|
Yoshimi sưu tầm:
Chồng tôi
[9/2011]
Thực sự càng vào tuổi già chàng càng “ ngớ ngẫn”
và hay quên. Ngày xưa khi chàng còn trai trẻ thì
có lẽ có “hạnh kiểm” hơn trong những ngày tháng
muộn màng. Thưở ấy (dưới mắt chàng) tôi có một
dáng dấp không đến nỗi tệ. Bây giờ chàng đã quên
mất cô vợ ngày ấy; thay vào đó là những cái nhìn
ngẩn, nhìn ngơ cho những cô gái chân dài bất tận,
không liên hệ chi với chàng, mà còn khen rối
rít,“con nhỏ đó có cặp giò ngon dễ sợ!” Đi ngoài
đường thấy gái đẹp thì chàng quên bẳng là đang đi
với vợ mà tưởng rằng tôi là thằng bạn nối khố của
chàng, “ Trời! Trời! Ngó cái mông thiệt đã!” Có
khi tôi đã thấy chàng nhìn chăm chăm mấy cô gái
phô bày cặp ngực, khêu gợi, căng đầy nhựa sống;
rồi chàng nhìn theo trong kính chiếu hậu tiếc ngẩn
tiếc ngơ; tôi cũng đoán được chàng đang suy nghĩ
gì!
Có phải ông cha ta đã nói: “Gìa thì phải nên nết”.
Hình như đây chỉ là một giả thuyết? “Cụ” nhà tôi
bây giờ còn “tinh nghịch” hơn xưa. Cụ đã cùng với
những cụ khác dấu diếm gởi cho nhau những tấm hình
táo bạo, những khúc phim “đặc sắc” để chiêm ngưỡng,
rồi cười đùa khoái trá như những cậu học sinh
trung học ngỗ ngáo. Nếu bị phát giác thì cụ lại
chối leo lẻo “No, I'm a good guy!” Mỗi lần có hình
khỏa thân hấp dẫn hay phim “nghèo” là trong làng
bằng hữu của chồng tôi thật nhộn nhịp, rộn ràng:
"Mày cho tao xin phim này đi. Mày upload lên
megaupload thì rất thuận tiện vì tao có premium
account với thằng này." Ngay cả những anh thường
hơi thẹn thùng trong chuyện đóng góp và tán dóc
cũng trồi lên, “Thằng ... trồi lên chỉ khi nào nó
ngửi thấy mùi : dâm , vú ... Tôi còn nhớ khi cụ
nhà tôi gởi tựa đề của cuốn sách 365 sex positions
lên mail group của cụ thì gần như suốt một tuần
các cụ đã tranh cãi và thảo luận sôi nổi về đề tài
nầy còn hơn những bài luận văn chính trị cuối mùa
văn hóa hồi các cụ còn mài đũng quần ở Đà lạt!
Chưa đủ, có cụ còn chôm nguyên cuốn sách trình
làng với đầy đủ hình ảnh chi tiết. Có cụ còn muốn
vớt vát cho cái lém lĩnh của mình bằng sự trấn an
của khoa học:- Nói có sách, mách có chứng. Mỗi
ngày chỉ cần 10 phút coi hình thiếu vải thì hạ
huyết áp, tránh được bệnh tim. Bí quyết sống lâu
đây rồi, mỗi ngày chỉ 10 phút thôi, không phải tin
đồn bậy bạ mà có nghiên cứu đàng hoàng. Đã có gan
coi hình tươi mát mà còn sợ “thượng mã phong!”
Đàn ông, theo y học chứng minh-đầu óc của họ lúc
nào cũng đầy dẫy chuyện gió trăng và hơi hám đàn
bà lúc nào cũng vương vấn trong những cuộc đối
thoại. Không sai tí nào! Khi chồng tôi dự định mua
máy hình, anh hỏi loại máy hình gì tốt, đẹp và bền,
thì ngay lập tức các đồng môn của anh xúm lại
khuyên bảo : "Nhu cầu của mỗi người khác nhau, vấn
đề là mình phải biết nhu cầu của mình là gì thì
mới chọn lựa được sản phẩm thích hợp. Có người
thích em trắng, kẻ thích em đen, người chuộng da
rám nắng, kẻ thích vú bự, người mê ăn quýt. Tùy
theo khẩu vị mà chọn hàng. Nhưng nói gì thì nói họ
vẫn thuộc làu câu ca dao tục ngữ gối đầu giường
“Ta về ta tắm ao ta...” Rồi lại phụ đề thêm Việt
Ngữ: "Cái này là nói mấy em chân dài, nói phở thôi.
Cơm nhà dù sao vẫn chắc bụng, no lâu. Phở dĩ nhiên,
nấu vừa mất thời gian lại còn tốn kém nhưng anh
nào cũng khoái “ăn vụng”. Điều nầy không phải
không đáng sợ.
“ Trên bảo dưới không nghe.” Đây là điều đáng quan
tâm nhất của các đấng mày râu khi họ đến tuổi về
già. Tôi thấy đức lang quân của tôi thường nhận
được những lời chia xẻ của bạn bè để làm thế nào
mà “ trẻ mãi không già” Chưa đủ, họ còn truyền cho
nhau những loại rượu, có khi luôn cả những thang
thuốc truyền kỳ để cùng tìm hiểu bí quyết về huyền
sử ái ân. Khi có dịp gặp nhau thì lại thì thầm,
mách nước xem thử kết quả có ly kỳ như họ nghĩ hay
không. Lạ lùng thay tôi chưa nghe anh nào thật sự
thố lộ là những chung rượu thần kỳ và các liều
thuốc nổi danh lịch sử đã làm cho họ cải lão hoàn
đồng! Đức lang quân của tôi cũng đã dại khờ, liều
mạng tu gần nữa chai rượu của một người bạn quý
cho anh để đi tìm kết quả. Nhưng chàng đã quên mất
rằng hai anh em, thằng lớn, thằng nhỏ, cùng một
tuổi thì thuốc tiên, phép lạ cũng phải bó tay.
Chồng tôi có một đặc điểm là biết “vâng lời” vợ.
Một phần là nhờ anh ở phương tây khá lâu nên không
ít thì nhiều anh cũng có tiêm nhiễm về nếp sống
văn minh nơi xứ người. Kỷ niệm ngày cưới, sinh
nhật hoặc ngày của tình yêu mà quên là anh “lãnh
nợ”. Để tránh khỏi mua quà tầm bậy anh thường cẩn
thận hỏi trước (thà mất lòng trước được lòng sau!)
, “ Em thích qùa gì cho sinh nhật của em?”. Tiền
đâu anh mua hột xoàn, kim cương; tiền đâu anh mua
xe hơi, nhà lầu hay những món quà đắt giá! Nhưng
dại gì mà nói, anh phải tự suy nghĩ để đem lại sự
ngạc nhiên vui thích cho mình- “Không cần đâu anh!
Em đâu thiếu gì!” Ông chồng tôi thở phào nhẹ nhõm,
cứ thế mà làm theo, chẳng quà cáp gì ráo. Tưởng
vâng lời như thế thì được điểm tốt, nhưng chiến
tranh lạnh đã xảy ra. Anh lại ngây thơ thăm hỏi, “
Sao em lạnh lùng như băng giá?” Khi chiến tranh
bùng nổ thì anh trả lời “ Em nói em không cần gì
hết mà tại sao bây giờ không vui! Em nói sao thì
anh nghe vậy có gì mà hờn giận, trách móc.........?.
Nếu cho rằng anh là một ông chồng “lý tưởng”-
nghĩa là: đẹp trai, vạm vỡ, hào hoa, phong nhã, đa
tình, lãng mạng thì có lẽ anh sẽ được chấm hạng
dưới trung bình; cũng có thể gọi là hạng chót!
Nhưng anh là một người thật thà. Ngày xưa anh yêu
tôi vì tôi có mái tóc thật dài, xõa ngang lưng,
thơm mùi quyến rũ. Ngày hôm nay tôi càng cố gìn
giữ bao nhiêu, thì hàng chục sợi tóc đáng thương
cứ cuốn theo chiều gió mà bay mãi. Chải tóc cho
tóc mượt thì chỉ thấy nền nhà phủ đầy những sợi
tóc khô khan của tuổi đời. Anh bây giờ không còn
vuốt tóc tôi như ngày xưa mà còn bảo: “ tóc em sao
rụng quá cỡ vậy? Vài năm nữa không đội tóc giả thì
cũng thành ni cô! Nghe mà nóng gà, muốn nổi tam
bành lục tặc.
Một điểm đặc biệt và “đáng yêu” của chồng tôi là
anh rất thẳng thắng phải nói rằng- “toạc móng heo”.
Tôi có một cái tính là thích ăn mặt hơi hở hang,
có lẽ cũng muốn níu kéo một tí gì trước khi xã hội
xếp mình vào dĩ vãng. Nhưng khi mặc áo đầm , váy
ngắn hoặc áo cổ rộng tròn phơi bày thì sẽ được anh
thẳng thắn khuyên nhủ:- “ Em mặc như vậy có ngày
trúng gió bất tử.” Anh làm tôi cụt hứng - tưởng
rằng ăn mặc mát mẻ sẽ làm anh gợi cảm và nhìn tôi
như những đàn bà trẻ đẹp khác. Thiệt chán còn hơn
ăn cơm nếp nát.
Về nghệ thuật, chồng tôi có một cái nhìn rất khác
người. Khi đi mua sắm, tôi thường “mời” anh đi
theo, trước thì để xách đồ, sau là làm “cố vấn
thời trang”. Có lẽ là vì được nhờ nên anh đóng góp
ý kiến rất nhiệt tình. Áo quần hơi có bông ba màu
sắc thì anh bảo “sao không mua thêm vài cái lư
hương lập miếu lên đồng cho đủ bộ”. Khi mua nịt da
bảng bự cho hợp thời trang thì anh đến bên tôi nói
nhỏ “anh thấy tiệm kia bán nịt còn cho thêm cái
khiên, cây kiếm và đôi sandal. Em mua để đóng phim
Gladiators coi được lắm”. Còn mua quần nhiều túi
thì anh chêm vào: “ Được đó! Mua cái quần này thì
đi chợ khỏi cần trolley”. Tức muốn chết người.
Đủ thói hư tật xấu, mất nết thiếu hạnh kiểm nhưng
tôi biết rằng anh chỉ vui rôm rả với bạn bè. Có lẽ
nhờ vậy mà lúc nào tôi thấy anh và các bạn vẫn
luôn luôn trẻ mãi. Dù sáu hay bảy bó, không là
chuyện lớn. Ngày nào anh và các bạn còn nhìn được
hình tươi mát; ngày nào mắt còn rõ để phân biệt
được bầu, mướp cam, bưởi thì không thể gọi là già;
ngày nào còn xách đồ được cho vợ, còn hơi để làm
“cố vấn thời trang” là ngày đó còn hạnh phúc. Ra
đường nhìn gái còn khen là đầu óc còn sáng suốt (khi
nào nhìn đàn ông thành đàn bà thì tôi mới run). Sự
sống trên trái đất này sẽ không tồn tại nếu không
có những người như chồng tôi và bạn bè của anh.
Dương Ngọc Ánh
|
|