| |
Kỷ Niệm Gặp Tiên Trên Núi Tuyết Nigata

Năm đó tôi đang là sinh viên năm thứ hai
ngành điện khí của một trường ở miền tây
nước Nhật cách Đông Kinh khoảng hai giờ
tính theo đường xe lửa tốc hành. Hàng
năm vùng này vẫn có tuyết nhưng năm nay
tuyết rơi hơi nhiều, một mầu trắng xóa
che phủ khắp nơi, những cành cây khô
nặng trĩu với những mảng tuyết lớn,
thỉnh thoảng nghe tiếng cành cây gẫy đổ
vì không chịu nổi sức nặng của tuyết.
Nhìn ra ngoài trời tôi nhớ Sài Gòn nắng
ấm, nhớ gia đình, nhớ khu phố ngã ba Ông
Tạ. Nhớ những mối tình vụn vặt không đâu
vào đâu. Đang để đầu óc trôi vào quá khứ,
tôi bỗng giật mình vì tiếng của thằng
bạn thân, tên nó là Kokure Tanaka. Họ
Tanaka thì nổi tiếng nhưng tên Kokure
nghe sao lạ hoắc.
- Rê Ban Hen, omai wa ore uchi kureru?
Mẹ! tên tôi là Lê Văn Hiền mà nó phát âm
theo lối nhật thành ra Rê Ban Hen, nó rủ
tôi đến nhà nó chơi.
- Đi thì đi, ba ngày tết tao không biết
đi đâu cả.
Thế là tôi khăn áo quả mướp chụp vài bộ
đồ cho vào bịch rồi quẳng lên xe hơi của
nó. Ba má nó mới mua cho nó chiếc xe
Nissan mới tinh đời năm 1973. Nhà nó
cũng không thuộc loại gia đình khá gỉa
chỉ có tiệm cho mướn đồ trượt tuyết vào
mùa đông. Qua huyện Gumma khoảng hơn
tiếng đồng hồ vòng vèo đường đèo một hồi
đã đến nhà nó. Nhà ở Nhật nhỏ xíu như
mắt muỗi nếu so với nhà ở Mỹ. Nhà có 3
phòng ngủ, mỗi phòng rộng khoảng 4 chiếu,
một chiếu dài khoảng 2 mét và rộng 1 mét,
tức 8 mét vuông vỏn vẹn. Phòng khách thì
nhỏ tí ti có phòng bếp ngay bên trong,
thêm cái cầu tiêu sát bên lẽ dĩ nhiên
không có bồn rửa mặt rồi. Tuy nhỏ nhưng
bầy biện rất gọn gàng.
Đến nhà vào buổi chiều. Vừa bước vào nhà
tôi lên tiếng chào.
- Konnichiwa. (tiếng chào buổi chiều)
Ba má nó chào đáp lại, thật vui vẻ đón
tiếp và hỏi han đủ chuyện. Chị nó cũng
đi làm vừa về đến nhà tay cầm một đĩa
sushi có đủ mọi loại cá sống. Năm người
ngồi bệt xuống chiếu quây quần quanh cái
bàn vuông nhỏ thưởng thức món sushi,
thỉnh thoảng uống hớp nước trà xanh nóng
bỏng làm tăng thêm vị ngọt của sushi. Bà
chị có tên là Điền Trung Thu Tử (Akiko
Tanaka), lần đầu tiên tôi được giáp mặt
và nói chuyện với người con gái Nhật.
Nước da trắng bóc và thân thể hơi đẫy đà
khác xa với người con gái Sài Gòn nước
da bánh mật và mảnh khảnh. Cả nhà vui vẻ
ngồi nghe tôi nói tiếng nhật có vẻ thích
thú, vì giọng nói lơ lớ buồn cười và ngộ
nghĩnh, mới hai năm ở nhật thì sao rành
được. Thế là chuyện trên trời dưới đất
được tôi tuôn ra ào ào. Lần đầu chị được
nghe người nước ngoài nói tiếng nhật
không giống ai, chị ngồi ngó tôi tròn
xoe đôi mắt xinh đẹp. Đừng nhìn tôi vậy
chứ! không khéo tôi lại yêu thầm nhớ
trộm thì khổ. Chị còn trẻ lắm chưa tới
25 tuổi hơn tôi vài tuổi.
- Hen, kawaii ne, anata ga suki desu.
Hiền, em dễ thương lắm chị thích em ghê.
Chết mẹ! tôi có nghe lầm không đây. Chắc
là khen tôi nói tiếng nhật dễ thương chứ
không phải khen tôi đẹp trai. Bởi vì tôi
biết điểm đẹp trai của tôi còn dưới
trung bình xa lắc.
Sẵn dịp cả nhà đi trượt tuyết trên đỉnh
núi Nigata tôi cũng được đi ké. Thằng
bạn và bà chị thay phiên nhau dậy tôi
cách trượt tuyết. Tôi cứ té lên té xuống
đau rần hết 36 cái xương sườn, hai chân
lết đi không nổi.
- Có sao không Rê Ban Hen. Chị hỏi thăm
tôi. Được bà chị trẻ đẹp hỏi thăm tôi
sướng rên lên được.
- Daizobu. Không sao đâu tôi còn ngon
lắm! nhằm nhò gì ba cái té hạch đụi lẻ
tẻ.
Bà chị chơi khăm rủ tôi lên tuốt đỉnh
núi. Đỉnh núi này dài cũng phải cỡ năm
cây số, trên đường tuyết bằng phẳng thì
không nói gì, sợ nhất là trượt dốc ngoằn
ngoèo như con rắn, bên này là vách núi
bên trái là vực thẳm. Tôi rủa bà chị
thầm trong bụng không khéo lại chết ở
đây. Không biết làm sao được tôi bèn cởi
cả hai thanh trượt tuyết vác trên vai
ung dung đi xuống núi, nhàn nhã như Lý
Toét cắp ô bỏ lên vai.
Về đến khách sạn trời đã tối, hai đứa
tôi và ba nó rủ đi tắm ofuro (phòng tắm
công cộng) ở dưới hầm khách sạn. Chúng
tôi từ từ thoát bỏ quần áo xong mỗi
người cầm cái khăn che bớt phần dưới đi,
ít khi có ai để tồng ngồng đi qua đi lại,
ấy vậy mà cũng có nhiều tên đàn ông trời
đánh cứ để tô hô “cái sự đời” đi lại
khơi khơi (mắc cở chết luôn).
Cả ba ngồi ngâm trong bồn nước nóng sau
khi đã tắm sơ sài, mơ mơ màng màng để
hưởng thụ chất nước nóng ngấm dần vào da
đi sâu vào cơ thể, thật là sảng khoái.
Ngoài trời tuyết đang đổ xuống lạnh buốt
xương mà được ngâm nước nóng thì hạnh
phúc biết chừng nào. Đang tận hưởng cảm
giác nguồn nước nóng len vào từng thớ
thịt, thì trời ơi bỗng đâu hiện ra ba
nàng tiên đi vào trên mình không có một
mảnh vải che thân.
Tôi và thằng bạn trố mắt nhìn, còn ông
gìa thì tủm tỉm cười mỉm chi. Hình như
tôi đang lạc vào động thiên thai, ba
nàng tiên khoan thai đi vào vô tư cười
nói rộn ràng bỗng im bặt khi bắt gặp bốn
cặp mắt cú vọ của những người trần mắt
thịt, các nàng tiên vội lấy khăn che lại
phần dưới, nhưng hỡi ơi cái khăn quá
ngắn không đủ che hết cả người, được
phần dưới thì mất phần trên, được phần
trên thì mất phần dưới. Các nàng tiên
sượng chết trân, nhưng thay vì chạy vội
ra ngoài họ tưởng chúng tôi đi lộn phòng
nên vẫn làm lơ ngồi xuống. Chừng như
giây phút bất ngờ kéo dài khoảng năm
phút, không muốn nhìn mà cảnh tượng thần
tiên cứ đập vào mắt tôi. Ông gìa thằng
bạn thấy hai đứa tôi mất hồn vía, hai
mắt thao láo không còn linh động bèn
đằng hắng nhẹ cho hai đứa tỉnh lại.
Cái kỷ niệm này tôi không bao giờ quên
còn nhớ cho đến bây giờ dù đã mấy chục
năm trôi qua. Về sau này có đi onsen (suối
nước nóng) chỗ đàn ông và đàn bà tắm
chung, tôi không có được cái cảm giác
đột ngột đến ngạt thở này. Đời người họa
hoằn thay chỉ được gặp tiên có một lần.
(Lê Nguyễn Hiệp - Irvine 04-12-2003) |
|