Sáng nay, trong khi sắp xếp
những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một
bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ
nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa
rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt
vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.
Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi
rằng anh ấy yêu tôi
Hai câu cuối
bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…
Khi đọc bài thơ này cách nay
hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm
hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn
có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã
ố vàng này.
Cô gái trong thơ nhạy cảm và
tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình
yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do
“như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh.
Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có
thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Nhưng giả sử chàng trai có nói
thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa
trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim
chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi
Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc
con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình
tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế
là đủ rồi.”
Ngoài sự “thiết tha tự nguyện”
đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con
người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi
không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó
không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ
khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ
trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho
dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những
kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự
yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông
minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những
thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng
không thể níu kéo một trái tim.
Trái tim vốn là một tạo vật
mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin
vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và
năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của
nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin
là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng
đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu
chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh
được không ít tổn thương sâu sắc.
Tôi không cho niềm tin là món
quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi
khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn
phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt
người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay
đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút
gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta
có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay
quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận
trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm,
bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho
người khác. Và nếu khi họ thay đổi, ta thường
nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự
nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được
ghép tội họ.
Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có
lúc đổi thay.
Sự thay đổi của người khác,
nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn
khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người
quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra
lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ
Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết
sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một
hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường,
chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây
giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng
đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và
thành thật.”
Cuối cùng đó mới chính là cốt
lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan
hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải
là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể
yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa.
Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh
thản.
Tôi đọc lại lần nữa bài thơ
ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách
rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi
con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ
kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành
thật, khi không hứa một điều mà anh không tin
chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một
tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc
đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh
cửu.
Cô bạn yêu quý của tôi chắc
cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một
dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một
dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được: