| |
Nguyễn Hiến Lê dịch
Ngày cô bé Joan Grace đẩy cửa bước vào tiệm của
Pierre Richard thì Pierre là con người cô độc
nhất thành phố. Có lẽ hồi ấy các bạn đã được
nghe phong phanh câu chuyện đó. Nhưng báo chí
không nêu tên mà cũng không kể chi tiết nên hôm
nay tôi xin thuật lại tường tận.
Pierre đã được ông nội để lại cho một cửa tiệm
bán đồ cổ. Trong cái tủ kính nhỏ xíu anh chất đủ
các thứ đồ kỳ cục : vòng, mề đay đeo vào dây
chuyền có từ thế kỷ trước, nhẫn vàng, hộp bạc,
ngọc thạch hoặc ngà chạm trổ, tượng nhỏ bằng sứ.
Buổi chiều, mùa đông hôm đó, một em gái đứng áp
trán vào tủ kính, trố mắt ngó kỹ từng vật cổ lỗ
đó như muốn kiếm một vật gì. Bỗng em ngững đầu
lên, vẻ khoan khoái rồi đẩy cửa bước vào tiệm.
Tiệm tối tăm mà còn bừa bãi hơn mặt tiền nữa. Có
những ngăn tủ muốn sập vì chất quá nặng : hộp
đựng tư trang, súng lục cũ không còn dùng được
nữa, đồng hồ chuông đèn; còn trên sàn thì chất
đống nào là giá để củi trong lò sưởi, đờn
măng-đô-lin và những đồ cũ kỹ khó mà phân loại
được.
Pierre ngồi ở sau quầy. Mặc dầu mới ngoài ba
mươi mà tóc của anh đã hoa râm. Anh ngó cô bé.
Em hỏi :
- Thưa ông, con có thể coi chuỗi ngọc lam bày ở
tủ kính không ạ?
Pierre kéo tấm màn, lấy chuỗi ngọc ra đưa cho cô
bé xem. Những viên ngọc lam chiếu rực rỡ trong
bàn tay xanh xao của anh. Em đỡ lấy, thốt lên
lời khen :
Đẹp quá! Xin ông gói lại thành một gói đẹp cho
con.
Oierre lạnh lùng ngó em :
Có ai sai em đi mua hả?
Thưa không. Con mua cho chị Hai con. Chị đã nuôi
nấng con từ khi má mất. Đây là lễ Noel đầu tiên
chị em con được ở gần nhau. Con muốn tặng chị
một món quà đẹp.
Pierre nghi ngờ hỏi :
- Em có bao nhiêu tiền?
Em mở khăn tay ra, đổ lên bàn một nắm bạc xu,
bảo :
- Con đã đập con heo của con ra đấy.
Pierre Richard ngó em, vẻ trầm tư. Rồi anh ý tứ
cầm chuỗi ngọc lên, sợ em trông thấy giá tiền.
Nói thẳng cách nào cho em biết được? Cặp mắt
xanh đầy tin tưởng của em gợi cho anh nhớ lại
vết thương lòng thời trước.
Quay lưng lại em, anh bảo :
- Em đợi một chút nhé.
Rồi vừa lúi húi làm một việc gì đó, anh vừa quay
lại hỏi:
- Em tên gì?
- Thưa, Joan Grace.
Khi quay lại thì trong tay anh đã cầm một gói
nhỏ bao bằng giấy lụa đỏ và cột bằng một băng
lụa màu xanh lá cây. Anh đưa cho em bé và bảo:
- Này, coi chừng em đừng đánh rơi nhé.
Em Joan mỉm cười rạng rỡ, chạy vụt về nhà. Anh
nhìn theo, một nỗi buồn mênh mông dâng lên trong
lòng. Em nhỏ đó và chuỗi ngọc lam khêu gợi lại
một vết thương lòng không bao giờ lành hẳn của
anh. Tóc em vàng như lúa chín, mắt em xanh như
nước biển; mới mấy năm trước, anh đã yêu một
thiếu nữ cũng có mớ tóc đó, cặp mắt đó. Chuỗi
ngọc đã tính để tặng nàng.
Nhưng một chiếc cam nhông trượt bánh trên con
đường trơn trợt một đêm mưa đã làm tiêu tan ước
mơ.
Từ đó anh sống cô độc, ôn lại hoài nỗi khổ tâm.
Anh ân cần lễ độ tiếp khách, nhưng ngoài công
việc ra, anh thấy đời trống rỗng vô nghiõa một
cách khủng khiếp. Lầm lì, không giao thiệp với
ai, anh rán quên mà không quên được, nỗi thất
vọng như sương mù cứ mỗi ngày mỗi dày đặc.
Cặp mắt xanh của em Joan Grace gợi cho anh hình
ảnh người yêu. Vào dịp lễ này, khách hàng tới
đông, ai cũng bộc lộ niềm vui làm cho anh càng
đau lòng. Khách qua đường bước vào tiệm, chuyện
trò, sờ mó các món đồ, trả giá lăng xăng. Đêm
Noel đã khuya rồi, khi người khách cuối cùng
bước ra, Pierre Richard thở phào nhẹ nhàng. Thôi
thế là qua được năm nay. Nhưng anh đã lầm.
Cửa thình lình mở ra, một thiếu nữ xông vào. Anh
thấy nhói ở tim: thiếu nữ có vẻ mặt quen quen
nhưng anh không nhớ rõ đã gặp ở đâu, hồi nào.
Tóc cô vàng hoe, mắt xanh thăm thẳm. Cô im lặng
lấy trong túi xách ra một gói nhỏ bao vội vàng
một thứ giấy lụa đỏ, lại có cả cái băng lụa màu
xanh lá cây đã mở ra rồi. Và những viên ngọc lam
chiếu rực rỡ trên bàn:
Chiếc chuỗi ngọc lam này có phải của tiệm ông
không?
Pierre ngước mắt lên nhìn cô, nhẹ nhàng trả lời:
- Phải.
- Phải ngọc thật không?
- Nhất định rồi. Không phải thứ ngọc quý nhất
nhưng ngọc thật đó.
- Ông có nhớ đã bán cho ai không?
- Bán cho một cô bé. Tên em là Joan. Em mua để
tặng quà Noel cho chị Hai của em.
- Giá bao nhiêu?
Pierre nghiêm mặt đáp:
- Tôi không khi nào nói giá tiền khách hàng đã
trả cho tôi.
Em Joan chỉ có ít đồng tiền tiêu vặt làm sao em
có đủ tiền mua chuỗi ngọc này?
Trong lúc đó, Pierre vuốt kỹ lại tờ giấy lụa,
gói lại chuỗi ngọc. Anh bảo :
Em đã trả đắt hơn hết thảy các người khác. Có
bao nhiêu tiền em đưa tôi hết.
Hai người làm thinh. Cửa hàng bỗng tĩnh mịch lạ
thường. Tiếng chuông từ một giáo đường ở gần đó
bắt đầu đổ, văng vẳng đưa lại. Cái gói nhỏ đặt
trên bàn, vẻ thắc mắc dò hỏi trong cặp mắt thiếu
nữ và cảm giác hồi sinh kỳ dị dồn dập dâng lên
trong lòng Pierre, tất cả những cái đó đều là do
tình yêu của một em nhỏ.
Nhưng sao ông lại làm như vậy?
Pierre vừa đưa gói nhỏ đó cho cô vừa trả lời :
Hôm nay là ngày Noel. Tôi bất hạnh không có ai
để tặng quà. Cô cho phép tôi đưa cô về nhà và
chúc cô một lễ Noel vui vẻ với gia đình nhé!
Thế là trong tiếng chuông đổ hồi, giữa một đám
đông vui vẻ, Pierre Richard và một thiếu nữ mà
anh chưa biết tên, cùng nhau bước qua một ngày
mới đem lại nguồn hy vọng tràn trề trong lòng
mọi người.
|
|