| |
Huyền thoại về
lời hứa
(Đỗ Hoàng Diệu)
Đêm hao gầy. Trăng dìu dịu lan tỏa. Bản Lai Vu
im lìm như bồ thóc. Nàng ngồi dường như bất
động. Bóng áo trắng chập chờn, chập chờn in hình
xuống dòng suối. Một sự cô đơn, hoang vu đến rợn
người. Những đợt gió chợt thốc lên, ánh trăng
bàng bạc soi chiếu từng lọn tóc đen mềm của nàng
bức ra, bay lồng lộn, tưởng có thể gãt tan tành,
đứt đoạn. nàng nghiêng người, cầu nguyện. Gió
ngừng quái ác, trở về dịu dàng, vuốt ve. Trăng
và sao sà xuống làm bạn với nàng.
Trong những ngôi nhà sàn, bên bếp lửa ấm nóng,
trẻ con, người lớn đang mở tròn to đôi mắt nghe
kể về bóng ma trắng mới xuất hiện ở suối Nốm Mơ
từ hôm qua. Người ta quả quyết đấy là một bóng
ma, một bóng ma kì lạ, ở suối Nốm Mơ từ xưa tới
nay không hề thấy ma. Đây là nơi hẹn hò của các
cặp trai gái bản Lai Vu, là nơi tung ra sợi dây
nối bao cặp trai gái bản trên, xóm dưới. Vậy mà
đêm nay là đêm thứ hai không một ai dám bén mảng
ra bờ suối. Già làng đột nhiên lẩm bẩm: “ Có lẽ
nàng A Lứ hiện hình. Từ lâu rồi nàng không xuất
hiện. Phải chăng bản sắp có điềm hoạ ?”
A Lứ hiện hình, làng bản sắp có điềm hoạ…Ai cũng
thấp thỏm, lo âu về một kí ức xa xưa như mơ, như
thực.
…Xưa, nàng A Lứ xinh đẹp nhất vùng. Nàng có
giọng hát thánh thót như sơn ca và dôi chân thon
thả nhảy đẹp chưa từng thấy. Năm 18 tuổi, nàng
đã yêu chàng, một người trai khoẻ mạnh có tài
bắn cung nhất nước. Đôi trai tài gái sắc đã có
hàng trăm cuộc hẹn hò bên bờ Nốm Mơ với tình yêu
mãnh liệt, cháy bỏng. Chàng bắn con chim trên
trời, con cá dưới nước dễ dàng như khi nàng xoay
nhẹ gót son vào các buổi hội làng. Họ hạnh phúc
chờ ngày kết tóc se duyên. Nhưng giặc ngoại xâm
tràn sang bờ cõi. Nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi
tìm người tài ra giúp nước. Chàng ra đi và tạm
xa mối tình đang buổi trăng tròn. Với tài năng
và lòng quả cảm của mình, chàng hẹn nàng đúng
một năm sau, vào ngày 20 tháng 3 ra bờ Nốm Mơ,
ngồi ở tảng đá đẹp nhất, chàng sẽ trở về với tin
thắng trận. Nàng lo sợ chàng thắng trận trở về
kinh thành với bao giai nhân, chàng sẽ lỗi hẹn.
Chàng dắt tay nàng ra bờ suối, nhặt hai hòn sỏi
cầm tay và ném hai hòn sỏi xuống suôi. Chàng
nhìn thẳng vào đôi mắt veo trong của nàng và thì
thầm: bao giờ hai hòn sỏi nổi lên mặt nước trôi
đi, lúc ấy hai người mới lìa nhau. Chàng nhảy
phắt lên yên ngựa lao vút đi.
Đúng ngày 20 tháng 3, A Lứ ra bờ Nốm Mơ bằng một
niềm tin rực cháy, đôi mắt nàng như hai hòn ngọc
sáng dõi mắt về hướng kinh kì. Một đêm, hai đêm,
ba đêm… xuôi trôi, đất nước đã sạch bóng thù,
tin thắng trận reo vang khắp nơi nhưng chàng vẫn
biệt tăm. A Lứ héo hắt chết bên dòng suối lạnh
cứng, đôi mắt vẫn rực sáng cả một trời sao. Hai
hòn sỏi tự nhiên nổi lên phập phồng, phập phồng…
Bóng người con gái khẽ đung đưa trên dòng nước.
Đêm càng xuống thấp, không gian càng lạnh lẽo.
Tiếng côn trùng rỉ rả hoà vào bản nhạc cô đơn
của nàng. Đôi mắt nàng chứa cả một niềm tin rực
cháy. Đôi mắt hướng thẳng về phương Đông một
cách vô định. Thi thoảng nàng lại thì thầm lẫn
với tiếng gió lay: “Anh ấy sắp về, anh ấy đang
về…”
Quê nàng ở một vùng biển êm đềm và dữ dội. Cái
làng chài bé nhỏ và thơ mộng ấy đã kiêu hãnh
biết bao khi sinh ra người con gái đẹp như san
hô biển lấp lánh. Nàng càng lớn càng xinh đẹp.
Có người bảo nàng là thuỷ thần lên mặt đất ban
phát sắc đẹp và tình yêu cho con người. Đến tuổi
trưởng thành, nàng bị bao vậy đến nghẹt thở bởi
biết bao cánh tay yêu thương đón đợi. Nàng vẫn
vô tư chạy nhảy tung tăng trên bãi cát nóng bỏng
như chờ đợi một điều gì. Và anh ấy đã đến…Chàng
trai miền ngược là kĩ sư thuỷ sản đã làm xiêu
lòng nàng. Chàng có nụ cười thật duyên và quyến
rũ bất cứ cô gái nào. Chàng mang đến cho nàng cả
một kho tàng những điều mới lạ. Những tưởng cả
thế giới tình yêu ngưng tụ trong họ. Bao cuộc
hẹn hò trên bãi vắng, nắng ghen tuông chạy dài
theo bóng hai người. Bao lần nàng dỗi hờn anh,
nàng ngồi thiền bên mép nước, lệ tuôn lã chả hoà
biển khơi. Bao lần anh kể nàng nghe về miền sơn
cước hùng vĩ của mình, về truyền thuyết hai hòn
sỏi suối Nốm Mơ. Anh hứa một ngày không xa sẽ
đưa nàng về thăm con suối thần tiên ấy. Nàng
uống lấy những yêu thương của anh, người nàng
lúc nào cũng ran ran tình yêu, sức sống đợi chờ.
Tình yêu đến độ căng tròn quả chín chỉ chực toát
đôi thì anh đi Nha Trang. Anh cùng một đoàn các
nhà khoa học vào đó nghiên cứu về một loài rong
biển độc đáo. Anh đang chuẩn bị bảo vệ luận án
tiến sĩ. Buổi chia tay, biển lặng hơn bao giờ
hết. Không có sóng bạc đầu, không có gió, có
mây. Nàng nhìn anh, anh xoáy vào nàng đắm say.
Bầu trời đổ ập, nằm gọn trong lòng đại dương…
Những tháng ngày chờ đợi hư hao. Nhớ và yêu đến
cháy mọi vì sao. Tâm hồn nàng nóng ran như hơ
lửa. Nàng thường ra biển, ngồi vẽ tên anh trên
bờ cát vào những buổi chiều tà, đôi mắt đau đau
một cánh chim giữa trùng khơi.
Chiều ấy… Nàng đang mài đi mài lại tên anh trên
nền trắng yếu ớt cát chiều thì em nàng ra kéo
tay chị về. Mẹ nàng tựa cửa nhìn thẳng bằng ánh
mắt nàng chưa bao giờ thấy. Một mảnh giấy nằm
lung lay nơi góc bàn. Nàng vồ lấy. Trời ơi !
Nàng không tin. Không có tai nạn, không có vụ đổ
xe nào ở đèo Hải Vân cả. Nàng yêu anh ấy. Nàng
đang chờ. Anh ấy sắp về, anh ấy đang về… Nàng
chạy ào ra biển. Ơ ! Sao lặng quá thế này? Sao
không có sóng bạc đầu? Sao không một cánh chim?
Âm thanh nữa? Nàng lao vào biển tìm những điều
bí ẩn, tìm anh.
…Đêm xuống thấp, không gian càng lạnh lẽo. Tất
cả gối đầu sự yên tĩnh, lặng yên. Vầng mây đen
chợt che lấp vầng trang. Dòng suối sẫm lại. Bóng
áo trắng người con gái chồm về phía trước. Trăng
lại trườn về lóng lánh sáng. Đôi mắt người con
gái cụp xuống vài giây rồi quay về phương Đông
như hai tia lửa. Tiếng thú kêu hoảng hốt. Người
con gái lao phắt dậy. “Anh ấy về rồi. Anh ấy
không bao giờ sai hẹn. Anh về rồi, anh về
rồi…Cảm ơn người đã cứu giúp…” Người con gái
chắp hai tay lên trời thành kính. Lại vẫn màn
đêm lặng thinh. Người con gái đưa hai tay về
phía trước, trong bàn tay đã mang niềm tuyệt
vọng, run rẩy. “Anh ơi, anh đang ở đâu? Anh đã
về sao lại trốn em? Em đúng hẹn, em đang ngồi
chờ anh. Lại đây với em. Hôm nay là ngày 20
tháng 3, ngày mà nàng A Lứ ra bờ suối chờ chồng,
ngày anh hẹn em. Đây là tảng đá đẹp nhất. Hãy
lại đây và ôm em nào, anh ơi…”
Chỉ có rì rào những tán lá bay. Hai bàn tay
người con gái buông thõng. Đôi mắt buồn, buồn vô
hạn. Nàng bỗng ngẩng phắt đầu lên, chụm hai tay
vào miệng, thở về phương Đông: “Về với em, về
với em, anh ơi. Em đang chờ anh. Em đúng hẹn. Em
chờ anh. Nhanh lên, anh ơi..i..i…” Nàng gửi
xuyên đêm đặc, xuyên qua rậm rạp điệp trùng tâm
hồn chờ đợi.
Bữa đó, khi mẹ nàng dìu nàng ướt đẫm từ biển về,
nàng luôn miệng sặc sụa trong hơi nước: “Sao
biển lặng thế, sao anh ấy chưa về?”
Thơi gian trôi xuôi làm nàng tỉnh dần và hiểu
rằng anh ấy thực sự không bao giờ về nữa. Nàng
vốn là người thông minh. Nàng cố tìm về tâm thế
bình thường như khi nàng chưa có anh và chưa mất
anh. Có lẽ nàng sẽ câm lặng với mối tình đó
trong kiếp người bất hạnh nếu không có những
giấc mơ. Đều đặn, hôm nào nàng cũng thấy anh về.
Anh đứng trước mặt nàng, nắm tay nàng hôn nhẹ và
thì thầm với nàng: “Ngày 20 tháng 3, em hãy tìm
đến quê anh, ra bờ Nốm Mơ ngồi ở tảng đá đẹp
nhất. Đêm ấy, anh sẽ trở về với em. Nhớ giữ đúng
lời hứa, em yêu nhé”. Nàng được tiếp thêm sức
lực, khoẻ mạnh và tươi vui như tia nắng hừng
đông mỗi sáng mai trên biển. Nàng chờ ngày 20
tháng 3 đang đến gần. Thực ra, đầu tiên nàng tin
đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng rồi một đêm, hai
đêm, ba đêm… tình yêu anh đã hoàn toàn chiến
thắng, phủ nhận sạch trơn điều mộng mị. Nàng
không phân biệt được mơ và thực nữa. Nàng tin.
Ngày 20 tháng 3, nàng chờ đến ngày ấy…
Đúng ngày hẹn, nàng lên đường. Sóng bạc đầu hung
hãn nhiều triệu năm xuất hiện. Nàng ngồi chắp
tay trước biển hàng giờ, rì rầm cầu nguyện. Nước
mắt nàng ướt bờ cát theo từng gót chân đi. Nàng
ngoái nhìn. Sóng chồm lên liếm gót chân nàng,
tiễn đưa…
Bóng người con gái vẫn bất động. Trời tờ mờ
sáng. Các vì sao và vầng trăng lần lượt tạm biệt
nàng. Vì sao cuối cùng chầm chậm quay gót. Bản
Lai Vu lờ mờ trong làn hơi màu trắng đục. Xa xa,
vẳng tiếng bò kêu, chó sủa. Đôi mắt người con
gái ngước lên trời, cuối xuống quay về phương
Đông. Rồi chợt oà lên, vỡ vụn từng tiếng nấc.
Trong làn lệ của mình, nàng kịp nhìn thấy hai
hòn sỏi trắng phau nổi lên, bập bềnh, bập bềnh.
Nàng ngã khuỵu xuống. Suối bao dung đỡ lấy người
con gái xứ biển xa xôi.
|
|