|
Gõ 3
lần - Anh yêu em
(Quỳnh Giao)
Dịch giả: Trần Hạnh Tường
Cô ấy hỏi tôi: “Anh quen Hồ phải không ?”
“Đúng. Mùa đông năm ngoái, tôi đã cùng ăn
cơm với cô ấy, trong ấn tượng của tôi đó là
một cô gái tài hoa, dịu dàng, thanh tú.”
“Thích cô ấy à ?”
“Đúng.”
“Vậy thì nên biết câu chuyện của cô ấy...”
Hồ là một nhà văn nữ, mới tốt nghiệp đại học
không lâu, sở trường viết tiểu phẩm và thơ
mới, những điều cô ấy viết luôn sinh động và
tràn đầy tình cảm, qua giọng văn cũng có thể
thấy được cô ấy là người con gái đa tình và
tinh tế.
Hồ chưa kết hôn lần nào, cha mẹ ở miền Nam.
Trong một buổi họp mặt văn nghệ sĩ Đài Bắc,
cô quen Châu. Châu không phải là nhà văn, mà
chỉ là phóng viên một tờ báo, nhưng anh cũng
biết sáng tác, biết thưởng thức, thậm trí
còn biết vẽ nữa. Tài năng và tướng mạo của
Châu nhanh chóng hớp hồn nữ nhà văn trẻ,
nhưng có điều Châu là người đàn ông đã có
gia đình.
Nhân loại có biết bao nhiêu câu chuyện
“Tương kiến thái vãn” (Gặp nhau quá muộn –
Tên bài hát nổi tiếng của Tiểu Trùng), nhưng
quen nhau thì chẳng bao giờ là muộn. Hồ và
Châu quen nhau rồi yêu nhau, giữa quen và
yêu là chặng đường vừa dài vừa gập ghềnh.
Tôi tin rằng họ đã trải qua một con đường
đầy gian nan vất vả, chắc chắn là đầy mâu
thuẫn, day dứt, khổ sở, áp lực và cảm giác
phạm tội. Xã hội Đài Loan, nói mới cũng
không hoàn toàn là mới, nói cũ cũng không
phải là cũ, một mặt thì lắng nghe những nhân
vật thuộc trào lưu hiện đại, mặt khác lại
bảo thủ đến cực đoan. Hồ và Châu bị kẹt giữa
hai bờ.
Châu là con nhà có học, vợ cũng là con nhà
danh giá, hai người đã có một trai một gái.
Bất luận là về mặt đạo nghĩa hay trách nhiệm
đều không cho phép anh ngoại tình, chứ đừng
nói tới chuyện bỏ người này lấy người kia.
Thế nên Hồ và Châu đành phải giấu giếm tình
cảm của mình. Họ thường gặp nhau trong những
buổi dạ tiệc hoặc gặp mặt họp hành. Bốn mắt
nhìn nhau, ngàn vạn lời muốn nói nhưng không
thể tỏ bày. Có một lần, khi họ có cơ hội chỉ
riêng hai người, Châu nói: “Đó chỉ là ba chữ
thôi, ba chữ ấy từ khi có lịch sử, có nhân
loại, người ta đã nói với nhau ba chữ này,
đó là: Anh yêu em. Anh không thể lúc nào
cũng nói câu này với em, nhưng chúng ta quy
ước nhé, nếu anh gõ 3 tiếng xuống bàn, có
nghĩa anh muốn nói với em rằng: anh yêu em;
nếu anh vỗ vai em 3 lần, cũng có nghĩa là
anh muốn nói: anh yêu em; nếu anh gọi điện
thoại cho em đổ chuông 3 lần tắt máy, cũng
có nghĩa là anh muốn nói: anh yêu em; thậm
trí anh nhìn em chợp mắt 3 lần cũng có nghĩa
là: anh yêu em; giơ 3 ngón tay, ho 3 tiếng,
rít thuốc lá 3 hơi... đều có nghĩa là anh
đang nói: anh yêu em.”
Thật là một quy ước lãng mạn !
Sau đó, một khoảng thời gian rất dài, họ
sống trong “3 lần”. Gõ 3 tiếng, anh yêu em.
Kêu 3 tiếng, anh yêu em. Chớp mắt 3 lần, anh
yêu em. Chuông đổ 3 lần, anh yêu em. Huýt
sáo 3 lần, anh yêu em. Thở dài 3 lần, anh...nh...yêu..êu...em...m.
Tình yêu như thế có cái buồn của nó, có cái
đẹp của nó, có ý thơ của nó, có sự tàn nhẫn
của nó, có sự điên cuồng của nó, có cả sự
đau khổ của nó.
Bất luận thế nào, tình yêu của Châu và Hồ
cũng cứ trôi qua như vậy. Vì tình yêu này mà
Hồ từ chối tất cả những chàng trai đến với
mình, cô sống trong cô độc.
Dần dần những người bạn thân của hai người
cũng biết chuyện. Còn bản thân hai người sau
những nỗi nhớ sâu đến tận xương, ngày càng
thấy tình yêu của người kia dành cho mình là
vô cùng. Thế là Châu bắt đầu kiếm chuyện gây
sự với vợ, và đem chuyện của mình ra nói với
bố mẹ, bắt đầu công khai tranh đấu cho tình
yêu – con đường này xem ra còn tàn khốc đau
khổ hơn. Châu vì Hồ và tranh đấu, Hồ vì Châu
mà chịu người đời chửi mắng.
Cuối cùng vợ Châu cũng chấp thuận ly hôn.
Một ngày tháng 7 năm ngoái, Hồ và Châu hẹn
nhau đến ăn trưa trong một nhà hàng ở Đài
Bắc. Hôm đó trong lòng Hồ rất vui, bởi sau
nhiều năm lén lút yêu nhau, bây giờ mới được
công khai. Ai ngờ được, bữa cơm ấy cô đợi
mãi nhưng Châu không xuất hiện, mà lại là
mãi mãi không xuất hiện.
Sáng hôm đó, Châu đã ra đi mãi mãi vì tai
nạn ôtô.
Như vậy đấy, đang sống sờ sờ ra đấy bỗng
nhiên chết đi. Vĩnh viễn. Nhưng người sống
thì vẫn phải tiếp tục sống.
Hồ cũng không biết tại sao mình vẫn sống
được, những tháng ngày ấy cô sống mà như đã
chết rồi, đối với tất cả mọi chuyện xung
quanh cô nhìn mà không thấy. Cảm giác trái
tim tan nát, chỉ có người đã từng trải qua
mới thấu hiểu. Khoảng thời gian ấy, cô như
không còn cảm giác, không biết suy nghĩ,
không có ý thức, sống như một sự tồn tại,
đau khổ đến tột cùng, tưởng chừng nỗi đau
không bao giờ có thể lành được nữa, không
còn hy vọng gì nữa. “Cái chết” đã huỷ hoại
tất cả, tình yêu, ước mơ và hy vọng.
Đêm thứ bảy sau ngày Châu mất, rất nhiều bạn
bè của Châu đến truy điệu anh. Hồ cũng đến,
cô tiều tuỵ và vô hồn. Vẫn đồ vật cũ ấy,
nhưng ai sẽ gõ 3 lần, ho 3 lần, chớp mắt 3
lần, huýt sáo 3 lần, thở dài 3 lần... với cô
nữa đây ?
Đêm ấy thành phố Đài Bắc đèn điện sáng huy
hoàng đến lạ. Nhưng trong lễ truy điệu Châu,
nơi gian phòng rộng lớn, đèn bỗng nhiên phụt
tắt, tất cả tối om. Trong sự ngạc nhiên của
mọi người, đèn sáng lên, rồi lại tắt, lại
sáng, lại tắt. Liên tục 3 lần liền !
Hồ suýt nữa khuỵ xuống. Đèn sáng 3 lần, anh
yêu em !
Cái chết không phải là điểm cuối cùng, Hồ
như sống lại, lại có thể tiếp tục đối diện
với cuộc sống, lại bắt đầu ngồi bên những
trang viết. Chết không có nghĩa là mất tất
cả !
Đây là một câu chuyện tình yêu !
Tôi nghe xong cảm động không nói nổi thành
lời, sống mũi cay cay. Tình yêu, nếu có thể
vượt ra ngoài ranh giới giữa sự sống và cái
chết, thì đó quả là vĩ đại ! Nếu quả thực có
linh hồn, thì những người yêu nhau sẽ không
bao giờ bị cái chết chia cắt. Vậy tình yêu
sẽ không có điểm cùng, điều này không phải
là rất đẹp hay sao ? Cầm bút lên, tôi không
thể cầm lòng viết vài chữ: “Không cùng chết
nhưng vẫn có thể cùng sống ! Không thể gặp
nhau nhưng vẫn có thể yêu nhau ! Không thể
là đời này kiếp này, nhưng sẽ là mãi mãi !”
Cho Hồ cho Châu, cho tình yêu của hai người.
|