lòng của tuổi già
lại càng mừng hơn.
Tuy vậy, rất nhiều gia đình
người Việt trên xứ người có được niềm an ủi là
họ có những đứa con Việt Nam, nhất là những
đứa con của một gia đình nghèo khó, lớn lên
trong chiến tranh và thông cảm được nỗi thiệt
thòi bất hạnh của cha mẹ.