| |
Yêu dấu, rất xa, của tôi, Dù lạc quan, ngây ngô
cách mấy, tôi cũng không thể tự đánh lừa mình,
rằng, chúng ta chưa hề, xa nhau; một khi, mỗi
ngày, kỷ niệm vẫn thôi thúc tôi quay lui, tìm
kiếm, trở lại chỗ ngồi ta đã có; ngôi nhà ta đã
ở; con đường ta đã đi, bãi cỏ trần gian, ta đã
thở.
Yêu dấu, tôi hiểu,
chỉ những kẻ bất hạnh, chỉ những đời tang thương,
mới phải ăn xin sự bố thí tình thương hão huyền
từ kỷ niệm. Và, bất hạnh hơn nữa, cho tôi, khi
kỷ niệm tôi có lại là kỷ niệm trăm tay. Khi hão
huyền tôi có, lại là hão huyền nghìn mắt... Kỷ
niệm trăm tay, hão huyền nghìn mắt, từng ngày,
thôi thúc tôi tìm lại bóng hình, tìm lại tình
tôi, như tìm lại khát khao, tìm lại dung nhan
chính nó.
Yêu dấu, rất xa,
của tôi, Dù tự tin, mê sảng cách mấy, tôi cũng
không thể tự đánh lừa mình, rằng, chúng ta chưa
hề, mất nhau; một khi, hằng đêm, ngọn đèn bật
lên, bóng tôi hắt xuống, quá khứ lại thôi thúc
tôi quay lui, trở lại, tìm kiếm cuộc đời tình
xưa, đã mù; hạnh phúc xưa, đã vữa. Tôi hiểu, Yêu
dấu. Tôi hiểu chỉ những kẻ không thể có được cho
mình chút ánh sáng rớt, yếu ngày mai. Tôi hiểu,
Yêu dấu. Tôi hiểu chỉ người cầm bằng phải thả
mình nổi, chìm trong bóng tối muôn sau, mới ăn
xin sự bố thí tình thương từ dĩ vãng; đời khác.
Và, bất hạnh thay cho tôi, Yêu dấu, khi dĩ vãng
kia, lại là dĩ vãng của những con đường cụt đầu;
hàng cây đốn, đứt ngang lưng; chỗ nằm mốc, ẩm
trăm năm.
Yêu dấu, với tôi,
dĩ vãng nào, cũng như những đôi đũa, chúng ta đã
dùng, không thể một chiếc, không thể tự thân,
làm thành đôi lứa! Với tôi, Yêu dấu, dĩ vãng nào
cũng như con đường, (dẫu một chiều,) vẫn nhấp
nhô đôi bờ nắng, mưa, thương, nhớ...! Yêu dấu,
rất xa, của tôi, Vậy mà, đời sống, (một tên gọi
khác của Yêu dấu,) đã hồn nhiên một cách một
cách thân ái (?!,) ném, vứt tôi vào xó góc lãng
quên, như những đứa trẻ lớn lên, đã ném, vứt món
đồ chơi, một thời. Những món đồ chơi, một thời,
những tưởng chính là tất cả, đời chúng. Đời sống,
(một tên gọi khác của Yêu dấu,) đã hồn nhiên một
cách thân ái (!?) ném, vứt tôi vào xó góc lãng
quên, như yêu dấu đã bẵng quên con búp bê gẫy
tay, thơ ấu. Như Yêu dấu lãng quên cái kẹp tóc,
những quyển sách, dăm tập vở ấu thơ, đôi guốc
hoa, chiếc lược ngà,..., thời mới lớn... Yêu dấu,
rất xa, của tôi, Cách gì, cuối cùng, rồi tôi
cũng bị đẩy tới chỗ phải đối mặt với những buổi
sáng, một mình, trở dậy.
Một mình giữa gối,
chăn thốn, đau mùi lẻ bạn. Một mình giữa nắng,
gió lăn trên những vòng quay tháng năm, lầm lũi,
liu điu... Cách gì, Yêu dấu, cuối cùng rồi tôi
cũng phải hiểu rằng, lãng quên hồn nhiên kia,
tựa mặt khác lòng thương yêu, tôi lỡ dựng, xây
trên lời nguyền rủa của kẻ nào, mang nỗi lầm
than, kiếp trước. Yêu dấu, rất xa, của tôi, Cách
gì, cuối cùng, rồi tôi cũng bị đẩy tới chỗ phải
đối mặt với những buổi chiều, một mình. Buổi
chiều, một mình, lê đôi giầy mang trọn nỗi đìu
hiu, rơi nặng trên ngõ về, rớt khô trên bậc cửa.
Những bậc cửa không hề cho tôi, hứa hẹn, bên
trong, đợi chờ, ánh sáng. Cách gì, Yêu dấu, cuối
cùng, rồi tôi cũng bị đẩy tới chỗ phải hiểu rằng,
lãng quên hồn nhiên kia, tựa như mặt khác cảnh
đời tôi riêng, đã lạnh. Hôm nay, tôi hiểu, Yêu
dấu... Tôi hiểu tóc mưa, tôi hiểu môi nóng, tôi
hiểu ngực thơm, tôi hiểu tay xiết,..., tất cả,
rồi cũng chỉ như dòng sông, nước xiết, trôi đi...
Hôm nay, tôi hiểu, Yêu dấu... Tôi hiểu con đường,
tôi hiểu góc phố, tôi hiểu ghế ngồi, tôi hiểu
vai nghiêng, tôi hiểu mắt ướt, tất cả, rồi cũng
chỉ như biển lớn nồng nàn, chợt, bỗng, quay lưng...
Cho nên, Yêu dấu,
rất xa, của tôi, Xin hãy sớm, thôi! đừng! mách
bảo tôi, đời sau. Xin hãy sớm, thôi! đừng! chỉ
dậy tôi, kiếp khác. Hãy sớm, thôi! đừng! khuyên
nhủ tôi, kiên nhẫn, gõ, đập cánh cửa thời gian,
hỏi xin liều thuốc kỳ diệu. Liều thuốc lãng quên.
Liều thuốc nhạt phai, chữa lành vết thương tình
ta, xuất huyết. Bởi vì, Yêu dấu, rất xa, của tôi,
Từ lâu, biệt ly, (một tên gọi khác của Yêu dấu,)
đã mau mắn, ân cần trao tận tay tôi, chiếc chìa
mở vào hầm mộ đời tôi, ngày nào, sẽ tới. Bởi vì,
Yêu dấu, cuối cùng, tôi cũng phải hiểu ra thôi!...
Tôi hiểu, trái tim chói chang niềm vắng, xa Yêu
dấu, trong tôi, sớm muộn gì, cũng sẽ tới ngày,
ngưng đập. Bởi vì, Yêu dấu, cuối cùng tôi cũng
phải hiểu ra thôi! Tôi hiểu dòng máu nứt nẻ nỗi
khát khao Yêu dấu, trong tôi, sớm muộn gì, cũng
sẽ tới ngày hạn hán. Nhưng, Yêu dấu, rất xa, của
tôi, Trái tim tội nghiệp trong tôi kia, tới ngày
ngưng đập, nó vẫn không phải là món đồ chơi đã
cũ. Như chiếc lược ngà, Yêu dấu đã quên.
Như đôi
guốc hoa tróc lở nước sơn, Yêu dấu đã bỏ... Trái
tim tội nghiệp trong tôi kia, vẫn không hề là
một món đồ phế thải, để chúng ta có thể vứt bỏ,
như ta từng vứt bỏ trái cam sớm ủng, chùm nho lỡ
nát. Chúng ta không thể nán chờ, chuyến xe rác
ngày mai, đem chúng tới một nơi đổ chung; chờ
xay, nghiền thành phân bón. Nhưng, Yêu dấu, rất
xa, của tôi, Dòng máu tội nghiệp trong tôi kia,
tới ngày cạn, khô, nó vẫn không phải là món đồ
chơi đã cũ. Như con búp bê gẫy tay, Yêu dấu đã
quên. Như quyển sách, bài thơ vô duyên, Yêu dấu
đã vứt.... Dòng máu tội nghiệp trong tôi kia,
vẫn không hề là một món đồ phế thải, để chúng ta
có thể nán chờ, chuyến xe rác, tuần sau, đem
chúng tới một nơi vứt bỏ chung, chờ được tái tạo...Yêu
dấu rất xa, của tôi, Giữa biệt ly, trong lãng
quên, trái tim kia, dòng máu nọ, nơi phút giây
cuối cùng, vẫn dành lấy cho chúng, nhịp đập hối
hả, nhớ nhung; độ nóng cuồng điên khát khao đẫm,
lòa tưởng, tiếc... Cũng như tôi, chính tôi, yêu
dấu, nơi phút cuối đời mình, tôi vẫn muốn dành
lấy cho tôi, quyền được nói lớn với cuộc đời,
được kêu rêu với mọi người, rằng: Yêu dấu, cách
gì, dẫu xa, vẫn là Yêu dấu của tôi, trăm tay;
vẫn là Yêu dấu của tôi, nghìn mắt!?!...
DU TỬ LÊ |
|