| |
Có Phải Là Số Phận?
(Thụy Vi)
Bắt phong trần phải
phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao
Sáng nay, trong lúc đứng chờ ở quầy tính tiền,
tôi tình cờ thấy tấm hình thái tử Charles mặt
mũi phơi phới trên trang bià của tờ tạp chí. Tấm
hình cũng cho thấy đó là người đàn ông sáu mươi
tuổi thật sự thỏa mãn. Bỗng nhiên tôi nhớ đến
mối tình tay ba mà ông đã gây ra, tốn khá nhiều
giấy mực hơn mười năm về trước.
Có phải bạn cũng nghĩ như tôi, người đàn bà hạnh
phúc là người đàn bà được người đàn ông hết lòng
đắm đuối thương yêu suốt một cuộc đời, phải
không? Cái may mắn diễm tuyệt hiếm hoi mà hầu
như người phụ nữ nào cũng mơ ước lại rơi vào
người đàn bà nạ dòng tên Camilla Parker Bowles.
Không hiểu sao, hôm nay tôi muốn gợi lại đề tài
này. Có lẽ, bởi sau nhiều năm tháng, nhìn lại
đôi uyên ương vương giã tuy không còn trẻ nữa mà
thời tuổi trẻ, họ đã từng bất chấp mọi áp lực,
mọi tai tiếng để đến với nhau. Bây giờ càng ngày
họ càng gắn bó một cách lạ lùng. Điều này khiến
tôi có chút tò mò.
Ai cũng biết, bà Camilla không phải là một người
đàn bà đẹp, bà thiếu cả nét duyên dáng, không có
gu thẩm mỹ, ăn bận lại không được chỉn chu. Khi
còn trẻ, nhan sắc của bà cũng làng nhàng không
gì nổi bật. Ấy vậy mà ông hoàng tương lai của
nước Anh gặp và yêu bà say đắm. Tình yêu đơn
phương đó không được đáp lại, cô Camilla lập gia
đình với bá tước Bowles. Chẳng bao lâu, không
biết bà nghĩ sao? Làm bà bá tước bà không thích,
bà thích làm hoàng hậu hơn, hay tình củ không rủ
cũng tới bà Camilla dan díu với chàng thái tử
Charles, mặc dù thái tử đang chuẩn bị cưới vợ,
một cô gái nguyên trinh ngây thơ xinh đẹp tên
Diana.
Cũng tưởng đâu mối tình đầy tội lỗi sẽ chấm dứt
sau khi thái tử cưới vợ. Thì ai chẳng đinh ninh
vậy. Nhưng, cuộc tình tay ba này như mớ bòng
bong ầm ĩ kéo dài suốt mười mấy năm trời và cuối
cùng mới chịu chấm dứt sau một phiên toà và một
cái chết. Bà công nương Diana chết thật thãm
thương. Câu hồng nhan bạc phận đúng quá.
Chúng ta cứ thắc mắc là tại sao bà Camilla được
ông thái tử yêu thương đến vậy? Ông sẳn sàng ly
dị người vợ trẻ đẹp và từ bỏ luôn ngai vàng để
chính thức được cưới bà?
Trong cuốn The Prince of Wales của Jonathan
Dimbleby cho biết rằng từ nhỏ thái tử Charles là
một đứa bé nhu nhược mau nước mắt. Lúc ra ngoài
đi học thì bị bạn bè ăn hiếp, hành hạ đủ điều.
Trong gia đình thì không được ai thương yêu, ông
cứ bị cha mẹ anh chị em dè bĩu, châm chọc, thậm
chí thái tử thường xuyên bị hoàng tế Phillip
trách mắng và không thèm để mắt tới ông. Có lẽ
thái tử chịu nhiều sự hất hủi của những người
thân. Tuổi nhỏ của ông buồn bả chật hẹp trong
những ưu uất nặng nề, vì thế chúng ta thấy ngay
trên gương mặt thái tử Charles là người không
vui, lúc nào cũng nhăn nhó khó khăn nhìn thật
chán. Tuy nhiên ông lúc nào cũng quần áo đẹp,
ông mặc những bộ comple của nhà Gieves, nhà
Hawkes may thật khéo, lúc thì bộ lễ phục hải
quân, lúc khác thì cái [váy] kilt Tô Cách Lan.
Đầu năm 2009, tờ Esquire bình chọn ông là người
đứng nhứt trong
“ Quý ông ăn mặc đẹp trên thế giới” tờ báo còn
tán tụng thêm “ông ăn mặc đẹp một cách không
tưởng tượng được” ! Khen như vậy cũng bằng thừa
kiểu khen phò mã tốt áo. Thử ông bận những bộ
quần áo của hiệu K- Mart xem, còn có ai khen
không.
Nhiều năm thật lâu trước đó, trong một cuộc
phỏng vấn của một tờ báo lá cải, vô tình thái tử
Charles thổ lộ một chi tiết khi người hỏi đề cập
tới bà Camilla, thái tử nói:
“bà ấy là một phụ nữ chịu lắng nghe và
thông cảm với tôi mọi điều”
Thì ra cái bí quyết đó mà bà Camille vượt trội
qua mặt công nương Diana. Bà không cần tới sắc
đẹp. Không cần bỏ công trang điểm má đỏ môi
hồng. Không cần phải khoe chân cẳng trong những
bộ váy đắt tiền của những nhà thời trang trứ
danh như Versace, Reem Acra, Roberto Cavalli,
Dior Haute Couture, Yves Saint Laurent. Không
cần phải mè nheo làm mình làm mẩy. Không cần
phải mắc công bồng bế những đứa trẻ Phi Châu bị
bịnh Aid để cho nhà báo chụp vài tấm hình rồi
vội vả đi rửa tay. Không cần phải lấy lòng ai.
Không cần phải cắt mạch máu tay tự tử để yêu
sách chàng chi cho cực khổ. Cũng không cần phải
chường mặt trước bàn dân thiên hạ nhiều làm gì
để họ có dịp so sánh này nọ. Bà cứ yên lặng, cứ
thơ thới ở nhà, cái thân thể lùng nhùng ỏng ẹo
ngồi đó, nếu cần thì đi pha thêm bình trà sửa,
vừa nhâm nhi vừa nheo mắt chịu khó nghe chàng
tâm sự [ vì không tâm sự với bà thì chàng tâm sự
với ai? ] lâu lâu khen chàng một phát, hoặc giả
bộ làm như thích thú, mặc dù câu chuyện chàng kể
nhạt như nước ốc. Bà Camilla thiệt khôn!
Tôi thật tình ngưởng mộ sự may mắn của bà
Camilla, thì tôi lại chạnh lòng khi nghĩ tới
nàng công nương Diana bẻn lẻn xinh đẹp tuyệt
vời. Tội nghiệp cô, những cơn ghen tuông chịu
đựng trong tự ái, điên cuồng đã khiến cô mất
phương hướng. Cô rơi vào cái sai lầm này đến cái
sai lầm khác. Cô lần hồi không còn là một công
nương trung trinh đoan trang thuần khiết nữa. Cô
đánh mất cô hồi nào không hay. Tôi tiếc cho cô
vô cùng. Thôi thì cứ cho là… số phận!
Bây giờ, chỉ một mình cô trong cõi tĩnh lặng.
Nếu ai còn nhớ đến có lẽ chỉ biết chép miệng
ngậm ngùi:
“ Nữa chừng xuân thoắt, gãy cành thiên hương”
thụyvi
Hầm Nắng, ngày 3 tháng 3 năm 2009
(@Boston)
|
|