| |
... Một hai lần gì đó anh chàng Chủ nhiệm câu
lạc bộ thò mặt vào đề nghị cô tăng volume cho
phòng tập nam giới cùng nghe. Lần đầu tiên thấy
cái đầu bù xù và khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của
anh chàng, cô không khỏi giật mình...
1. Cô đang là sinh viên năm thứ hai. Cô cũng
đang là giáo viên hướng dẫn tại một trung tâm
thể dục thẩm mỹ. Bởi vì cô khá cao, vóc người
đẹp và khuôn mặt ưa nhìn. Và cũng bởi vì cô cần
tiền để trang trải cuộc sống và lo việc học của
mình. Thế nên mỗi buổi sang, cô đều cần mẫn dậy
từ tinh mơ và phóng xe thật nhanh đến nơi làm
việc.
Người ta đi tập thể dục để gầy, còn cô lại chỉ
mong mình đừng gầy thêm nữa. Cô tình cờ đến với
công việc này do một người bạn giới thiệu. Cô có
mặt ở câu lạc bộ trước giờ làm việc chừng mươi
phút. Trong khi thay đồ thể thao, cô thường bật
một đĩa nhạc trẻ với những giai điệu vui tươi.
Cô muốn ngày mới của mình bắt đầu bằng những
thanh âm trẻ trung như thế.
Một hai lần gì đó, anh chàng Chủ nhiệm câu lạc
bộ thò mặt vào đề nghị cô tăng volume cho phòng
tập thể hình nam giới cùng nghe. Lần đầu tiên
thấy cái đầu bù xù và khuôn mặt đầm đìa mồ hôi
của anh chàng, cô không khỏi giật mình. Dù sao
cô cũng không thích có người nào đó nhìn thấy
mình trong bộ đồ thể thao bó sát - nhất là khi
đó lại là một chàng trai.
Nhưng anh ta dường như không mấy quan tâm tới
điều đó. Mỗi khi thò đầu qua khung cửa kính có
tấm rèm màu xanh đậm, anh lại toét miệng nở một
nụ cười thật tươi: "Chào cô giáo! Có thể cho xin
một chút "mu - zích" không vậy?"
2. Mùa đông, câu lạc bộ vắng teo. Mọi người dù
quan tâm tới vóc dáng của mình đến mấy cũng
không thể vượt qua được sự ấm áp đầy quyến rũ
của giấc ngủ.
Anh chàng Chủ nhiệm thường đón cô ở cầu thang
mỗi sáng với nụ cười rạng rỡ quen thuộc. Khi cô
than thở với anh rằng thời tiết lạnh buốt thế
này sẽ khiến khách tập càng thêm lười biếng thì
anh chỉ cười cười: "Ừ. Mùa đông năm nào cũng như
thế mà!".
Càng tiếp xúc cô càng thấy Chủ nhiệm câu lạc bộ
là một anh chàng lạ lùng. Anh lạc quan ngay cả
khi suốt ba ca tập buổi sáng không có khách. Anh
thường nói với cô rằng chỉ cần thời tiết ấm áp
hơn một chút thôi thì người ta ngay lập tức sẽ
đổ xô tới đây và hăng hái để bù lại những ngày
lười biếng rúc sâu trong chăn đệm.
Cô không lạc quan được như thế. Cô không thích
lặp đi lặp lại cái cảnh mỗi sáng phải dậy thật
sớm, vốc nước thật lạnh vã lên mặt để tỉnh táo
và vội vã thay đồ lao ra khỏi nhà. Rồi lại vội
vã thay bộ đồ thể thao bằng chất thun lạnh để
ngồi chờ khách. Mỗi khi như thế, cô nhìn những
chỗ da thịt tím tái vì giá buốt mà xót xa cho
chính mình.
Không giống như những đồng nghiệp, đồ thể thao
là món hàng quá xa xỉ để cô có thể mua thường
xuyên. Từ hồi trở thành giáo viên hướng dẫn ở
câu lạc bộ này, cô chỉ có hai bộ đồ thể thao
thay đổi hàng ngày.
Cô không lấy làm bận tâm về điều ấy nếu như
không có một lần, cô đồng nghiệp xinh đẹp và nổi
tiếng "chịu chơi" thản nhiên quăng toẹt một bộ
đồ tập còn mới nguyên trước mặt cô: "Chị lấy mà
dùng, cứ mặc đi mặc lại hai bộ đồ cũ rích đó
trông chán lắm...". Cô đã nhã nhặn từ chối, để
đến khi quay lưng đi thấy sống mũi mình cay cay
và những giọt nước mắt cứ thi nhau trào ra không
sao kìm giữ được.
3. Mấy hôm nay anh chàng Chủ nhiệm câu lạc bộ
thường ghé qua phòng trọ đón cô. Một hai lần đầu
cô ngại ngùng từ chối. Cô không thích bị mọi
người nói rằng mình đang "trèo cao" với một anh
chàng vừa đẹp trai lại vừa giàu có. Nhưng anh
thì có vẻ không quan tâm tới điều đó. Dần dà cô
cũng bị thuyết phục bởi chính thái độ đó của anh.
Một lần anh thình lình xuất hiện ngoài hành lang
và bấm máy gọi cô. Đó là một buổi tập sáng hiếm
hoi khách tới gần kín phòng kể từ đầu mùa đông.
Anh đang kiên nhẫn chờ cô hướng dẫn hết bài chỉ
để đặt vào tay cô một chiếc túi nhỏ.
Đó là một bộ đồ tập mùa đông rất đẹp và đắt tiền.
Cô đã định rằng khi nhận tháng lương tới cô sẽ
mua cho mình một bộ đồ tập mùa đông, cô không
thể đi qua cả mùa đông chỉ với hai bộ đồ tập mùa
hè được. Nhưng dù sao, một bộ đồ tập đắt tiền
như thế này thì cô chưa từng nghĩ tới.
Ngay khi có ý định gửi lại món quà thì anh lại
xuất hiện với nụ cười tươi tắn: "Đừng nghĩ đến
giá tiền anh phải trả cho bộ đồ đó mà hãy nghĩ
tới giá trị nó có thể mang lại cho em. Anh đã
nghĩ rằng nếu như có thể thì anh sẽ...". Anh
ngập ngừng...
"... sẽ giữ ấm cho em trong vòng tay anh. Cùng
em đi qua những mùa đông cuộc đời...". Bỗng dưng
cô thấy má mình nóng bừng dù ngoài trời vẫn đang
rét căm căm. Tình yêu của cô bắt đầu từ lời tỏ
tình lạ lùng đó.
Cát Mun |
|