Em và
anh và...
(Nhã Anh)
Không
khó khăn
lắm để
lập một
bảng so
sánh
giữa anh
và em,
vì có
quá
nhiều
điểm
tương
phản.
Chỉ ngớ
ngẩn ở
chỗ là
so sánh
để làm
gì. So
sánh làm
gì cơ
chứ?
Chẳng có
ai lập
một bản
so sánh
để rồi
kết luận
có nên
yêu nhau
hay
không cả.
Nhưng em
vẫn cứ
thích
ngớ ngẩn,
vì em đã
nói rồi,
điều đấy
dễ dàng
quá mà.
Thế là
em lấy
một tờ
giấy và
chia đôi
nó ra.
Một cột
là anh,
một cột
là em.
Anh: 27
tuổi. Em:
18 tuổi.
Em cười,
nhớ có
lần nào
em bảo,
chênh
nhau 9
tuổi là
đẹp rồi.
Anh nhíu
mày, ồ,
10 thì
đẹp hơn
chứ!?
Không, 9
có một
chữ số,
còn 10
thì tận
hai chữ
số. Thế
là nhiều!
Nên cảm
thấy anh
già lắm.
Anh vục
mặt vào
tờ báo
cười
rinh
rích. Em
biết hai
từ “tủn
mủn”,
“trẻ
con”
đang ngọ
nguậy
trong
đầu anh.
Anh: nhà
văn –
nhà thơ
– nhà
báo trẻ
có tiếng.
Em: cũng
viết văn
– đang
học báo.
Làm sao
mà em
quen anh
nhỉ? À,
anh đã
cố làm
quen với
em sau
một
truyện
ngắn
đăng báo
chỉ để
rồi sau
đó nói
với em
rằng ôi,
truyện
của em
dở tệ đi
ấy. Con
bé ngơ
ngác là
em nhìn
tay bút
trẻ danh
tiếng
như anh
đầy e dè
và
ngưỡng
mộ.
Truyện
em dở tệ
đi ấy!
Vâng.
Run rẩy,
khép nép,
rụt rè.
Nhưng mà
em xinh!
Vâng.
Vẫn run
rẩy,
khép nép,
rụt rè,
giờ thì
kèm theo
ngớ ngẩn,
em trả
lời. Mà
em con
gái học
báo làm
chi vậy?
Mai mốt
nhỡ có
lấy anh
rồi hai
đứa mình
“báo”
nhau thì
sao?
Vâng, em
lại trả
lời. Anh
nhìn em
ngộ
nghĩnh
rồi phá
lên cười.
Một phút
nào đó
cá tính
đã đi
vắng,
giờ thì
nó trở
lại. Em
nhăn mặt.
Hắn ta
là ai
kia chứ?!
Việc
quái gì
mà mình
phải run
rẩy ngớ
ngẩn thế
này? Thế
là em
đanh mặt,
vậy rồi
sao? Anh
cười lớn
hơn. Em
bực mình.
Vậy mà
em cũng
cười.
Không
dừng nổi!
Cười và
cười,
quên cả
lý do
tại sao
cười,
chỉ biết
cười lúc
ấy là
một nhu
cầu bức
thiết
lắm rồi,
vậy thôi.
Truyện
của anh:
thực đến
lạnh
lùng.
Truyện
của em:
lãng mạn
đến
không
tưởng.
Anh đọc
đôi ba
truyện
ngắn của
em trên
báo, bảo
chán,
chả thèm
đọc nữa.
Cũng là
lối văn
con gái
lơ mơ gà
mờ chả
lúc nào
tỉnh
được. Em
vùi đầu
vào mấy
quyển
truyện
ngắn của
anh,
toàn nhà
xuất bản
danh
tiếng,
mấy đêm
liền
không
ngủ chỉ
để đọc
từng câu
từng chữ.
Em kính
trọng
những gì
anh viết
ra, nó
thể hiện
tài hoa
và một
quá
trình
trải
nghiệm,
nhưng em
không
thích.
Anh sống
cay đắng
quá! Anh
lại cười.
Luôn vậy,
anh dùng
nụ cười
để khiến
em cảm
thấy
mình
thua kém
và quá
nhỏ bé
so với
anh. Rồi
nhẫn nại,
anh nói
rằng anh
không
thích
thứ văn
chương
salon
diễm mị.
Em biết
anh nói
về em,
nhưng em
không
giận. Em
từ tốn
nói tiếp,
truyện
của anh
truyền
cho
người ta
sự đau
khổ về
những
thứ vô
hình.
Anh nổi
giận.
Phải,
chỉ duy
nhất
trong
quan
điểm
viết
lách,
anh nổi
giận với
em.
Nhưng
thưa em,
cuộc
sống
ngập
ngụa
những
thứ như
thế đấy:
sex,
tiền,
tủi hờn,
bất công,
khánh
kiệt
niềm
tin,
sống ngơ
ngác...
Nhưng
mọi thứ
trong
thực tế
vẫn chấp
nhận
được,
bằng
chứng là
người ta
vẫn sống.
Họa hoằn
lắm mới
có người
tự tử.
Anh
nhếch
môi,
cười gằn,
còn dạng
“zombie”
thì sao?
Sống dở,
chết dở
ấy?! Hay
là sống
mà như
đang
chết ấy?
Đừng tự
làm khổ
mình!
Những
người
sống
bằng
trái tim
không
thể
tránh
điều đó
được.
Nhưng
anh sai
rồi,
những
người
khôn
ngoan họ
biết cứu
rỗi bản
thân
khỏi
những
cơn đau
phung
phí...
Anh lại
mỉm cười.
Em im
lặng.
Em:
hoang
mang một
cách hồn
nhiên.
Anh: hồn
nhiên
một cách
hoang
mang.
Một ngày
nào gặp
nhau
online,
em rủ
anh chơi
trò vẽ
tranh
“Doodle”
trong
Yahoo!
Messenger.
Anh bỏ
cả việc
đấy, hí
húi tô
tô vẽ vẽ
cùng em.
Em vẽ ba
vòng
tròn ba
màu, bên
dưới là
một hình
tam giác.
Do anh
cai gi
day?
Hum...
Khong
biet! Em
noi di
Hehe,
kem ba
mau. Mum
mum!
Troi dat!
Thoi
duoc,
den luot
anh...
Anh chọn
màu nâu
đất. Rồi
màu vàng.
Rồi màu
đen.
Do em
cai gi
day?
Thap
Cham.
Anh
trang.
Con
duong.
Sao em
gioi vay?
Muoi
diem di!
U, muoi
mot diem
luon!
Anh
nguệch
hai số
một lên
màn hình.
Gio den
luot em!
Em lấy
màu vàng
quơ
chuột
thành
một tảng
xoắn
quện.
Rồi đến
màu đỏ.
Ah, anh
biet roi,
chien
tranh va
mau...
Ui, nghe
ghe qua!
Spaghetti
do ong!
Troi dat!
May
diem?
Muoi
diem!
... Sao
anh ve
xau vay?
Dung co
hong,
tai vi
anh ve
bang
laptop.
Chi gioi
nguy
bien! Ne,
do em
cai nay
la cai
gi? Thoi,
em phai
search
tai
lieu,
khong
choi nua
dau.
Khong,
chi mot
lan nay
nua thoi.
Anh lượn
những
sợi mỏng.
Em biet
roi, mua!
Sao em
gioi qua
vay?
Choi
tiep
nghe!
Anh dụ
khị.
Khong la
khong
ma, anh
ve tiep
di, em
hoc bai...
Em chúi
đầu vào
mấy
trang
web, bỏ
mặc anh
với
những ô
màu.
Bẵng hai
tiếng
sau, em
mới nhớ
đến anh,
click
vào
window
hai đứa
đã chat
chit.
Anh
offline
tự bao
giờ.
Trên màn
hình là
một bức
tranh.
Con vật
đang bay
trên
trời nói
“Ta là
chim”.
Con đang
bơi dưới
nước bảo
“Ta là
cá”. Cái
cây xéo
xẹo
nghênh
nghênh
mặt “Ta
là cây”.
Một hình
người vẽ
dạng que
kiểu
hình
nhân
nhảy múa
trong
Sherlock
Holmes,
mà quả
thật nó
đang
nhảy múa
hân hoan
“Còn ta
là người!
A ha!”.
Những
message
của anh
nằm dưới
một nụ
hôn dài
trên cửa
sổ chat.
Em oi!
Em oi!
Em oi!
Anh:
từng
trải. Em:
ngô nghê.
Điều này
liệt kê
ra cũng
hơi vô
lý,
tưởng nó
đã nói
lên qua
tuổi tác
rồi.
Nhưng
vẫn cần
nói.
Chào em
xinh đẹp!
Anh nói
dễ dàng.
Đừng có
nói như
vậy, em
không
thích!
Ôi, nói
mòn môi
rồi!
Khen ai
đó là em
xinh đẹp
dễ dàng
quá ha!
Anh cười
hì. Đó
là điểm
khác
giữa một
“ông già”
hăm bảy
với mấy
thằng
nhóc lau
nhau mới
vào đại
học cùng
lớp em
đấy! Em
thấy tụi
nó dễ
thương
hơn!
Nhưng em
thích
anh,
đúng
không em
xinh đẹp?
Anh buồn
buồn nói
về những
người đã
qua.
Nhiều
người
quá! Em
chun mũi.
Ờ, cái
kiểu đa
mang nó
vậy. Em
đỏ mặt
khi anh
hỏi về
mối tình
đầu. Ờ,
thằng đó
nó học
lớp mười
chung
với em
đấy.
Đêm trại
em với
nó nắm
tay nhau...
Anh bảo,
dễ
thương
quá ha.
Em nhìn
anh hồ
nghi,
anh lại
đang
giễu cợt
em phải
không?
Không
anh nói
thật.
Người ta
còn hạnh
phúc là
khi kể
về một
tình yêu
vừa qua
với một
nụ cười
và đôi
má ửng.
Còn chai
sạn, lầm
lì, buồn
chán,
nói về
condom
và phá
thai, về
mua nhà
góp, rồi
chia tay...
Đấy là
khi khả
năng yêu
chân
thật đã
băng
hoại lắm
rồi! Em
vô thức
vuốt mái
đầu bù
xù của
anh, bảo
là nghe
ghê quá.
Anh nắm
tay em,
ghê, rồi
mai mốt
biết,
nhóc
con. Em
khéo léo
gỡ tay
lại, nói
lảng.
Hèn chi
mới hăm
bảy tuổi
đã có
nếp nhăn,
coi nè,
tóc bạc
nữa chứ!
Em gọi
anh bằng
bác cho
rồi, nha?!
Gọi bằng
anh đi!
Gọi chú
chú bác
bác nó
nhảm nhí
và vớ
vẩn lắm.
Vì dù
sao rồi
thì...
Em lười
hỏi thì
sao, vì
em biết
nếu hỏi,
anh sẽ
nói.
Vợ anh
sẽ có
đạo và
biết ăn
thịt chó!
Anh
tuyên bố.
Em có cả
hai điều
ấy, em
nói xong,
trăm
ngàn lần
trách
mình vô
duyên.
Anh cười
tinh
quái.
Vậy làm
vợ anh
cho rồi.
Làm vợ
mà “cho
rồi” hả?
Anh sôi
nổi nói
tiếp, ờ,
mà vợ
anh sẽ
sinh 9
đứa con.
Em buồn
cười,
nhớ lại
thằng
nhóc
“mối
tình đầu”.
“Tớ sẽ
có 4 đứa
con!”.
Bọn con
trai
toàn đưa
ra những
con số
không
tưởng.
Đủ tiền
nuôi
không đó?
Đủ. Anh
đang
dành dụm
tiền mua
nhà, rồi
sẽ lo
hết
chuyện
gia đình.
Cô ấy
chỉ việc
làm mẹ
và làm
những
việc mà
cô ấy
thích.
Mỗi chủ
nhật, cả
gia đình
đi nhà
thờ cùng
nhau...
Em lặng
nhìn anh.
Em ngạc
nhiên.
Anh đang
chân
thật hơn
bao giờ.
Gì mà em
nhìn anh
ghê vậy?
Không,
em chỉ
thấy...
Thấy sao
mơ ước
một một
thằng
cha
ngông
nghênh
lang bạt
chỉ bình
dị đến
vậy thôi,
đúng
không?
Anh cười,
thôi em
ạ, lấy
anh cho
rồi!...
Em vò tờ
so sánh
ném vào
sọt rác.
Tháng
mùa đông,
lễ hội
hoa ở X.
Em nhắn
“Anh co
len le
hoi hoa
khong?”.
“Co, em
cung len
ha?”.
“Da, em
di voi
lop”.
“Duoc,
cang
tot, len
do hai
dua to
chuc le
cuoi
luon
the”. Em
gập máy,
thầm
nghĩ
chắc
trong
đầu anh
cứ có
một
người
nào đó
khác
phái thì
lập tức
hai từ
“đám
cưới” và
“chín
đứa con”
sẽ hiện
ra tức
thì.
X, ngày
lễ hội.
“Anh
dang o
dau?”.
“Minh se
gap nhau,
luc nao
do”. Em
tưởng
tượng
anh đang
quan sát
em từ
phía
đằng xa.
Và anh
đang
cười khi
thấy em
ngoái cổ
tìm anh
dáo dác.
Lúc nào
đó. Anh
đây nè
em xinh
đẹp! Cái
giọng
của anh
không
lẫn vào
đâu được.
Sau màn
bất ngờ,
hai đứa
đi vòng
vòng
quanh hồ
Xuân
Hương.
Anh nè,
em thích
đi xe
đạp đôi.
Một ý
tưởng
hết sức
“ngộ
nghĩnh
trẻ thơ!”
- anh
nhận xét.
Nhưng
rồi anh
cũng
thuê xe
đạp. Em
ngồi sau
lưng anh,
gió đọng
đầy mặt.
Có một
đôi mười
tám hai
mươi
lướt
qua, tay
cầm cái
chong
chóng.
Hai đứa
cười
vang.
Anh đạp
xe lặng
lẽ, suy
nghĩ
nhiều.
Thôi trả
xe đi
anh!
Thốt
nhiên em
nói. Quả
thật,
lúc ấy
em chẳng
muốn làm
gì nữa.
Em chỉ
muốn một
mình.
Anh đưa
em đến
một quán
cà phê.
Quán
thắp nến
và trong
góc anh
có một
vài
người
bạn đang
chờ. Em
nhìn
lướt,
thấy
nhiều
tên tuổi
trẻ lẫy
lừng
trong
làng văn
thành
phố. Có
những cô
gái xinh
đẹp
nhưng
trông
bất cần.
Họ cùng
nhau hút
thuốc,
khẽ gật
đầu chào
em, kiểu
vô
thưởng
vô phạt,
không
quan tâm
soi mói,
nhưng em
cảm thấy
khó chịu.
Em ngồi
không ấm
chỗ,
nghe bàn
gì đó về
một tập
thơ, một
nhân vật,
rồi
những
cảm giác.
Em tìm
cớ đứng
lên. Họ
lại gật
đầu chào.
Một cô
dựa vào
vai anh,
nhả khói.
Mùi chán
chường
nồng nực!
Anh cứ
ngồi, em
gọi taxi
được...
Em chạy
thật
nhanh,
chạy
điên
cuồng
trên
những
con phố.
Trung
tâm! Mọi
người
vẫn đang
nô nức
lễ hội.
Một cánh
tay tóm
lấy em.
Nè, nãy
giờ bồ
đi đâu?
Tụi này
tìm bồ
quá trời!
Tối nay
“nhậu”
overnight
nhé! Một
cậu bạn
trong
lớp đưa
em que
pháo
bông,
dịu dàng:
Của bạn
nè!
Em sẽ
không kể
cho anh
nghe
những
điều em
đã nghĩ,
dù em
biết,
anh luôn
hiểu
thông
cảm anh
và em
khác
nhau thế
nào,
tuổi tác,
bạn bè,
cách
sống...
Chỉ có
chung
một may
mắn, đó
là em đã
gặp anh
và anh
đã gặp
em, em
xinh đẹp!
Trên
chuyến
xe từ X
về thành
phố, em
mượn
cuốn sổ
tay của
cô bạn.
Chi vậy?
Làm thơ
hả nhỏ?
Em cười,
ờ, viết
chơi
chơi! Ui,
qua khỏi
đèo rồi,
cởi bớt
áo lạnh
ra thôi.
Nóng gì
mà nóng!
Em viết
tất cả
những gì
em đã so
sánh,
trong tờ
giấy em
từng
quẳng
vào sọt
rác. Em
viết
thêm
nhiều
thứ nữa.
Mơ ước
của anh:
gia đình
hạnh
phúc. Mơ
ước của
em: bay
xa. Anh
đi mãi
rồi, anh
đã sống
vội vàng
quá và
bây giờ
anh mệt.
Anh chỉ
muốn
cùng ai
đó ngồi
yên lặng
bên nhau,
lắng
nghe
cuộc
sống. Em,
nhóc con
mười tám
tuổi. Em
chưa đi
bộ trên
đèo Hải
Vân,
chưa
đứng
trên
đỉnh
Lang
Biang,
chưa
ngắm hoa
mơ hoa
mận đầu
năm hay
uống bát
rượu ngô
Tây Bắc
ấm nồng...
Rồi
chuyến
du hành
trên
tuyến xe
đi khắp
châu Âu,
những
chợ
phiên
Đông Ấn...
Em nhét
tờ giấy
vào ví.
Ngày mai
em sẽ
gửi nó
cho anh.
Em biết,
anh sẽ
cười,
lại cười.
Và em
biết có
thể mình
nhầm lẫn
nữa.
Cùng một
mối quan
hệ,
nhưng
một gã
trai
trải đời
hăm bảy
sẽ nhìn
khác cô
nhóc
mười tám.
Có thể
anh cười
vì em
quá ngớ
ngẩn. Vì
anh nói
với tất
cả những
cô gái
anh gặp
là em
lấy anh
đi, mình
sẽ có 9
đứa con,
cùng đi
nhà thờ...,
anh gọi
họ đều
bằng “em
xinh đẹp”
và mọi
thứ, mọi
thứ...
Thì em
cũng sẽ
làm như
thế!
Lại một
điều em
khác anh
rồi! Chỉ
có những
cô nhóc
mười tám
tuổi mới
đủ can
đảm làm
những
điều mà
chính
mình
cũng
thấy
mình
ngốc,
anh nhỉ?!
Nhã Anh