Mới về đây công tác, tiếng đồn về nàng khiến
tôi đặc biệt quan tâm. Vốn nổi tiếng là một gã
sát gái nhưng tôi đã hai mươi chín tuổi, không
còn háo hức đuổi theo những bóng hồng trước
mặt nữa, mà mong sớm có một gia đình ổn định!
Tôi đẹp trai, lại là một cán bộ văn hóa sáng
giá của tỉnh, có biết bao cô gái theo đuổi,
nên nghĩ cũng phải chọn lấy một cô cho xứng
tầm!
Nàng đẹp nổi tiếng trong vùng. Mỗi ngày tôi
được nhìn người đẹp hai lần qua song cửa sổ
của khu nhà tập thể dành cho cán bộ. Nàng đi
vào lúc đám trẻ con líu ríu rủ nhau đến trường
và trở về khi mặt trời đã khuất hẳn. Dáng
người mảnh dẻ, cao cao, mái tóc đen túm gọn,
dài chớm đến thắt lưng, nàng thường đội một
chiếc nón không còn trắng lắm có buộc chiếc
khăn mùi xoa làm quai che kín hết nửa khuôn
mặt.
Từ ngày biết nàng tôi đâm ra ngớ ngẩn, và bỗng
dưng cảm thấy thèm có một gia đình riêng của
mình bên người vợ ngoan hiền với những đứa con
xinh xắn. Thế nên tôi quyết tâm đầu tư cho
việc chinh phục. Không khó khăn mấy để có được
số điện thoại của nàng. Mặc kệ phía sau những
tiếng cười khúc khích đầy tế nhị trêu đùa anh
cán bộ si tình.
Giờ chỉ còn phụ thuộc vào tài nghệ tán gái của
tôi. Qua điện thoại, nàng nói chuyện nhỏ nhẹ,
những dòng tin nhắn cũng thật có duyên, tôi
cảm nhận như đã quen và yêu nàng từ rất lâu.
Mong được gặp nàng đến cồn cào gan ruột, mong
được chạm tay tôi vào tay nàng, khi ấy nàng
thì e lệ, run rẩy... còn tôi, trái tim nóng
bỏng chắc run lên vì hạnh phúc. Tôi hay tưởng
tượng được hôn nàng, đôi môi ấy đẹp như thế
nào nhỉ? Chắc nhỏ xinh và tươi hồng lắm!
Nghĩ thôi, nhưng cũng đủ cảm nhận được vị ngọt
ngào của môi nàng trên đầu lưỡi mình. Tôi hạnh
phúc đến phát điên lên, trái tim nhảy tanh
tách trong lồng ngực. Mà nàng vẫn chưa đồng ý
cho tôi gặp mặt.
Không thể chịu đựng được thêm một giây phút
nào nữa, nên hôm nay tôi quyết định tấn công
trực diện. Bốn giờ chiều đã ăn cơm tối, áo
quần chỉnh tề, tóc vuốt ngược lên đỉnh đầu, đi
ra đi vào, soi gương mấy lần, đợi đến bảy giờ
chạy xe chầm chậm vào trong ngõ, không hiểu
sao tôi lại gửi xe ở nhà hàng xóm, đi bộ...
trống ngực còn đập loạn nhịp thì đôi chân tôi
đã đứng ở trong sân.
Nàng chắc cũng vừa đi đâu đó mới về, vẫn dáng
người thon thả, nón lá che trên đầu, khăn mùi
xoa buộc làm quai che kín nửa khuôn mặt, đang
mải mê kéo nước đổ vào thùng nên không biết
tôi đến. Muốn ôm nàng từ phía sau nhưng lại
định đưa tay bịt mắt nàng, như vậy thì vô
duyên quá! Cuối cùng tôi lấy hết can đảm từ từ
gỡ chiếc nón trên đầu... Nàng giật mình quay
lại, hét toáng lên. Còn tôi, ánh điện sáng
chiếu qua cửa nhà soi rõ thấy tận khuôn mặt
kia... Chỉ còn kịp kêu lên một tiếng rồi ù té
chạy, tôi chạy lâu lắm, xa lắm, đầu dúi vào
hàng cúc tần ven đường mấy lần.
Tôi không nhầm, không bị hoa mắt, thậm chí
nhìn rất rõ, cái miệng của cô gái đến bây giờ
vẫn ám ảnh, môi trên sưng mọng cao hơn cả cánh
mũi, cong lên để lộ hai cái răng cửa trắng
muốt. Giờ thì đã hiểu tại sao nàng trong mộng
của tôi luôn đội nón buộc một chiếc khăn tay
làm quai che kín nửa khuôn mặt. Còn những
người hàng xóm thì hay ném những tiếng cười
đầy ẩn ý mỗi khi gán ghép chúng tôi. Tình yêu
vỡ òa trước mặt! Tôi ghét cô, thương hại khuôn
mặt quái dị! “Xin lỗi nàng! Tôi không thể, vì
đôi môi của nàng thật giống... yêu quái!”. Tôi
chửi thầm cô ta như vậy. Cất người tình trong
mộng vào tận đáy trái tim, tôi chuyển công tác,
mang theo câu chuyện tình về đôi môi đi khắp
mọi nơi tôi đến để cười.
Bẵng đi một thời gian mới có dịp quay trở lại
nơi này, đúng vào kỳ đại hội văn hóa quần
chúng, tôi được vinh dự mời ngồi trên hàng ghế
đại biểu. Người ta giới thiệu tên nàng, con
chim sơn ca đã đoạt giải nhất trong cuộc thi
giọng hát vàng toàn khu vực. Tôi thực sự sửng
sốt, đúng là tên của nàng, vẫn dáng người cao
cao, mái tóc thả chớm ngang lưng, khuôn mặt
sắc nét, thêm chút điểm trang làm sáng ngời
sân khấu. Đặc biệt là đôi môi, đôi môi nhỏ
xinh nở một nụ cười duyên lấp lánh hàm răng
trắng. Nàng cúi đầu chào trước tiếng reo hò,
tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay vang dội…
Tôi ngạc nhiên đến vô cùng. Sống lưng bắt đầu
cảm thấy lành lạnh. Bí mật dò hỏi xem nàng đã
làm thẩm mỹ lâu chưa? Chẳng ai hiểu tôi hỏi gì.
Cô gái họ biết vốn nổi tiếng xinh đẹp, để bao
chàng trai phải mơ ước, phải mê mẩn. Nhưng
nàng chỉ có cảm tình với một người, mà người
đó bỗng dưng bỏ đi không lời từ biệt.
Đến thăm đôi vợ chồng trẻ trong một buổi chiều
mưa bay lất phất, được gia chủ niềm nở tiếp
đãi, tôi không ngần ngại hỏi rõ sự tình, nàng
chỉ mỉm cười. Cuối buổi tiễn khách, nàng mới
thỏ thẻ:
- Sao anh không quay lại? Hôm ý em... bị ong
Vò Vẽ đốt!