| |
Yêu

1.
Cô đến Mỹ như một kẻ bị lưu đày. Trong
lúc mọi người vui mừng tíu tít vì được
đặt chân đến vùng đất lạ với biết bao
điều mới mẻ, cô lại dửng dưng, lạnh
lùng, gần như vô cảm. Cô đi, đứng, nằm,
ngồi, sờ, mó, ngắm nghía mọi thứ, nhưng
tâm hồn cô rỗng không. Tất cả dường như
đều chẳng dính dáng gì đến cô. Ban ngày,
cô theo mọi người đi đó đi đây, ăn uống,
mua sắm … như một cái máy. Ban đêm, khi
mọi người đã đi ngủ, cô một mình mở cửa
bước ra sân sau, nhìn lên khoảng không
gian vô tận. Trời đất mênh mông quá.
Ngày tháng cũ vời xa thăm thẳm, mất hút
đâu dưới khoảng chân trời mờ mịt.
Hình ảnh Ngà chập chờn vây quanh. Ðôi
mắt to, lưỡng quyền cao, những nốt mụn
đỏ quanh mũi, mấy chiếc răng cửa lộn
xộn, không đều, miệng rộng, chiếc cổ cao
có nốt ruồi nằm gần vai, tiếng cười
giọng nói rổn rản, hơi thuốc lá và thỉnh
thoảng mùi rượu đế. À, cái áo chim cò,
hai túi có bách gài, cái hộp quẹt màu
xanh lục, những ngón tay dài, nhám, sục
sạo như con rắn bò. Còn nữa, chiếc nhẫn
Mỹ to, có chữ N nổi ở phía trên. Bữa đó,
sau nhiều lần năn nỉ, cô cho Ngà hôn.
Thử cho biết. Ngà thở phì phò, nóng hổi
bên tai. Cái miệng áp vào má, rồi lên
môi. Cô luống cuống, người nóng như lửa
đốt. Nhưng thích.
Lần cuối cùng trước khi chia tay, không
đợi Ngà đòi, cô kéo đầu Ngà xuống hôn
lấy hôn để. Trái với nhiều lần trước,
Ngà thụ động, buồn bã, ngẩn ngơ. Ðến lúc
giã từ, Ngà không nói gì. Tuyệt không
nói gì. Ngà đứng như cái cột trụ xi
măng, mắt nhìn cô không chớp. Giờ nhớ
lại, cô không hiểu tại sao lúc đó cô đủ
can đảm bước đi, để Ngà đứng đó một
mình. Vào Sài Gòn, càng gần ngày lên máy
bay, cô càng buồn, càng nhớ, càng sốt
ruột và âm thầm khóc. Nhưng cô không đủ
can đảm quay trở ra như Ngà đề nghị. Cô
cắn răng ra đi với gia đình trong một
trái tim tan nát và một hy vọng gặp lại
hão huyền. Cô một mình, một mình, nỗi
sầu trĩu nặng.
2.
Mẹ cô nói:
“Mẹ biết con buồn. Nhưng rồi con sẽ
quên. Mẹ đã từng yêu, nên mẹ biết. Tình
yêu đầu lúc nào cũng da diết, sôi nổi
tưởng như mất đi, mình không sống nổi.
Nhưng tình yêu đầu bao giờ cũng nông
nổi. Ngà không xứng với con đâu. Mà rồi
hắn cũng quên con thôi.”
Cô im lặng. Mẹ bao giờ cũng có lý.
3.
Cô dấu mẹ gửi thư đều cho Ngà. Cô nói
đến nỗi buồn mênh mông của cô trên xứ lạ
quê người. Cô nhớ Ngà da diết. Cô vẫn mơ
ước được mãi mãi sống bên Ngà. Thiếu
Ngà, đời cô vô nghĩa. Lần viết thư nào
cũng kèm theo nước mắt. Ngà hồi âm với
những lời lẽ yêu đương nồng thắm, những
nhớ nhung chất ngất. Ngà nhắc nhở lại
từng kỷ niệm. Góc phố, hàng chè tàu, đồi
núi, đền đài, quán nước, chợ, tấm hình,
chiếc xe đạp, bà mẹ, tấm phản … Cô như
được sống lại hết thảy cả một quãng đời
thơ mộng. Cô bồn chồn, rạo rực với những
ngày vui không còn nữa.
Cứ nhắc lại mãi niềm thương nỗi nhớ rồi
cũng chán, cô đổi đề tài. Cô bắt đầu kể
cho Ngà về đời sống ở Mỹ. Lái xe, đi
chợ, đi học, bạn bè, tiệc tùng lớn nhỏ.
Kèm theo, cô gửi về cho Ngà tấm hình cô
chụp trước nhà với hai chiếc xe hơi. Cô
mặc váy, mặt mày không lấy gì làm vui
lắm. Lại nôn nóng trông thư. Lần này,
thư Ngà đến chậm. Đã thế, thư lại ngắn,
chưa đầy một trang giấy. Khác với những
lần trước, thư toàn là những lời trách
móc, than thân trách phận. Cô ngạc
nhiên. Cô viết thư về thanh minh cho
hoàn cảnh của cô, đồng thời với những
lời hứa hẹn. Không hồi âm. Cô viết nữa.
Lại không hồi âm. Cô giận, cô hờn, nhưng
chẳng biết làm sao được. Xa quá là xa.
Ngà mà có ở đây, cô sẽ cắn vào tay anh
chàng cho chảy máu mới hả.
4.
Giận chán, cô tìm cách quên. Một hôm, cô
thức giấc nửa đêm, bước ra ngoài, nhìn
bầu trời sao và ánh sáng rực rỡ muôn màu
của thành phố, lòng cô bỗng hân hoan,
phơi phới. Như một phép lạ, cô đã được
đến đây, ở đây. Cô đã được hóa kiếp.
Nhìn về chân trời, tưởng tượng đó là nơi
cô đã từng ở, sao bây giờ xa xăm quá,
nghèo nàn quá, buồn quá. Ngà bỗng xuất
hiện trong cô bằng một hình ảnh tầm
thường, ngớ ngẩn. Áo quần quê mùa, xấu
xí. Ăn nói vô duyên. Ðã thế, học hành
chẳng ra gì. Tiếng Anh không biết. Nhà
cửa nhớp nhúa. Bà mẹ Ngà lại cứ bỏm bẻm
nhai trầu, bập bẹ điếu thuốc vấn, trông
đến khiếp. Chưa kể muỗi cắn và mùi gì cứ
bốc lên hôi hám trong nhà Ngà.
Hôm sau, cô lục thư Ngà ra, xem lại.
Những chiếc phong bì nhỏ, xấu xí, những
hàng chữ nguệch ngoạc, viết cái địa chỉ
Mỹ trật lên trật xuống, chỗ thiếu chữ t
chỗ thừa chữ s. Ðã thế, viết qua Mỹ mà
trên bì thư lại đề họ trước tên sau, lại
còn đủ thứ dấu sắc, huyền, nặng… linh
tinh. Tên người ta bây giờ là Phuong
Thao Ngo, anh chàng lại cứ đề Ngô Thị
Phương Thảo, nghe quê một cục. Nhất là
đoạn Ngà nhắc đến cái quán may đầu đường
của cô. Qua đây, người ta đâu có còn là
con bé thợ may tầm thường, trình độ lớp
tám nữa. Bây giờ ta đi học high school
cà! Ta nói được tiếng Mỹ cà! Ta còn biết
dance nữa cà! Ta văn minh hơn bên đó
nhiều. Mai mốt có tiền, ta sẽ về thăm.
Ta sẽ ăn mặc kiểu Việt kiều. Ta sẽ tiêu
tiền như nước cho bà con xóm giềng lé
mắt chơi. Ðâu có như xưa.
Cầm lui cầm tới, ngần ngừ một hồi, cô
ném thư của Ngà vào giỏ rác, gần bàn
học. Từng cái. Từng cái. Như ném những
mảnh quá khứ vô nghĩa. Đến cái ảnh Ngà,
cô cũng định ném luôn, nhưng tự dưng,
thấy Ngà tội nghiệp. Dù sao, anh ta cũng
yêu nàng. Suốt đời, anh ta sẽ bị nhốt
trong cái mảnh đất nghèo nàn, buồn bã
đó. Thôi, giữ chiếc ảnh để trong album
như một kỷ niệm thuở thiếu thời, cũng
vui.
5.
Mẹ cười, nói với cô:
“Con thấy không, mẹ mấy khi nói sai. Bây
giờ con đã thấy rõ chưa. Thằng Ngà tội
nghiệp thật, nhưng chỉ là một thằng nhà
quê, sao mà cân xứng với con cho được. Ở
đây, con xem, khối người, cho con mặc
tình lựa chọn. Bạn bè của ba đông, con
cái họ cả bầy, đứa kỹ sư, đứa dược sĩ,
đứa thầy giáo, đứa chuyên viên … Con
thích loại nào? Theo mẹ thấy, cứ từ từ.
Con giao du rộng rãi vào, tìm hiểu đứa
này đứa nọ, thế nào chẳng dính được một
đứa tài đức vẹn toàn cho ấm tấm thân.”
Ừ, thì mẹ đã nói là đúng. Mẹ là mẹ mà.
6.
Ngà biến mất khỏi cô nhẹ nhàng không
ngờ. Như một phép lạ. Như thể cô chưa
từng quen. Thỉnh thoảng, có nhớ, thì
cũng như cô nhớ mấy đứa bạn vớ vẩn đâu
đó ở đầu xóm. Hết nhớ thương, hết ray
rứt, mặt mày cô càng ngày càng trắng ra,
hồng hào, đẹp đẽ. Cô mặt váy ngắn, váy
dài. Cô đi dự “pa-đì”, nhảy nhót tưng
bừng. Sinh nhật cô, cô xin ba mẹ tổ chức
thật lớn, mời cả vài chục người, có giàn
nhạc sống, có quay phim, có hát karaoke.
Chẳng mấy chốc, cô cảm thấy mình biến
thành tiểu thư. Nhớ lại mấy con bạn nhà
giàu ở Việt Nam - cái mặt cứ dương dương
dễ ghét! - đâu có thấm gì với cô bây
giờ. Bọn chúng làm gì có xe hơi, có
computer, có TV cái lớn cái nhỏ, cái để
trong phòng khách, cái để trong phòng
ngủ. Cô tự nhủ, mình cứ ăn cứ chơi,
không tội gì mà yêu vội.
7.
Tên là Ấn. Anh ta chẳng có gì đặc biệt,
mặt mày thường thường, thậm chí hơi xấu
trai. Anh ta có nghề nghiệp, chịu khó
làm ăn, nhưng không có gì gọi là giàu
có. Khi gia đình cô vừa sang, anh là một
trong những người đầu tiên tình nguyện
giúp đỡ. Anh bưng ghế, khiêng bàn, chở
mẹ cô và cô đi chợ, đưa ba cô đi làm
giấy tờ, đi xin trợ cấp. Nhờ đâu làm đó,
việc gì cũng chu đáo. Hầu như một hai
bữa, anh ghé nhà một lần, ngồi con cà
con kê, kể đủ thứ chuyện về nước Mỹ. Mẹ,
chị và các em cô ngồi quanh, say sưa
lắng nghe. Nhiều lúc, anh ta mang đến
một thùng bia, ở lại uống với ba cô đến
nửa đêm mới về. Anh biếu nhà cô một cái
VCR mới toanh. Rồi thì, khi đồ ăn, khi
tiền bill, khi đi shopping…, anh tìm
cách trả giùm và không bao giờ lấy lại.
Ðặc biệt, anh chiều cô hết sức. Cô muốn
gì được đó, kể cả những lúc cô nói đùa.
Mẹ cô bảo:
“Người ta có tình, người ta giúp mình,
thì mình cứ nhận cho người ta vui, đâu
có sao. Mình mới sang, ai cũng có bổn
phận phải giúp đỡ mình. Sau này, có điều
kiện, mình trả ơn lại chứ vội gì. Còn
nếu người ta có ý định lợi dụng thì cho
‘de’ luôn, cho đỡ phiền hà.”
Cô cũng nghĩ như mẹ. Vì thế, cô tiếp tục
giao du với Ấn một cách vui vẻ, bình
thản, không băn khoăn, thắc mắc, đề
phòng.
8.
Cho đến một hôm. Lần đó, Ấn mời cô đi ăn
và mua tặng cô một chiếc áo ấm đắt tiền.
Trên đường về nhà, Ấn dừng xe ở một đoạn
đường vắng, xin cầm tay cô. Dễ mà! Cầm
một chút đâu có sao. Cô để yên bàn tay
cô trong bàn tay Ấn, chợt nhớ Ngà. Ấn
bảo Ấn yêu cô, cô nói lửng lơ. Về nhà
nghĩ bụng, đâu có dễ yêu thế, anh chàng
cho một món quà, rồi tưởng bở! Lần sau,
rồi lần sau và lần sau nữa, Ấn tiếp tục
mua quà tặng cô, tặng mẹ cô và tiếp tục
tỏ tình. Cô tiếp tục lửng lơ.
Nhưng rồi, đùng một cái, cô để cho Ấn
hôn. Anh chàng này học ở đâu mà hôn
thiệt lạ, thiệt hay. Hay hơn Ngà. Lại
nghe thơm hơn. Cô cuống cuồng hôn trả.
Về nhà, cô bửng lửng bơ lơ, đi vào đi ra
ngơ ngẩn. Cái anh chàng xấu xí này mà
sao đáng yêu thế! Và cô đâm ra yêu Ấn.
9.
Mẹ nói: “Thằng Ấn này không xứng chút
nào với con cả. Hắn ở đây lâu thật, có
tiền thật, có ơn với gia đình mình thật,
nhưng dù gì đi nữa hắn cũng chỉ là một
công nhân. Sang tới Mỹ mà lấy một công
nhân làm chồng à!”
Nghe mẹ nói thế, cô lại thao thức, băn
khoăn. Cuối cùng, như đã từng bỏ Ngà để
ra đi, cô quyết định không yêu Ấn nữa.
So với lần trước, lần này cô quyết định
mau chóng hơn, nhẹ nhàng hơn và ít vướng
mắc hơn.
Mẹ cô dặn:
“Con đừng cắt đứt vội, vừa tội nghiệp,
lại vừa mất nhờ. Dù sao, hắn cũng có
tình hơn mấy đứa khác. Con cứ từ từ mà
xa hắn.”
10.
Cô nghe lời mẹ dặn.
Từ đó, cô không còn biết yêu nữa!
Trần
Doãn Nho |
|