| |
Đêm thu năm nào
(Việt Dương Nhân)

Trời vừa vào thu mấy ngày nay, cây cỏ u buồn, lá
đã bắt đầu ươm ướm vàng, gió lay lay làm cho vài
chiếc lá rụng bay rớt dưới sân nhà. Mây xám dăng
dăng che phủ hết những tia nắng mặt trời. Trong
một căn phòng rộng có một bóng người đàn bà đứng
lên ngồi xuống hút thuốc lia lịa, lo nghĩ gì mà
cứ thỉnh thoảng bà lại thở ra như chán ngán lo
rầu. Có lẽ bà đang nhớ lại một chuyện tình của
đêm thu năm nào...
*
Một buổi chiều thu xưa. Ánh Sương, người đàn bà
tuổi gần năm mươi, thích ăn diện sang đẹp, phấn
son lúc nào cũng rực rỡ nổi bật, miệng bà rất có
duyên mà lại nhạy cười và luôn giữ thái độ vui
tươi. Nhưng nhìn kỹ thì đôi mắt của bà buồn sâu
thăm thẳm như chứa đựng một khối sầu đau kinh
khủng lắm. Bà đứng dậy đi thay quần áo và xuống
garage lấy chiếc xe hiệu Renault Chamade 19 màu
đỏ, bà trực chỉ lái ra Paris quận 13. Chiều thứ
bảy. Trên đại lộ Ivry và Choisy xe và người đông
nghẹt. Bà ráng chen xuống parking Paristore chạy
mấy vòng mới dành được một chỗ đậu. Đậu xe xong,
bà thấy nhẹ người. Thọt tay vô bóp móc ra điếu
thuốc châm lửa và hít một hơi dài. Từ từ bà leo
lên khu thương mại Olympiades đi thẳng tới một
nhà hàng quen thuộc. Đến nơi bà kéo ghế tự động
ngồi và gọi cậu chạy bàn:
- Thảo, cho chị xin một chai vin St-Émillon
thường xuyên đó em.
- Dạ, có ngay. Có ngay.
Thảo vừa mở chai rượu vin vừa nói đùa đùa:
- Chiều nay em thấy chị tươi lắm nha! Chắc tối
nay có hẹn đi nhảy nhót phải không?
Ánh Sương cười cười và đáp:
- Thường thì thứ bảy ở đâu cũng đông người, chắc
là chị không có đi nhảy đâu, mà có thể đi nhậu
thôi.
- Chị nhậu một mình à?
- Như thường lệ, một mình gây bàn rồi chút nữa
sẽ đầy bàn đó, mà có nhậu một mình cũng chẳng hề
gì.
Ánh Sương vừa dứt lời, thì có hai bạn nhậu đến.
Bà nhìn Thảo ra dấu, Thảo lấy hai cái ly và rót
rượu. Ly cạn, ly đầy cụng ly cười nói vui vẻ như
kẻ vô tư.
Lộc bước vô và đến bàn kế bên ngồi, Lộc gặt đầu
chào chung qua bàn của Ánh Sương. Bà ngoắt Thảo
và nói:
- Em làm ơn cho chị thêm một cái ly nữa.
Thảo hiểu ý Ánh Sương, cậu ta lấy ly và rót rượu
để đó.
Ánh Sương quay sang Lộc, bà nói:
- Mời Lộc uống với chị một ly.
Lộc đứng lên qua bàn của Ánh Sương, đụng ly với
bà và hai người bạn kia, Ánh Sương hỏi Lộc :
- Tối nay Lộc đi đâu vậy?
- Dạ, em có hẹn với Thế đi ăn cơm ở nhà hàng Hoa
Mai.
-Vậy à! Cho chị theo ăn chực với nha!
- Tự nhiên!
- Không phiền Lộc cái gì chứ
- Nếu có phiền là em từ chối liền.
Hai người bạn nhậu cười đùa đùa và nói:
- Cha chả. Chị Ánh Sương sướng quá, được anh Lộc
mời đi ăn hén!
Ánh Sương cười và nói:
- Đời chị tự do như mây gió, hễ thấy ai dễ
thương thì chị xin ăn liền vậy hà.
Hai người bạn nhậu nói tiếp:
- Nè, anh Lộc! Anh có phước lắm mới mời được chị
Ánh Sương đi ăn cơm đấy.
Lộc vui vẻ tươi cười và nói:
- Bữa nay anh không mời, mà chị xin đi theo ăn
chực. Thôi cạn hết ly này rồi mình đi, có lẽ Thế
đã chờ em ở bển rồi đó.
Ánh Sương vói lấy chai rượu và rót hết vào mấy
cái ly, và nói:
- À-lê hãy cạn ly nhé!
Ánh Sương đứng dậy đi đến caisse trả tiền, và
choàng chiếc áo manteau lên vai, bà chào tất cả
rồi cùng đi với Lộc.
Đêm thu ngoài trời gió thổi man mác hơi lành
lạnh. Lộc và Ánh Sương đi song song hai người
đều im lặng.
Từ đại lộ Ivry qua đại lộ Choisy khoảng vài trăm
thước, Ánh Sương mặc bộ đồ Âu phục màu hoàng yến,
khoác manteau bằng da đen, mang giày cao gót và
ví tay màu đen, bà đi rất chậm làm Lộc phải vừa
đi vừa chờ bà. Lộc và Ánh Sương bước vô nhà hàng,
hai người lên thẳng trên lầu một, Thế đã ngồi
chờ. Ánh Sương tươi cười:
- Xin lỗi! Xin lỗi! Để Thế chờ lâu hén!
Thế cười và nói:
- Đâu có lâu chị, mới có phân nửa điếu thuốc
thôi. Ủa! Mà bữa nay chị đi đâu đây?
Lộc đỡ lời giùm Ánh Sương, Lộc nói:
- Chị Ánh Sương đang ngồi nhậu ở bên Phở 39 của
vợ chồng Kim Loan & Đức Phương. Hồi nãy đến thấy
còn sớm, anh mới ghé qua đó, rồi vô tình gặp chị
Ánh Sương anh mời chỉ đi ăn với tụi mình luôn.
Ánh Sương cướp lời của Lộc:
- Lộc đâu có mời chị, màchị xin ăn chực đó chứ.
Thế lắc đầu cười rót rượu vào ly và nói:
- Chị lúc nào cũng giễu đùa, đời của chị sướng
như Tiên. Thôi nhậu chị, anh Lộc nhậu đi anh.
Ba người đang uống rượu, thì cậu bồi bàn đem dĩa
gà hấp muối, là món ăn đặc biệt của nhà hàng này.
Sau đó một dĩa đầu cánh vịt quay. Chai rượu vin
Bordeaux-St.-Émillon đã cạn, Thế gọi thêm chai
thứ hai, cậu rót đều mỗi ly và nói:
- Trời mới vào thu mà nghe lạnh rồi. Vậy mời anh
Lộc và chị Ánh Sương uống cho say đêm nay nha.
Lộc nói:
- Có hề gì đâu, rượu vin “Bordeaux” là thuốc bổ
mà. Phải không chị Ánh Sương?
- Chị uống loại rượu này mấy chục năm trời, có
hề gì đâu, nếu uống nhiều thì ngà ngà thôi, chứ
ít khi nào chị dám để say mèm.
Bữa cơm Tàu với rượu Tây thật là ngon. Ăn nhậu
xong Lộc trả tiền, rồi ba người xuống nhà và
chia tay hẹn cuối tuần sau cũng ở nơi đây. Nhưng
Lộc và Ánh Sương về cùng chung một hướng. Ánh
Sương định đi lấy xe... Ánh Sương thấy trong
người cũng hơi ngà ngà, nhưng bà lại muốn đi
nhậu tiếp, quay sang hỏi Lộc:
- À, Lộc có bận gì không?
Lộc nhìn Ánh Sương:
- Không! Ủa chị muốn đi nhậu tiếp nữa hả?
- Chưa say mà! Nếu em thích đi nhậu nữa thì đến
Queen Bee nghe nhạc Karaokê.
- Đi thì đi. Nhưng em phải tìm guichet rút thêm
chút tiền.
- Khỏi, chị có mà, nếu thiếu thì chị trợ thêm
không hề gì đâu.
Lộc lắc đầu nói:
- Làm sao có chuyện để chị trợ. Không bao giờ em
đi chơi mà để đàn bà con gái trả tiền.
- Có gì đâu, chị sống rất thực tế.
- Nhưng mà em không thích vậy.
- Ờ, thôi tùy ý em.
Ánh Sương nghĩ là bà sẽ sẵn sàng trả tiền nhậu.
Vì Lộc đã trả tiền ăn nhậu hồi nãy rồi mà không
được mời đáp lại thấy lòng cũng hơi áy náy.
Nhưng Lộc không bằng lòng. Lộc qua bên nhà băng
rút tiền, rồi hai người đến quán Queen Bee. Vào
ngồi Lộc gọi bồi bàn cho một chai cognac Remy
Martel với sô-đa. Hai người cụng ly, sau đó Lộc
rót thêm vài ly để mời mấy người bạn nhậu quen
biết. Ánh Sương đứng lên cụng ly và chào hỏi xã
giao. Còn Lộc ngồi im, tay cho vào miệng lút lắc
chiếc răng cùng đang lung lay. Bổng Lộc hỏi:
- Chị Ánh Sương!
- Hả! Cái gì vậy Lộc?
- Răng rụng nửa đêm có xui không vậy chị?
- Hứ. Đàn ông mà cũng tin dị đoan nữa. Hên xui
chờ mai mốt rồi sẽ biết, chớ chị đâu phải thầy
bói răng mà hỏi. À, đưa chị xem coi ra sao.
Lộc vừa đưa qua Ánh Sương thì chiếc răng rớt
xuống đất, đèn lờ mờ không thấy răng văng ở nơi
nào. Hai người mò dưới đất mãi không tìm được.
Xem như chiếc răng cùng của Lộc mất tiêu rồi.
Trong khi họ cho là mất, thì Ánh Sương đẩy cái
gạt tàn thuốc qua thì bà thấy chiếc răng, bà
chụp liền và nắm chặt. Lộc nghi Ánh Sương tìm
được chiếc răng, nên Lộc chụp tay bà và nắm cứng.
Ánh Sương định trả lại cho Lộc. Nhưng không biết
vì sao mà bà nói không có. Bắt đầu giây phút đó,
Ánh Sương thấy có một cảm giác là lạ trong lòng
bà, bà cố giữ chiếc răng để làm kỷ niệm cho vui.
Đã hơn nửa đêm rồi, chủ quán đang sửa soạn đóng
cửa. Lộc đứng dậy đến caisse trả tiền và hai
người đi ra. Nhưng Ánh Sương đứng suy nghĩ: Mình
hơi say rồi không thể lái xe được, kệ bỏ xe lại
đó mai mốt ra lấy cũng không sao. Ánh Sương quá
giang mấy người bạn đi bằng taxi, còn Lộc thì
không chịu đi chung nên chàng cuốc bộ về.
Ánh Sương về đến nhà, rượu đã thắm ngà say, bà
thay áo ngủ và chùi mặt xong, bà leo lên giường
nằm. Trong chốc lát bà lại sực nhớ chiếc răng
cùng của Lộc, lật đật ngồi dậy lấy cái xách tay
tìm, bà lẫm bẩm: Nó đây rồi, chiếc răng ngộ nhỉ!
Lần đầu tiên mình mới thấy rõ ràng răng cùng,
mình phải tẩy bằng eau de Javel và đánh bóng, có
dịp mình sẽ tặng lại cho Lộc.
Ánh Sương chùi tẩy chiếc răng xong, bà bỏ vào
hộp nữ trang và tắt đèn đi ngủ. Nhưng bà lại
không ngủ được, cứ nhớ cái nắm tay mạnh của Lộc,
rồi hình ảnh Lộc bắt đầu ẩn hiện. Ánh Sương nhớ
lúc trước cũng thường đi ăn nhậu chung đâu có
cái nhơ nhớ như lần này. Bao lần Lộc gặp Ánh
Sương đi bộ lang thang, Lộc ân cần vui vẻ đưa
Ánh Sương khoảng đường cùng chung lối về nhà. Bà
cứ nằm trằn trọc mà hình bóng của Lộc nhảy múa
trong tim óc bà. Ánh Sương ngồi dậy lấy chiếc
răng ra nâng niu, bà nghĩ thầm: Thôi rồi, mình
yêu Lộc rồi! Đây là triệu chứng của bệnh tình
yêu! Mà trời ơi! Yêu một người đàn ông nhỏ hơn
mình đến năm sáu tuổi, mà người ấy luôn gọi mình
bằng chị! Hơn nữa Lộc đang quý mến mình. Vào cơn
bệnh tình này chắc mình sẽ khổ chết quá! Rồi đây
sẽ có những chuyện không hay xẩy ra sau này!
Nhưng biết làm sao bây giờ? Làm sao chống cự nổi
con tim đây? Lửa ái tình đang cháy phừng phừng
thiêu đốt mình rồi. Ôi tình yêu!
Ánh Sương suy nghĩ mãi về Lộc, bà ra bàn viết
thơ. Bà nghĩ: Nhưng làm sao Lộc đọc thơ của mình
được đây? Bấy giờ Ánh Sương chỉ chờ đến cuối
tuần mới mong được gặp lại Lộc. Một tuần trôi
chậm như một thế kỷ... Bà tìm số điện thoại của
Lộc mà Lộc đã cho mấy năm qua mà Ánh Sương không
hề gọi Lộc, nay thì nó khơi động mạnh rồi. Ánh
Sương gọi Lộc, bà không biết nói gì hơn ngoài
hai tiếng ăn chực.
Thứ bảy đã đến, hôm nay Ánh Sương không lái xe.
Nàng đến Phở 39 vẫn ngồi nhậu nơi cũ, bà thấy
dáng Lộc đến, trong tâm hồn, lồng ngực nghe tim
giao động mạnh, nhưng bà cố giữ như thường lệ.
Hôm nay Ánh Sương mặc bộ Âu phục màu xanh chim
anh vũ, tóc chảy gọn ghẽ, giày bóp vẫn màu đen.
Mấy bạn nhậu vừa thấy Lộc, họ cười và nói:
- Rồi. Chị Ánh Sương sắp có chầu khác sẽ bỏ tụi
mình!
Ánh Sương quay sang nói:
- Thì như thường lệ thôi! Lộc qua uống với tụi
này vài ly nữa rồi đi ăn nhé!
Lộc kéo ghế ngồi nhậu, và nói:
- Mời chị, mời các bạn.
Ánh Sương uống cạn ly, đùng lên trả tiền.
Lộc nói tiếp:
- Xin lỗi nhé! Vì hơi trễ rồi, chắc là Thế nó
đợi, mà có thể tôi nay có cả Kim nữa đó chị.
Ánh Sương cười nói:
- Cha, hôm nay có cô Kim chắc là vui, chớ có một
mình chị thì hai cậu ăn hiếp.
- Ai mà dám ăn hiếp chị. Thôi mặc áo rồi đi chị.
Ánh Sương đứng dậy và tổng chào cùng đi với Lộc
đến nhà hàng Hoa Mai. Hai người đi song song vẫn
trong im lặng. Còn Ánh Sương thì nghe lòng đang
rạo rực như tuổi dậy thì mới biết yêu lần đầu.
Nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên, như
không có chuyện gì xẩy ra cả.
Vào nhà hàng lên lầu thì Thế đã chờ sẵn rồi. Hai
người đến khoảng mười phút sau là thấy Kim cũng
ló đầu lên, miệng nàng tươi cười. Bốn người ăn
nhậu trả tiền xong. Thế đi về, còn Ánh Sương thì
rủ Lộc và Kim đến Queen Bee nhậu tiếp. Họ kêu
rượu như thường lệ. Đêm tàn, quán đóng cửa. Ba
người cùng đi lấy xe của Kim đậu ở
paking-Paristor. Lần này Lộc không đi bộ, chàng
quá giang xe của Kim, họ đưa Ánh Sương về trước.
Xuống xe Ánh Sương nửa đùa nửa thật với Lộc, bà
bạo dạn nói:
- Cho hôn một cái được không?
Lộc cười vui và trả lời:
- Được chứ! Nhưng hôn một cái thôi à!
- Không. Ba cái mới chịu.
Đêm ấy, Ánh Sương về nhà thấy lòng sung sướng,
vì bà đã mở hơi hơi đường tình rồi, bà vào phòng
lấy cái răng của Lộc mà nâng niu như ôm thân xác
chàng vậy. Nàng ngồi trên salon nghĩ thầm: Từ
đây đến cuối tuần sao mình thấy lâu quá. Bà áp ủ
hình bóng của Lộc, trong cơn yêu đương mà lại lo
sợ đủ điều.
Chiều thứ bảy đến, bữa nay Ánh Sương cũng bỏ xe
ở nhà, bà xuống đường lấy Taxi đến thẳng nhà
hàng, bà mặc một bộ Âu phục màu hồng phấn, vẫn
giày bóp cũ.. Đêm nay chỉ có Thế chứ không có
Kim. Vẫn gọi những món cũ soạn lại. Ăn xong, Thế
đi về, còn Lộc và Ánh Sương đến Karaokê Queen
Bee nữa. Và sau đó Lộc đưa Ánh Sương về tới nhà.
Thừa dịp, Ánh Sương không bỏ mất cơ hội, nhưng
trong lòng hơi phập phồng. Bà mạnh dạn hỏi Lộc:
- Lộc lên nhà chị nhậu tiếp không?
- Nhậu thì nhậu, có gì phải sợ.
Trời tàn thu khá lạnh, ngoài vườn cây cối đà trơ
trọi lá. Lộc và Ánh Sương từ từ lên nhà. Vô nhà
Ánh Sương đi lấy chai cognac còn phân nửa, và bà
tìm soda mà chẳng thấy đâu, bà nói:
- Nhà chị hết sô-đa rồi!
- Em đâu có uống sô-đa bao giờ.
- Vậy thì nhờ Lộc đập nước đá.
Cả hai đều cụng ly, không khí im bặt. Có lẽ mỗi
người có một ý nghĩ khác nhau chăng? Ánh Sương
có vẻ đắc chí tự lòng cảm thấy như đã đọc được
tâm trạng của người đàn ông vào nhà của người
đàn bà độc thân. Ánh Sương mở tủ lấy ra ba lá
thư mà bà đã viết để chờ có dịp đưa cho Lộc. Bà
thường tự hỏi: Biết đến bao giờ Lộc đọc được?
Thì đêm nay đây. Bà đưa thơ cho Lộc và nói:
- Có người viết thư cho Lộc nè.
Lộc hỏi:
- Ai vậy chị?
- Thì đọc thử coi!
Lộc đọc từ từ ba lá thư, Ánh Sương ngồi cạnh bên,
một tay Lộc cầm thư một tay ôm choàng qua vai
Ánh Sương. Đọc xong ba lá thư, Lộc ngước mặt lên
và nói:
- Thật không ngờ, như trong giấc mơ!
- Mơ hả? Mà mình cũng nghĩ đây là trong mơ. Chớ
làm sao biết có ngày Lộc đến nhà này.
Ánh Sương ngả người vào Lộc. Môi mềm môi, đôi
xác cận kề nhau, lửa tình bốc cháy, gió ái ân ồ
ạt thổi mạnh, hai thân thể dính liền, biển yêu
đương không bờ bến. Đêm nay, họ hạnh phúc biết
bao. Tình yêu tới một điểm cao vút. Thế gian chỉ
có họ mà thôi. Mặc dù, họ chưa có một lời hứa
hẹn hay nói những lời yêu đương. Nhưng họ đã vào
mê hồn trận rồi. Sau giây phút ái ân trôi qua.
Ánh Sương mở lời:
- Xin gọi em bằng anh có được không?
- Thì đây, cũng xin gọi chị bằng em.
Từ lúc ấy, cách xưng hô của hai người thay đổi.
Rồi họ lại tiếp tục yêu nhau như chưa từng được
yêu bao giờ. Đôi mắt Ánh Sương vẫn vương vấn
buồn buồn. Nhưng trong lòng bà rất hạnh phúc và
thỏa mãn với nỗi lo lắng đâu đâu, bà nói với Lộc:
- Anh ơi! Một đời em luôn luôn đứng vào thế bị
phụ!
- Anh không phụ em đâu.
- Nhớ nghe. Nhưng nếu mai này anh có phụ em, thì
em đành chịu. Vì có một lần nào đó, anh đã nói
là anh thù hết đàn bà mà! Thì đây. Em sẵn sàng
trả thế cho kẻ nào bị anh thù.
- Đúng. Nhưng với em thì khác.
- Khác gì?
- Vì sự thật đã từ lâu, anh có mơ ước được gần
em, mà anh không dám...!
- Còn em, em chỉ mới yêu anh thôi. Mới đây, từ
cái đêm răng của anh rụng.
Ánh Sương đứng dậy thật nhanh, rồi tiến đến nhìn
hình của Jean, bà thở ra và lẩm bẩm nói một mình:
Trời ơi! Mỗi lần yêu là mình dối lừa kẻ khác!
Lộc nghe thoang thoáng, hỏi Ánh Sương:
- Em nói gì vậy?
- Em có nói gì đâu! Em chỉ lo sợ thôi!
- Em lo sợ gì? Anh đã nói, anh không phụ em đâu.
- Nhưng rồi đây anh sẽ thấy.
Lộc ôm choàng Ánh Sương nhẹ giọng nói:
- Thôi đã khuya quá rồi, em đừng suy nghĩ nữa.
Mình đi ngủ nghe... chị... Ánh Sương...
Lửa tình đang cháy phừng phực của đôi lòng.
Nhưng cuộc tình nào mà không có trái ngang bao
giớ? Tuy Ánh Sương yêu Lộc, mà lòng bà vẫn luôn
luôn thương kính Jean. Jean là người khách biết
thương hoa tiếc ngọc. Jean gặp Ánh Sương một
thuở bà còn là cô thoát y vũ trong những hộp đêm
(cabaret) tại thủ đô ánh sáng Paris. Tuy Jean là
khách mua hương, Ánh Sương là người bán sắc.
Nhưng Jean yêu thương Ánh Sương chân thật trong
mười mấy năm qua. Bây giờ Ánh Sương như cánh hoa
đã tàn, Jean vẫn một lòng thương yêu và không
phai lạt tình của thuở ban đầu. Jean, người đàn
ông đầy nghĩa cả, ông lo cho Ánh Sương có một
cuộc sống vừa đủ và nhàn hạ của tuổi tàn thu.
Jean có vợ. Ánh Sương như là loại gái bao của
những người đàn ông lắm của thừa tiền. Tâm hồn
của Jean thật là nghệ sĩ, có một tấm lòng nhân
hậu và sâu rộng. Có những giây phút Ánh Sương
cũng cảm thấy yêu Jean, thì bà lại đè nén lòng.
Vì bà nghĩ: cánh bướm kia đã có chủ rồi. Nếu để
con tim lên cơn điên tình với Jean thì sẽ có
thảm họa cho cả đôi bên? Vì thế mà bà hay đi
nhậu cho quên hết những gì không hay, và thỉnh
thoảng bà buông thả con tim cho nó tự do tha hồ
lãng mạn si tình. Hay là một chứng bệnh mà bác
sĩ tâm lý cho là cơn điên tình (crise d’amour).
Bà tự dối lòng và dối gạt một người, để rồi bị
nhiều người dối lừa lại. Thật là con người hay
lấy mâu thuẫn tự làm sóng động tâm hồn mình...
Nhưng Ánh Sương có phải bà đi tìm ảo ảnh chăng?
Hay bà khao khát ái ân? Nghề nghiệp của bà khi
xưa, chắc là bà không cần nhục thể rồi. Bà tìm
ảo ảnh là đúng hơn. Bà thích giao thiệp với
người đồng hương, thèm khát nói tiếng mẹ đẻ và
cần sự âu yếm vì bà quá đơn độc. Cuộc sống của
Ánh Sương thật là cô đơn. Và, sự trống vắng của
những ngày cuối tuần, bà thường đi lang thang
một mình trên đường phố nửa đêm khuya. Bởi Jean
có gia đình, thỉnh thoảng mới đến gặp bà. Mỗi
lần gặp Jean, Ánh Sương xem như bà đi làm việc.
Nỗi cô đơn đã tạo cho Ánh Sương mâu thuẫn, nên
muốn có một người đàn ông ở sau lưng Jean. Làm
sao có thể có người đàn ông nào chịu cái cảnh ấy
bao giờ? Ngoại trừ những chàng Ma-Cô... Những
người đàn ông bình thường, họ đến với bà rồi lại
bỏ ra đi. Đã qua bao lần đau khổ vì bị bỏ rơi.
Nhưng bà cứ tái đi tái lại căn bệnh điên tình.
Ngày nay, cuộc tình của Lộc và Ánh Sương sẽ đi
đến đâu? Bây giờ họ đang yêu nhau. Có lẽ Lộc
chưa rõ lắm đời sống hiện tại của Ánh Sương.
Thời gian kéo dài sáu tháng, họ thường gặp nhau
chỉ có ái ân cuồng nhiệt. Họ không hứa hẹn gì ở
tương lai.
*
Thu tàn, đông qua, mùa xuân đến... Ngoài sân
vườn cây lú nhú đâm chồi mọc lá, hoa cỏ xanh
tươi, nắng xuân trong sáng, không khí nhè nhẹ,
nhiệt độ âm ấm, tiếng chim ríu rít ngoài vườn,
sân chơi ồn ào tiếng nói cười của trẻ nít. Thời
tiết và phong cảnh tạo cho những kẻ đang yêu lại
càng yêu mạnh bạo hơn. Nhưng không! Đối với Ánh
Sương thì buồn thảm u sầu. Vì mấy tuần nay bà
không gặp mặt Lộc. Mà Lộc cũng không gọi bà.
Chịu hết nổi, Ánh Sương gọi đến nhà Lộc. Gọi
nhiều lần mà không ai trả lời. Gọi đến nhà Thế
cũng không có ai.
Chiều nay thứ bảy, Ánh Sương ngồi chán nản, muốn
đến nhà hàng Hoa-Mai. Trong lòng bà nóng như lửa
đốt. Bà nghĩ, chắc Thế và Lộc đã đi ăn chung
ngoài nhà hàng Hoa-Mai. Bà điện thoại ra nhà
hàng:
- A-lô! Dạ, thưa bà chủ. Bà có thấy cậu Thế đến
nhà hàng không?
- Dạ, có.
- Bà làm ơn cho tôi nói chuyện với cậu Thế.
- Xin bà đợi một chút.
Bà lên lầu gọi Thế, Thế xuống bắt điện thoại:
- A-lô! Ai đó?
- Chị đây, có anh Lộc đó không em?
- Dạ có. Chị đợi nhé!
Thế lên lầu nói với Lộc:
- Anh Lộc, chị Ánh Sương kiếm anh.
Lộc đi xuống nhà, mà lòng chàng lại nghĩ: Sao
không lại đây như thường bữa mà nay bày đặt gọi
điện thoại?
Xuống nhà Lộc bắt điện thoại:
- A-lô! Gì đó em? Em đang ở đâu vậy?
- Em đang ở nhà, anh ăn xong, đem về cho em một
phần gà hấp muối được không?
- Được, chút nữa nha!
Lộc trở lên lầu ăn tiếp, và chàng nói với Thế:
- Em nhớ nhắc anh đem một phần gà hấp muối cho
chị Ánh Sương.
Thế không nói gì cả, mà trong lòng Thế nghĩ: chị
Ánh Sương không chịu yên phận với anh Jean, mà
đèo bồng chi với anh Lộc này, kể như chị ấy khổ
tới nơi rồi.
Ăn xong Lộc và Thế chia tay. Ánh Sương ngồi nhà
đợi Lộc. Nghe tiếng nhận chuông, Ánh Sương mừng
rỡ, bà ra mở cửa. Lộc và Ánh Sương ôm nhau như
cả năm không gặp. Ánh Sương nào có đói bụng đâu,
vì bà đã ăn rồi, bà kiếm chuyện để được gặp Lộc.
Đêm nay họ yêu nhau đậm đà hơn, tình yêu sậu xa
hơn. Qua một đêm ái ân mệt lả, hai người ngủ
ngon giấc. Sáng hôm sau thức dậy. Lộc đi về nhà
làm việc, trước khi đi Lộc hỏi Ánh Sương:
- Ủa, em không dậy đi làm sao?
- Dạ, không. Hôm nay là chúa nhật. Mà em làm gì
anh không biết à?
Lộc ngơ ngẩn nhìn Ánh Sương, chàng tự hỏi: Lạ
kìa, Ánh Sương không làm gì, mà sao nàng sống
phây phây vậy kìa? Lộc ôm hôn Ánh Sương, định mở
cửa đi ra, thì Ánh Sương ôm lại, bà nói:
- Anh à, anh nhớ điện thoại cho em nha! Có lẽ
tuần tới em bận đi xa.
Lộc gỡ tay Ánh Sương ra và nói:
- Không. Anh không thích điện thoại, nếu anh
muốn lại đây là anh đến, chớ cần gì phải điện
thoại cho hay trước, coi sao mà trịnh trọng quá.
- Không được. Anh đừng có làm vậy. Rủi em có bạn,
hay con em, tụi nó về bất tử kỳ lắm.
Lộc mở cửa và đi nhanh. Ánh Sương biết trước
Jean sẽ đến gặp bà vào thứ năm này.
Đúng hẹn, Jean đến, chàng sung sướng tươi cười
gặp lại người yêu. Nhưng riêng Ánh Sương thì
lòng bà như tơ vò chỉ rối. Bởi tâm hồn bà đang
gởi trọn cho Lộc. Sự ái ân miễn cưỡng của Ánh
Sương mà Jean nào có hay biết cô nhân tình của
mình đang phản bội mình. Trưa hôm sau Jean phải
trở về với bổn phận người chồng. Còn Ánh Sương
thấp thỏm chờ đợi gặp Lộc. Nhưng bà không đợi
được, nên điện thoại cho Lộc. Nhà Lộc không có
ai, Ánh Sương muốn đến nhà chàng đại, nhưng bà
không dám. Đã mấy tuần trôi qua, Lộc im lặng. Sự
nhớ nhung dâng tràn trong lòng Ánh Sương. Bà
điện thoại hỏi Thế, Thế chỉ nói không biết.
Thật ra Thế không ưa cái việc giữa Lộc và Ánh
Sương. Thế rất quý mến Ánh Sương như người chị,
và Thế luôn muốn Ánh Sương được sống êm đềm. Vì
tâm hồn Ánh Sương rất nhạy cảm nên bà cứ bị khổ
vì tình hoài.
Bởi một lần nghe Lộc nói thù đàn bà, vì chàng
luôn bị đàn bà gạt lấy tiền của chàng hết, rồi
họ quất ngựa chuối trốn luôn. Lúc ấy Ánh Sương
nghe chua xót giùm Lộc. Rồi có dịp bà đặt tình
yêu vào dễ dàng, và cũng có ý muốn trả luôn món
nợ mà ai đó đã gạt Lộc. Ánh Sương có mâu thuẫn
để chạy tội cho trái tim mềm yếu và bao đồng của
bà không? Bấy giờ Ánh Sương buồn vì thướng nhớ
Lộc, nhưng lòng bà thấy nhẹ phần nào, bà tự cho
đó là bà trả nợ giùm những người đàn bà đã lừa
gạt Lộc.
Những ngày Ánh Sương buồn bã nhớ thương Lộc. Sau
đó, bà trở lại cuộc đời lẻ loi như những ngày
tháng cũ. Bà sống cô đơn và thả trôi phó mặc cho
dòng đời lôi cuốn tới đâu tùy theo định mệnh....
Hơn hai năm sau, vào mùa Giáng Sinh tình cờ Ánh
Sương gặp lại Lộc. Lộc đã cưới vợ và có một đứa
con trai được năm tháng. Tình yêu xưa, nay đà
nguội lạnh phôi phai trong lòng của Ánh Sương.
Gặp lại Lộc tại nhà hàng thuở trước. Đêm nay là
đêm của mùa đông buốt giá. Ánh Sương gọi Lộc
bằng em, xem như không có chuyện gì xẩy ra trước
đây cả. Ánh Sương vừa thấy cô vợ của Lộc vào
toilette, nàng liền đứng lên đi đến, miệng kề
vào tai Lộc, bà nói nhỏ :
- Hãy chặt đứt khúc “mía sâu” trước kia nhé Lộc.
Chị em mình xem nhau như dạo trước... trước kia
đó Chúc em được nhiều hạnh phúc và đừng thù đàn
bà nữa nha!
Lộc nhìn Ánh Sương hơi bỡ ngỡ, chàng nói:
- Em cũng chúc chị được may mắn và vạn sự an
lành.
Ánh Sương nở nụ cười tươi, rồi đứng lên chào tất
cả mọi người, bà ra về.
Ngoài trời lạnh buốt, Ánh Sương đi một mình giữa
đêm khuya tuyết đang rơi mạnh làm trắng xóa cả
vòm trời Paris. Bà vừa đi mà miệng bà tủm tỉm
cười để biểu lộ trên gương mặt đắc ý hài lòng về
cái việc mà bà đã yêu Lộc trong một Đêm Thu Năm
Nào...
Yêu ai trên cõi đời này?
Đường tơ lộn mối, chỉ rời bốn phương.
Tim mang một khối tình thương
Trải ban như ánh chiêu dương soi đều.
Nguyễn Việt
(Ivry-sur-Seine, Gia-Tự Diệu-Thi, thu 11/1999)
|
|