|
DƯỚI
CỘI SUNG GIÀ
(phần
1)(phần
2)(phần 3)(phần
4)(phần 5)
TIỂU-THU
Sau
bữa cơm tối, ăn xong chén chè đậu
xanh tráng miệng, Liễu Nhu cầm ly nước
trà vô phòng tính đọc tiếp cuốn
tiểu thuyết đang xem dở dang từ tối hôm
qua thì con Lành, đứa ở gái trạc mười
ba mười bốn tuổi, từ ngoài chạy vô,
mặt mày dớn dác:
-Cô
Ba ơi, con mới đi ngang căn “nhà hoang”.
Mà kinh khủng lắm ...
Con
nhỏ nói tới đây thì ngừng lại nuốt
nước miếng hai ba lần một cách khó khăn,
Liễu Nhu cau mày hỏi:
_Cái
gì mà giống như gặp ma vậy hả?
Con
Lành gật đầu lia lịa:
-Dạ,
chắc là ma thiệt đó cô Ba ơi. Con
thấy trong nhà đó có ánh sáng. Mà cái
ánh sáng này đi từ chỗ nọ qua chỗ
kia nữa. Con hoảng kinh chạy về cho cô
Ba hay.
Liễu
Nhu cười:
-Làm
sao mày biết chắc là ma? Biết đâu
mấy đứa chăn trâu, chăn bò ban ngày hái
trộm cây trái gì đem giấu trong đó,
tối mò tới lấy.
Con
Lành lắc đầu:
-Hổng
có đâu. Con biết mà. Từ hồi nào tới
giờ ai cũng ớn cái nhà đó, đâu có dám
vô. Ai cũng sợ oan hồn của ông Hậu
bắt ...
Nghe
tới đây Liễu Nhu cau mày, chắt lưỡi:
-Nói
bậy không hà. Ông Hậu chết mấy chục
năm rồi mà có thấy “bắt bớ” gì
ai đâu mà cứ đồn. Thiệt tình. Ổng
đã bị chết oan mà còn bị mang tiếng
oan nữa! Mà hồi nào tới giờ mầy
thấy ổng bắt ai chưa?
Con
Lành cười lỏn lẻn:
-Dạ,
thì tại má con dặn đừng có léo hánh
tới căn nhà hoang đó. Ông Hậu linh
lắm. Lộn xộn ổng bắt nhẹ thì cũng
nóng đầu, nặng thì hộc máu lận!
Liễu
Nhu bật cười:
-Mày
mới có mười bốn tuổi, còn cô ở đây
đã hơn hai chục năm rồi có thấy ổng
vật ai hồi nào đâu. Thôi lo đi phụ má
mầy dọn dẹp rồi đi ngủ. Đừng có
tin nhảm nhí nữa. Cô
ra ngồi hoài bên cái ao sen gần hàng
rào nhà đó đọc sách mà có thấy ma
cỏ gì đâu nà.
Con
Lành dạ rồi đi ra. Tuy nói vậy nhưng
Liễu Nhu cũng tự hỏi ai mà cả gan
trời tối lại dám léo hánh tới cái nhà
bỏ hoang cả hai chục năm nay? Nàng tư
lự nhìn ngọn đèn ống khói, thả hồn
chơi vơi về cái dỉ vãng mờ nhạt như
khói sương...
Theo
lời vú Chín kể lại thì chủ căn nhà
đó là ông Hậu. Gia đình ông ta từ
mấy đời trước giàu lắm, nhưng
truyền đến đời ổng thì chỉ còn
chừng trăm
mẫu ruộng và căn biệt thự này mà thôi.
Ngôi nhà khá bề thế, cách
nhà
Liễu Nhu độ hai trăm thước.
Căn nhà nền đúc nàng đang ở cũng
là do ông nội để lại, vì cha của
Liễu Nhu là con trai duy nhứt. Hồi còn
trẻ, tức là cách đây phải hơn ba mươi
năm, ông Hậu và ông Lãng, cha của
Liễu Nhu là hai người bạn rất thân.
Đồng trang lứa lại học cùng trường.
Hai gia đình ngoài điền sản dưới
tỉnh, họ đều có nhà trên Sàigòn. Ngoài
dịp gặp ở trường, mỗi lần nghỉ hè
hai cậu lại gặp nhau ở dưới quê. Năm
nào họ cũng không quên rủ thêm một đám
bạn về chơi thiệt là tưng bừng...
Hai
người đều là những thanh niên khôi ngô
anh tuấn, nhưng Hậu có phần lôi cuốn
hơn ở tài chọc cười rất có duyên.
Tưởng rằng dòng đời cứ êm ả
trôi, không ngờ giông tố tới khi hai chàng
trai cùng yêu một cô gái. Cẩm Vân là
bạn thân với Lệ Anh, cô em họ của
Hậu. Nhà cô dưới chợ SaĐéc, nhưng
hai cô quen nhau khi học chung trường nữ
công Mỹ Ngọc. Một lần qua chơi nhà
Lệ Anh, Cẩm Vân gặp cả hai chàng. Cái
nước da trắng như sữa đọng, cặp
mắt tròn, đen lóng lánh và nụ cười tươi
ơi là tươi của Cẩm Vân khiến hai trái
tim sôi nổi kia phải thổn thức, rụng
rời.
Nhường đâu thì nhường chớ trên
chốn tình trường, mạnh ai nấy chạy
để tới đích. Tức nhiên là Hậu
chiếm thượng phong, vì ngoài cái tài
chọc cười duyên dáng, chàng còn có vũ
khí lợi hại mà Lãng không có. Đó
là cô em họ của chàng ta. Những
lời ong tiếng ve cứ rót hoài vô lỗ
tai có ngày cũng phải có kết quả mỹ
mãn. Cuối cùng Cẩm Vân về làm vợ
Hậu. Tuy ôm mối hận thấu xương nhưng
ngoài mặt Lãng vẫn tươi cười như không.
Vừa hận vì mất người mình yêu,
vừa bị tổn thương tự ái. Xưa nay chàng
vẫn tự hào là nhà mình giàu hơn, mình
thông minh hơn, học giỏi hơn
“thằng” Hậu, vậy mà Cẩm Vân lại
chọn nó!? Mất mặt bầu cua quá trời!
Lập
gia đình rồi Hậu về quê trông coi
ruộng nương, vườn tược phụ cho song
thân , bên cạnh người vợ yêu xinh đẹp.
Nhưng chỉ một năm sau cha chàng qua đời
vì bịnh tim. Từ đây Hậu phải thay cha
quản trị mọi việc.
Bị
thua đậm trên chốn tình trường, Lãng
đâm ra xao lãng việc học hành. Tệ hơn
nữa lại hay theo đám bạn xấu đi
nhậu nhẹt, bài bạc lung tung. Hậu quả
là ông
bà thân sinh của chàng phải ra tiền
trả một món nợ khá lớn và bắt chàng
về quê cưới vợ để lo làm ăn. Ông bà
có tuổi rồi, đã đến lúc Lãng phải
gánh vác việc nhà phụ cho cha. Lãng đành
bấm bụng nghe lời. Sau khi đi coi mắt vài
đám, chàng bằng lòng cưới cô Mai là
con gái một ông Cai Tổng bên Long Xuyên.
Mai tuy nhan sắc không bì được với
Cẩm Vân, nhưng cũng thuộc loại trung bình
và là một người con gái rất thùy mị,
nết na. Vả lại
món hồi môn cũng đủ nặng ký để
cái cán cân phải nghiêng về phía nàng.
Vợ chồng Hậu ẵm thằng con trai gần
đầy năm,trắng trẻo, mập mạp, giống
Hậu như đúc đến chúc mừng Lãng. Nhìn
cái hình tượng “gái một con trông mòn
con mắt” của Cẩm Vân, mối hận trong
lòng Lãng càng ngùn ngụt như lửa chế
thêm dầu. Nhưng có thấm vào đâu khi
một lần về chơi bên vợ, chàng tình
cờ khám phá ra Mai chỉ là con
một nàng hầu của ông Cai Tổng.
Nhưng ván đã đóng thuyền, huống chi
chuyện này đổ bể, chỉ mang tiếng cho
gia đình của chàng mà thôi. Đã không yêu,
bây giờ cái tình của Lãng đối với
Mai càng lạt lẻo. Lãng coi vợ như một
cái máy đẻ
và có người hầu hạ sớm hôm
cho cha mẹ.
Mai biết thân
nên cũng cắn răng chịu đựng
những lần chồng đi sớm về khuya.
Mỗi lần Lãng thua nơi sòng bạc hoặc
trong trường gà, Mai lặng thinh không
một lời than trách.
Những lần đi chơi
Lãng đều rủ Hậu đi theo. Từ chối vài
lần thì cũng phải “nể mặt” một
lần. Từ từ thành thói quen. Hơn nữa
ở nhà quê không nhiều thú tiêu khiển.
Vợ chồng đi ra đi vô đụng mặt hoài
cũng phát nhàm. Vì vậy chuyện đi chơi
với bạn cũng là bình thường. Mà cái
nghề cờ bạc rất dễ nghiện. Càng
thua càng lậm. Cẩm Vân hết sức can gián
chồng. Nhưng Hậu ở nhà được ít hôm
thì cảm thấy bức rức, tay chân
ngứa ngáy và bao nhiêu lời hứa với
vợ đều
như nước đổ lá khoai! Hơn nữa đàn
ông rất kỵ bị bạn bè ngạo là theo
đạo thờ bà. Cẩm Vân có kiếm Lãng để
năn nỉ đừng rủ Hậu đi cờ bạc
nữa thì Lãng làm ra vẻ ngạc nhiên:
-Trời
ơi, vậy là chị đổ oan cho tôi. Thằng
Hậu đủ lớn, đủ khôn để biết mình
làm cái gì. Nó không muốn thì ai mà ép
được phải không ?
Nhìn
Cẩm Vân quay đi với gương mặt buồn
rầu, tuyệt vọng Lãng không dấu được
nụ cười mãn nguyện, tuy trong lòng có
hơi áy náy một chút. Ai biết được
trong thâm tâm Lãng đang nghĩ gì?
Mai
đã sanh cho chàng một thằng con trai
rất dễ thương. Nhưng đứa con cũng không
làm Lãng yêu vợ thêm lên. Từ ngày có
thằng nhỏ Mai cũng cảm thấy đời
bớt vô vị. Vú Chín vô làm cho gia đình
này từ khi thằng Đức ra đời, vì
vậy vú biết rất nhiều chuyện xưa để
kể cho Liễu Nhu nghe sau này. Nàng ra đời
sau thằng anh tới 4 năm và hai năm sau,
khi khai hoa nở nhụy thằng Út thì người
vợ, người mẹ tội nghiệp này đã vĩnh
viễn giã từ cái thế giới chỉ đem
nhiều muộn phiền tới cho mình. Mai sanh
rồi bị làm băng ào ào mà Lãng thì không
biết đang ngồi trong sòng bạc nào nữa.
Khi chàng ta về tới nhà thì đã quá
muộn, chỉ còn kịp vuốt cặp mắt người
vợ bất hạnh của mình. Sau khi bị ông
bà già chưởi cho một trận vuốt mặt
không kịp, Lãng cũng cố gắng ở nhà
một thời gian coi như ăn năn hối lỗi.
|