Tôi lấy vacation nghỉ ở nhà 3 ngày để dưỡng sức vì bị cảm từ mấy
ngày trước. Ba ngày ở nhà tôi tha hồ ngủ muộn
dậy trễ và lên net vui chơi với bạn bè. Có
nhóm bạn bè cùng lớp thời trung học là thân
nhất, chúng tôi gặp nhau hàng ngày, ngoài
thông tin liên hệ tới trường cũ bạn xưa nếu có,
hầu hết chúng tôi hỏi thăm nhau, kể chuyện
mình, chuyện đời và vui đùa qua lại. Thời buổi
thông tin điện tử vừa nhanh vừa tiện lợi.
Sáng hôm nay chúng tôi có đề tài “Kiếp sau tôi
sẽ thay chồng, đổi vợ không?” nhiều bạn hăng
hái trả lời sẽ lấy chồng khác, vợ khác để …thay
đổi không khí, bạn Nguyễn Trung Trực đã xuất
thần làm ngay 2 câu thơ dù cả đời chẳng làm
thơ bao giờ:
“Một kiếp đã oải lắm rồi,
Lấy thêm kiếp nữa đời tôi còn gì?”
Và một bạn khác cũng đồng tình:
“ Một kiếp đã chán thấy bà,
Lấy thêm kiếp nữa chắc là tiêu luôn”
Nhưng vài người quyết chí kiếp sau sẽ lấy lại
người phối ngẫu hiện tại của mình. Tôi cũng
thế, sẽ lấy lại người chồng Nam Kỳ hiền lành
đã dám kết duyên cùng tôi cô em Bắc Kỳ chanh
chua đanh đá.
Ngày xưa anh Bông quen tôi đúng là duyên kỳ
ngộ, không tìm nhau mà gặp nhau. Anh hay đến
thăm một người bạn ở cùng xóm tôi, lần nào anh
cũng gặp tôi đang ngồi ăn bún riêu xì xụp ở
đầu con hẻm. Nhờ tật ăn hàng thường xuyên ấy
mà anh nhớ mặt tôi và tò mò làm quen. Khi đã
quen nhau anh chọc quê tôi:
- Xóm này có nhiều con hẻm giống nhau, nhưng
nhờ có em ngồi ăn bún riêu nên anh biết chắc
mình không lộn.
Tôi đã bẻn lẻn và chọc lại anh:
- Tại em thích ăn bún riêu cua với rau kinh
giới, nên thành ghiền luôn. Hôm nào em nghỉ ăn
bún riêu cho anh đi lạc sang ngõ hẻm khác cho
biết thân..
Quê anh Bông ở Cần Thơ gạo trắng nước trong,
ruộng vườn bát ngát, cây trái xum xuê, anh là
công tử miệt vườn của xứ Tây Đô.
Mẹ tôi không tán thành cho tôi kết duyên với
anh, bà thành kiến với trai miền Nam, chỉ
thích ăn nhậu, sinh ra đánh vợ đánh con và
nhất là tiêu xài hoang phí, không biết phòng
xa cho tương lai, lấy nó thì đời con nghèo mạt
rệp, hạnh phúc chẳng dài lâu. Thà tôi lấy
người miền Trung, xứ khô cằn sỏi đá nhưng sản
xuất ra nhiều nhân tài, chịu thương chịu khó
làm ăn và căn cơ tằn tiện …cao tay hơn cả dân
miền Bắc thì bà yên chí đời tôi ấm no, hay tôi
lấy đồng hương miền Bắc thì tốt nhất vì giống
nhau mọi thứ, sẽ thông cảm nhau.
Nhưng mẹ tôi đâu biết rằng tôi đã “kết” anh
Bông rồi, nghe anh tả vườn trái cây nhà anh
tôi đã mê tơi, chỉ mong được về quê anh trèo
hái trái cây và ăn cho thỏa thích, những trái
mận, trái soài ngọt lịm ngon lành, mà dù có
chua thì chấm muối ớt cũng ngon luôn.. Còn
chuyện tính tình thì tùy từng người, chứ đâu
phải trai miền Nam nào cũng hư như mẹ tôi
nghĩ.
Tôi đã hứa với mẹ:
- Mẹ yên tâm, anh ấy là dân Cần Thơ hay bất cứ
vùng Nam Kỳ Lục tỉnh nào, hay dân miệt vườn
Nam bộ Hốc Môn Bà Điểm 18 thôn vườn trầu đi
chăng nữa mà vào tay con, con sẽ huấn luyện
thành Bắc Kỳ nhà mình ngay.
Cuối cùng mẹ tôi cũng phải đồng ý, bà lo âu
dặn dò:
- Vậy con phải học làm ruộng, làm vườn mà gánh
vác giang sơn nhà chồng.
Tôi yêu vườn ruộng nhà anh, tôi yêu anh, dù
trước đó những đồng hương Cần Thơ của anh đã
lừa đảo tôi hai cú thật đẹp..
Sau năm 1975 có lần mẹ tôi sai tôi đi Cần Thơ
thăm một gia đình họ hàng làm ăn ở đó. Khi về
tôi có ghé chợ tại bến Ninh Kiều để mua trái
cây về Sài Gòn làm qùa. Tôi đã chọn lựa kỹ
từng qủa soài, một chục soài 14 qủa, ( người
miền Nam hào phóng thế đấy, đã gọi là “một
chục” đáng lẽ ra là 10 mà thành 14) Bà bán
hàng để vào túi giấy ngay trước mắt tôi. Vậy
mà bà phù phép sao đó về nhà đếm lại chỉ có 12
qủa mà lại có mấy qủa soài hư. Tôi vừa tức
giận vừa…kinh ngạc bái phục bà bán hàng soài
sát đất. Hay là bà đã tốt nghiệp nghề ảo thuật
trước khi ra chợ bán hàng ?
Chưa hết, khi ra bến xe đò về Saì Gòn, thấy
phòng bán vé đông nghẹt người, tôi biết sức
mình không chen lấn nổi với người ta, đành tìm
mua vé chợ đen, thì có một anh lơ xe túm áo
tôi mời mọc lên xe với gía cả đắt gấp đôi gía
chính thức. Tôi đồng ý miễn là khỏi bon chen
và được về sớm, anh hướng dẫn tôi lên xe ngồi
xong đòi tôi trả tiền để anh còn chạy đi kiếm
thêm những khách khác cho mau đủ chuyến.
Tôi trả tiền và thong thả ngồi ngắm thiên hạ
đang lu bu ngoài bến xe mà thương cho họ, thà
chịu hi sinh tốn thêm tiền như tôi cho khỏe
tấm thân.
Khi hành khách đã đầy và xe bắt đầu chạy thì
một anh lơ xe khác đến thu tiền từng người. Tô
mới giật mình biết mình đã bị lừa, anh lơ xe
lúc nãy là tên lưu manh lường gạt nào đó, anh
lơ xe này mới là thật. Thế là tôi lại phải trả
tiền xe gía chợ đen thêm một lần nữa.
Mẹ tôi qúa lo xa, vì vợ chồng tôi sống ở Sài
Gòn, tôi không phải làm ruộng làm vườn, nhưng
quản lý một anh chồng Nam Kỳ theo …truyền
thống Bắc Kỳ nhà mình, theo đúng ý mình cũng
vất vả lắm.
Mẹ tôi nói linh qúa, anh Bông vừa ăn xài rộng
rãi vừa thích nhậu nhẹt lu bù.
Mới lấy nhau tôi đã thấy làn ranh Nam Bắc ngay
trong nhà mình, trong cách ăn uống, cách suy
nghĩ và trong từng lời ăn tiếng nói của hai vợ
chồng. Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại
sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn
nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến
cách sống ở đời.
Bài học vỡ lòng tôi dậy anh là dẫn anh vào bếp
chỉ từng món một:
- Anh ơi, đây là cái “ bát” và cái “thìa”, anh
đừng gọi là cái “chén” và cái “muỗng” nữa nhé.
Anh nhanh nhẩu:
- Biết rồi, còn cái “gía” múc canh kia kêu là
cái “môi” chứ gì?
Tôi không hài lòng:
- Đấy, sao anh lại nói tiếng Nam “kêu là” phải
“gọi là” như tiếng Bắc em chứ. Em đã nói rồi,
hai vợ chồng sống chung cả đời với nhau dưới
một mái nhà thì phải cùng một thứ ngôn ngữ cho
đồng điệu mà, đơn giản chỉ vì thế thôi, chứ em
không ghét bỏ gì tiếng miền Nam của anh đâu.
Nhưng dù sao tiếng miền Bắc cũng …dễ thương
hơn, thí dụ chiếc thuyền còn được đưa vào thơ
vào nhạc, “thuyền tình” chứ ai nói “ghe tình”
bao giờ. “Đi về” mà anh nói “Đi dìa” hay “tấm
màn cửa” anh nói “tấm màng cửa” là sai lỗi
chính tả đấy.
Anh Bông khiêm nhường chịu thua:
- Anh đồng ý là anh và em sẽ xài chung, à
quên…sẽ dùng chung tiếng Bắc cho hoà hợp như
tình yêu của chúng mình đã hòa hợp, cho dù em
có thiên vị tiếng Bắc của em rõ ràng.
Ngoài việc dậy tiếng Bắc cho chồng, tôi còn
sửa đổi anh bản tính ăn tiêu phong lưu, rộng
rãi như đa số những người miền Nam sinh ra ở
nơi chốn vốn được đất trời ưu đãi, ruộng vườn
tươi tốt, nhiều sông rạch, nhiều cá nhiều tôm,
huống chi anh lại là con nhà giàu được cha mẹ
cưng chiều từ nhỏ.
Dần dần công tử Tây Đô của tôi cũng đã dùng
quen nhiều từ miền Bắc và ăn được những món
Bắc, tôi khỏi phải làm thực đơn phân loại hai
miền Bắc Nam như hồi mới lấy nhau nữa.
Cái màn “cai rượu” cho anh mới là khó. Ban đầu
tôi ra chỉ thị:
- Anh chỉ được phép uống rượu bia khi xã giao
thôi nhé. Em không thích đàn ông có mùi rượu
đâu.
Rồi tôi lườm, tôi nguýt mỗi khi thấy anh uống
rượu, nên anh cũng giảm được đôi chút. Để nhắc
nhở chồng, tôi dán một tờ giấy với hàng chữ
viết to bằng mực đỏ: “ Uống rượu vợ bớt yêu”,
nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy.
Tôi tăng cường thêm một khẩu hiệu khác mạnh mẽ
hơn: “ Uống rượu sẽ mất vợ”
Lần này anh Bông tức tốc hỏi tôi ngay:
- Em sẽ bỏ anh hả?
- Không bao giờ, em vẫn yêu anh suốt đời. Anh
bỏ em thì có, vì nếu anh không nghe em bỏ rượu
thì một ngày nào đó anh say xỉn không trúng
gío ở ngoài quán hay lề đường chết bất tử thì
cũng sơ gan, ung thư gan mà chết sớm, em sẽ ôm
trọn gia tài anh để lại và đi lấy chồng khác
ráng chịu.
Thế là anh Bông bớt rượu và bỏ rượu hẳn. Không
biết vì anh sợ mất vợ hay sợ mất gia tài?
Khi gia đình tôi được bảo lãnh sang định cư ở
Mỹ, dòng máu Nam kỳ xả láng của anh Bông lại
ngóc dậy, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Anh đi shopping trong mall mua quần áo, đồ
dùng toàn là đồ hiệu đắt tiền, còn đi làm anh
cũng lười không muốn mang gỉo đồ ăn theo, sáng
sớm anh ghé tiệm mua điểm tâm cà phê trước khi
vào hãng, trưa thì anh chạy xe ra ăn ngoài
v..v…
Một lần nữa tôi lại phải uốn nắn, sửa đổi cho
anh. Tôi ra kế hoạch:
- Anh ơi, mình phải sống tiết kiệm để dành
tiền mua nhà.
Anh cằn nhằn:
- Mới xong kế hoạch mua xe bây giờ đến mua
nhà…
Tôi kế hoạch tiếp:
- Còn nữa, xong mua nhà tới để dành tiền cho
hai con vào đại học.
Anh thảng thốt đến nỗi quên phéng tiếng miền
Bắc của vợ, mà xổ nguyên một câu miền Nam quen
thuộc:
- Trời đất qủy thần thiên địa ơi, hết kế hoạch
này tới kế hoạch kia, em giống cộng sản Việt
Nam y chang hà, lúc nào cũng chỉ tiêu và kế
hoạch làm cho dân tình lầm than. Lấy vợ Bắc Kỳ
cứ tưởng mãi mãi là cô em Bắc Kỳ dễ thương, ai
dè em lo xa, tằn tiện, bóc lột đời anh không
ngừng nghỉ.
Đợi anh nguôi ngoai cơn “sốc” tôi “khiếu nại”
anh đã dùng tiếng miền Nam, là đi sai đường
hướng thuận hòa của hai vợ chồng, và anh đã
phải học thuộc câu thảng thốt bằng tiếng miền
Bắc là: “Ối giời cao đất dầy ôi” thay vì “
Trời đất qủy thần thiên địa ơi”.
Anh hứa lần sau nếu đụng chuyện anh sẽ xử dụng
câu này.
Đấy, anh chồng Nam kỳ của tôi hiền lành và dễ
bảo như thế, kiếp sau tôi không lấy anh thì
cũng phí. Chỉ lo là kiếp sau anh Bông …có chịu
lấy tôi nữa hay không mà thôi.
*********************
Buổi trưa tôi lại vào email của nhóm bạn học,
lần này đọc được hai hung tin một lúc.
Một người bạn bên Việt Nam mới bị đụng xe chết
tốt, và một người bạn ở Mỹ thì bị stroke đang
nằm hôn mê trong bệnh viện.
Chúng tôi nhào nháo hỏi thăm nhau những tin
tức liên quan đến hai người bạn đồng môn bất
hạnh này và bàn xa tán gần đến cuộc sống vô
thường ngắn ngủi, chẳng biết sống chết lúc
nào.
Người nọ khuyên người kia hãy lo hưởng thụ
cuộc đời, của cải vật chất chỉ là bọt bèo, hãy
thương yêu vợ, chồng mình thêm nữa. Ai cũng
biết thế, nhưng cuộc sống luôn có những điều
để người ta phải lo toan, tính toán.
Hôm nọ tôi mới bị cảm mà đã thấy mệt mỏi chán
đời. Lúc ấy tiền bạc, món ăn ngon, niềm vui
thú nào cũng đều vô nghĩa. Vậy tại sao tôi
không hưởng những thứ ấy khi đang khỏe mạnh,
yêu đời.
Tôi nhớ mãi câu chồng tôi đã thảng thốt kêu
lên “ Trời đất qủy thần thiên địa ơi” suốt
nhiều năm nay, bỗng thấy ân hận và thương anh
Bông qúa. Hai con đã học đại học xong rồi, tôi
lại đề ra chỉ tiêu chắt chiu để dành tiền mai
mốt…cho cháu nội cháu ngoại. Lo toan như tôi
thì kéo dài đến cả kiếp sau cũng chưa hết.
Hôm nay tôi sẽ thay đổi chính mình, một cuộc
thay đổi quy mô và bất ngờ cho chồng tôi ngạc
nhiên và sung sướng.
Ngay chiều nay tôi sẽ không thèm nấu cơm, chốc
anh đi làm về tôi sẽ rủ anh đi nhà hàng, chiêu
đãi anh những món ngon và đắt tiền nhất để
đánh dấu một cách sống khác, một bước ngoặt
trên con đường đời của một đôi vợ chồng hạnh
phúc.
Anh vừa bước chân vào cửa tôi đã hớn hở xông
ra ôm chầm lấy anh, nũng nịu:
- Welcome anh đã đi làm “dìa”.
Anh Bông ngạc nhiên chất vấn và chỉnh tôi:
- Sao em lại nói tiếng miền Nam sai lỗi chính
tả thế? Ừ, anh đã đi làm về.
Tôi dịu dàng hơn bao giờ:
- Hôm nay em thích tiếng miền Nam của anh mà.
Em biết là tiếng miền nào cũng có cái dễ
thương của nó, ngay cả tiếng miền Trung nặng
nề khó nghe, khó hiểu.
- Nhưng sao em lại welcome anh? Em lịch sự bất
ngờ thế? một ngày anh đi làm về như mọi ngày.
Tôi nghiêm chỉnh nói:
- Em chờ anh về để thông báo một tin rất vui
là bắt đầu từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ chi
tiêu thoải mái, không phải hà tiện để dành
tiền theo bất cứ kế hoạch nào nữa. Nhân dịp em
vừa nghe tin hai người bạn gặp nạn, em sợ cuộc
đời bất trắc, kiếp người còn phù du nói chi là
tiền bạc. Chúng ta hãy vui hưởng cuộc sống
ngay khi còn khỏe mạnh anh ạ, nhà cửa, xe cộ
trả hết sạch sẽ rồi, tiền bạc trong 401K và
trong bank của hai vợ chồng mình khá nhiều vì
dành dụm suốt nhiều năm nay. Chúng ta sẽ mua
xe đẹp, loại đắt tiền, sẽ sắm quần áo xịn, sẽ
đi du lịch đó đây mỗi năm, và chốc nữa đây vợ
chồng mình sẽ đi ăn tiệm anh nhé. Mai sau về
gìa chúng mình đều có tiền retire, lo gì.
Nói xong tôi nhìn anh với vẻ ban ơn huệ, như
một cai tù độ lượng vừa phóng thích cho một tù
nhân mang án tù vô hạn định, tưởng anh sẽ mừng
vui và hét lên thỏa thích khi được trở về bản
chất Nam Kỳ của chính mình vì bao nhiêu năm
nay anh đã sống theo cách sống Bắc Kỳ của tôi,
theo sự quản lý của tôi. Nhưng tôi kinh ngạc
qúa, anh thảng thốt lên một tràng với những từ
miền Bắc rất chuẩn:
- Ối giời cao đất dầy ôi, em đang tỉnh hay mê?
sao em liều và to gan thế? Sao bỗng dưng em
rửng mỡ đòi tiêu xài hoang phí thế? Khi mà
trước đây anh tiêu xài hoang phí em đã điên
tiết lên cấm cản anh. Em có biết là nước Mỹ
đang nợ ngập đầu ngập cổ không? ngân sách
chính phủ Mỹ càng ngày càng eo hẹp, đang phải
cắt xén bớt tiền phúc lợi của người gìa, người
về hưu không? Người ta còn tiên đoán rằng
chẳng bao lâu nữa chính phủ sẽ không có đủ
tiền trả cho những người hưu trí nữa đấy. Nên
dù chúng ta không phải lo cho con cái nữa,
nhưng vẫn phải sống căn cơ, dành dụm tiền để
sau này về gìa có mà chi tiêu, ở Mỹ điều kiện
khoa học, y tế cao chúng ta sẽ sống lâu, sống
thọ lắm. Không ai thương mình bằng chính mình
đâu em.
Thì ra suốt mấy chục năm sống bên nhau, bây
giờ anh đã lo xa, tính toán hơn cả dân Bắc Kỳ
thứ thật là tôi đang đứng trước mặt anh. Mẹ
tôi ở dưới suối vàng chắc cũng đang mỉm cười
mãn nguyện?
Tôi còn đang ngẩn ngơ không ngờ người chồng
Nam Kỳ của tôi đã bị tôi Bắc Kỳ hóa nhuần
nhuyễn đến thế thì anh ân cần và rất rành rẽ
nói:
- Em ra nấu cơm đi trong lúc anh tắm rửa thay
quần áo. Hôm qua món cà pháo om với bì lợn,
với đậu phụ rắc tía tô anh thích lắm, ăn được
mấy bát cơm. Hôm nay em làm món cá rán và món
nộm rau muống trộn với thịt ba chỉ, tôm, khế,
rau răm và vừng em nhé. Việc gì đi ăn nhà hàng
cho tốn tiền và làm sao có món Bắc Kỳ ngon như
của em cơ chứ.