| |
Tân nhớ lại một cách rõ ràng những giờ chàng chờ
đợi trong căn phòng ở hộ sinh viện. Thì giờ lúc
ấy sao hình như đi chậm thế! Tân tưởng cái buổi
ấy kéo dài r a mãi không bao giờ hết. Chàng nóng
ruột như lửa đốt, đi đi lại lại trong phòng,
ngồi xuống chiếc ghế ở bên tường một lát rồi lại
đứng dậy. Chàng đưa mắt nhìn qua những bàn ghế
giản dị và sơn trắng, xếp đặt một cách gọn ghẽ.
Rồi chàng chăm chú nhìn cái cánh cửa đóng ở góc
phòng. Bên kia cánh cửa, vợ chàng đang chờ đợi
cái bí mật lạ lùng của sự sinh nở. Thỉnh thỏang
cửa phòng hé mở, một cô đỡ mặc áo trắng rón rén
bước ra. Tân thoáng nghe thấy những tiếng kêu
khẽ và đau đớn. Chàng để ý dò xét nét mặt của cô
đỡ nhưng vẫn thấy cô ta bình tĩnh như thường,
nhẹ nhàng đi ra ngoài lấy chai nước hay cái khăn
mặt.
Rồi cuộc chờ đợi khó chịu ấy hết. Tân nghe thấy
mấy tiếng kêu thét trong phòng bên đưa sang,
tiếp đến tiếng trẻ con khóc. Một lát, cánh cửa
phòng mở rộng, một cô đỡ ghé đầu ra ngoài mỉm
cười:
- Mời ông vào. Xong cả rồi.
Tân theo cô ta bước vào trong phòng. Chàng thấy
mấy cô đỡ xúm xít chung quanh cái nôi mây và
thoáng nhìn thấy giữa đống vải trắng một vật gì
đỏ nõn đang động đậy. Tân đến gần bên giường. Vợ
chàng nằm ngả đầu trên gối trắng, nét mặt xanh
xao và mệt nhọc. Nhưng hai con mắt sáng lên như
vui mừng nhận thấy chàng.
Trong gian phòng yên lặng vẫn phảng phất cái
không khí của một sự bí mật gì quan trọng. Các
cô đỡ nói với nhau khe khẽ. Tân ngồi xuống cái
ghế đầu giường, cầm lấy tay vợ. Chàng thấy bàn
tay lạnh và ướt đẫm mồ hôi.
Bà đỡ chính đã lót xong tã cho đứa bé, đưa đến
trước mặt Tân, vui vẻ nói :
- Ông xem cô bé có khỏe không? Được hơn ba cân
rưỡi đấy.
Trong khi vợ chàng giơ tay ra đón lấy đứa con
một cách âu yếm và nâng niu, Tân tò mò ngắm nhìn
cái đầu bé phủ tóc đen và mượt. Chàng thấy một
cảm tưởng lạ, không rõ rệt, nẩy nở trong lòng.
Nhưng cái rúm thịt động đậy, cái mầm sống nhỏ
mọn và yếu ớt kia hình như không có một chút
liên lạc gì với chàng cả. Tân không thấy cảm
động như chàng tưởng, và cũng không thấy có một
cảm tình gì đối với đứa con mới đẻ.
Một tuần lễ sau ở nhà, Tân thấy vợ và vú em bận
rộn rối rít như mỗi khi sắp đến ngày giỗ. Hai
người suốt cả buổi chỉ ngồi cắt và khâu những
cái áo con con, đan những đôi tất xinh xinh và
sửa soạn cái nôi mây. Những công việc đó, Tân
thấy hay hay, nhưng chàng không để tâm đến.
Thỉnh thỏang chàng mới thoáng chú ý một chút đến
đứa bé mà chàng thấy lúc nào cũng quấn kín trong
miếng vải trắng và nhắm mắt ngủ kỹ.
Một buổi sáng, khi sắp sửa đi làm, Tân thấy vợ
gọi:
- Này cậu, lại mà xem, hay quá.
Tân cúi xuống giường vợ chàng đương ngồi, và hai
tay giữ chân đứa bé đặt nằm trước mặt. Hai bàn
tay nhỏ nhắn của đứa bé đang cọ quậy, giơ lên
giơ xuống, hai con mắt bé lờ đờ, như hơi gạc
nhiên nhìn.
Vợ chàng sung sướng hỏi:
- Có phải nó nhớn hơn hôm nọ nhiều không?
Nàng giơ ngón tay cho đứa bé nắm rồi tiếp:
- Này, cậu xem nó nắm chặt chưa này!
Tân cũng cầm lấy tay đứa bé, đáp:
- Ừ... Nhưng sao cái đầu nó dài thế nhỉ. Tôi
trông nó thế nào ấy.
- Nó còn bé thì nó thế chứ sao.
- Mà hình như một mắt to, một mắt nhỏ.
Vợ Tân ra ý không bằng lòng, cãi lại:
- Không, hai mắt nó bằng nhau đấy chứ. Cậu chỉ
hay chê nó thôi.
Rồi nàng bế đứa con lên lòng, âu yếm cho bú.
Dần dần Tân cũng quen với đứa trẻ lặng lẽ sống
bên mình. Mỗi lần đi về, Tân lại đến cạnh cái
nôi, vén tấm màn trắng lên và nhìn một lát đứa
bé nằm trong đó vẫn hai tay cọ quậy và con mắt
lờ đờ nhìn mọi vật. Tuy vậy, Tân không nhận thấy
rõ rệt cái liên lạc gì với đứa trẻ. Vả lại chàng
cũng không nghĩ sâu xa gì về sự đó, chỉ thoáng
qua trong trí mà thôi.
Một lần, chàng đang ngồi làm việc ở bàn giấy thì
nghe tiếng vợ tắm cho đứa bé ở trong buồng. Vợ
chàng gọi:
- Cậu vào đây hộ tôi một tý.
Tân quay mặt vào phía buồng, đáp:
- Con sen đâu, sao không gọi nó?
- Nó còn bận giặt ngoài kia. Thì cậu vào hộ tôi
một tí có làm sao. Giữ hộ tôi cái đầu để tôi tắm
cho nó thôi mà.
Tân ngần ngại bỏ dở công việc:
- Nào thì vào!
Rồi chàng vào trong buồng ngồi xuống bên cái
chậu, hai tay giữ lấy đầu đứa bé. Vợ chàng nói
lấy lòng:
- Cậu chỉ cầm một tý thôi. Tôi tắm cho nó xong
ngay bây giờ đây.
Tân nhìn đứa bé, không thích một chút nào. Cái
thân hình ngắn ngủi và chân tay khẳng khiu của
nó làm chàng khó chịu không muốn để ý đến. Chàng
càu nhàu mắng đứa bé:
- Nằm im! Mày cứ cọ quậy bắn cả nước lên tao đây
này.
Cái đầu đứa bé đầy xà phòng nên càng trơn khó
giữ. Tân đã thấy mỏi taỵ Chàng bảo vợ:
- Thôi, giữ lấy nó, tôi mỏi tay lắm rồi.
Vợ chàng hơi gắt:
- Hãy giữ một chút nữa. Mới có một tí thế đã kêu
mỏi!
Cái giọng nói ấy làm cho Tân không bằng lòng.
Chàng buông đứa trẻ, đứng dậy trả lời xaÜng:
- Không phải công việc của tôi. Với lại tôi
trông nó khó chịu lắm.
Tân không nhận thấy nét mặt ngạc nhiên và buồn
rầu của vợ, bước ra ngoài. Một chút hối hận, đến
cửa, làm chàng quay mặt lại: vợ chàng đang ôm
đầu đứa bé trong lòng khóc nức nở.
Ra ngoài, Tân mới nhận thấy cái cử chỉ vô lý của
mình. Một tình thương nảy nở trong lòng chàng.
Tân muốn trở vào an ủi vợ, xin lỗi nàng vì đã
làm nàng phải buồn rầu. Chàng đứng lại, định
quay vào, nhưng không biết cái gì vẫn giữ chàng
lại. Tân đến ngồi bên bàn, nghĩ ngợi.
Từ khi hai vợ chồng lấy nhau, những cuộc cãi cọ
nhỏ mọn, không có nghĩa lý gì, vẫn thường xảy ra
luôn. Vì một câu nói, vì một cớ không đâu, hai
vợ chồng lại giận nhau. Mà cũng như lần này, Tân
cảm thấy chàng chỉ nói một lời dịu ngọt, êm ái,
là đủ cho hai bên hòa hợp lại như cũ. Nhưng
những câu ấy tan đi trên miệng trước khi nói ra
lời. Một ý xấu khiến chàng yên lặng, và xui
chàng giận dữ thêm lên để lấy phần phải về mình.
Khi Tân trở lại phòng, chàng thấy vợ đang ngồi
cho con bú. Đứa bé tắm rửa sạch sẽ trông hồng
hào như đánh phấn. Cái bàn tay mập mạp xinh xắn
của nó nắm chặt lấy tay mẹ như để cầu sự âu yếm
và che chở. Thỉnh thỏang nó ầm ừ trong miệng có
vẻ rất bằng lòng.
Tân lại gần cúi nhìn đứa bé. Chàng thấy trong
lòng một mối cảm động êm đềm và phiền phức. Nhìn
đứa trẻ ngây thơ nằm trong lòng mẹ, Tân cảm thấy
lần đầu cái thiêng liêng sâu xa của sự sống, và
nhận thấy chính cái bé nhỏ, hèn mọn hàng ngày
phá hoại cuộc đời.
Từ đấy, đứa con như cái dây giữ sự hòa hợp trong
hai vợ chồng. Tân và vợ chàng không cãi nhau nữa.
Mà nếu có xảy ra cuộc hờn giận, hai người chỉ
cùng trông đứa trẻ mũm mỉm là lại hòa hợp như cũ.
Thỉnh thỏang vợ chồng bồng con đưa đến trước mặt
Tân, chỉ cho chàng biết những cái thay đổi trong
đứa bé.
- Này cậu trông, cái thóp bây giờ đã nhỏ đi rồi
đấy.
Tân cũng chăm chú xem, rồi nói chuyện với con.
Lúc chàng ngẩng lên nhìn, chàng thấy vợ ngượng
nghịu muốn giấu sự vui mừng làm ửng hồng đôi gò
má. Tân cũng thấy trong tâm can một sự vui vẻ
khác thường.
Buổi sáng nay, vừa bước chân vào trong nhà, Tân
đã hỏi vợ:
- Em đâu?
- Nó ngủ, cái gì thế?
- Tôi có cái này hay lắm.
Tân giơ lên cho vợ xem một đôi bít tất len trắng
xinh đẹp. Chàng bước lại bên cạnh cái nôi rủ màn
trắng sạch sẽ.
Vợ chàng vội nói:
- Ấy, khẽ chứ cậu, để nó ngủ. Tôi vừa mới đặt
xong.
Tân rón rén, khe khẽ giở tấm màn tuyn, nhìn thấy
đứa trẻ nằm gọn trong vải trắng. Chàng cúi mình
xuống, yên lặng đợi trên cặp môi nhỏ bé một nụ
cười.
Và Tân thấy trong lòng rung động khẽ như cánh
bướm non, một tình cảm sâu xa và mới mẻ chàng
chưa từng thấy.
|
|