| |
Đường Tình Em Đi
Khi Trúc về đên đầ ngỏ thì phố xá đã lên
đèn . Trời tối mù mịt mặc dù mới 5 giờ
chiều . Cái khánh vàng treo ngoài hiên
khua leng keng lên hồi vì những cơn lốc
thổi nghe vần vủ . Chắc đêm nay có
bảo... Trúc thở dài nhìn trời rồi chán
nản đẩy cánh cổng gổ vào nhà . Qua khung
cử kiếng mấy đứa em đang ngồi la hét gấu
ó với nhau như đám giặc con! Trúc mở
khoá . Nghe tiếng động , Hà nhìn ra và
reo:
-- Chị Truc... vô đây mạu Chị mau vô mà
nghe anh Tú nói có lọt lổ tai hông ?
Trúc nhăn mặt :
-- Thôi đi cải nhau, đấu lý cả ngày ,
nghe mệt lắm... Đừng có méc ta hay bắt
ta xử nựa Bây giờ lôi nhau ra toà mà gây
lộn...
Tú nhún vai :
-- Một con Hà chằng chưa đủ, bây giờ
thêm bà Trúc . Con gái nhà này cọp còn
sợ...
Trúc hét :
-- Cái gì , nói cái gì ? Tao đang bực
đây nghe không ? Liệu hồn . Táo đánh bây
giờ...
TÚ xuyt xoa :
-- Úi cha là dử ! Cái mặt ai cũng khen
Trúc hiền, Trúc ngoan , dịu dàng mà ăn
nói vậy đó ! Ông Thành nghe chắc chạy
te...
-- Ừ, cho chạy luôn... chết đi càng tốt
!
Hà và Tú nhìn nhau cười tủm tĩm . " Lại
có chuyên với Thành rồi !" Hai đứa lảng
ra xa mặc kệ Trúc ngồi thẩn thờ ở bàn
ăn... Bực quá , muốn yên lặng cũng không
được... Về đến cái nhà này là muốn điên
, la hét cải nhau tối ngày... Ờ mà khôNg
có tụi nhỏ cũng buồn . Mấy chị em dắt
díu nhau qua đây từ năm 75 . Bố bị kẹt
trong tù cải tạo , Mẹ buồn quá đứt mạch
máu chết bỏ lại mấy chi em bơ vơ nơi quê
người... Ngày mẹ mất . Trúc là con gái
lớn trong nhà, nàng 18 và em út mới lên
3 . Tú là em kế của Trúc rồi đến là Diểm
. Tuấn , Hà và Uyên.
Thấm thoát đã 11 năm trôi qua . Mười một
năm lo lắng cho các em , bây giờ nhìn
lại chợt thấy mình đã gia. Nhưng đối với
Trúc lúc nào nàng cũng yêu đời , vui vẻ;
bởi vì chung quanh nàng có mấy đứa em
thật dể thương , tuy hay gây lộn nhưng
cũng hay tếu làm cho cuộc đời thêm,
hương sắc . Kèm theo đó , Trúc có người
yêu là Thành . Người bạn trai đa9 c ý
nhất từ 3 năm nay... Hừ , bạn trai đắc ý
mà hồi nảy chàng làm Trúc tức chết đi
được .Hai đứa đi ăn với nhau , Vô tình
sao con nhỏ cứ liếc chàng cười tủm tĩm
hoài vậy ? Thế là hai đứa cải nhau , vì
chàng nhất định không nhận lổi... Trúc
tức giận gần khóc mà chàng còn bảo nàng
vô lý , cứ gắn cho chàng những chuyện
không có ! Thế là Trúc mặc kệ chàng ở
bàn ăn , chay ra ngoài kịp leo lên một
chiếc xe bus để về nha.
Nghỉ lại vẫn còn tức ! Trúc lầm bầm :"
Không đến xin lổi hôm nay là khỏi gặp
nhau... "
Ngồi nghỉ ngợi mãi cũng chán , Trúc lắng
nghe chuyện mấy đứa em . Tuấn ở trong
phòng đi ra tay cầm tờ giấy tằng hắng
giọng :
-- Nghe đây , nghe đây bà con . Coi em
đăng báo rao vặt bán xe vầy có hấp dẩn
không... " Một tên con trai nghèo nhưng
đẹp giai , họi giỏi , cần tiền mua quà
cho... đào , phải bấm bụng bán chiếc xe
tuy cà ràng nhưng con tốt CỬa bên tay
lái bị kẹt không mở ra được phải vào
bằng cửa bên kia , quí vị an tâm khỏi sợ
bị té . Còi xe khi vui thì kêu khi buồn
ythì câm , 4 bánh xe còn rất tốt , chỉ
khi nào cán đá xanh mới xì , nhưng bảo
đảm xì từ từ có thể chạy cầm cự thêm 2
tuần mới phải vá . Ngoài ra kính chiếu
hậu bị rớt phải lấy kiếng chị Trúc đánh
phấn mà thay thế... Nệm ghế mới thay
bằng bao gối mua ở K-Mart . Giá xe khi
mới mua là 50 đô bây giờ sau khi tu bổ
chỉ lấy 200 . Ai cần cin gọi cho Tuấn
Lãng tử, điện thọai 333-5555" Bọn con
gái phá lên cười . Hà phê bình:
-- Đăng rao vặt kiểu ngu đần . Xe đó cho
em còn không thèm nữa ở đó mà bán !
Diễm cũng nói :
-- Ờ tao cũng mắc cở khi ngồi xe cu Tuấn
!
Tuấn dài giọng :
-- Thôi đi mấy bạ. vậy chứ ai nói " Làm
ơn chở chị ra chợ một chút thôi... "
Thiệt là ăn cháo đá bát !
Trúc gõ tay lên mặt bàn :
-- Cấm lôi tên chị vào đó nghe Tuấn .
Quảng cáo thiệt thà quá người ta không
có mua đâu . Mà bán xe rồi đi bằng cái
gì ?
Tuấn khoe :
-- Bộ chị tin cái rao vặt đó thiệt sao ?
Em chỉ đọc cho vui cửa vui nha, chứ đâu
có đăng như vậy . Thằng bạn nó bán lại
cho em cái xe 500, phải trả góp mỗi
tháng 50 nên em tống khứ cái xe cà tàng
này đi cho rồi . ĐỂ mấy bà chị khỏi mắc
cở , phải che mặt lúc ngồi xe em , làm
người ta xệ...
-- Ữ Tuấn giỏi đó...
-- Thôi đi , em ghét mấy mụ lắm . Lúc
cần người ta thì năn nỉ " pleasẹ.please
" . Xong việc mấy mụ trở mặt liền . Hể
có xe mới , em không chở nữa đâu , chỉ
cho chị Trúc đi thôi.
Diểm , Hà ré lên :
-- Ê, làm cái gì mà lấy điễm chị Trúc dữ
vậy cu Tuấn ! Từ nay đừng có nhờ ta vá
quần áo cho nữa nghe không ?
-- Ừ , cũng đừng bảo " Hà ơi làm bánh
xèo hay nấu bún bò Huế " cho anh thèm
chết luôn...
Trúc nhảy vào vòng chiến :
-- Khỏi có lo , Chị dắt Tuấn đi ăn cơm
tiệm ngoài sướng hơn . Mình người sang
trọng, quí phái không thèm ăn cơm nha...
hì... hì...
Diểm đổi chiến thuật :
-- Từ nay ta không thèm rủ con Lan đến
đây chơi nữa . Ta ghét con nhỏ đó lắm...
Tuấn im lặng nhìn Trúc cười cười . Trúc
lại phải cứu bồ :
-- Con Diễm không rũ thì ta rũ . Nhỏ đó
dễ thương ghê há Tuấn !
Tuấn tỉnh bơ :
-- Nhỏ Lan đó cũng xí xọn lắm . Chị Diễm
không rũ nó lại đây càng tốt.
Trúc nhìn Tuấn ngạc nhiên , rồi nàng vổ
tay như điên như khùng :
-- Như vậy mới xứng đáng là em ta... Yêu
là cái quái gì chứ ? ??
-- Bà Trúc thất tình rồi . Ai bảo yêu
nhau lắm cắn nhau đau!
Trúc lườm Tú thật dữ . Tú phải kêu lên :
-- Ái da... bà con cứu tui !
Hà đứng lên :
-- Thôi đi ăn cơm . đói bụng lắm rồi . Ở
đó mà móc nhau hoài , có mập được hông ?
6 chị em ngồi quanh bàn ăn . Bé Uyên reo
lên khi thấy món đậu hũ nhồi thịt :
-- Ơ , em thích món này nè... Chị Hà dẽ
thương ghê.
Trúc nhìn mâm cơm , ngoài món đâu hủ, Hà
còn nấu canh cà chua và cá kho tộ . Nhỏ
n`y thật khoéo tạy Giống hệt mẹ nàng
ngày xưa , nấu món gì cũng ngon . Con bé
tự tìm tòi, học hỏi từ bạn bè về nấu cho
mấy anh chị em ăn . Trúc chợt thấy
thương các em vô cùng . Mình không nên
đưa chuyện buồn tình cảm riêng tưvào
trong căn nhà này . Chuyện của mình gác
qua một bên , hãy cùng vui với các em
thật ngoan ngoãn . Tú là một kỷ sư điện
tử ra trường đã hai năm nay , Diễm đang
học năm thứ 2 Nha Khoa , Tuấn thì lớp 12
và Hà lớp 11. Riêng bi Uyên sinh sau đẻ
muộn đang học lớp 7. Các em nàng rất
ngoan ngoãn , tuy có lúc giận hờn nhau
nhưng một lát đa6u lại vào đọ Và đứa nào
cũng thương Trúc cả, muốn chị lấy chồng
nhưng Trúc không chịu . Nàng muốn lo cho
các trước rồi mới nghỉ đến mình.
Mấy chị em ăn cơm thật mau và vui nhộn .
Hà nheo mắt nhìn Diễm:
- Nhà mình ăn mau cô địch, đi giựt giải
là cái cẳng.
Tú thêm :
_ Chẵng những ăn mau mà còn ăn nhiều,
lại lựa toàn thứ ngon mà ăn...
Trúc cười "
_ Ừ , chứ ai lại dại gì đi ăn đồ dở.
_ Con gái nhà này " nử thực như hổ ".
Diễm lườm Tuấn :
_ Còn con trai thi " Nam thực như voi
"... cái gì cũng ăn , không chừa thứ gì.
_ Ê, đừng có nói bậy , chẵng lẻ ăn luôn
cái dĩa ?
_ Đâu đó !
Hà Khoe :_ Anh Tú ơi ! Hà mới quen nhỏ
bạn này dể thương lắm , giới thiệu cho
anh nghe!
_ Mấy tuổi rồi ?
_ Nó 17, hơn em một tuổi.
Tú xua tay :
Thôi giới thiệu con nít cho anh làm
baby-sit hả ?Làm mai cho thằng Tuấn đó.
Hà lắc đầu :
_ No, ! Anh Tuấn bạn em đứa thì ảnh chê
lùn , đứa chê hôi , đứa thì nói cà
lăm... nhiều chuyện lắm.
_ Chứ bạn Hà không đúng vậy sao ? Anh
đâu có nói oan !
_ Thôi đi , anh nhìn lại anh coi ? đẹp
dử... Ở đó cứ đi chê người khác ! Anh mà
không hôi hơn con Hồng thì em cùi đi.
_ Trời ! tui vầy mà bị chê hôi hơ ?
Hà hét :
_ Ngửi tay mà làm gì, lột giầy ra mà xem
thúi hay thơm ?
Tuấn cười to :
_ cái đó thì chắc bé Uyên chiếm giải
nhất , phải không em ?
_ Bộ tụi bây có thử rồi huh ?
Bé Uyên tũm tỉm :
_ Dạ mà tại em mang giày cả ngày nên mới
bị vậy...
_ Vậy sao chị cũng mang cả ngày mà không
bị ?
_ Cái đó phải hỏi Ba má.
Diễm nhăn :
Thôi de,p ba cái chuyện đó đi, đang ăn
cơm cứ lôi chuyện gì đâU mà nói... ăn
mất ngon !
_ Em càng khoái , đỡ mập !
Diễm nhún vai "
_ Không nói lại nổi với cái miệng của
tụi mi !
LŨ nhóc ăn xong dọn dẹp rồi tan hàng
thật nhanh . Trúc vào phòng với nỗi buồn
bực vừa trở lại . Hà rủ bé Uyên vào bếp
làm món ch` sương sa hạt lựu . Hai tên
con trai kéo nhay ra phòng khách nghe
nhạc . Diễm lại bên điện thoai... " Tại
sao anh không gọi điện thoại cho em tối
nay , ngay giờ này , em đang đợi chờ
tiếng anh đây, anh có biết không ?...
Diễm nhớ đến Huy thật nhiều . Nụ cười va
đôi mắt tình tứ của chàng . Những lời
nói yêu thương mà chàng đã trao gởi đến
nàng thật nồng nàn , âu yếm . Chiếc xe
Motor đã mang Diễm và Huy khắp cùng danh
lam thắng cảnh của thành phố này . Mấy
đứa bạn đều khen hai người thật đẹp đôi
. Cả tuần nay chàng và nàng đều bận học
thi nên không liên lạc với nhau . Hôm
nay Diễm đã xong va Huy thì còn hai ngày
nữa . Vẫn biết chưa chắc Huy có thì giờ
gọi . Chàng vẫn bảo rằng : " Gọi cho em
cúp liền không được , chẵng thà chịu nhớ
thêm vài ngày nữa gặp nhau thú hơn " ,
nhưng Diễm vẫn cứ chờ . Nàng không muốn
gọi cho chàng , mà hai người cùng đồng ý
rằng nên coi việc học là quan trọng hơn
hết trong lúc này.
Chuông điện thoại reo vang cắt ngang
giòng tư tưởng . Diễm hớn hở chúp lấy
như sợ có người dành mất :
_ Hello !
Và Nàng tiu nghỉu bỏ xuống đi đến phòng
Trúc gỏ cửa :
_ chị Ơi ! anh Thành gọi.
Diễm về phòng , nhưng nghỉ sao lại đi
xuống bếp tìm mấy nhỏ em tán chuyện gẩu
, Nàng không thể ngồi yên chờ đợi được .
Phải làm một cái gì để thì giờ qua đi
cho mau...
Diễm nôn nóng nhìn đồng hồ , còn 10 phút
nữa là đến giờ hẹn. Nàng không dám hẹn
Huy tại nhà vì chị Trúc và anh Tú không
ưa Huy lái xe Motor. Đi xe đó nguy hiểm
. Diễm có nói với Huy và khuyên chàng
đổi xe khác , nhưng Huy nói chàng đang
cần để dành tiền để trả tiền học phí,
chỉ cần có xe di chuyển là được . Diễm
cũng đồng ý với Huy, nhưng Tú lại nói
thêm là đi xe đó nhìn không đứng đắn .
Huy đến nhà ở lại chơi với Diễm thì
không sao, nhưng nếu tỏ ý muốn dụ Diễm
đi chơi thì Trúc và Tú không tán thành
lắm. Vì thế mỗi lần đi đâu, hai người
phải hẹn ở con đường khác gần nhà. Diễm
bận bộ đồ Jean màu xám , áo sơ-mi màu
hồng , dáng nàng thật trẻ trung và yêu
đời. Nàng ra trước sân leo lên cây táo
ngồi trên nhánh cây ngóng về phía con
đường bên kia. Thấy dáng Huy đang đợi
mình, Nàng bỏ tay lên huýt gió thật lớn.
Huy quay lại ngơ ngác nhìn quanh. Diễm
vẫy vẫy tay, Huy cũng cười vẫy lại. Nhảy
xuống đất, nàng chạy ra đường quên cả
đóng cửa cổng. Huy đón Diễm bằng nụ cười
thật tươi.
- Hi Diễm, bận vậy coi chừng bị lạnh đó
….
Lúc nào chàng cũng lo lắng cho nàng cả,
Diễm chớp mắt cảm động:
- Không sao đâu anh , trời hôm nay còn
ấm ….
- Nhưng chiều tối sẽ lạnh ….
- Thoi bận áo khoác của anh đi …
Diễm chớp mắt nhìn chàng. Thương anh quá
đi thôi. Leo lên ngồi sát sau lưng
chàng. Vòng tay ôm lưng thật chặt. Diem
xiết mạnh làm Huy phải kêu lên :
- Diễm em điên rồi hả?
Diễm úp mặt vào vai chàng:
- Ừ, thương anh quá nên điên rồi …
Huy cười nhỏ …
- Nói bậy!
Chàng lái xe một tay, tay kia cầm tay
nàng bóp nhẹ. Diễm áp sát người vào
chàng :
- Ở bên anh lúc nào em cũng thấy hạnh
phúc
- Anh cố gắng làm cho em vui lòng. Bây
giờ anh chỉ có em, quên rồi sao?
Diễm lắc đầu nhẹ nhẹ … Quên sao được,
Huy qua đây chỉ có một mình. Cha mẹ
chàng đã già còn kẹt lại ở dưới quê VN,
chắc sẽ không bao giờ được gặp lại. Bao
nhiêu tình thương Huy dành hết cho Diễm.
Diễm nghĩ rằng nàng thật may mắn khi
được quen Huy và yêu Huỵ Chàng là mẫu
người đàn ông lý tưởng mà các cô gái mơ
ước. Cái gì nói chàng cũng hay, cũng đẹp
… duy chỉ có một điều chàng đi xe
Motocyclẹ Ghét quá nhưng thôi. Ráng chờ
thêm vài tháng nữa chàng ra trường rồi
đổi xe mấy hồi. Vả lại chàng lái xe cũng
chì, đâu có gì mà phải sợ.
Chiếc xe càng lúc càng tăng tốc độ. Tóc
Diễm bay đầy hết phía sau. Con đường đưa
đến Vịnh Nữa Vầng Trăng (Halfmoon Bay)
thật im vắng. Rất ít xe cộ qua lại,
phong cảnh đẹp như Dalat. Hai bên là
những cây thông cao vút, một vài quãng
đường sương mù còn lãng đãng trên ngọn
cây rất thần tiên. Huy đưa Diễm đến đây
vài lần. Thành phố nhỏ xíu với một vài
cửa tiệm. Nơi đây có một quán ăn rất hữu
tình. Bàn được đặt dưới những gốc cây có
loại hoa tương tự Hải Dương. Món ăn đặc
biệt của quán là thịt bò nướng.
Huy đưa Diễm đến quán trước vì Nàng than
khát nước. Lột chiếc mũ an toàn trên đầu
xuống. Huy nói:
- Nhớ lần sau đi với anh thì phải mang
mũ an toàn theo nghe Diễm.
Diễm nhỏng nhẻo:
- Mà mang nó nặng đầu quá anh ơi, em
chịu không nổi. Bực bội lắm!
- Bực bội cũng phải ráng chịu. Em mang
nó anh an tâm hơn.
- Thì anh đi chậm lại.
- Chậm mau không thành vấn đề khi tai
nạn xẩy đến. Em có nghe anh không?
Huy nghiêm mặt khi nói câu đó. Diễm vội
vàng kéo tay chàng:
- Anh ơi, mình ăn trưa luôn đi, em đói
bụng rồi đó. Sao đi với anh, em hay bị
đói bụng vậy không biết!
Huy hôn nhẹ tóc Diễm :
-Giả vờ hay lắm! Nhớ lời anh dặn đó
nha…. Em vẫn còn thích món thịt bò nướng
với sà lách trộn kiểu Ý đó chứ ?
-Yes … kêu thêm cho em chén súp bắp nữa.
Huy “order” hai phần ăn với người bồi.
Nhìn Diễm một lát, chàng âu yếm nói:
Điễm! Hôm nay anh tính nói với em chuyện
này , anh nghĩ không biết có sớm không ?
-Chuyện gì vậy anh ?
Huy tự dưng lúng túng :
- Ờ... à … Chuyện chúng mình. Anh định
hỏi em, còn vài tháng nữa anh ra trường,
em có muốn … làm vợ anh không?
Diễm trợn mắt :
- Hả ???
Thật bất ngờ khi nghe Huy nói , Diễm
sung sướng quá chỉ biết trợn mắt ngó Huỵ
Huy không hiểu, chàng lo âu :
- Sao, có gì sai không em?
Diem ôm Huy thật chặt , nàng hét lên :
- Không có gì sai hết … em bằng lòng …
em bằng lòng.
Hai người ríu rít bên nhau như một đôi
chim. Huy đút cho Diễm từng miếng nhỏ .
Nàng hoàn toàn hạnh phúc khi ở bên
chàng. Với gia đình, các anh chị Nàng
chỉ thương thôi. Nàng chưa bao giờ nghĩ
tới chuyện hy sinh thân xác mình; nhưng
với Huy, nàng có thể chết thay cho chàng
được.
Con đường đưa đến vườn địa đàng tràn
ngập đầy hoa xanh đỏ tím vàng. Vườn địa
đàng là tên Huy và Diễm tự đặt cho nó.
Một mảnh vườn đầy le và táo cùng đám cúc
dại màu vàng, tím bỏ hoang bên một sườn
đồi. Huy đưa Diễm đến đây lần đầu khi
lang thang khắp Vịnh Nữa Vầng Trăng để
hái trái dừa về cho các em.
Nhưng quả lê tròn như ổi xá lị. Táo thì
có mùi thơm quyến rũ mặc dù ăn hơi bột
một chút, nhưng chị Trúc lai thich loại
này. Chị bảo ăn giống củ khoai nên bao
giờ Diễm cũng chọn những trái ngon nhất
dành cho chị. Diễm giành leo lên cây hái
những quả to và ngon ở tít trên cao. Huy
nói để chàng leo cho nhưng Diễm che Huy
Không leo cây hay bằng nàng. Huy đứng
dưới giữ cái túi và chụp những trái cây
nàng thẩy xuống. Diễm trèo cây như một
chú sóc, chuyền từ cành này qua cành nọ
dễ dàng.
- Diễm ơi, nhiều rồi xuống đi về, không
trễ chị Trúc lo!
- Khoan đã anh, em hái thêm một chút cho
mấy đúa bạn, tụi nó khoái lắm …
- Thôi để lần sau mình đi sớm hơn. Về
trễ sương mù xuống nhiều nguy hiểm lắm
cưng. Gần 5 giờ rồi.
Diễm vẫn không chịu, Nàng tuột xuống cây
này rồi lại leo lên cây khác, lại còn
hái thêm một bó hoa mới chịu về.
Huy đặt mũ an toàn của mình lện đầu
Diễm:
- Em đội đi. Tối sương xuống nhiều bịnh
chết.
- Thôi anh đội đi, em có áo lạnh của anh
rồi!
Huy cột chặt dây mũ cho Diễm :
- Anh sao cũng được, miễn em yêu anh là
đủ!
Diem kêu lên , giọng nàng xúc động :
- Anh ! Em yêu anh , em yêu anh !
Huy hôn lên môi Diễm. Chàng từ tốn , dịu
dàng. Khi hai người trở về thành phố
trời đã tối đen. Con đường núi mù sương
tràn cả lối đi . Thật khó khăn lắm Huy
mới điều khiển được nổi chiếc xe. Hết
một tiếng đồng hồ mới ra tới xa lộ. Cả
hai cũng thở phào nhẹ nhỏm. Đựa Diem về
tới đầu ngõ, Huy xách táo và lẻ loi
trước cổng nhà nàng rồi tứ gĩa. Diễm
trong theo chàng cho đến khi khuất bóng
mới vào nhà….
Trúc đón Diễm ở phòng khách . Nang reo
lên khi thấy túi trấi cây:
- Ơ, đi hái bôm hả? Hoa gì mà dễ thương
quá, cấm ở phòng ăn lẹ đi Diễm … Ùa ! mà
Diễm đi bằng xe gì vậy?
- Em đi xe hơi, đi chung với mấy đứa bạn
nữa!
- Ờ…chị dặn đừng có đi motocycle mà nguy
hiểm nghe Diễm.
- Dạ!
Nàng chạy biến vào trong để Trúc khỏi
hỏi thêm . Vừa chạy vừa hét:
- Hà, Uyên ơi, ra mà ăn ổi xá lị!….
Thành hấp tấp mở cửa xe chạy vào nhà,
lòng hy vọng gặp được Trúc hay bấ cứ ai.
Cửa khóa, chàg đập cửa ầm ầm :
- Mở cửa, mở cửa. Có ai không ?
Gọi hai ba lần mơ"i thấy nhỏ Hà ló mặt
ra, mắt nhắm mắt mở :
- Anh Thành , chị Trúc không có nhà…..
Mở cửa xong nhỏ Hà định quay vô phòng
ngủ tiếp, Thành rối rít :
-Hà, Diễm bị tai nạn xe cộ rồi . Em gọi
điện thoại kiếm Trúc báo tin đi . Trúc
đi đâu em biết không ?
Hà giật mình, miệng méo xệch đi :
- Hả … Trời ơi ! Chị Diễm …hu…hu… Em đã
nói rồi mà. Cái anh Huy này hại chị Diễm
rồi …..
Thành vỗ vai Hà :
- Không phải tại Huy đau em. Diễm đi học
về băng ngang đường bị xe tông . Bạn anh
thấy đụơc báo cho anh haỵ Anh vội chạy
về đây liền … Em đưa điện thoại Tú day,
anh báo cho Tú biết.
Hà quýnh quáng chạy lung tung trong nhà
chẵng biết làm cái gì cả . Thành phải la
lớn :
- Hà … lấy số điện thoại … số điện
thoại…
Mãi một lúc sau Thành mới liên lạc được
với Tú. Cuối cùng được biết Diễm đã được
xe cứu thương mang đến một bệnh viện lớn
ở thành phố.
Thấy Thành ra cửa , Hà chạy theo :
- Cho em đi với. Em muốn đi thăm chị
Diễm.
Thanh nhìn lại Hà :
- Muốn đi thì thay đồ khác chứ . Mau len
!
Hà vừa kêu : “ Ừa! Em quên:, Vừa chạy
nhanh vô phòng
Khi hai nguoi đến bệnh viện. Diễm vẫn
còn ở trong phòng hồi sinh .Tú với nét
mặt lo âu chờ đợi làm Hà sợ quá khóc nức
nở….” Diễm ơi… Diễm đừng có chết … Diễm
sô"ng đi rồi muốn cái gì em cũng chịu….
Em sẽ nấu cơm thật ngon cho Diễm ăn , em
sẽ không bắt Diễm may đồ cho em nữa….Lạy
Chúa cho chị con đừng chết … Chúa bắt
con xấu đi cũng được , miễn chị con còn
sống … “ Hà vừa nức nở vừa cầu nguyện.
Nhỏ thấy mình có lổi thật nhiều với Diễm
và tự hứa sẽ rất ngoan ngoãn nếu tai qua
nạn khỏi.
Tú thuật lại cho Thành nghe tình trạng
của Diễm qua lời vị bác sỉ là rất trầm
trọng . Bị gảy bàn tay phải, đầu đập vào
cần xe chảy máu nhiều . Diễm đã ngất đi
ngay sau đó. Tú thớ dài liên miên .
Chàng đứng lên ngồi xuống không yên .
Nghỉ tới cha ở trong tù cải tạo, Nghỉ
tới mẹ đã yên nghí nơi nghĩa trang xứ
nguoi lạnh vắng đìu hiu, tự dưng chàng
không cầm được nước mắt *`…... Thành trở
lại ngồi cạnh Tú:
- Gọi về nhà mãi mà chưa ai về cả …
Tú lại thở dài . Diễm có qua khỏi lần
này cũng mang tật. Gảy bàn tạy phải ,
bàn tay b.i cán dẹp duUới sức nặng ngàn
cân của bánh xe. Tội nghiệp em tôi ! Bàn
tay ngón thon dài trắng nuột mà khi còn
nhỏ em hay vủ những vủ khúc thiên thân .
Bàn tay em đã may vá thật giỏi , Mới mấy
tuần trước còn đi hái trái cây cho cả
nhà ăn, giờ không còn nữa ! Tú lắc đầu ,
chàng muốn quên , muốn không còn biết gì
nữa nhưng chàng không thể thực hiện theo
ý muốn được. Chàng vẫn phải ngồi chờ đợi
từng phút, từng giây.
Cánh cửa phòng giải phẫu bật mở . Vị bác
sỉ bước ra tiến lại phía Tú :
_ Cô ấy đã qua khỏi nguy hiểm . Bàn tay
bị cưa đã giải phấu xong, phải đợi hồi
tỉnh xem đầu óc có bình thường không .
Khoãng một tiếng nữa thì sẽ đem về
phòng...
Tai Tú lùng bùng . Chàng nói hai tiếng
cám ơn không thành lời . Hà tái nhợt nét
mặt , thẩn thờ lau nước mặt
Trong lúc đau buồn này chẵng ai còn nhớ
tới Huy cả !
***
Diễm cựa mình rên nhỏ rồi mở mắt nhìn
quanh . Trước mắt nàng là một màu trắng
xoá . Bình hoa hồng tươi thắm trên bàn
làm Diễn nhíu mày . Sao mình nằm trong
đây ?
Tiếng người reo làm Diễm ngạc nhiên :
_ Chị Diễm tỉnh rồi... Diễm thấy trong
người ra sao ? Biết em không ?
Diễm nhìn Tuấn , ai vậy kìa ? Thấy quen
quen mà Diễm không nhớ nỗi . Diễm gật
đầu ngu ngơ . Tuấn hỏi tiếp:
_ Tên em là gì ?
Cái mặt này quen quá mà Diễm chưa nhớ
ra... A , đúng rồi , Diễm buột miệng :
_ Huy đâu rồi ?
Tuấn tiu nghỉu :
_ Chưa gì đã hỏi anh Huy rồi...
Diễm không để ý đến lời Tuấn . Nàng
chống tay định ngồi dậy nhưng đau quá
khiến nàng rú lên một tiếng.
Tuấn vội bảo :
_ Chưa được ngồi dậy . Chị ráng nằm vài
ba bửa nữa . khi nào khoẻ hãy ngồi.
Diễm nhíu mày . Nàng nhìn bàn tay cụt bị
băng trắng xoá đau đớn , cái gì kỳ vậy .
Tay của tôi đâu rồi ? Nàng đưa bàn tay
phải lên nhìn rồi hét:
_ Tay của tôi đâu rồi ? Trời ơi ! Sao ai
cưa tay tôi đi vậy ? Hả ?
Nhìn hai giòng nước mắt lăn trên tay
Diễm . Tuấn sợ quá bấm chuông gọi y tạ
Khi cô y tá vào Tuấn vội chạy ra điện
thoại công cộng gọi về cho Trúc hay .
Tuấn nói vơiTrúc rằng lên mau không anh
chàng sợ lắm , lên mà " take care " tinh
thần của Diễm.
Tuấn ngồi đợi Trúc ngoài phòng tiếp
khách . 20 phút sau mới thấy Trúc , Hà
và bé Uyên đi vào . Cô y tá trưởng bảo
Trúc và mấy chị em gợi ý cho Diễm nhớ .
Diễm đã ngất đi hai ngày . Thời gian hơi
lâu đối với một bệnh nhân bị xe đụng như
tìng trạng của Diễm . Trúc nhìn Diễm với
sự trìu mến :
_ Diễm nhớ ra chưa Diễm ? Chị với Hà ,
Uyên lên thăm em nè.
Diễm nhìn Trúc rồi nhìn Hà , mắt vẫn còn
đỏ :
_ Uyên có thích cái áo đầm chị may cho
Uyên không ?
Trúc cười khi nghe Diềm hỏi câu đó , vậy
là Diễm đã nhớ lại rồi . Bé Uyên tươi
nét mặt :
_ Em thích lắm . Để hôm nào em bận vô
đây cho chị coi.
-- Rồi Diễm quay sang Hà :
_ Hà với chị Trúc và Tuấn chắc lo lắm
phải không ? Em bị xui ghê... Cụt tay
rồi !
Diễm thẩn thờ khi nói câu đó , nét mặt
nàng không biến đổi . Trúc lo sợ Ôm vai
em :
_ Diễm, em đừng lo . Công việc trong nhà
chị và các em sẽ lo cho em . Em ráng
tịnh dưỡng khoãng một vài tuần là
được...
Diễm mệt nhoc , nàng nhắm mắt , nghỉ đến
một người mà trong tim luôn in hình bóng
:
_ Huy...
Trúc vuốt tóc Diễm , thì thầm :
_ Chị có điện thoại cho Huy , nhưng Huy
đã bay đi Florida " interview " cuối
tuần này mới về . Huy giỏi ghê đó em ,
chưa ra trường đã có hãng mướn rồi...
Chị sẽ canh chừng Huy về là vô thăm em
liền.
Diễm lại chìm vào giấc ngủ . Cô y tá nói
Diễm cần nghỉ ngơi, không nên nói chuyện
nhiều . Hà giành ở lại canh Diễm . Trúc
bảo để Tuấn ở đây , tối Hà hãy vào thế .
Tuấn dẩy nấy :
_ Thôi đi , em sợ lắm . Chỉ không biết
em là ai , với lại em nhìn mặt chỉ bây
giờ kỳ kỳ sao ấy ! thấy ghê wá à !
Trúc la Tuấn :
_ Tuấn ! nói bậy wá Diễm đang bệnh mà
lại gẫy tay , đã không thương em còn nói
bậy không à !
_ Sao nhìn như sắp chết vậy ?
Hà cấu mạnh vào tay Tuấn :
_ Thôi anh cút về đi . Nói một hồi nữa
Hà tức , Hà đá anh mấy cái bây giờ.
Trúc la hai đứa em :
_ Thôi im đi , rùm wá hà . Tuấn làm
biếng quá . Muốn về thì về nhưng đừng có
nói bậy . Hà ở lại canh Diễm cho kỷ
lưỡng nghe em...
_ Dạ.
Nhỏ đi vô phòng Diễm ngạy Trong các anh
chị , Hà thương Diễm nhất vì có gì Diễm
cũng kể cho Ha nghe , hai chị em rúc
rích tâm sự cả đệm Diễm và Hà lại ở
chung phòng , bây giờ thiếu một đứa Hà
chịu không nội . Hơn nữa , Diễm là người
mà Hà thương như be Uyên vậy , hai đứa
bằng tuổi nhau nên dễ thông cảm.
Những ngày sau đó tình trạng của Diễm đã
khả quan . Nàng nhớ lại tất cả mọi sự
việc . Buổi chiều hôm đó tan học . Diễm
ra phố tính mua cho Huy một cây bút máy
thế cho cây bị mất hôm hai người đi Half
Moon Bay . Đang đứng ở ngã tư đường thì
một chiếc xe Truck lớn bên kia quẹo trái
và leo lên đường cán phải . Sao cái số
của mình xui xẻo quá! Nếu nàng không
đứng lại chỉ đường dùm bà Mỹ thì đâu có
tai nạn này . Bây gờ thân thể tàn tật ,
nàng không thể đi học tiếp với bàn tay
cụt , với vết thẹo lớn ở màng tang.
Còn Huy ngày mai chàng trở về lại thành
phố . Chàng điện thoại về cho Diễm báo
tin mừng đã được thâu nhận với số lương
khởi đầu 29 ngàn mộy năm . Huy vui mừng
nói chuyện với Tú và chàng không he hay
biết những gi bấ[t hạnh đã xảy ra cho
Diễm . Đó là ý muốn của Diẽm , nàng van
xin tất cá mọi người đừng cho Huy hay
nàng bị tai nạn . Huy vô tình hẹn gặp
nàng ở sân bay ngày chàng về . Và Diễm
suy nghỉ mãi , bay giờ thì nàng đã hết
xứng đôi vừa lứa với Huy rồi . Liệu
chàng có còn thương nàng như xưa không ,
hay lúc đầu chỉ mới thương hại và sau đó
là sự chán ghét... Một người tình người
vợ cụt tay mặt thẹo ! Diễm mỉm cười chua
chat . Nàng lại nhìn vào gương , tấm
gương nhỏ mà nàng đã bắt Hà phải mang vô
cho bằng được . Ngày đầu tiên Diễm đã
phải la hoãng khi thấy vết thẹo đỏ còn
đường maynổi lên rỏ rệt .. Theo lơi bac
sỉ nói từ từ vết sẹo sẽ mờ đi. Diễm
quăng tấm gương xuống nệm . Cặp mắt Nàng
vẫn tròn trịa , nhưng kèm theo đó là vết
th.eu dài từ lông mày chạy xuống má màu
hồng đậm . Diễm rùng mình đưa tay sờ vết
sẹo. Thấy ghê quá ! Tuấn nói đúng ! Nhìn
nàng bây giờ xanh xao quá, không còn
hồng hào khoẻ mạnh như hôm nào... Nếu
ngày mai Huy thấy mình trong tình trạng
này... Không thể được... Chẵng thà nàng
chịu khổ xa Huy lúc này còn hơnđể chàng
gặp mình . Rồi đợi đến luccháng có thái
độ hờ hững với mình thì tủi nhục lắm.
Diễm gọi về nhà , nàng dặn tất cả mọi
ngươi phải nói với Huy là nàng đi thăm
một người ban... đau nặng ở Texas khoãng
hai tuần nữa sẽ về . Nàng sẽ điện thoại
cho Huy sau . Ôi Huy ơi ! Em yêu anh
nhiều , nhưng phải đành lòng xa anh , vì
em bây giờ không còn xứng đáng với anh
nữa , Đừng buồn em nghe anh !...
Huy hớn hở bước xuống sây bay . Hẳn Diễm
sẽ ngac nhiên khi thấy chàng mang về con
gấu trắng tha6.t lớn cho nàng . Bước vào
trong gate không tha6 y Diễm đâu cả .
sao kỳ vậy ? Đã dặn Tú rỏ ràng số chuyến
bay và giờ máy bay đến . Có lẽ Diễm bị
kẹt xe... Huy ngồi xuống ghế chờ đợi .
Chàng chỉ muốn gặp Diễm ngay bây giờ để
nhìn nàng ôm ấp con gấu . chắc nàng sẽ
vui thích lắm...
_ anh Huy... Anh Huy...
_ a Tuấn , Diễm đâu ?
_ Chị Diễm đi Texas thăm bạn bị đau gần
chết rồi . Chị dặn sẽ điện thoại cho anh
. Anh về nhà mà chờ đie6.n thoại...
Huy tiu nghỉu, xa Diê!m hơn mộ tuần chịu
hết nổi , tưởng về sẽ gặp nàng ai ngờ
nàng bay đi tiểu bang khác.
_ Diễm đi bao lâu Tuấn ?
_ Chắc 2,3 tuần !
_ Trời , sao lâu dữ vậy ?
_ Em không biết.
Tuấn nhìn con gấu :
_ Anh mua con gấu cho chi Diễm hả ? Đưa
em mang về cho chị...
Suýt tí nữa thì Tuấn quên . Cu cậu vội
đưa tay bịt miệng... Huy vô tình :
_ Ờ, em đưa về để lên giường Diễm dùm
anh . Tuấn chở anh về dùm nghe.
_ OK , hôm nay em đi xe tha9`ng bạn , xe
sport lắm...
_ Ừ , nhât Tuấn rồi.
Hai thằng con nít đi chiếc sport nhỏ xiu
phóng nhu8 ăn cướp . Chẵng mấy cho6 c đã
đến nhà . Huy nhảy xuống . Chàng thấy an
tâm hơn khi đã đứng dưới đât . " Byẹ.
Bye... " Chiếc xe phóng nhanh tới cuối
đường phố rít lên ken két đến rợn người.
Huy vào nhà, Hình Diễm vẫn cười tươi .
Tấm hình này Huy chụp cho Diễm khi hai
người đang choi tennis . Tay Diễm cầm
cái vợt , mặc áo màu hồng , cặp mắt to
đen tròn như mắt bồ câu đủ để thu hút
hồn Huy ngẩn ngơ cộng với tiếng nói vui
như chim của nàng.
Nhớ quá nhưng không biết nàng ở đâu mà
gọi điện thoại . Vì hồi nảy Tuấn nói
không ai biết điện thoại nhà bạn Diễm vì
quên hỏi . Hôm ở Florida . Huy gọi về 3
lần mà lần nào cũng kho6ng gặp Diễm ,
lúc thì kẹt trong phòng tắm , khi đi
chợ... Thôi thì đành ở nhà chờ nàng
phone về vậy !!!
Không biết làm gì cho qua ngày giờ , Huy
lên giường ngủ một giấc , tỉnh dậy đã 7g
tối . Ra tủ lạnh lấy một miếng bánh mì
thịt ngụôi .Huy ăn mà như nuốt không vô
. Sao Diễm không gọi vậy kìa ? Huy check
lại nhà Diễm thì được chị Trúc nói 7g30
Diễm sẽ phone cho Huy , ráng đ.i thêm
chút nữa đi , đừng nóng ruột . Huy chưa
kịp hỏi thêm thì máy đã cúp . Chàng bực
bội ! Lạ quá , nhà Diễm làm như vội vàng
gấp rút lắm vậy đó , hay có chuyện gì ?
Nhưng thôi , đợi lát nữa hỏi Diễm xem
sao.
Đồng hồ nhích từng phút chậm chạp rồi
cũng đến 7g30 rồi . Chuông vẫn không reo
, 7g35 rồi 40 . Huy ngồi nhìn sững điện
thoại . Khi đồng hồ điểm 8 tiếng , không
thể chịu nổi nữa . Huy thay quần áo
phóng xe lại nhà Diễm.
Vẫn khung cảnh củ nhưng lòng Huy thấy
trống vắng làm sao ! Tú, Trúc và bé Uyên
đang ăn cớm tối . Tú đấy ghế mời :
_ Huy , ngồi ăn cơm luôn đi Huy.
Huy dạ nhỏ , nhồi bên Tú . Huy hỏi :
_ Hà đâu rồi chị Trúc ?
_ Tuấn buột miệng :
_ Nó đi nhà... Ơ... nhà con bạn nó !
Trúc lườm Tuấn thật nhanh , nàng hỏi :
_ Diễm đã gọi cho Huy chưa ?
_ Chưa chị , em đợi đến 8 giờ vẫn không
thấy gì cả ? Chị đã có số phone Diễm
chưa, cho em xin...
_ Không được , Diễm nói muốn dành cho
Huy ngạc nhiên gì đó . Sao nó kỳ vậy
kìa...
Tuấn và bé Uyên ăn xong Trúc sai vào
phòng lo công việc . Nàng sợ cho mấy đứa
nhỏ ngồi đây nói một hồi lộ chuyện hết .
Nàng cũng không hiểu tại sao Diễm lại
không muốn Huy biết chuyện này . Nhiều
khi bực bội quá Trúc muốn nói hết với
Huy , để Huy an ủi Diễm mà Trúc nghỉ rất
cần thiết trong lúc này.
Nhớ lại nét mặt Diễm sau này , Trúc
thương em vô hạn . Còn đâu nét vui tươi
nhí nhảnh ngày xưa nữa , lúc nào cũng
sầu muộn , mặc dầu các anh chị vào là
phải gắng tươi tỉnh để anh chị khỏi buồn
! Có khi Trúc ngồi yên hằng giờ ngắm em
. Trúc không hiểu Diễm đang nghỉ gì ,
nét dững dưng như bất cần đời ẩn trong
ánh mắt đau khổ làm Trúc muốn khóc ! Sao
ông Trời bất công quá, một bông hoa tươi
đẹp bổng chốc tàn úa !Chị thương em quá
Diễm ơi , chị phải làm gì cho em bây
giờ!
_ Chị Trúc... bộ Diễm giận em hả chị ?
Trúc giật mình nhìn Huy . Nàng ngơ ngác
lắc đầu :
_ Không , Diêm thu*o*ng Huy không hêt
chứ giận gì...
_ Sao Diễm không điện thoại cho em ?
Trúc cười gượng :
_ Chắc cô nàng ham chơi hay điện thoại
người ta không cho xài... Hoặc là Diễm
đang làm một cái gì ngạc nhiên cho Huy
thì sao ?
Huy ngồi nán lại nói chuyện với Trúc và
Tú để chờ đợi , hy vọng Diễm gọi về
..Cho đến 10:30 , khi chàng dợm đứng lên
thì Tú chợt hỏi :
_ Huy nghi sao về những người tàn tật hả
Huy ?
Huy ngạc nhiên :
_ Họ đáng thương chứ đâu có sao anh , mà
sao anh lại hỏi Huy câu đó ?
Tú chậm rải :
_ Anh có người bạn tàn tật muốn lập già
đình hỏi ý kiến anh nên anh hỏi Huy xem
ý Huy như thế nào ? Bạn anh đeép trai ,
có học thức , ảnh muốn lấy một cô gái bị
tật ở chân , anh khó nghỉ nên mới hỏi ý
Huy dùm cho anh bạn...
Tú nói chẵng mạch lac gì cả . Huy vô
tình :
_ Sao kỳ vậy anh ? bộ ảnh thương hại cô
kia hay sao mà lấy người tàn tật ấy ?
Tim Tru'c thắt lại khi nghe câu nói của
Huy . Diễm quyết định vậy mà đúng . Một
người lành lặn đẹp trai không thể sánh
đôi với một cô gái tật nguyền được . Cho
dù chàng trai đó có chân thành có yêu cô
gái nhưng dư luận sẽ phê bình , mĩa mai
sự bất xứng . Rồi em ta chịu làm sao
nổi... Nhưng dù sao Diễm cũng nên cho
Huy gặp mặt một làn chứ.
Mặc cho Tu ngồi với Huy , Trúc bỏ vô
phòng Diễm . Con gấu trắng mũm mỉm ngồi
trên đầu giường chờ đợi bàn tay nâng niu
của cô chủ vần còn chơ vơ một mình trên
giương . Căn phòng thiếu Diễm nay không
có Hà lạnh vắng kinh khủng . Trúc lật
đật ra khỏi phòng . Ở trongh đó một lát
nàng sẽ không cầm được nước mắt.
Hà vừa ra khỏi trường tính đi qua trạm
xe bus thì thấy Huy lái xe trờ tới :
_ Hà , lên đây anh chở về. Hà run lên ,
chỉ sợ Huy hỏi về Diễm sẽ bị lộ vì Hà
không quen nói dối Nhỏ lắc đầu :
_ Thôi anh về đi , Hà phải đi chơi ,
chưa về nhà đâu.
_ Thì em muốn đi đâu anh đưa đi . Lên xe
anh chở đi an kem rồi đi chơi sau , OK ?
Nhỏ Hà ngây thơ leo lên sau xe Huy , Huy
dụ:
_ Anh chạy tư từcho Hà khỏi sợ té nghe .
Ăn kem xong anh chở Ha đi shopping mua
cho Ha bất cứ cái gì Hà muốn , chịu
không ?
Hà reo lên :
_ Nhất anh Huy , mà sao tự nhiên anh tử
tế với em quá vậy ?
_ Lúc nào mà anh không tử tế với Hà...
Tại anh sắp ra trường rồi và đã có việc
nên không sợ thiếu tiền nữa.
Hà cười tươi nói :
_ À há , rồi anh đi mua xe hoi đi , chứ
không thôi cứ chở chị Diễm bằng xe này
nguy hiểm lắm... Ờ mà thôi... Thôi kệ
anh , anh muốn đi xe gì thì đi , em cũng
khôNg cần nữa...
Không nhìn mặt Hà nên Huy không thấy hai
con mắt Hà đỏ lên sau khi nói câu đó .
Hà tiếp : _ Chở em đi mau rồi đưa em về
liền nghe anh.
_ Ừ , bộ Hà về có việc gấp hả ? Chị Diễm
có gọi cho Hà không ?
Hà lúng túng :
_ Em không biết , muốn hỏi về chị Diễm
anh hoi anh Tu hay chi Truc , em không
biết gi hêt...
Huy càng nghi ngờ sau câu noi của Hà ,
nhưng chàng nghỉ hãy từ từ dụ khị nhỏ Hà
sẽ nói hết . Hà không đủ khôn để che dấu
nổi vơi những câu Huy sắp hỏi.
Đợi cho Hà ăn xong ly kem và miếng bánh
Phap , Huy mới vô đề:
_ Diễm đi như vậy là gần một tháng rồi
Hà nhỉ ?
_ Dạ... mới đó mà nhanh ghê há anh.
_ Ừ , mà anh cũng chưa thấy ai kỳ cục
như chị Diễm của em , đi không thèm nói
với anh một tiếng , không thèm gọi điện
thoại nữa . Chắc chỉ có người khác rồi
đo Hà...
Hà gân cổ :
_ Ơ" ờ , không có đâu ! Chỉ tội nghiệp
lắm... Sao anh nói gì kỳ vậy ?
_ Tội gì , đi chơi cho đã, ngươi như vậy
không tốt...
_ Thôi đi, anh biết gì mà nói ! Chị Diễm
khóc hoài... Huy nghe nhói trong tim ,
nhưng chàng làm như bất mản lắm :
_ Khóc cái gì , chắc chị Diễm hối hận là
gạt anh nên mới khóc chư gì ?
_ Anh là đồ ngu như bò !!!
Hà quạu ra mặt bực tức , ngồi im không
thèm nói chuyện với Huy nữa . Huy biết
con bé đã tức lắm rồi , chàng khích thêm
:
_ Tại Hà còn nhỏ , Hà không biết gì mới
nói anh ngu . Người lớn họ ghê lắm , như
chị Diễm đó , gạt anh gần chết rồi đó
Hà...
Chàng lại đánh mạnh vào tâm lý của Hà :
_ Anh yêu Diễm hơn cả chính anh nữa ,
Anh không ăn ngủ được cả tháng nay ,
trong khi đó Diễm vẫn đi chơi , không
thèm biết đến anh hay nhớ đến anh để gọi
điện thoại...
Hà gắt :
_ Chị Diễm nằm nhà thương chứ ăn chơi gì
, Anh cứ nói gì đâu không...
Huy sững sốt :
_ Hả ! Diễm nằm nhà thương... Chuyện gì
vậy Hà ? Sao cả nhà lại dấu anh ?
Hà quýnh quá , ôm đầu :
_ Chết em rồi... Anh Huy , anh đừng nói
với ai là em nói cho anh nghe nha !
Huy gật :
_ Rồi , anh không nói đâu , nhưng Hà kể
cho anh nghe tại sao chị Diễm năm nhà
thương và cả nhà lại dấu anh vậy ?
_ Tại chị Diễm muốn như vậy . Chị bị xe
đụng hôm anh đi Florida đó . Chị bị cưa
bàn tay và có vái thẹo lớn ở mặt... Chị
sợ anh không thương chị nữa... Em không
biết . Thôi anh đưng có tới nhà hay hỏi
ai mà em bị rầy nha anh...
_ Tội nghiệp em , tội nghiệp Diễm . Em
bị tai nạn mà sao em ngu quá vậy , anh
vẫn yêu em , nhớ em quay quắt kia mà .
Sao em không cho anh biết để an ủi em .
Em lo xa gì đâu không . Em sai rồi Diễm
ơi...
Huy kéo tay Hà :
_ Đi , đi về nhà với anh.
Hà lắc đầu :
_ Thôi , anh định làm gì ? Anh muốn cho
cả nhà la em sao ? Đã bảo chị Diễm hết
thương anh rồi mà... anh đi lấy vợ khác
đi...
Huy trừng mắt nhìn Hà nhưng chàng hối
hận ngay . Hà ngây thơ không biết gì cả
. Chàng dịu dàng:
Anh có cách rồi , anh đến nhà em trước .
Em ở ngoài đợi 10 phút sau hãy vào . Anh
làm bộ vô phòng chị Diễm lấy con gấu để
chụp hình . Anh sẽ không cho ai biết em
nói với anh đâu...
Hà ngần ngừ :
Thôi anh muốn làm gì đó thì làm . Em mà
bị la là anh chịu trách nhiệm đó...
Chở hà trên xe, Hut nghe lòng mình rộn
rả và thương cảm cho Diễm . Mặc kệ nàng
lẫn tránh, bằng mọi cách chàng sẽ chìu
chuộng nàng , sẽ yêu thương nàng hơn
những ngày qua... DiễM , anh yêu em,
không ai có thể thay em được trên thế
gian này.
Huy bỏ Hà xuống đầu ngỏ . Chàng quẹo xe
vào nhà . Hoàn toàn im vắng . Sao thế
này , đi đâU cả rồi ? Chắc đưa Diẽm đi
bác sỉ . Chàng ngồi đợi ngay cầu thang .
Thấ này thì Diễm sẽ đụng đầu chàng ngay
. Hết chạy trốn nhé . Gặp nàng , Huy sẽ
ôm chầm lấy nàng và hỏi nàng lam vợ ,
không có gì ngăn cách được tình yêu của
Huy cả.
Huy đợi gần nữa tiếng thì thấy Hà tất tả
đi vào nói :
_ Anh Huy . Chị Trúc đưa chị Diễm đi bác
sỉ về chạy ngang qua đây thấy anh nên
chạy luôn tới đầu đường ngừng xe , đợi
anh về mới vô nhà . Em núp ở đó nghe chị
Diễm bảo cứ chở chi ra công viên gần đây
rồi cả nhà đi về cho anh khỏi nghi . Nếu
anh thấy chị Trúc về thì anh cư" ở chơi
khoãng 10 phút rồi hãy ra ngoài đó gặp
chị Diễm nghe . Thôi em đi qua nhà con
bạn đây.
Nhỏ cắm đầu chạy một nước . Huy hồi hộp
tronglòng . Mình sắp gặp được Diễm rồi .
Diễm ngồi chờ anh đừng có đi đâu nhé.
Xe của Tú chạy chầm chậm vào cổng . Huy
đứng lên đón :
_ Chị Trúc cả nhà đi đâu vậy ?
Huy nhnì vào trong xe , chiếc khăn cột
tóc Diễm thường dùng nằm trên nệm ghế .
Trúc hoài nghi nhìn Huy.
_ Bộ Huy gặp chi đi phố sao ?
Huy cười :
_ Đâu có . nEm ngồi đây chờ hơn một
tiếng rồi , chẵng có ai ở nhà hết , Ủa
Hà đâu rồi chị ?
_ Con bé lại đến nhà bạn rồi chắc ! Huy
ăn cơm chưa
_ Chưa chị , Diễm có gọi về không chị ?
Có nhắn gì em không.
_ Thỉnh thoãng có gọi . Cô nàng ham vui
quá , quên hết mọi người . Này , hay là
Huy gặp ai ưng ý cứ tiến tới đi . Chị
biết Diễm nó không giận Huy đâu.
Vào nhà một lát . Huy nhìn đồng hồ :
_ chết , em có hẹn với thằng bạn ở nhà
em quên mất, em đi nha chị... bye Tú...
Huy dọt ra cửa , chỉ sợ chậm một giây
Diễm bỏ đi mất thì chàng sẽ không chịu
nỗi thêm một giờ phút nào xa ngưo8`i
tình nữa.
Công viên buổi chiề hơi lạnh . Diễm ngồi
bất động . Bàn tay bị cưa đã ăn da non
hơi ngứa . Vết thẹo trên mặt cũng từ rừ
mờ đi . Nhiều lần Diễm nhớ Huy đến điên
lên được . Nhưng rồi cũng quen . Đã một
tháng rưởi ! Diễm đếm từng ngày , từng
tháng . Đôi khi trốn trong phòng nhin ra
thấy Huy ngồi ngay trước mắt , nét mặt
chàng buồn xa vắng . Diễm thấy thương
chàng quá đỗi , nhưng nàng cố dằn lòng .
Tương lai của Huy sáng lạn , nàng không
thể làm cho Huy bận lòng vì mìnhđược .
Giúp chàng thì giúp mà không giúp được
thì đừng có phiền chàng.
Bác sỉ khuyên nàng đừng nên buồn . Bàn
tat nàng có thể thế tay giảma không ai
biết . Diễm cũng chẵng vui gì hơn . Dù
có tay giả để che mắt mọi ngườinhưng
cũng chẵng xử dụng được thì có mà lam
gi.
Troi tối hẳn . Chắc Huy đã về . Diễm
thong thả đứng lên . Bàn tay che dâu
trong chiếc áo lạnh rộng thùng thình ,
Diễm ốm hẳn lại sau tai nạn . Mái tóc
ngang vai một bên mặt chổ vết thẹo đã bị
cạo để giải phẩu , nay mới mọc ra nữa
inch , tóc một bêN dài một bên ngắn ,
mình trông không giống ai cả . Huy mà
gặp mình bây giờ thì chắc chàng thấy gớm
lắm . Diễm cười buồn và đau nhói cả lòng
khi nghỉ đến Huy . Huy ơi , làm sao cho
em quên anh dể dàng bây giờ ! Muốn nghỉ
điều gì thật dể ghét nơi anh mà nghỉ
không ra , vì đối với em , anh lúc nào
cũng dẽ thương , cũng săn sóc chiều
chuộng em cả...
Một bóng đen thấp thoáng sau gốc cây cổ
thụ, Diễm lạnh người khi chợt nhớ ra
mình đã ở đây quá lâu . Bóng tối lan
tràn mọi nơi , Diễm cấm đầu đi thật
nhanh . Nàng nghe có tiếng chân gấp rút
chạy theo thật mau sau lưng , Thiếu chút
nữa nàng rú lên khi một bàn tay nắm chặt
vai nàng, Khuôn mặt Huy gần sát một bên
. Diễm nhắm mắt... Sau Huy biết mình ở
đây ? Hơi thở chàng dồn dập và chàng gọi
nhỏ :
_ Diễm anh yêu em . Sao em trốn anh vậy
hở em ?
Môi chàng kề sát môi nàng . Diễm run rấy
, nàng muốn đẩy chàng ra nhưng con tim
nàng mềm yếu , nổi nhớ nhung lâu ngày
nay bộc phát . Nàng hôn chàng , ôm chàng
bằng cánh tay còn lại . Cả hai cùng ngã
xuống đất . Và những giọt nước mắt tủi
thân của Diễm thi nhau lăn dài trên má .
Huy chống tay ngồi dậy nhìn nàng :
_ Sao em nở đối xử với anh như vậy hả
Diễm . Em coi thường anh phải không ?
Anh đau khố cả tháng nay em có biết
khôNg ? Làm như vậy em sung sướng lắm
phải không ?
Diễm đã qua cơn xúc động . Nàng cầm tay
Huy bằng tay trái :
_ Huy , quên em đi . Em không còn xứng
đáng với anh nữa . Anh không thể có
người vợ què cụt được.
Huy xiết chặc tay nàng trong vòng tay :
_ Không , sao em có ý nghỉ kỳ vậy ? Anh
là người chứ không phải con vật nghe
chưa Diễm ? Anh yêu em , trừ khi em mất
đi chứ em còn hiện diện trên đời là anh
vẫn yêu em... Diễm mình làm đám cưới đi
em.
Diễm thấy thương Huy dạt dào . Nàng
không nén nổi cơn cảm xúc , nàng ứa nước
mắt nhìn Huy . Anh ơi , liệu em có xứng
đáng với tình yêu của anh không ? Em
không thể làm việc gì trong nhà với một
tay mà chu toàn cho được . Em không còn
cho anh niềm hảnh diện khi sánh vai đi
chơi với anh ngoài phố nữa . Anh hãy suy
nghỉ cho kỷ đi đi... Vài tháng , một hai
năm đối với em không quan hệ , quan hệ
là với anh đó . Anhlà một thành viên ưu
tú của xả hội bây giờ...
Diễm nói hết ý nghỉ của nàng cho Huy
nghe . Chàng vẫn khăng khănglập lại ý
định củ , làm đám cưới gấp , càng sớm
càng tốt . Chàng nói :
_ Diễm à, em hư lắm ! Cho em ở nhà ngồi
không rồi nghỉ bậy . Từ đây phải nhớ
rằng lúc nào và bất cứ nơi đâu anh cũng
nghỉ đến em , yêu em mà thôi . Có chuyện
gì xảy ra cho em cũng được . Anh đâu
phải là kẻ bạc tình . Anh nuôi em , hầu
hạ em suốt đời...
Diễm bồi hồi , nàng muốn cầm tay Huy
siết chặc , nhưng chiếc tay cụt như hụt
hẩng trong không khí, Diễm bực tức và
nàng thở dài thật mạnh !
*
* *
Hôm nay trong nhà ồn như cái chợ . Ngày
trọng đại của Trúc . Nàng làm lể cưới
với Thành lát nữa đây . Sau tai nạn của
Diễm , do mấy đứa em thú[c dục và lời
năn nỉ của Thành , nàng đã nhận lời cầu
hôn . Trong nhà cần có người đàn ông đế
đối phó với mọi rắc rối bên ngoài . Nàng
lấy Thành vì yêu cũng có , mà vì bổn
phận cũng có.
Mấy đứa em vui như tết , mua sắm quần áo
, bánh trái đầy nhà . Diễm cũng tươi hơn
mọi ngày . Bàn tay giả cũng đã được lắp
vào . Tóc Diễm đã đẹp trở lại , vết thẹo
chỉ còn mờ nhạt . Chỉ có bàn tay là trở
ngại lớn cho nàng . Diễm nhìn mình trong
gương... Hừ , cô phù dâu cụt tsy ! cũng
may là vì mặc áoo dạ hội và mang găng
nên không dễ ai nhận thấy . Mấy tháng
nay , ngập trong tình thu8ơng của gia
đình , nhất là Huy , Diễm có sắc diện
trở lại . Hà đứng cạnh Diễm ồn ào :
_ Chị Diễm dễ thương quá, giống con búp
bê thật !
Diễm buột miệng :
_ Ừ , giống búp bê gãy tay !
Hà giận dỗi :
_ Ghét Diễm quá đi thôi . Anh Huy đã bảo
phải chấp nhận những gì mình có cơ mà .
Diễm mà còn nói cái giọng đó em không
thèm đi phù dâu nữa đâu !
Nói xong Hà nằm lăn xuống giường . Diễm
vội cười :
_ Thôi mà , ta nói chơi... BỘ Hà không
cho chị bi quan một chút sao ? Phải bi
quan mới thắm thía mùi đời... Dậy đi Hà
, coi kìa , tóc hư hết bây giờ . Lớn rồi
đó ngghe , gần 17 chứ không còn nhỏ nhít
gì đâu mà nhỏng nhẻo!
Hà cười hì hì bò dậy ngay :
_ Nhớ nghe không còn ỉ ôi gì hết . Phải
coi mọi người chung quanh mình là mấy củ
khoai sùng , chỉ có mình là nhất thôi !
_ Lại ba sạo rồi ! Này Hà , bận đồ này,
trang điểm vào Hà dễ thương ghê đi . Hôm
nay sẽ có vài cậu chết vì Hà đó.
Hà láu táu :
_ Ừ , em cũng mong trong đám đó có thằng
sún răng cho nó chết cho rồi . Đi theo
chọc hoài , em ghét nó lắm...
_ Nó chọc Hà sao ?
_ Nó thấy em đi học về là nó hát chọc em
" Bà già lí le ông già , chiều chiều dắt
ra bờ sông... "
Diễm tròn mắt :
_ Thật sao ? Chắc Hà lí le cái gì sao mà
nó hát kỳ vậy ?
_ Ớ ờ... em chửi nó chứ ở đó mà lí le...
_ Hà chửi sao ?
_ Em nói nó... mày coi chừng có ngày tao
vặt râu mày !
_ Hả !!! Hà kêu nó bằng mày ?
_ Ya ! em nói bằng tiếng Mỷ !
_ Rồi nó im sao ?
Hà nhún vai :
_ Thằng đó mà im . Cái miệng nó còn hơn
mấy bà bán tôm bán cá... Nó kêu em là "
Chị ba Hàn Xanh "... em chẵnh hiểu cái
gì . Thằng "mad " giây !
Diễm phì cười . Nhỏ Hà này con gái mà
tính tình y chang con trai . Ngoài tài
nấu ăn có vẽ phụ nử tính đôi chút ,
ngoài ra nhỏ ngang tàng kinh khủng . Có
mấy tên con trai cùng lớp thường hay lại
nhà la cà tán tỉnh , nhỏ leo lên cây
trốn , mang theo cái ná thun bắn tụi nó
u đầu , sứt trán còn kể lại khoe thành
tích làm chị em Diễm phải cười mà lắc
đầu.
Diễm bảo:
_ Hà này , em cũng lớn rồi đó . Từ nay
đừng làm mấy cái trò nghịch phá đó
nữa... tụi nó cười.
_ Em đâu có sợ thằng sún cười . Bữa đó
em quên chứ không em hát bài " Ê cái
thằng Tí sún Tí sún , nhe cái răng nham
nhở ra ngoài... " chắc nó tức dập đầu vô
cột mà chết...
_ Thôi Hà ơi ! Mi quá lắm ? kệ mi đó !
Nhớ hôm nay phải đứng đắn đàng hoàng
nghe không ?
_ OK, OK , dặn hoài... Hôm nay gặp ai em
cũng vòng tay thưa bác... kể cả thằng
Sún.
Hai chị em và mấy cô bạn cười lăn , cười
bò vì sự nghịch phá của Hà . Trúc ló mặt
vô :
_ Mấy chị em làm gì mà cười dử vậy ? Hà
xong chưa qua đây , cột dùm chị cái nơ
coi.
Cả đám com gái kéo sang phòng cô dâu ,
hôm nay Trúc lộng lấY trong chiếc áo dài
trắng " design : cho cô dâu tuyệt đẹp .
Nàng nhất định bận áo dài VN chứ không
mặc theo tây phương , chiếc voan cũng
dài quá gót chân hai thước . Tóc nàng đã
đi bới cao lên từ sáng , cho Trúc một
nét đẹp kiêu sa . lộng lẩy . Nhìn chung
con gái nhà Trúc , người nào cũng xinh
xắn dế thương . Mỗi người một nét riêng
, không ai giống ai cả.
Nhà trai đã tới . Ông chú của Trúc đại
diện cho nhà gái đưa cô dâu ra mắt hai
họ . Diễm đứng kế bên chị , nàng thấy
Huy đứng cạnh Thành ớ đối diện . Huy phù
rể cho Thành , chàng nháy mắt với nàng .
Huy đẹp trai , tuấn tú trong bộ lế phục
đắt tiền . Chàng nhìn nàng đăm đăm , say
đắm . Diễm ngượng ngịu quay đi , một lát
lén nhìn lai Huy , Diễm vẫn thấy ánh mắt
chàng quyến luyến nhìn mình . Diễm lắc
nhẹ đầu , ra dấu bảo chàng đừng nhìn
minh nữa , nhu8Ng chàng vẫn không nghe .
Sau cùng nàng phải nhắm mắt làm như sắp
giận chàng mới mỉm cười quay đi nơi
khác.
Sau tiệc cưới là phần dạ vủ , lúc nào
Huy cũng sát vai bên Diễm . Ai cũng khen
đám cưới đẹp . Cô dâu chú rể xứng đôi ,
phù dâu cũng quá đẹp . Một đám cưới vui
vẻ , hạnh phúc , đẹp đôi , và họ thầm
mong mỏi mình cùng đựơc như thế.
Mặc cho Huy năn nỉ cách mây Diễm cũng
không chịu ra sàn nhảy . Nàng mặc cảm
với cái tay cụt của mình . Nàng không
thể lấy được tự nhiên khi biết mình tàn
tật mà vẫn cố tình làm như người bình
thường . Huy cũng chiều Diễm , chàng
ngồi kế bên nhìn thiên hạ nhảy như không
. Đã đôi ba lần Diễm dục Huy đi mời cô
khác , nhưng chàng không bằng lòng . Có
khi chàng còn lườm nàng một cái thật dài
và không nói chuyện hoặc trả lời những
câu hỏi của Diễm nữa.
Diễm giận dổi ngồi yên . Từ ngày tàn tật
, nàng hay tủi thân rồi đâm ra hờn dổi
mọi người dễ dàng . Chỉ riêng với mấy
đứa em còn nhỏ tuổi , ăn nói bạt mạng
thì Diễm không đế ý , chứ Huy hay Trúc
hoặc Tú mà nói sai hay động chạm đến một
cái gì là Diễm nghỉ ngợi hoài , rồi đâm
ra bực tức , hờn tủi v..v..
Ngắm thiên hạ chán , Huy ôm vai Diễm :
_ Đi về Diễm , mình kiếm chố khác đi
chơi . Ở đây hoài không nhảy cũng nản !
Diễm cau có :
_ Ừ , ở đây chán lắm , toàn người què
cụt làm anh mất hu*ng...
Huy nhăn mặt :
_ Sao em kỳ vậy ? anh có nói như vậy đâu
? Tự em nghỉ ra đấy nhé !
_ Thì dĩ nhiên anh đâu có dám nói ra .
Tự tôi nói mà , tôi chỉ là con nhỏ què
cụt , kkông làm cho anh vui được...
Huy bực mình :
_ Em lắm chuyện quá ! Tự đă,t điều vu
khống cho người ta...
Diễm hét :
_ Ừ, tôi xấu vậy đó... Anh bỏ tôi đi...
đi kiếm người khác đi...
Nói xong nàng vùng đứng dậy bỏ ra ngoài
. Huy cũng đứng lên , chàng tức giận
nhìn theo Diễm . Chàng chỉ còn một ngày
ở đây mai lại phải về nhhiệm sở . Lể
cưới Thành và Trúc xin phép đựơc nghỉ
hai ngày với hai ngày cuối tuần là bốn .
Sao Diễm không biết quí thì giờ mà cứ
kiếm chuyện gây gỗ . Ngày xưa có bao giờ
Nàng như thế đâu . Ồ có lẽ vì tai nạn
xãy ra cho nàng... Bậy quá , lẽ ra ta
phải nhường nhịn nàng mới phải . Huy ra
ngoài tìm Diễm thì không còn thấy bóng
nàng đâu nữa.
Diễm thả bộ trên con đường về nhà , mặc
gió lạnh như cắt , mặc cho lớp tuyết
dưới chân . Nàng lang thang như con nhỏ
khùng , chiếc áo dạ hội đã ướt hết phía
dưới mà nàng vẫn không hay ! Ôi tình
yêu! phải chi đừng có con tim , khối óc
để không cần biết tình yêu của anh đối
em có chân thành hay giả dối , để em
không phải cảm động đến rơi lệ trước ân
tình của anh , để không xót xa mỗi khi
thấy anh ưu tư, buồn khổ.
Và Diễm tự nhận thấy mình đã thay đối
tánh tình , hay nổi nóng , cộc cằn...
tính diệu dàng như quên lãng trong quá
khứ . Nhất là từ khi`Huy đi nhận việc
tại Florida . Diễm hoài nghi đủ chuyện ,
trước sau cũng vì mặc cảm tàn tật . Huy
gọi điện thoại trế thì nghi chàng mới đi
chơi , bồ bịch về !Hai, ba ngày gọi thì
nàng lại bảo chàng chán nàng , gọi hàng
ngày thì nàng lại bảo tốn tiền . Huy
nhịn nàng đến mức tối đa , đôi khi chàng
bực mình gắt lên um xùm thì Diễm khóc
bảo rằng hai đứa mình không thể hợp với
nhau . Bây giờ đã như vậy, huống chi khi
lấy nhau sẽ còn bao nhiêu phiền phức
nữa...
Ngày qua ngày , những phiền phức lặt vặt
đó cứ lập đi lập lại hoài khiến cho cả
hai bên đều chán . Tội nghiệp Huy ,
chàng làm mọi cách để vừa lòng Diễm, và
chàng vẫn nghỉ rằng hiện nay Diễm đang
mặc cảm nặng nề . Bởi vậy nên mỗi lần
bực bội với Diễm , bao giờ Huy cũng hối
hận và tự trách mình rồi lại xin lổi
nàng.
Riêng Diễm , thương Huy thì vần còn
thương , nhưng nhiều lúc thấy Huy nhịn
nhục quá lại làm cho nàng bục mình và
nàng thấy cần phải la hét, hành hạ Huy
mới làm cho nàng nguôi giận được...
Vừa đi vừa suy nghỉ, Diễm không thấy một
chiếc xe chạy chầm chậm theo nàng đa lâu
. Cho đến lúc hai chân nàng tê cóng ,
cánh tay cụt nhức nhối không còn chịu
nổi , nàng mơi nhìn quanh kiếm Taxi về
nhà . Lập tức chiếc xe trờ tới và ngừng
ngay kế bên . Một giọng nói VN trầm ấm
giang lên :
_ Hi Diễm , có cần về nhà lên xe tôi đưa
về...
Diễm ngạc nhiên :
_ Ủa ông là ai sao lại biết tên tôi ?
_ Tôi tên Duy , hồi xưa có học chung với
Tú một năm . Tôi biết gia đình Diễm lâu
rồi.
Duy mở cửa khi thấy Diễm run vì lạnh:
_ Lên xe đi , coi chừng bệnh đó Diễm .
Cô có vẽ bị cảm lạnh rồi đó.
Diễm tần ngần ngồi lên xe . Duy chở nàng
về nhà , chàng nói về mình . CHàng học
chung với Tú năm đầu , sau đổi qua ngành
Tâm Lý Học . Chàng qua Mỷ chỉ có một
mình và chàng cũng biết sự không may xãy
đến cho Diễm.
Đến nhà , Diễm mời chàng vào uống một ly
nước . cám ơn chàng đã đưa nàng về .
Thay quần áo xong , Diễm ra ngồi đối
diện với Duy . Trái hẵn với Huy , Duy có
nét hùng dũng, hiên ngang , rắn rỏi của
một người trai thời chiến . Chàng bảo
trước kia khi còn ở VN , chàng đã từng
là lính binh chủng Lực lượng Đặc Biệt.
Chàng nói về quê hương , về những người
dân đang sống đoa. đày tại các trại tị
nạn . Chàng say sưa kể chuyện cho Diễm
nghe cho đến lúc Diễm nói :
_ Anh uống miếng nước đi , Diễm pha trà
không được ngon lắm !
Duy ngừng lại mỉm cười nhìn nàng . Bàn
tay phải được che giấu trong chiếc khăn
lông trắng . Thói quen của Diễm từ khi
bị cụt tay . Duy thấy hình bóng Diễm
thật dễ thương và trong tia mắt nàng là
sự chịu đựng thiệt thòi mà mình đang có
. Trước đây chàng là người đã nghe bạn
bà tán tụng Diễm . Bây giờ được ngồi đối
diện nàng , Duy thấy mình như khởi sắc
hơn lên trong cuộc sống.
Tú, Hà chạy ào vào nhà với nét mặt lo âu
và thở phào khi thấy Diễm đang có mặt
tại phòng khách . Hà trách :
_ Trời ơi ! Diễm khùng vừa thôi chứ, làm
người ta lo bắt chết !
Tú bắt tay Duy :
_ Hi Duy ! lâu quá không gặp lại anh .
Sao có mặt ở đây vậy ?
Duy cười :
_ Tôi gặp Diễm đi lang thang ngoài đường
, sợ cố bệnh nên chở về đây.
_ Cám ơn anh... Cô em tôi từ khi bị tai
nạn dể bị xúc động nên cứ tủi thân hoài
làm cả nhà lo quá... Dạo này anh làm gì
? ở đâu ?
_ Tôi vừa về lại đây vài ngày . Tôi đã
ra trường về ngành Tâm Lý Học và đang
làm việc tại một trại tị nạn Hồng Kông .
Được giúp đở đồng bào mình là thoa? ý
nguyện của tôi rồi đó anh . Kỳ này có
một tháng " Vacation " mà mới đi có mấy
ngày tôi đã thấy nhớ bến rồi.
_ Anh đã có vợ con gì chưa ?
Ánh mắt Duy thoáng nhìn Diễm và chàng
cười :
_ Công việc của tôi không nhiều tiền nên
các cô chê...
Tú nhn vai :
_ Đâu phải cô gái nào cũng đòi hỏi có
nhiều tiền đâu anh.
. Tú Đứng lên bảo Diễm :
Em nói chuyện với anh Duy , đế anh ra
hội trường lấy đồ ăn về đây đãi anh Duy.
Duy thắc mắc , Diễm giải thích :
_ Hôm nay là đám cưới chị Trúc đó anh.
Duy nói :
_ Vậy hả . Cho tôi gởi lời chúc mừng tới
Trúc nghe Tú.
Ha `vừa báo cho Huy biết là Diễm đã về
nhà . Xong nhỏ chạy theo Tú :
_ Chơ em với... Em đang ăn nữa chừng...
_ Thôi ở nhà đi , anh đem về cho ăn
tiếp.
_ Không được... em dấu dĩa đồ ăn của em
chỗ này không ai biệt Bỏ phí phạm có tội
. Với lại em phải lên dọn đồ chứ anh mà
biết cái gì...
Tú gật :
_ Ừ nhỉ , anh quên . Thôi đi... Bye...
Hai anh em kéo nhau ra cửa . Diễm và Duy
cười nhìn theo . Tối nay chị Trúc ra
khách sạn với anh Thành , Tú và mấy đứa
em dọn đồ chắc khuya mới về . Nhà sao
vắng quá ! Tự nhiên Diễm muốn Duy ngồi
lại với nàng . Lúc này tâm hồn nàng
trống vắng và cô đơn dể sợ...
Duy bước xuống phi trường Hồng Kông .
Lần này chàng trở về nhiệm sở mà tâm hồn
gởi lại California . Câu nói của Diễm
còn vang vang trong óc chàng... " Anh đi
bình an , rồi một ngày nào đó Diễm sẽ
được gặp anh tại nơi anh làm việc... Tại
sao không anh nhỉ . Mình có thể đi bất
cứ nơi đâu theo ý mình muốn kia mà... "
Nên mặc dù buồn vi xa Diễm , nhưng Duy
còn mối hy vọng trong lòng . Nàng sẽ đến
đây... Ôi , ta phải chơ đợi đến bao giờ
nàng mới hiện diện ?
Dãy nhà tôn và mấy đứa trẻ ở trần đứng
vẩy tay chào Duy . Chàng vuốt đầu một
đứa chạy đến nhanh nhất :
_ Hi Cu Tèo , ở nhà có giỏi không ? Ba
Má vẫn mạnh chứ ?
Thằng bé đu lên cánh tay rắn rỏi của
chàng :
_ Ba mạnh như con trâu , còn má mới bị
té trặc chân hôm qua.
Duy đặt túi hành lý xuống :
_ Có nặng không ? Bây giờ má đỡ chưa ?
- Có đi lên văn phòng bác sĩ rồii chú ơi
. Bây giờ má chống gậy đi vui lắm.
Chàng cốc nhẹ lên đầu thằng bé , rồi lôi
trong xách gói kẹo "Chocolate" chia cho
mỗi đứa vài cái . Xua lủ con nít ra
ngoài , chàng thay đổi quần áo thật
nhanh . Mặc chiếc quần jean bạc màu và
chiếc áo Pull . chàng đi xuống nhà lều
dang cho dân tị nạn.
Niềm của Duy là ở đây Được gặp gở , săn
sóc người đồng hương là một hạnh phúc
trong đời sống của Duy . Những người dân
cũng dành cho Duy niềm thương mến đặc
biệt . Họ cảm phục Duy đã từ bỏ đời sống
xa hoa vật chất ở Hoa Kỳ về đây hoà đồng
với mọi người . Hết lớp này đi rồi lớp
kia đến , chàng làm việc như không bao
giờ biết chán . Giờ đây trong trái tim
lại mang thêm hình ảnh của Diễm , một cô
gái mà chàng ái mộ từ lâu nay co" cơ
duyên gặp gở... "Diễm ơi , có lẽ định
mệnh đã cho anh gặp lại em sau hơn hai
năm xa nước Mỹ . Trở về nghe tên bạn nói
về em , về bàn tay cụt , anh đã thương
cảm em nhiều cho đến khi không dằn được
xúc động phải xách xe chạy lang thang
ngoài đường và tình cờ gặp em... đó có
phải là định mệnh không hở em... "
Mấy bà trong trại thấy chàng thờ thẩn
thì đùa :
_ Chắc chú Duy nhớ cô nào ở Mỷ rồi phải
không ?
_ Hôm nào lấy vợ phải làm lớn để đãi bà
con trong trại một bửa nghe chú Duy.
Duy cười cười :
_ Bà con đừng lo , không lấy vợ thì thôi
, chứ có thì tôi phải làm đám cưới tại
đây để bà con cùng dự mới vui chứ...
Tiếng vổ tay rần rần :
_ nhớ nhe... tụi tui đợi ngày đó từ bây
giờ... mà cô tên gì vậy chú ?
Diễm nheo mắt :
_ Tôi cũng chưa biết !
Một bà ra dáng hiểu biết:
_ Thẩy thì thiếu gì cô mê , nội trong
trại này đã bao nhiêu đứa rồi... chắc
thẩy đang chọn...
Duy lờ đi làm như không nghe thấy .
Chàng về phòng của mình nghỉ mệt . Đặt
lưng xuống chiếc giường tre trải chiếu ,
chàng nghỉ đến những lời của các bà dưới
trại... " Thẩy thì thiếu gì cô mê... "
Chàng không phủ nhận điều đó . Nhưng tìm
ra một người mê mình lẫn công việc và lý
tưởng của mình đó mới là điều khó !
_ Duy ơi ! cậu xuống trại số 1 giải
quyết dùm vụ lộn xộn vì tranh giành nhu
yếu phẩm dùm tôi đi . Tôi đang bận săn
sóc cho mấy đưa nhỏ ở trai 2 . Tóc tai
dài như mọi đây nè . Cậu cho tôi mượn
cái kéo luôn nhé.
Duy chồm dậy . Cuộc sống như vậy đã quen
rồi , chàng không lấy đó lam buồn hay
bực dọc , mà trái lại là khác...
Diễm cầm lá thư của Duy gởi cho nàng từ
đảo . Lá thư nàng đọc đi đọc lại đã
nhiều lần . Diễm thừ người ra suy nghi~
. Trong vòng sáu tháng , từ ngày Duy rời
Mỷ , chàng đã gởi cho nàng tất cả 8 lá
thư . Dỉ nhiên với lời lẽ vô cùng cảm
động và trử tình . Điều Diễm biết chắc
chắn là với Duy nàng chỉ mới có cảm tình
, còn Huy là người nàng yêu tha thiết
trong quá khứ . Hiện nay Huy vẫn yêu
nàng , còn nàng , có phải đã đổi thay...
? không , không bao giờ nàng thay đối cả
. Chỉ vì nàng nghỉ đến Huy quá nhiều ,
lo cho chàng hơn cả chính nàng và đó
chính là nguyên nhân khiến cho nàng thấy
càng ngày càng xa cách Huy . Tình cảm
thật khó mà giải thich được . Yêu nhau
mà mỗi lần gặp nhau là có sự cải vã ,
giận hờn và xa cách nhau thêm . Duy thì
khác . Vì coi Duy như một người bạn nên
mỗi lần nói chuyện hay thư từ với Duy .
Diễm thấy thật thoải mái , tự nhiên .
Điều quan trọng hơn cả với Diễm là nàng
tự nghỉ Duy quen nàng sau gặp tai nạn ,
tình cảm chàng dành cho nàng it nhiều
cũng thành thật hơn là Huy . Huy đã yêu
nàng trước đó thì dĩ nhiên khi nàng gặp
tai nạn chàng vẫn phải yêu nàng... ! Và
tình yêu đó có thật từ trong tâm chàng
hay không , hay vì sự thương hại mà ra ?
Vừa rồi Huy điện thoại cho nàng , chàng
hối nàng về ngày cưới . Diễm không dứt
khoát trả lời và chàng cáu kỉnh hét lên
trong máy điện thoại . Diễm cùng không
dằn được và nàng đã khóc nức nở khi nói
lại chàng những lời thật cay đắng.
Cúp điện thoại với Huy thì nhận được thư
Duy . Diễm nguôi dần bực tức , giận hờn
khi đọc thư chàng . Lúc nào những bức
thư của Duy cũng là một giòng suối mát ,
an ủi nàng thật nhiều . Mà tình cảm của
chàng dành cho nàng cũng qúa sâu đậm
rồi.
Diễm ngồi thừ suy nghỉ thật lâu rồi nàng
đứng bật dậy , vào tìm Trúc . Trúc nay
đã có thai , bụng nay đã hơi lớn :
_ Chị Trúc em vừa mới có quyết định...
Trúc cười , đặt tay lên bụng :
_ Muốn làm gì chị không cản , miễn cho
em vui là được.
Diễm ôm Trúc :
_ Em không có làm bậy đâu . Chị thấy Duy
thế nào ?
TRúc nhíu mày :
_ Gặp Duy có vài lần . Chị thấy Duy cũng
được lắm .Nhưng sao Diễm lại hỏi vậy ?
Bộ em hết thương Huy rồi sao ? Đừng làm
vậy tội Huy lắm em ơi...
Diễm mím môi :
_ Không em vẫn thương Huy , nhưng em cảm
thấy tâm hồn bất an mỗi khi ở gần Huy .
Em lo sợ đủ thứ ! Duy thì khác , Duy
biết em và thương em sau ngày em bị tật
Trúc à . Em nghỉ tình thương đó là thành
thật , đáng cho em tin cậy và em cũng có
cảm tình với ảnh... Lá thư vừa rồi ảnh
hỏi em qua bên đó với ảnh và em nghỉ là
em muốn đi...
Trúc thảng thốt nhìn Diễm... em nàng lại
quyết định táo bạo như thế sao ? Còn Huy
, Huy sẽ nghỉ sao khi được tin này . Tội
nghiệp cho Huy ! Diễm , em đã chín chắn
khi quyết định đó chứ ? Nhưng thôi , chị
cũng ao ước em được hạnh phúc , cho dù
Huy có đau khố cũng đành . Vì em là em
của chị . Người em chị hằng quí mến !
Ngày Diễm ra phi trường , bầu trời trong
xanh , gương mặt người nào cũng tươi
thắm , nhưng lòng Diễm ngổn ngang trăm
mối . Liệu nàng có được hạnh phúc nơi
phương trời xa hay đau khổ vì phải xa
Huy , vì thương nhớ chàng.
Máy bay lên cao dần . Thành phố nhỏ lại
phía dưới . Giã biệt California ! Giã
biệt người tình !... Chắc sẽ không bao
giờ gặp lại.
(Diễm Châu) |
|