| |
Hãy
yêu nhau khi còn có thể !
(Ngọc Trân)
Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng trên 60
tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục
ly hôn.
Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau
khi nói chuyện với đôi vợ chồng , ông đã hiểu ra
câu chuyện…
Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi
nhau suốt cuộc hôn nhân của họ và dường như
chẳng bao giờ đi đến quyết định đứng đắn.
Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là vì
những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia
đình riêng của chúng, đôi vợ chồng già không còn
phải lo lắng điều gì. Họ muốn được tự do sau
những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng
đều đồng ý ly hôn.
Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này,
với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự
không hiểu vì sao, sau 40 năm chung sống, đến
tuổi trên 60, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.
Vừa ký các giấy tờ, người vợ già vừa nói với
chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể
chịu đựng hơn được nữa. Tôi xin lỗi”.
“Không sao mà, tôi hiểu…” - Ông chồng già đáp
lời.
Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị mời hai vợ
chồng ăn tối. Người vợ nghĩ: “Sao lại không? Dù
ly hôn vẫn sẽ là bạn cơ mà”.
Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó xử.
Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay. Ngay lập tức
người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn
đi, đó là món bà thích mà”....
Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn còn cơ hội
cho họ”. Nhưng người vợ đã cau mày đáp lại: “Vấn
đề ở đấy đấy. Ông luôn đề cao mình quá và không
bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết
tôi ghét đùi gà thế nào à?”.
Nhưng người vợ không biết, bao nhiêu năm qua,
người chồng luôn cố gắng để làm hài lòng bà. Bà
không biết, đùi gà là món yêu thích của ông,
cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ
rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà,
mặc dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất,
những điều tốt nhất cho bà thôi.
Đêm đó cả hai vợ chồng già đều không ngủ được.
Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể
chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn còn
yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn bà
quay trở lại. Ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói
“tôi yêu bà”. Ông nhấc điện thoại lên và bắt đầu
bấm số của bà. Tiếng chuông không ngừng reo, ông
càng không ngừng bấm máy.
Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu
điều gì đã xảy ra sau tất cả những năm tháng
sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà
vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng
cuộc sống như vậy nữa.
Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không
trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông. Bà nghĩ
“Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã hết rồi. Mình
đòi ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu
không mất mặt lắm”. Chuông điện thoại vẫn cứ reo
và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.
Bà đã quên rằng ông bị đau tim…
Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một
người mất trí, bà lao thẳng đến căn nhá của ông,
nhìn thấy thân thể ông trên chiếc đi văng, tay
vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị nghẹt máu tim
trong khi đang cố gắng gọi cho bà.
Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn
bao trùm lên tâm trí.
Bà phải thanh toán tài sản của ông. Khi bà nhìn
vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm,
được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm
cho bà.
Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi
rằng: “Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào
lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn không còn
trên cõi đời này nữa. Tôi đã mua bảo hiểm cho bà.
Chỉ có 100 đô thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể
giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của mình khi
chúng ta lấy nhau. Tôi đã không thể ở cạnh bà
nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà.
Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi còn sống.
Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên
cạnh bà. Yêu bà thật nhiều”.
Nước mắt bà tuôn chảy. Bà cảm thấy yêu ông hơn
bao giờ hết. Bà muốn nói lời xin lỗi, muốn nói
“tôi yêu ông”. Nhưng ông đã không thể nghe được
nữa.
Khi bạn yêu một ai đó, hãy cho họ biết, vì bạn
không lường trước được ngày mai sẽ ra sao. Hãy
học cách xây đắp hôn nhân hạnh phúc. Hãy học
cách yêu nhau nhiều hơn, vì người bạn yêu thương
chứ không vì bất kỳ điều gì khác.
Có bao giờ bạn bỗng giật mình khi nghĩ đến những
gì mình đã lỡ bỏ qua ???
|
|