| |
Chuyện Tình Liêu
Trai
Phương Chính Nguyễn Quang Đạt
Những năm tháng hoạt động trong lãnh vực tâm
linh đã giúp cho tôi có dịp nghe và chứng kiến
biết bao hiện tượng huyền bí. Một trong những
hiện tượng khá ly kỳ được nhiều người lưu ý đến
đó là chuyện “hồ ly”. Hồ ly đây không phải là
những cuộc tình “liêu trai “ mà Bồ Tùng Linh
tiên sinh đã từng suy tưởng bao đêm trường để
soạn ra 431 truyện, mượn yêu chồn ma quỷ để ngụ
ý khuyên người trong cách tu thân xử thế, mà đây
là những chuyện có thật đã xảy ra giữa người và
hồn ma ngay trên đất Mỹ. Nếu là oán nghiệp thì
thân thể hao gầy, tâm thần tán loạn, cận kề âm
thế. Nếu là “duyên nghiệp” thì thần sắc cũng hư
hao, duyên đời trắc trở. Nếu là phước duyên thì
sẽ được lợi ích lớn lao trong tâm linh nếu lấy
đó làm bài học để tu sửa bản thân mình.
Nhân đọc lại bài “Chuyện Tình Liêu Trai” mà tôi
đã ghi lại về cuộc tình ma quái đã xảy đến một
người bạn của tôi cách đây 22 năm về trước,
tưởng đâu đó là một câu chuyện hiếm xảy ra trong
đời, nhưng không ngờ 7 năm sau đó 1 hiện tượng
tâm linh liên quan đến tiền kiếp cũng xảy đến
với chính bản thân tôi trước sự chứng kiến của
bao nhiêu người. Muốn không tin cũng khó lòng!
Cả hai hiện tượng trước và sau cùng đều mang một
giá trị tâm linh rất ý nghĩa, và đều có cách
khuyến tu qua hai hình thức khác nhau. Một bên
là tiền duyên, còn một bên là tình bạn hữu, và
cả hai đều ẩn hiện qua hình hài thiếu nữ phương
tây. Để cuối cùng một hồn được sớm siêu sinh,
một hồn được thăng hoa trong cảnh giới. Mới biết
phước báo khai sinh cùng chân tâm và chánh niệm.
Đối với người, thì trước tưởng là họa, sau lại
thành phước. Ngẫm nghĩ lại sự tình một thoáng
suy tư! Học đạo vô thường không chấp vào danh
xưng hình tướng. Trong chánh có tà, trong tà có
chánh. Âm dương tùy duyên mà vận hành biến hóa.
Hy vọng rằng câu chuyện thật sự dưới đây sẽ mang
lại cho mọi người một cái nhìn khác lạ về thế
giới tâm linh. Chết không phải là hết! Vòng sinh
tử luân hồi vẫn ngày đêm xoay chuyển…
Âm dương cách biệt bao đời,
Nghiệp duyên dẫn dắt: hồn, người gặp nhau.
Gặp nhau nơi chốn mộ phần,
Người ma khác biệt, duyên trần hợp tan!
Ngày hai mưoi ba tháng giêng năm 1988.
- Đ. nghĩ như thế nào về chuyện ma?
- Tôi tin là có.
- Tôi biết Đ. Tin, nên tôi có chuyện này muốn
nói cho Đ. Nghe, nhưng hứa với tôi là đừng tiết
lộ với bất cứ người nào.
- Được tôi hứa, chuyện gì vậy T.?
- Đ. có tin là tôi đang bị một hồn ma theo?
Hơi ngạc nhiên, tôi yên lặng nhìn T., không biết
có thật hay không? Một người thanh niên cao lớn
6’, lại mạnh khoẻ không lẽ lại bị ma nhập?
- Nói cho tôi biết câu chuyện xảy ra như thế nào?
Tôi hỏi T. với một chút nghi ngờ.
- Chiều hôm qua sau khi thăm mộ Ba của tôi trở
về, đến tối thì hình như tôi cảm thấy có gì khác
lạ trong người. Nhất là nơi thanh quản như muốn
phát âm mà mình không tự chủ được, nên tôi ngồi
dậy lấy giấy viết ra hỏi: “Có phải người nào
đang theo tôi?” Một hồi thì tay tôi chuyển động
viết thành những giòng chữ to tròn. Sau khi tra
hỏi, tôi mới biết hồn ma là một thiếu nữ 16 tuổi,
tên J. S., người Anh chết vì tai nạn xe hơi. Tất
cả đối đáp đều bằng Anh ngữ.
Nghe T. nói, nhìn nét mặt nghiêm trọng của T.,
tôi tin chắc là T. không đùa với tôi.
- T. có thể cho tôi xem tờ giấy đó được không?
- Được.
Chúng tôi bước vào nhà, T. mang cho tôi xem tờ
giấy ghi lại những tuồng chữ to tròn trên trang
giấy. Sau khi quan sát một lúc, tôi hỏi T.
- T. có thể cho tôi tiếp xúc với hồn ma được
không?
- Được, nhưng để tôi hỏi cô ta.
Tôi không biết T. tiếp xúc với hồn ma bằng cách
nào, có lẽ bằng ý tưởng.
- Cô ta bằng lòng.
- Vậy bây giờ hai người ngồi đối diện nhau, T.
có thể nói với cô ấy tiếp với tôi qua tư tưởng
hoặc cách nào cũng được.
Tôi với T. hai người ngồi xếp bằng đối diện với
nhau. Lần đầu tiên tiếp xúc trực diện với hồn ma
cũng khiến cho tôi hơi lo ngại. Nét mặt T. bỗng
thay đổi, đôi mắt trở nên đỏ. Tôi cố trấn an
tinh thần và suy nghĩ cách đối phó nếu có điều
gì xảy ra. T. đưa một tay ra về hướng tôi, tôi
cũng đưa tay ra. T. nắm và siết mạnh, sau đó lại
đưa thêm một tay nữa. Tôi cũng đánh liều đưa tay
ra. Hai tay tôi bị nắm chặt. Sắc mặt T. vẫn lạnh
lùng, cặp mắt vẫn đỏ, tôi thầm lo âu. Như vậy là
ấn thủ thân cũng không sử dụng được rồi! Tôi
nghĩ nếu như hồn ma tấn công tôi thì phải đối
phó ra sao? Bình thường một thân thể to lớn như
vậy cũng là một vấn đề, lại thêm hồn ma nữa, đôi
tay lại bị nắm giữ, chân thì xếp bằng, thật là
thất sách. Nếu như có chuyện gì xảy ra, thì chỉ
có mình và bạn mình thiệt hại mà thôi, chứ hồn
ma đâu có hề hấn gì! Tôi cố định tâm và nhìn
thẳng vào cặp mắt T. để xem hồn ma muốn gì? Ánh
mắt T. bổng dịu lại.
- Hồi nãy cô ta chỉ muốn cho Đ. biết đó là sức
của cô ta chứ không phải sức của tôi. Nếu như
tôi siết thì như vầy. Xong thì T. buông hai tay
tôi ra. Tôi thở dài nhẹ nhõm.
- T. hỏi cô ta, nguyên do gì mà theo T.?
- Cô ta nói là có duyên nên theo thôi, chứ không
có ý hại.
- Nhưng T. nói với cô J. biết rằng: làm như vậy
sẽ có hại cho T. vì âm là âm, dương là dương
không thể như vậy được.
- Cô ta nói là 3 tháng nữa sẽ đi đầu thai, bây
giờ chỉ theo thôi chứ không có hại. Với lại theo
tôi biết, thì cô ta không nhập hẳn vào người,
chỉ sát bên mà thôi.
- T. hỏi cô J. đã gặp T. ở đâu?
- Ở ngoài nghĩa trang.
- Vậy có phải mộ cô J. cũng ở gần đó?
- Cô ta nói ở gần mộ Ba của T,
- Hôm nay vậy là đủ rồi, T. nói tôi cảm ơn cô J.
Nói xong tôi và T. đứng lên trò chuyện qua loa.
- T., bây giờ mới có 5 giờ mấy, mình ra ngoài
nghĩa trang tìm xem mộ của cô J. ở đâu?
- Được.
Tôi chở T. ra Westminster Memorial Park nơi
đường Beach và Hazard.
- Chỗ này là mộ của Ba T., như vậy theo như lời
của cô J. thì cũng gần nơi đây.
- Vậy hai người chia nhau tìm.
Hai tôi phân ra tìm kiếm mộ của cô J. Hơn 6 giờ,
trời đã chạng vạng tối, vẫn không thấy ở đâu.
Tôi nói với T. có lẽ mình bị gạt, có thể xác của
cô ta chôn ở nơi khác chỉ có hồn ở quanh quẩn
đây mà thôi, nên cả hai quyết định ra về, và hẹn
gặp nhau ngày mai.
Tối hôm đó, tôi bỗng cảm thấy rờn rợn trong
người, và không thể ngủ được. Có thể bị nhập tâm
(tâm sanh vọng tưởng) nên cảm thấy như thế. Tôi
niệm thầm kinh Bạch Y Thần Chú để trấn an. Và để
“chắc ăn” hơn nữa, tôi lấy kinh Thủ Lăng Nghiêm
mà tôi đã chép nhỏ ra bỏ vào túi áo. Đến gần 3
giờ sáng thì tinh thần ổn định nên ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tôi đến gặp T.
- Tối hôm qua T. có liên lạc với cô J. không?
- Không.
- T., tôi nhờ T. hỏi cô J. có phải tối hôm qua
đến phá tôi phải không?
- Cô J. nói là bạn của cô. Sau một lúc lặng yên,
T. trả lời.
- T. nói với cô J. nhắn với bạn đừng có phá nữa.
- Cô J. nói sẽ không xảy ra nữa.
Không biết điều đó có thật hay không, nhưng tôi
nghĩ rằng thà mình ngừa trước tốt hơn. Ngày hôm
đó chúng tôi cũng trao đổi ý kiến về việc hồn
ma. T. cho biết là ban ngày cô ấy cũng bên cạnh,
ngay cả ngoài trời. Tôi có vẻ không tin, nên yêu
cầu T. cho biết cô J. đang đứng chỗ nào? T. lấy
tay định chỗ của cô ta cho tôi thấy ngay bên
cạnh. Chuyện trò qua loa, tôi cũng khuyên cô J.
một lần nữa rồi ra về. Trong tâm trí cũng thầm
lo cho người bạn của mình.
Sáng thứ Bảy tuần sau, tôi đến tu viện Hoa
Nghiêm gặp thầy G.S. để trình bày sự việc, nhưng
thầy nói cũng không giúp được gì hơn, chỉ nói
tìm cách khuyên hồn ma cho biết sự nguy hại giữa
người và ma. Thầy G.S. nói nếu nó không nghe,
thì thầy có biết một nhà sư người Miên ở San
Bernadino, vị sư đó biết bùa chú, nếu không
thuyết phục được thì dùng biện pháp mạnh để trục
xuất nó ra. Thầy G.S. còn nói: “ Hai người ngồi
bàn ở đây, có lẽ ở nhà nó đã biết”. Tôi cảm ơn
thầy và từ giã ra về để gặp T.
- T. tôi có chuyện muốn nói với cô J.
- Được, hãy vào trong nhà.
Vào trong phòng tôi yêu cầu T. cho tôi tiếp xúc
với hồn ma bằng giấy mực. Cả hai ngồi đối diện
nhau.
- Cô có thể cho tôi biết tôi vừa từ đâu tới?
Tay T. bắt đầu chuyển động ghi thành chữ “chùa”.
- Vậy chùa ở đâu?
- Hồn ma tiếp tục ghi trên trang giấy: “Bolsa”.
- Cô có biết chúng tôi đã đàm thoại những gì hay
không?
- Không!
Tôi biết là cô ta đã biết nhưng giả bộ thôi.
Trưa hôm đó lại có thêm người bạn khác đến chơi.
Tôi hỏi T. có nên cho K. biết hay không? Vì tất
cả đều là bạn thân không có điều gì phải ngại.
T. hỏi cô J. và cô ta chấp thuận.
Đến chiều thì tôi và T. lại tiếp xúc với hồn ma,
và tôi cũng nhắc lại vấn đề nguy hiểm của hai
giới âm dương. Và khuyên cô ta nên vào chùa ở,
nghe kinh Phật để sớm siêu thoát. Cuối cùng thi
cô J. bằng lòng. T. đề nghị nên đưa cô J. lên
chùa Việt Nam ở L.A. vì má của T, thường nghe
giảng kinh trên đó. Sau đó T. vào nói cho Má hay
để chuẩn bị.
Chiều tối hôm đó, chúng tôi đến chùa Việt Nam
gặp thầy M.G. Sau khi trình bày, thầy cũng rất
ngạc nhiên và yêu cầu T. cho thầy biết cô J.
đang ở đâu? T. lấy tay phác họa hình dáng cô J.
đang ngồi trên bàn.
- Vậy bây giờ xin cô cho tôi biết tên của cô?
Thầy M.G. hỏi. Một lần nữa, hồn ma lại điều
khiển tay T. viết tên nguệch ngoạc trên giấy.
- J.S.
- Nhà cô ở đâu?
- Ở … Irvine.
- Gia đình còn sống không?
- Còn
- Xin cô cho biết số điện thoại?
- (714)…
- Cô có bằng lòng ở đây nghe kinh Phật để sớm
siêu thoát không?
- Dạ.
Sau đó thầy M.G. an một bài vị cho cô J. trên
bàn vong, và chúng tôi ra về.
Tưởng đâu câu chuyện đã xong, nào ngờ tuần sau
tôi gặp T., T. cho biết cô J. vẫn thỉnh thoảng
về thăm T, vào ban đêm, và hai người đã tâm sự
rất nhiều. Có những chữ T. phải dùng tự điển để
tra nghĩa vì những từ ít dùng đến. Cô J. còn nói
với T. là phải mất 45 phút để bay từ L.A. đến
nhà T. Nghe tới đây tôi chỉ mỉm cười, vì thật ra
đối với thế giới âm, chuyện qua lại chỉ trong
giây phút là cùng.
- Đ., cô ta còn cho tôi biết duyên nợ của chúng
tôi trong tiền kiếp ở Ấn Độ…Nhắc lại nguyên nhân
cô ta gặp tôi, đầu tiên là do được thầy M.G. làm
lễ an huyệt cho Ba tôi và từ đó…Theo tôi nghĩ cô
ta cũng có tâm tu, vì có khi tôi đi ngang qua
bàn thờ Phật trong nhà, thì hình như cô ta khiến
đầu tôi cúi xuống như đảnh lễ, và niệm Nam Mô A
Di Đà Phật trong cuống họng. Vì có lòng thành
nên cô đã gặp đươc Phật Quán Thế Âm và đươc Ngài
cứu độ nên sẽ đầu thai sớm hơn thay vì phải chờ
gần 3 tháng .
Nghe T. nói tình trạng có vẻ khả quan nên tôi
cũng yên tâm và mừng cho T. Một tuần lại trôi
qua.
- Đ., cô ta đã được siêu thoát vào tối Thứ Ba
vừa qua. Cô đã đánh thức tôi vào khoảng 2 giờ
sáng để tâm sự và từ giã. Cô đã chỉ cho tôi cách
bắt ấn để ma quỷ khi đến gần sẽ bị điên đảo, mục
đích là giúp cô không thể tiếp xúc với tôi để
dứt khoát ra đi. Cô ta rất buồn và khuyên tôi
nên cố gắng tu tâm, làm việc phước đức!
Quả thật từ sau đêm đó, T. đã không còn gặp lại
cô J. nữa. Mới đây gặp lại T., T. sắp làm cha
của đứa bé thứ hai với một cuộc sống gia đình
rất hạnh phúc. Chuyện tình “Liêu trai” khi xưa
đã mờ đi trong tâm trí. Tôi xin T. ghi lại
chuyện tình này như một chứng cớ về sự hiện hữu
của thế giới siêu hình.
Hư hư thật thật chẳng khác cuộc đời huyễn ảo.
Huyền bí muôn đời vẫn là huyền bí!
Người khuyên ma: xin đừng quấy phá
Ma bảo người: tích đức tu thân!
Mùa Xuân 94
Phương Chính Nguyễn Quang Đạt
|
|