| |
Dzũng Dakao
(Duyên Anh)
Nhóc Con Hùng
Ở rạp xiệc ra, thằng Hải khoác vai nhóc con Hùng,
men theo vỉa hè đường Hiền Vương, thong thả đi.
Hai thằng bạn trẻ nói, cười khúc khích có vẻ tâm
đầu ý hợp lắm. Chúng nó thân nhau năm ngoái, hồi
hai đứa còn học lớp ba trường Đa Kao, Nhà nhóc
con Hùng ở trong hẻm gần rạp Casino, nhà thằng
Hải ở ngay chính phố Đinh Tiên Hoàng.
Thằng Hải gầy gò, ốm yếu, chuyên môn bị bạn học
bắt nạt. Nó là con một, được quý hóa, nuông
chiều nên nhát như cáy. Ai dọa cũng sợ. Trái lại
nhóc con Hùng thì bạo dạn, cứng cổ và bất chấp
thằng nào. Nó có thằng anh tên là Dzũng hơn nó
hai tuổi. Ba nó, tuy làm sở tư, ít lương, nhưng
cũng cố gắng nuôi chúng nó ăn học thành người.
Mẹ nó bán vải ở chợ Tân Định. Anh em thằng Dzũng
hăng lắm. Chúng nó ăn khỏe, nghịch khỏe và đánh
nhau cũng khỏe. Chúng nó hay bênh vực những
thằng bạn yếu đuối và rất ghét những thằng cậy
mình con nhà giàu, phách lối như bọn thằng Bê.
Bởi vậy, nhóc con Hùng mới thân với thằng Hải.
Hùng và Hải đã đi tới cây xăng đường Pasteur.
Mùi nước dùng phở gà từ dãy phố bên kia thoảng
qua thơm phức. Thằng Hải nuốt nước bọt, hỏi bạn:
-Phở ngon quá, hở mày?
-Ừa.
-Vào chén đi, tao còn hai chục.
Nhóc con Hùng xua tay:
-Xem xiệc đã mất 50 rồi, lại mỗi thằng một chai
xá xị con cọp mất 8 đồng. mày tiêu nhiều thế,
bận sau rủ tao, tao kg thèm đi nữa. Nhỡ ba mày
mắng thì chết.
Và kg để thằng bạn nhà giàu của mình biện bạch,
thằng Hùng ba hoa:
-Xiệc hay quá nhỉ? Toa khoái nhất cái thằng lùn
tì. Trời ơi, nó tung cái mũ, cái mũ bay vào đầu
nó. Tuyệt vời. Tao phải bắt chước nó mới được.
Quả nhiên thằng hải quên ngay chuyện phở. Hai
thằng trầm trồ ca ngợi đoàn xiệc Bẹc-Lanh. Nhóc
con Hùng ranh lắm. Con nhà nghèo thường khôn
ngoan. Đi qua trạm xăng cuối phố Duy Tân, bỗng
mặt thằng Hải tái mét. Nó vừa trông thấy bọn
thằng Bê. Hồi sáng qua, nó thưa thầy giáo thằng
Bê vẩy mực vào áo nó. Thầy bắt thằng Bê chép
phạt, vì thế thằng Bê thù nó.
Bọn thằng Bê chưa nhìn ra thằng Hải nhưng thằng
Hải đã cuống quýt. Nó vỗ vai nhóc con Hùng, dục:
-Chạy đi mày!
Nhóc con Hùng ngạc nhiên, hỏi:
-Gì mà chạy?
-Bọn thằng Bê!
Hùng sực nhớ ra chuyện sáng hôm qua, nó an ủi
bạn:
-Không sợ, đã có tao.
\"Đã có tao\", ba tiếng đó nghe hùng dũng quá,
song cũng kg thể làm thằng Hải hết sợ. Nó bảo:
-Tụi nó đông quá mày à...
Hùng công nhận điều đó. Nó biết rằng, gặp thằng
Bê thì thằng Bê chỉ \"thịt\" một thằng Hải thôi.
Nhưng đời nào nó chịu để bọn hèn hạ kia đánh đấm
thằng bạn gầy gò của nó. Mà 2 chống 6, nhất định
tụi nó sẽ bị nhừ đòn.
Bọn thằng Bê trông thấy nhóc con Hải rồi, chúng
nó chạy ùa tới. Nhanh trí khôn, nhóc con Hùng
dục bạn:
-Mày gọi tắc xi về đi, lẹ lên!
-Còn mày?
-Mặc kệ tao, mày cứ về đi. Tao đét sợ chúng nó.
Về đi...
Và như xua đuổi thằng Hải, nó vẫy tay lia lịa,
mồm hét lớn gọi tắc xi. Người tài xế chưa kịp mở
cửa xe thì nhóc con Hùng đã kéo mạnh cửa đẩy
thằng Hải vào. Xe rồ máy chạy vừa lúc bọn thằng
Bê tới. Bọn thằng Bê tiếc rẻ con mồi ngon. Chúng
nó chỉ còn cách nhìn thằng Hùng hậm hực và tìm
cách gây gổ.
Nhóc con Hùng dựa lưng vào cột đèn, đứng thế thủ.
Nó mỉm cười, và vồn vã hỏi thằng Bê.
-Đi đâu về đấy mày?
Thằng Bê tức sôi ruột, kg trả lời Hùng mà lại
gân cổ hỏi:
-Mày bày mưu cho thằng Hải tẩu thoát hả?
Hùng gật đầu:
-Ừ đấy, mày kg thích à?
-Kg thích mạnh đi chứ! Nếu nó kg chạy thì hôm
nay tao cho nó một trận ốm đòn.
Hùng xỏ ngọt:
-Ghê nhỉ!
-Ghê mạnh đi chứ...
-Tụi mày cậy đông bắt nạt.
-Một mình tao cũng đủ chơi.
-vậy mày có giỏi chơi tao kg?
Thằng Bê gườm gườm nhìn nhóc con Hùng, rồi quay
lại dò hỏi tụi mình xem có nên thịt thằng nhóc
con bướng bỉnh này kg. Khi biết tụi bạn nó ra
hiệu nên thịt, Bê tiến sát tới chỗ Hùng, dơ tay
thách thức:
-Tao sợ gì mày.
Hùng trong bụng run lắm. Nó chỉ sợ đang tìm cách
hạ thằng Bê mà tụi ranh con đứng ngoài xua vào
đấm đá thì nó gục. Bời vì, dầu Hùng can đảm, dẫu
Hùng khỏe mấy đi chăng nữa, một mình nó cũng kg
thể chơi lại 5,6 thằng. Nghĩ thế, nó bày mưu rồi
giao hẹn:
-Có giỏi uýnh từng đứa một. Thằng nào vào đánh
hồi tao mách anh Dzũng tao thì cứ gọi là nhừ
xương.
Lời dọa của nhóc con Hùng rất hiệu nghiệm. Nó
đem anh nó ra làm ngáo ộp khiến tụi ranh con lùi
cả về phía sau. Bây giờ, Hùng và Bê giáp mặt.
Hai thằng tương đương sức nhau nhưng thằng Bê
chỉ quen cậy đông bắt nạt, chưa quen đánh nhau
tay đôi nên có vẻ run run. Mặt nó tái xanh, tuy
hai bàn tay đã khép lại thành hai trái đấm.
Tay trái để ngang tầm mặt, tay phải nâng ngang
bụng, hai thằng lỏi tì tựa hồ hai con gà con
đang hầm hè giữ thế. Chúng nó cứ loay hoay, nhìn
nhau muốn toé lữa mắt mà chưa đứa nào dám đánh
trước. Thằng Bê tiến thêm. Cách thằng Hùng độ 1
bước, nó buông hai tay xuống, nhích gần nữa,
đoạn sát vai vào vai thằng Hùng:
-Mày có giỏi chơi ông trước đi!
Thằng Hùng lập lại lời của thằng Bê:
-Mày có giỏi chơi ông trước đi!
Lấy lưng hích mạnh thằng Hùng, Bê nói:
-ông chơi trước rồi đấy...
Hùng bĩu môi:
-Chỉ nói phét!
-À, mày bảo ông nói phét hả?
-Ừ, ông bảo đấy.
-Mày nói lại ông nghe nào?
-Ông nói rồi.
Thằng Bê gân cổ:
-Đồ con heo!
Hùng vênh mặt:
-Mày bảo ai là con heo?
-Ông bảo mày.
-mày dám nói thêm lần nữa kg?
Bê kg trả lời, nó quát:
-Ông cấm mày kg được qua vệt này.
Hùng nhìn vệt phấn trắng mà trẻ con chơi đáo đầm
vẻ trên vỉa hè. Nó cười nửa miệng:
-Mày cấm ai?
-Ông cấm mày.
-Cấm ông hả?
-Ừ.
-cấm cái \"củ khấm\" ông đây này...
-À mày hỗn hả?
-Ừ, ông hỗn đấy.
-Hỗn ông sẽ tát vỡ mồm mày ra.
-Mày tát đi!
-Mày nói nữa đi.
-Ông nói rồi...
Thằng Bê chưa biết tính toán ra sao. Bí quá, nó
lại nói:
-Mày giỏi bước qua vệt này đi?
-Bước chứ ông sợ gì.
-Ông cấm mày bước.
-Ông cứ bước...
Bê nhìn thằng Hùng, căm giận. Ngoảnh lại đằng
sau, nó thấy bạn nó, tuy miệng kg thốt ra những
lời khuyến khích đánh thằng Hùng, nhưng chúng
biểu lộ bằng chân tay, bằng những đôi mắt chan
chứa niềm tin tưởng rằng thằng Bê sẽ thắng.
Vững lòng lắm rồi, Bê nghiến răng dọa nạt:
-Nào, mày bước qua cho ông coi hay cũng chỉ nói
phét.
Nghe thằng Bê nói cái giọng mất dạy này, Hùng
mím môi cố nén thốt ra những lời tục tĩu. Hai
nắm đấm ghì chặt hơn, nó ngạo nghễ bước quá lằn
vạch phấn. Nó tưởng con nhà Bê chỉ biết dọa. Ai
dè khi Hùng vừa đặt chân sang đất cấm của thằng
Bê là bị ngay Bê đấm cho 1 trái trúng bụng.
Hùng kêu \"hự\". Đau đớn, nó lùi lại vài bước
rồi bất chợt xông vào địch thủ. Con nhà Bê đang
hứng thú trái đấm đầu, kg kịp đề phòng, lãnh đủ
một trái đấm phục thù vào hàm bên phải. Nó hét
lớn \"ối giời ơi\". Liền sau đó, nhóc con Hùng
tặng thêm nó 2 trái vào lưng và 1 cú đá trượt.
Bê vốn là thằng hèn nhát, chỉ quen bắt nạt. Lúc
này phần vì đau, phần vì ức, tiện tay nó vớ hòn
gạch trên vỉa hè, toan liệng Hùng. Hùng vừa kịp
né vào cột đèn để tránh thì một thằng trong bọn
thằng Bê cũng vừa kịp chạy tới nhập bọn. Nó níu
tay thằng Bê, dìu về phía trong rồi lên tiếng
gọi Hùng:
-Ông bạn ra đây, cao thủ võ lâm việc gì phải ẩn
tránh.
Thằng lỏi này có vẻ nghiền tiểu thuyết tàu.
Giọng nó y như giọng mấy thằng hiệp sĩ hạng bét.
Hùng bỗng gờm gờm trước địch thủ lớn hơn và gấu
hơn np\'. Tuy vậy nó vẫn ung dung làm vừa lòng
cái thằng hiệp sĩ hạng bét. Điệu bộ nó giống hệt
anh cao bồi tin tưởng ở tài mình trong cuộc đấu
súng tay đôi. Thằng hiệp sĩ hạng bét hất hàm hỏi:
-ông bạn tên gì, thuộc môn phái nào? Thiếu lâm,
Võ Đang, hay Ma Giáo? Tôi kg muốn đánh thằng vô
danh tiểu tốt.
Hùng mỉm cười khinh bỉ:
-Tôi cóc ở môn phái nào cả. Tôi là Hùng. Hùng là
em ruột của Dzũng Đakao đây. Bạn nghiền kiếm
hiệp ghê quá!
-Đồ ngu, kg nghiền kiếm hiệp sao biết Trương Vô
Kỵ mí lị Quách Tĩnh.
Bị mắng là ngu, Hùng cáu tiết:
-Tao đét cần biết Trương Vô Kỵ là thằng nào.
Quyên Tân Định phải chính là thằng hiệp sĩ hạng
bét phe của thằng Bê tên là Quyên, biệt hiệu Tân
Định, nhổ bãi nước miếng xuống vỉa hè, đưa ngón
tay trỏ quệt ngang miệng rồi khanh khách cười:
-Mày đét cần biết TVK thì mặc xác mày nhưng...
ông bạn nên biết tớ chứ!
Hùng suýt cười toa toét. Bỗng Quyên Tân Định hét:
-Nhãi con, ta là Quyên Tân Định đây, mày mới là
em thằng Dzũng vô danh tiểu tốt, thì đã đi đến
cái... thế giới nào. Thôi kg nói lôi thôi với
thằng dốt đặc truyện kiếm hiệp. A lê, mày nhào
dzô coi, tao cho nếm đòn Quyên Tân Định.
Nói rồi, chẳng đợi nhóc con Hùng trả lời, Quyên
Tân Định đấm thẳng một trái vào mặt Hùng. Hùng
né người sang bên trái tránh đòn. Bị hụt, Quyên
Tân Định đuổi theo. Nó chưa kịp đấm cú thứ 3 thì
đã bị nhóc con Hùng đá véo 1 đường sượt cạnh
sườn. Quyên Tân Định nổi sùng tới tấp đấm, song
Hùng đều đỡ được cả. Biết mình yếu, Hùng chỉ lùi
để chờ cơ hội thoát thân. Quyên Tân Định hiểu ý
địch thủ, nó dồn Hùng sát tới đám lỏi tì rồi
nháy mắt ra hiệu. Tức thì 1 thằng giáng Hùng
trúch cạnh sườn 1 cái nên thân. Hùng vừa ngơ
ngác quay lại, bị Quyên Tân Định đá cho 1 cú té
nhào. Kg bỏ lỡ cơ hội, Quyên Tân định xông lại
đè lên người Hùng đấm túi bụi. Hùng đau quá,
liền nghĩ ra 1 kế. Nó xoay mình, áp miệng vào
đùi Quyên Tân Định thét lên. Lập tức, nó buông
Hùng ra. Hùng đứng ngay dậy, nó đá gỡ Quyên Tân
Định 1 phát rồi ù chạy.
Bọn ôn con ngơ ngác chưa hiểu tại sao Quyên Tân
Định đang thắng lại bại. Còn Quyên Tân Định đưa
mắt nhìn theo nhóc Hùng, chửi rủa lẩm lẩm.
Nhổ thêm bãi nước miếng nữa xuống vỉa hè và cũng
lại đưa tay quệt ngang miệng như thường lệ,
Quyên Tân Định đau đớn đứng dậy, mồm lẩu bẩu:
-Đồ chó, nó dùng miếng cẩu quyền.
một thằng trong bọn thằng Bê tròn đôi mắt, hỏi:
-cẩu quyền là gì hả mày?
Quyên Tân Định gắt:
-mày ngu như bò ấy, thảo nào tên mày là Châu,
trâu bò mà..
Rồi làm bộ đàn anh, Quyên Tân Định giải nghĩa:
-Cẩu là chó, chó thì hay cắn, vậy cẩu quyền là
đòn chó cắn.
Thằng Châu nhe răng cười thích chí. Nó hình dung
thấy một con chó ngoạm chân 1 thằng nhóc mà nó
đã từng gặp. Bất giác, nó phục Quyên Tân Định
sát đất. Kg ngờ thằng này võ giỏi văn hay chơi
chữ như thầy đồ vậy. Nhưng Quyên Tân Định chẳng
thèm để ý đến những lời tán tụng của bọn ôn con.
Nó vỗ vai thằng Bê:
-Mày có biết thằng Dzũng Đakao kg?
Bê giật mình đánh thót 1 cái. Nó lạ gì anh em
thằng Dzũng nữa. Anh em thằng này nổi tiếng gan
lì nhất trường. Trông mặt mũi thằng Dzũng ai
cũng bảo nó hiền lành, ngoan ngoãn. Nó là 1
thằng bé dễ thương, được thầy yêu bạn quý. Nó
học giỏi và luôn luôn lễ phép với mọi người.
Song nó rất ghét những thằng hợm hĩnh, chuyên
cậy đông bắt nạt anh em bạn học như thằng Bê.
Bê nhớ lại 1 trận đánh tay ba giữa thằng Dzũng
và thằng học lớp nhất C. Hôm ấy là thứ hai. Buổi
sáng học sinh trường Đakao làm lễ chào cờ. Thằng
Tự lớp nhất C được thầy cử ra kéo cờ. Nó cố ý
nghịch ngợm. Hát xong bài quốc ca mà nó còn để
cờ lơ lửng giữa cột, bắt bao người chờ đợi rồi
thình lình nó rút nhanh 1 cái, cờ vọt lên tận
đỉnh cột khiến nhiều đứa cười khúc khích. Thằng
Dzũng chỉ vào mặt thằng Tự mắng thậm tệ. Tự nổi
giận và hẹn giờ ra chơi sẽ choảng nhau. Giờ ra
chơi, 2 đứa kéo nhau đến sau trường. Kg 1 lời
nói trước, thằng Tự xông thẳng vào đấm thằng
Dzũng. Dzũng gạt nhẹ để tránh đòn. Rồi nhanh như
máy bay phản lực, nó đá vèo 1 phát trúng bụng
địch thủ. Dzũng vừa định bổ nhào tới tiếp đòn
nữa nhưng bạn thằng Tự là thằng Vệ đã rình từ
lúc nào và chờ dịp bất ngờ nện 1 trái nên thân
vào lưng thằng Dzũng. Dzũng xoay hẳn người lại
giao tranh với Vệ. Thế là cuộc đấu tay tiếp diễn.
1 đứa biết, 2 đứa biết, rồi chỉ lát sau cả
trường biết. Bọn học sinh quây lấy 3 thằng thành
1 cái vòng người. Tay đấm chân đá, thằng Dzũng
như con mãnh hỗ, chống đỡ mãnh liệt.
Muốn kết thúc nhanh, nó lao đầu vào bụng thằng
Vệ khiến thằng này té lăn cù chiêng. Xong, nó
rảnh tay uýnh thằng Tự tới tấp. Kết cuột thằng
Dzũng 1 mình thắng nổi 2 thằng lớn ngang nó.
Tiếng tăm nó vang dậy khắp trường. Nhớ tới trận
đánh ấy, Bê khe khẻ nói:
-Thằng Dzũng Đakao chì lắm mày ơi!
Quyên Tân Định dằn giọng:
-Mày nên nhơ\" là cả tụi oắt tì ở Tân Định này
tao chưa có ngán đứa nào nhé! Để mai mày chỉ tao
thằng Dzũng tao sẽ cho nó nếm đòn Tân Định. Thôi
đưa tao vài tì ăn dậy đỏ bột lọc đi mày!
Bọn ôn con chia tay nhau. Chiều đã bớt nóng gay
gắt.
|
|