| |
Đang coi phim ở phòng khách, nghe tiếng lách
cách của chùm chìa khóa tra vào ổ, Việt vội tắt
ti vi; bỏ vào phòng. Một người đàn ông trung
niên, nhỏ con, khắc khổ, mở cửa bước vào. Tiếng
người đàn bà trong nhà bếp hỏi vọng ra:
− Anh về đấy à?
− Ừa, anh mới về? Thằng Việt đâu rồi em?
− Nó mới xem ti vi đó mà, chắc là ở trong phòng.
Để em vào kêu nó ra.
Người đàn bà gõ cửa, gọi:
− Việt, mở cửa cho mẹ!
− Có gì không mẹ?
− Ba mày đi làm về, ra chào ổng một tiếng, rồi
cả nhà ăn cơm.
− Con đang bận học, mẹ với ba ăn cơm trước đi,
tí con ăn sau.
− Không ăn cũng ra ngoài với mẹ. Mở cửa cho mẹ.
Mau!
Việt uể oải đứng dậy mở cửa phòng. Xong, Việt
trở lại giường. Nằm xuống. Tay Việt cầm quyển
sách, mắt nhìn lên trần nhà, hồn thì mãi để đâu
đâu. Bà An, mẹ Việt, mở lời:
− Con đang giận ba à?
Im lặng. Bà tiếp:
− Có phải vì ổng không mua cái máy chơi game
Play Station gì đó? Nếu phải thì con sai rồi.
Con đã lớn, năm tới vào đại học rồi mà còn như
vậy...
Bà lắc đầu, nhìn con. Việt hơi lớn tiếng nói với
mẹ:
− Ba thiệt là keo quá mà. Xin cái gì cũng không
cho. Đụng gì cũng la, cũng nhăn nhó. Cái thì nói
không tiền, cái thì la quá đắt. Đã vậy còn phân
bì, "compare" với thằng Andrew... Nếu con biết
ba như vậy thì chẳng thèm qua Mỹ làm gì. Ở Việt
Nam còn sướng hơn.
Thêm một chuỗi im lặng. Người ta có thể nghe cả
tiếng nước róc rách phát ra từ bể cá cảnh đặt
trên bàn; tiếng tích tắc chuyển động của cây kim
gió chiếc đồng hồ treo tường. Người đàn bà dường
như đang suy nghĩ những lời con vừa nói. Cậu
con, cũng như mẹ, đang nghĩ lại những lời mà
mình vừa thốt ra. Cậu biết cậu đang làm mẹ buồn.
Cậu tự trách, không biết sao mình lại nói như
vậy. Có lẽ là do sự giận hờn nhỏ nhen hay sự bực
tức nào đó. Nhưng, nhưng cậu biết mọi chuyện đã
lỡ. Lời nói đã thốt ra thì khó hòng thâu lại.
Cậu đang tìm lời để giải thích về sự bực dọc của
mình.
− Mẹ ... Con...
Bà An ngắt lời con:
− Mẹ biết con không được vui, nhưng con lớn rồi
cũng nên tập suy nghĩ chín chắn. Những gì ba con
làm đều có mục đích riêng của ổng. Nếu ổng keo
kiệt đem tiền đi cờ bạc, đàn điếm, hút sách, hay
gì khác thì con có quyền trách ổng. Đằng này,
ổng để dành tiền lo cho gia đình thì con trách
gì?
− Nhưng con...
− Con làm sao?
− Con thấy nhiều khi ba quá đáng. Con không nói
làm gì. Còn mẹ? Ba có mua gì cho mẹ từ ngày mình
qua đây chưa? Ngày sinh nhật của Mẹ, ngày lễ
Tình Yêu, dịp Tết, dịp Noel... Con thấy không ai
như mẹ cả. Nhẫn nhục, chịu đựng, hầu hạ ba đủ
điều. Đã vậy còn cằn nhằn mẹ khi dọn cơm không
đúng giờ hoặc đi chợ mua đồ nhiều,... nên con
không thích ba.
Bà An im lặng suy nghĩ về những điều con bà vừa
mới nói. Bà biết ở xã hội hiện đại này không còn
"Chồng Chúa Vợ Tôi". Tuy bà sống ở Mỹ, nhưng bà
luôn nghĩ rằng mình là người Việt Nam. Một người
phụ nữ Việt, thuần tuý, dù sống ở đâu đi chăng
nữa cũng là người Việt Nam. Những chuyện hình
thức bên ngoài như quà cáp bà cho là yêu thương
bề mặt, không quan trọng. Từ khi làm vợ rồi làm
mẹ, bà luôn nghĩ rằng mình sẽ làm tất cả để giữ
cho gia đình an vui. Nuôi dạy con nên người.
Ngoài ra, bà không suy nghĩ đến những việc khác.
Có lần vào những dịp lễ bạn bè đem khoe này khoe
nọ; những thứ mà chồng họ mua tặng, bà cũng tủi
lòng. Họ cũng hay nói với bà nên lo cho mình,
bảo chồng quan tâm đến một tí... Ý họ bà hiểu,
nhưng bà không thể chạy theo xã hội vật chất để
đánh mất con người. Nếu ai nói này, nói nọ, bà
trả lời thẳng với họ: "Con người tạo ra nghi
thức, xã hội.... Những nghi thức, xã hội ấy ta
không nên ràng buột mình để chạy theo chúng. Nếu
còn ở Việt Nam thì chắc mọi người sẽ không hỏi
tại sao thế này, tại sao thế kia.... Rồi đem ra
so sánh."
− Mẹ...
Bà An giật mình. Bà nói:
− Con không hiểu nỗi tình cảm của gia đình Việt
Nam. Những thứ quà cáp đó chỉ tượng trưng, chứ
không mang ý nghĩa thiêng liêng, tình cảm gì cho
lắm. Mẹ chỉ cần gia đình an vui là đủ.
− Mẹ... Nhưng...
− Thôi mẹ để cho con suy nghĩ lại. Mẹ biết rồi
đây con sẽ hiểu và thông cảm cho ba con.
Bà An rời khỏi phòng. Thời gian trôi đi. Mọi
người đều nghĩ rằng câu truyện không vui trong
gia đình rồi cũng chìm vào quên lãng. Họ tiếp
tục sống, học, và làm việc như thường ngày.
Việt vẫn còn giận ba. Cậu không còn giận chuyện
quà cáp nữa. Nhưng Việt cảm thấy tưng tức trong
lồng ngực mỗi lần nhìn người ta đi mua đồ cho vợ,
cho con nhân những dịp lễ lớn. Việt nghĩ rằng
ông ích kỷ, ông không thương gia đình. Việt biết
đó chỉ là suy nghĩ "yêu thương" mà cậu học được
ở xã hội mà cậu đang sống. Nhưng, có lẽ mẹ cậu
không nghĩ vậy?
Việt tốt nghiệp trung học và chuẩn bị lên đại
học. Cậu được nhiều trường danh tiếng nhận vào.
Cậu đang phân vân việc chọn trường thích hợp.
Những trường mà Việt thích đều ở xa nơi cậu sinh
sống. Cậu đang lo ngại về khoản tiền chi tiêu,
sách vỡ trong những năm đại học. Cậu đang phân
vân...
Cánh cửa phòng hé mở, người đàn ông trung niên,
nhỏ con, khắc khổ, ló đầu vào hỏi:
− Con đang làm gì vậy?
− Dạ không gì. Có chuyện gì vậy ba?
Người đàn ông ngồi xuống đệm, nhìn con. Ông chậm
rãi hỏi:
− Con đã chọn trường đại học nào?
Việt chưa kịp trả lời, ông tiếp:
− Nếu chưa, chọn trường con thích nhất và tốt
một tí. Tiền bạc không thành vấn đề.
Ông trao cho Việt một phong bì mầu kem lớn. Ông
nói:
− Đây là sổ và thẻ trương mục ngân hàng của con.
Số PIN là 2980 . Ba đã bỏ tất cả tiền bạc mà ba
dành dụm từ trước đến nay để dành cho con ăn học.
Thôi ba không quấy rầy con.
Người đàn ông rời khỏi phòng. Việt nhìn dáng ông
qua làn nước mắt mà quên đi cám ơn. Ông đi được
một lúc, Việt mới sực tỉnh và chạy theo ba. Việt
ôm chầm lấy ông. Hai cha con ôm ghì lấy nhaụ .
Im lặng. Họ không nói một lời. Những giọt nước
mắt của hai cha con cứ trào ra thay cho lời nói.
Trong bếp, người đàn bà nhìn hai cha con ôm lấy
nhau, bà ta mỉm cười. Những giọt nước mắt hạnh
phúc rơi ở khoé mi của người đàn bà.
PIN = Personal Identification Number (Số mật mã
của trương mục ngân hàng).
|
|