| |
Dũng mở
cửa bước vào nhà miệng kêu ỏm tỏi:
- Chị Diệu
ơi! chị Diệu, nhà tối u vậy nè... sao không bật
đèn lên cho sáng?
Vừa nói
Dũng đưa tay bật cái nút điện bên cạnh. Đèn phựt
sáng. Dũng liếc mắt nhìn căn phòng nơi cuối hành
lang. Dũng tằng hắng kêu chị một lần nữa, nhưng
bốn bề im ỉm. Dũng đến bên cạnh bàn lật tờ tạp
chí ngồi đọc chờ chị về. Dũng đọc sách mà hồn để
tận đâu đâu, thỉnh thoảng Dũng ngước nhìn vào
phòng bên cạnh. Dũng linh cảm có người đang ở
trong phòng đó, nhưng Dũng lờ đi... Dũng đọc
khoảng 5 trang sách thì có tiếng mở cửa. Chị
Diệu đi đâu về, thấy Dũng ngồi lù lù vội kêu lên:
- Ủa Dũng,
đến khi nào vậy?
Dũng hỏi
ngược lại:
- Chị đi
đâu mà giờ này mới về?
Chị Diệu
đổ quạu:
- Thì đi
chơi về chớ đi đâu... ? Bày đặt tra gạn, em đến
sao không gọi phôn trước!
- Em có
chìa khóa nhà cần gì phôn trước?
- Chị thấy
hơi lạ đó nghe Dũng, dạo này em đến... thăm chị
thường xuyên!
- Người em
có... «hiếu» mà chị!
- Mày làm
tao cảm động quá! «Hiếu» được bao lâu?
- Tùy nơi
chị thôi...
Nói xong
Dũng lại liếc mắt vào phòng bên cạnh. Chị Diệu
đến bên salon hạ thấp giọng:
- Chớ
không phải...
Chị bỏ
ngang câu nói, khi nhìn thấy Dũng nhe răng cười.
Rõ ràng nụ cười thằng em chị giống «lão thái sư»
trong phim Tàu dễ sợ! Dũng kéo ghế ngồi đối diện
với chị hỏi nhỏ:
- Hình như
có ai ở trong nhà phải không chị?
- Ai biết
đâu!
- Em muốn
về lại đây ở với chị, cho có chị có em...
Chị Diệu
nghe Dũng nói về ở chung, chị đưa hai tay lên
trời, lắc qua lắc lại như đuổi ruồi:
- Thôi
thôi... thỉnh thoảng mày về đây thăm tao được
rồi em ạ!
- Thì em
cũng đóng góp «sở hụi» với chị, bộ Ở «chùa» đâu
mà chị không chịu?
- Bây giờ
em có trả bao nhiêu nhất định cũng không được?
Dũng nói
giọng buồn buồn:
- Bây giờ
chị có người đóng góp rồi phải không?
- Em biết
rồi ma...
Dũng không
nói gì, mặt hầm hầm đứng lên chào chị Diệu ra về.
Chị Diệu làm thinh, không lộ một cử chỉ gì khó
chịu với Dũng hết. Dũng về. Chị ra coi lại cửa,
khóa thêm một lần nữa rồi mới quay vô. Khi đi
ngang qua phòng bên cạnh, chị liếc nhìn một cái,
rồi đi thẳng vào phòng tắm. Chị vặn nước chảy xè
xè, chị cởi hết áo quần nhảy vào bồn tắm, nước
âm ấm chị cảm thấy mát mẻ thật dễ chịu. Chị nghĩ
đến Dũng chị bỗng bật cười. Gần tháng nay Dũng
hay đến thăm chị luôn, Dũng đến chị thấy vui vui.
Chị nhớ lại khi xưa, ba chị em ở chung trong căn
nhà này, lúc nào cũng ồn ào tiếng nói của Ngân
và Dũng, chỉ chờ đêm xuống mới yên tĩnh thôi.
Bây giờ chỉ còn mình chị, ban ngày chị muốn ồn
ào như xưa cũng không được. Muốn ồn ào thì phải
tạo điều kiện, để có dịp ba chị em ngồi lại. Nếu
không hai đứa viện lý do này, lý do nọ cuối tuần
bận việc, riết rồi chị cũng chán kêu gọi nữa.
Dũng dễ
thương, tính nghệ sĩ giống mẹ, chị thấy em mình
đẹp trai, có nét sang như mấy đứa con trai trình
diễn thời trang trên tivi, hay trên mấy tạp chí.
Dũng lại biết đàn guitare nữa, cái thằng hào hoa
phóng khoáng, đúng là nghệ sĩ... Chị thì giống
cha, giống ông nông dân quê mùa, nhưng thẳng
thắn và cương quyết. Chị không biết ca hát. Còn
em gái chị là Ngân biết đàn, biết hát hay đến mê
ly. Con gái gì mà có máu nghệ sĩ như con trai, ở
chung một nhà với hai người nghệ sĩ, tối ngày cứ
nghe mấy nốt nhạc hoài, mà chị chẳng bao giờ hát
được lấy một câu. Chị hơn Dũng 4 tuổi, còn Dũng
hơn Ngân 2 tuổi. Dũng học đàn guitare, Ngân học
đàn piano. Hai đứa được học ở «conservatoire» ra
đàng hoàng, nên nhạc lý rất vững. Mỗi lần Dũng
đệm cho Ngân hát, Ngân bất bình là đem cái nốt
nhạc ở trường ra lý sự, vì Ngân biết anh yếu
nhạc lý. Có lần Dũng thề độc sẽ không bao giờ
đệm cho Ngân hát nữa. Thế mà qua tuần sau ngày
sinh nhật chị Diệu. Dũng quên bẳng lời thề, cầm
đàn đệm cho Ngân ca mệt nghỉ. Ngân ca mà miệng
tủm tỉm liếc chị Diệu hoài. Ngân ưa lý sự với
anh, nên Dũng bực mình dọn ra ở riêng. Sau này
Ngân có chồng rồi đi theo chồng, ở cách chị 500
cây số.
Dũng làm
lương tháng nào bay tháng đó, có khi vay tiền
chị. Chị Diệu hỏi thì Dũng bảo mua ba thứ lỉnh
kỉnh âm nhạc loại «xịn», nên mới hết tiền. Không
bao giờ Dũng hỏi mượn tiền Ngân, Dũng sợ em cho
mượn tiền, rồi cằn nhằn lẩm bẫm như... ma, chỉ
có ma mới rên rỉ như rứa, Dũng nói với chị Diệu
như thế. Dũng 38 tuổi rồi không chịu lấy vợ, mà
bồ bịch lung tung. Chị Diệu rầy la thì Dũng nói,
gặp đúng người yêu, thì mới hết lung tung! Chị
hết hỏi.
Chị Diệu
nhắm mắt nằm im, ngâm mình trong bồn nước mơ
màng...
Chị nhớ
lại từ năm nảo năm nao... một buổi trưa tháng
chín, Dũng dẫn về nhà một ông tây nhạc sĩ. Dũng
giới thiệu là thầy dạy nhạc cho Dũng. Chị Diệu
nhìn ông nhạc sĩ, tóc tai thật là gớm ghiếc. Tóc
gì mà để dài như con gái, râu ria thì rậm rịt,
có điều che hết một nửa khuôn mặt. Tay thì lông
lá mọc như... khỉ. Hết chỗ mọc lại mọc ngay trên
cánh tay, gây người ta y như cảm giác nhột nhạt.
Áo quần lếch thếch rộng thùng thình, cái đáy
quần có điều như gần tụt xuống tới đầu gối. Dũng
đưa thầy về nhà mà không nói cho chị biết, để
chị sửa soạn nhà cửa cho ngăn nắp dễ coi một tí.
Đang lúng túng thì Dũng nhờ chị lấy dùm chai
nước suối, và nhờ chị làm cơm đãi khách. Chị
cười mà miệng méo xệch một bên, đi xuống bếp rủa
thầm thằng em nghệ sĩ. Có nghệ sĩ thì cũng vừa
vừa thôi chớ, ở xứ văn minh mà nó chả biết khỉ
gì, ngang xương dẫn bạn về nhà, rồi bảo chị làm
cơm. Làm cơm mà làm «răng» đây? Làm em, nó ỷ là
con trai, chơi giọng cha sai bảo chị... hách hỉ!
Đang lúc đó thì Ngân đi làm về. Ngân chào anh,
chào ông bạn của anh rồi đi thẳng một hơi vô
phòng.
Hai chị em
làm cơm đãi khách. Ngân cằn nhằn chị, nhưng thấy
Dũng đi xuống bếp không dám nói. Dũng thấy Ngân
im lặng, Dũng nhìn ông thầy đang ngồi trên phòng
khách, rồi hỏi nhỏ Ngân:
- Ông
Paul, em thấy đẹp trai không?
Ngân cầm
củ hành trong tay vừa lột võ vừa nói:
- Bạn anh
đó hả? lượm được ở đâu vậy?
- Con nhỏ
này hỗn!
- Người gì
thấy mà ghê...
- Gì mà
ghê! Người ta nghệ sĩ lắm đó!
- Hổng dám
nghệ sĩ đâu!
Nghe em
chê, Dũng chưng hững bỏ lên phòng khách. Ngân
đang cắt hành, quay qua hỏi chị Diệu:
- Chị Hai
à, chị thấy ông Paul thế nào?
Chị Diệu
đang mở tủ lấy chai rượu, nghe hỏi thình lình,
chị ngẩn ngơ bắt chước em.
- Người gì
thấy mà ghê!
- Ổng là
người nước nào vậy chị Hai?
- Chị cũng
như em biết gì đâu?
- Anh Dũng
quen người gì đâu không hà.
Chị Diệu
cầm ly uống rượu vừa lau vừa nói:
- Thôi,
thầy của anh Dũng cũng như thầy của... em.
Ngân nhún
vai, trề môi ngước nhìn chị cãi:
- Sao lại
là thầy của em được?
Cơm dọn
lên, chị Diệu và Ngân không ngờ ông thầy dạy
nhạc cho Dũng nói tiếng Việt rành rọt như người
Việt. Té ra là Tây lai, mẹ Việt. Paul cũng biểu
lộ sự hiểu biết để nói, Ngân không ngờ «người gì
mà ghê», biết đủ mọi chuyện trên đời này. Trong
bữa cơm, Paul nói chuyện liên tu bất tận với
Ngân. Paul luôn miệng gọi chị Diệu ơi, chị Diêu
ơi... kêu Ngân bằng em ngọt xớt, nhưng thỉnh
thoảng mắt kín đáo liếc nhìn chị Diệu. Còn Ngân
thì có những cữ chỉ e thẹn...
Đang ngâm
mình trong nước, nhắm mắt nhớ chuyện cũ như mơ.
Bỗng có tiếng mở cửa, chị Diệu hỏi vọng ra:
- Dũng hả?
Có tiếng
phụ nữ trả lời:
- Kim đây
chị Diệu, em đi ra phố có chút việc.
- Ô!
«bonsoir» Kim, đi chơi vui vẻ nghe.
- Dạ, cảm
ơn chị.
Nghe tiếng
cửa đóng, chị Diệu bật ngồi dậy, xã nước trên
mình một lần nữa. Mặc áo quần bước ra đến ngồi
trên salon. Lấy cuốn «album» lật từng trang, tìm
tấm hình Paul ngắm nghía, thì thầm một mình: «Bây
giờ nó còn nằm đây, hơn 10 năm rồi, mà ngỡ như
vừa mới hôm qua». Lòng chị bỗng xôn xao hồi hộp,
như ngày nào chị đã run lên nỗi xôn xao hồi hộp.
Cái cảm giác ấy, phút giây ấy như dài trăm năm.
Năm tháng cũ, chị Diệu vẫn chưa lấy chồng. Lòng
chị như đám mây bay lững thững qua khoảng trống.
Chị Diệu triền miên suy nghĩ: «Lẽ nào không phải
là em vang lên trong thanh đời anh, trên mười
năm đã mất, vừa chợt đến trong tâm tưởng em, như
một thời không có thực».
Sau cái
ngày Dũng đem ông thầy về nhà, bảo chị làm cơm
đãi khách, để rồi sau đó căn nhà của ba chị em,
suýt phựt cháy rụi, trong biển lửa tình. May mà
chị bình tĩnh kịp thời dập tắt, nếu không sẽ
không biết ra làm sao nữa! «Người gì mà ghê», cả
hai chị em chị to nhỏ dưới bếp năm nao. Đúng là
con người lông lá, tóc tai rậm rạp tràn lan, có
chất xám như xăng, suýt chút làm toi mạng người.
Ngân lúc đầu gặp Paul, chưa gì đã ngoe ngoe chê
bai Paul bạt mạng. Sau buổi cơm tối đó Paul hay
đến nhà tìm Dũng. Thiệt ra thì Paul muốn gặp
Ngân. Đúng như ý Dũng muốn từ lúc đầu, giới
thiệu Paul cho em, nhưng khi nghe Ngân chê Paul
làm Dũng cụt hứng.
Dũng và
chị Diệu không ngờ, sau những lần nói chuyện và
đi chơi với Paul, Ngân đã đổi giọng nói, rõ ràng
là chị Diệu đang nghe tiếng nói, nũng nịu của
người đang yêu. Ngân đã mê «người gì mà ghê»,
nên máu mê làm nàng quên hết mọi việc, quên buổi
đầu tiên gặp Paul, coi Paul như cỏ rác. Sau này
chị Diệu phục rượu gây mê Paul, để Paul vào
phòng Ngân. Paul vào phòng Ngân mà tưởng phòng
chị Diệu. Ngân nằm trong đôi tay rắn chắc, đầy
lông lá lởm chởm của Paul. Nhân cơ hội này, Ngân
bộc lộ tình yêu cho Paul thấy, nàng yêu Paul đến
mù quáng, không tiếc gì thân con gái. Ngân đang
được Paul yêu lại... Ngân tự nghĩ như thế.
Sau đêm đó
Ngân hay để ý Paul. Đi đâu với Dũng, Paul cũng
rũ nàng đi. Chả nghe Paul nói gì về chị Diệu và
bao giờ chị Diệu nói chuyện với Paul, cũng có
anh Dũng và nàng. Không bao giờ Paul có thể yêu
chị Diệu, con người quê mùa có nét lạnh cứng như
chị Diệu! Ngân nghĩ Paul đã yêu nàng, vì Paul
nói chuyện với Ngân rất tâm đắc. Dũng cũng nghĩ
vậy. Nhưng mà... Dũng nhận thấy trong đôi mắt
của Paul khi nhìn chị Diệu, nó ra làm sao ấy?
Còn chị Diệu nữa, nói bông đùa mà tiếng nào
tiếng nấy, chắc nịch như gỗ lim, ngầm như một
mệnh lệnh.
Có điều
Dũng và Ngân không ngờ, trước đó Paul đã bị ánh
mắt đầy ma lực chị Diệu thôi miên, lan tràn trên
sự trải đời lọc lõi của Paul. Paul đam mê cuồng
nhiệt hừng hực trong tình yêu của chị Diệu, cũng
như Ngân yêu Paul cuồng nhiệt vậy. Ngày đầu tiên
chị Diệu nhận lá thư của Paul, lòng chị không
khỏi xao xuyến dằn vặt. Ngay đêm đó chị Diệu trả
lời thư cho Paul. Và, sau những lần hẹn hò, được
chuẩn bị chu đáo với chị Diệu. Thế rồi Paul và
chị Diệu yêu nhau trong kín đáo dè dặt. Chị Diệu
ú ớ bởi những nụ hôn của Paul, phủ đầy những sợi
râu đen cứng, như bóng tối đổ lên thân phận réo
gọi, làm chị không thoát được những cảm giác khi
Paul đụng vào thân thể. Chị cười mê muội... dâng
cả cho Paul rất mực dịu ngọt. Khi chị gỡ khỏi
vòng tay Paul, vì chị thấy ghét những lông đen
trên bụng, cặp giò. Ôi! thì khắp chỗ lăng nhăng
bậy bạ...
Và, hình
ảnh nổi bật nhất, Ngân đã bắt gặp tình cờ, nhìn
thấy chị Diệu dang cánh tay măng tơ, quàng vào
cổ Paul kéo xuống... Ngân chỉ nhìn thấy chị Diệu,
với một góc độ nghiêng nghiêng, gương mặt đầy
chất nữ tính. Thừa trên má những sợt tóc con mềm
mại, xòa quanh cổ trong xảm xúc dạt dào. Hai cái
bóng mờ mờ khít vô đầy đặn. Paul không chịu rời
khỏi đôi môi, có sức mạnh cám dỗ của chị Diệu.
Paul kéo ngã chị Diệu sát vào ngực mình. Và, hai
ống quần chị Diệu tuột từ gối, để lộ đôi chân
thon mịn mảnh mai, có sức mạnh quyến rũ thật lạ
kỳï. Qua bóng tối trùm lên hai cánh bướm lượn
vòng, chẳng khác nào như một lũ dơi đói, bị khép
chặt vòng vay. Trên vồng đất dưới chân hương còn
mới. Tiếng lá mềm khẽ đu đưa, trong khu vườn cây
rậm rịt, với những dây leo chằng chịt, đầy rêu
chung quanh, như một chiếc giường phủ bằng lụa
màu xanh non tơ. Mùi của đất bốc lên, có mùi của
cỏ cây, có mùi của da thịt, theo tiếng đạp chân,
vào đám giây reo lên xào xạc. Cả vườn đêm như
thức dậy, cùng tấu lên bản giao hưởng... Ngân
như trong cơn mê, đang trợt té dưới cơn mưa,
thấy mình thèm khát uống cạn hết cơn mưa. Cảm
giác khát càng tăng thêm, hơi thở nóng như đang
lên cơn sốt bên khe cạn. Khi tỉnh lại Ngân cảm
thấy tim môi nàng khẽ khàn, trống ngực rền vang.
Dưới ánh trăng mập mờ, như thể đồng lõa thành
kính trong sự hiến dâng. Trong phút chốc Ngân
muốn sà vào tay Paul, chắc chắn lúc đó Ngân là
người hạnh phúc nhất thế gian. Bỗng trong đuôi
mắt Ngân trồi ra một giọt nước mặn mặn lăn nhanh
xuống má. Ngân không dám thút thít, không dám ho
he, sợ phá rối giây phút thiêng liêng của hai
người.
Ngân rùng
mình khi đã nhìn lén chị và Paul, để khi biết
Paul và chị Diệu yêu nhau, Ngân khóc ngất, quằn
quại đau khổ khô héo, như người đi giữa sa mạc
thiếu nước. Sau này chị Diệu biết Ngân nhìn lén,
biết Ngân yêu Paul, chị kêu trời. Đúng là quả
báo! giáng xuống hai chị em yêu một người. Chê
của nào trời trao của ấy!
Chị Diệu
thấy em đau khổ xót cả ruột gan, dầu gì cũng là
ruột thịt với chị. Chị nghĩ lúc Ngân được 4
tháng, Ngân đã thoát chết một lần, vì lạc bom
pháo kích... Nửa đêm bị trái mật chông, từ đâu
rơi ngay trong nhà. Cha mẹ chị chết hết, Ngân
nằm ngủ trong nôi, bị văng ra sân. Nhà cửa nát
rụi, nó còn sống không có dấu tích gì về vụ pháo
kích. Hôm đó trời nóng chị Diệu và Dũng sang ngủ
nhà bà ngoại, nhờ vậy mà thoát chết. Sau khi cha
mẹ chết; ba chị em ở với ông bà ngoại. Mấy bà cô,
nội ngoại chia nhau nuôi một thời gian. Sau ba
chị em được ông bà dẫn đi vượt biên. Qua đến
trại không bao lâu, bà ngoại bị bệnh thình lình
rồi mất. Ông ngoại buồn nhớ bà, và nhớ nhà, cọng
thêm đời sống trong trại tỵ nạn thiếu thốn,
trong mùa đông lạnh buốt, xé ruột gan con người
nên mấy tháng sau ông cũng theo bà luôn. Ông bà
chết, ba chị em bơ vơ hụt hẫng, thì may thay ba
chị em được định cư sang nước thứ ba, ở chung
đến ngày nay.
Ngân mơ
được như chị trong tay Paul. Chị thương em! Chị
Diệu thông cảm em, chị Diệu sẽ biến giấc mơ em
thành sự thật. Chỉ có chị mới quyết định, chia
xẻ hạnh phúc với em! Chị sẽ tạo điều kiện để em
chị gặp gỡ Paul. Trước khi làm chuyện điên rồ
này, chị Diệu cũng đau khổ tái tê! Nhưng dẫu sao
thì chị cũng đã được Paul yêu, còn Ngân chỉ có
tình yêu một chiều. Chị Diệu không nở để em bị
dằn vặt đau khổ! Hôm đó chị Diệu đòi đổi phòng
với Ngân, nên mới có chuyện Ngân nằm trong vòng
tay Paul, nồng nặc mùi rượu. Chị Diệu không biết
rằng từ nay giữa chị và Paul, có còn là của nhau
không? Nghĩ đến đây, chị ngậm ngùi, như vừa cho
chị một cảm giác buồn đau...
Còn Ngân
nghĩ Paul đi lộn vào phòng mình là chuyện vô
tình. Làm gì mà Ngân cho là vô tình! Ngay khi
nghe chị đề nghị đổi phòng. Ngân thừa sức thông
minh để biết. Chỉ có dịp đó Ngân mới có lý do,
bắt... đền Paul. Biết chị hy sinh tình yêu cho
mình, Ngân thương chị không có gì so sánh được.
Nhưng khi Ngân đã yêu một cách mù quáng vô điều
kiện, thì không còn biết gì phải trái nữa, cốt
sao cho thỏa mãn, được lòng mong muốn mới thôi.
Ngân biết Paul yêu chị Diệu, mà vẫn tự biện bạch
chị mình quê mùa cứng rõi, nếu Paul có yêu, thì
chỉ yêu chị đại khái vậy thôi ! Paul cũng yêu
Ngân nữa mà...
Sau đêm đó
Ngân mang thai, Paul đem Ngân đi ở một nơi nào
xa lắc xa lơ, để lại chị Diệu bầu trời giông bão
lạnh căm rét buốt. Ôi! tình yêu phù phiếm, đã
cuốn cuồng quảng đời còn lại của chị đã cho, để
nhận, để không bao giờ quên lãng. Nghĩ lại trái
tim chị sắt lại từng hồi... Cuộc gặp gỡ đưa lại
một tình yêu bất ngờ, rồi kết thúc bất ngờ. Chị
tự an ủi hạnh phúc có mấy ai trời cho được đầy
đủ!
Bây giờ
Ngân đã là vợ Paul, đang sống trong hạnh phúc
với đứa con trai kháu khỉnh, đó là điều đáng
mừng. Nhưng em ơi! niềm tin yêu bao giờ cũng bị
trả giá, khi biết đam mê say đắm một lần để nhớ
thương. Bây giờ em có còn đánh phấn kẻ mắt thoa
son, ngồi trước bàn trang điểm như xưa, để làn
môi thêm hồng lại! Chị Diệu ngồi lặng lẽ nhìn
vào gương, đôi mắt thất thần, làn da nứt nẻ, một
chút trũng ở tim môi. Chị đứng lên đến nhìn bức
tranh treo trên tường. Tấm tranh Paul đã tặng
chị khi mới yêu nhau, như chia đôi ngăn cách,
với hai hàng cây vô tri. Trên mặt đất thấp
thoáng những vệt nắng, đầy lá vàng mùa thu, rừng
rực ào ạt như tuổi của chị. Những lá vàng tơi tả
kia, cứ tác động tâm tư chị, trong nỗi cô đơn
truyền kiếp. Chị gồng mình chịu đựng nỗi đau
thầm kín. Những thay đổi của thời gian, để tỏ ra
cái dũng giải quyết khổ tâm. Rồi mùa thu cũng sẽ
qua đi, theo mối tình vội vã phù du. Còn chị
chẳng qua là số phận...
Về phần
Paul ngày đầu tiên đến nhà Dũng. Một sự bất ngờ
trong mắt người nhạc sĩ. Hình ảnh cô gái vừa đơn
giản dửng dưng, như đó cả một phần thiên nhiên,
tạo thêm phần mặn mà, chơn chất trầm tĩnh tươi
mát, hoạt bát sâu xa là Diệu. Còn Ngân hồn nhiên
như cỏ dại, có lúc thì ương ngạch, bướng bỉnh
vòng vèo, phóng túng ngang tàng, như phơi mình
ra nắng gió, cợn lên cái gì đó, một chút vui vui
hào hứng... và Paul đã tìm thấy được khía cạnh
mà Paul phải lựa chọn, để rồi tình yêu đến với
Diệu phải hối hả chấm dứt, chỉ đổi bằng những
giọt nước mắt của cô em. Ôi, người yêu dấu!
duyên bất hợp lý, sao em làm thế! Cắt tình ai
không dứt, coi như em đã quên anh, quên em. Có
phải em là hồ ly hiện lên, dưới ánh trăng mập mờ,
với đôi môi hé mở ngoan ngoãn dịu dàng mời mọc
để trêu ghẹo anh, hay là tiên trên trời lẻn
xuống trần gian, với anh một lần cho biết mùi
đời rồi biến mất... Để lại một mảnh của cuộc đời
anh, chứ không thể là tất cả như anh mong muốn.
Anh còn nhớ rõ cảm giác mình, không dấu được cảm
động. Một ánh mắt long trọng, một vẻ cao quý, im
lặng của em, những cái đó đều mãnh liệt, sâu sắc
hơn trong một đời sống bình thường. Sau đêm xảy
ra chuyện «lộn phòng» anh đã rõ ý em ngầm bảo:
Chăm sóc và yêu Ngân trong khả năng. Anh đang ức
tình như xé đời, về sự dồn nén của em! Nhưng tim
anh không thể nào dan díu lại được. Nhưng thôi,
chuyện coi như đã qua, chỉ để lại những gì thân
mến, vị quý hương yêu trong lòng anh, hoàn trả
lại tình em nguyên sơ, những gì trong phút giây
quá thể...
Gắp cuốn
Album lại, chị Diệu tắt đèn định đi ngủ, thì có
tiếng mở cửa. Chị Diệu ngạc nhiên:
- Trời,
Dũng chưa về nhà sao còn trở lại đây?
Dũng đưa
ngón ra làm dấu, chỉ cái phòng cuối dãy hành
lang, ý bảo chị đừng nói lớn. Chị Diệu phì cười:
- Cô ấy đi
chơi rồi.
- Em muốn
ở đây với chị Diệu.
- Còn chỗ
đâu mà ở!
- Em ngủ
ngoài «sofa» cũng được.
- Đừng có
nói bá láp, nhà toàn là... đàn bà.
- Này chị
Diệu! cô ấy sao cứ đóng cửa ở trong phòng hoài
vậy?
- Thì kệ
người ta, mắc mớ chi tới mày!
- Lúc nãy
em đến cô ta biết, mà ở trong phòng không ra...
- Cái
thằng vô duyên! bộ mỗi lần mày đến cổ phải ra
chào mày à...
- Không
phải, em muốn nói nhà tối om, mà cổ chẳng ra bật
đèn giùm...
Chị Diệu
làm thinh không nói, vói tay lấy trái táo tàu
cắt làm hai, chị đưa Dũng một nữa. Dũng đưa răng
cắn miếng táo tiếp tục hỏi chị Diệu:
- Chị à,
em thấy cô mướn phòng này lạ lắm đó nghe!
- Lại thắc
mắc? Lạ gì mà lạ! cô ấy ở đây chia tiền nhà cũng
đỡ cho tao. Ừ mà kể cũng lạ, mấy tháng trời cổ ở
đây, tao chỉ nói chuyện đôi ba lần thôi. Làm gì
mà cổ cứ lục đục miết ở trong phòng vậy không
biết?
- Đó, đó
em muốn nói lạ là ở chỗ đó! nhưng cô này... đẹp
quá chị hỉ? Ở hoài trong phòng phí đi.
- Hình như
chồng vừa mới... chết thì phải! Thấy tấm ảnh để
trên bàn, có mấy nén hương bằng điện cắm trên
bàn thờ nữa.
Chị Diệu
vừa nói xong, thì có tiếng mở cửa. Kim từ ngoài
bước vào, chào chị Diệu, rồi quay sang nhìn Dũng
cười một cái, đi thẳng vô phòng mình đóng cửa
cái rầm. Dũng nhìn theo, chị Diệu nói nhỏ:
- Cổ đi
mua trái cây về cúng chồng đó!
Dũng nhìn
chị Diệu nói dứt khoát:
- Nhất
định ngày mai em dọn về ở đây với chị!
Chị Diệu
đứng lên liếc mắt vô phòng Kim, rồi quay nhìn
Dũng. Chị đi vào phòng mình, vừa đi vừa ngoái
lại nói với em:
- Thì em
cứ dọn đến đây ở với chị...
|
|