|
Lá Thu!
(Đào Mai Linh)

(photo by La Toan Vinh)
Thu
ve, em ngồi nhặt lá dưới hiên xưa … Bâng khuâng
đếm bước chân mình trên con đường in dấu kỷ niệm
…Một mình tìm về với ký ức, em nghe lòng rưng
rưng, một giọt nước như đang chực vỡ oà trên
khóe mắt …Lang thang dưới bóng chiều, nghe tiếng
sóng vỡ oà bao nỗi nhớ …Hàng cây vẫn rì rào, thì
thầm cùng tiếng gió …Xa xa có tiếng chim gọi bầy
làm không gian thêm xa vắng …Ngẫn đầu nhìn áng
mây xa xăm, em nhớ những ngày vu vơ trong hạnh
phúc …Nhớ ánh mắt thắm thiết và cái xiết tay
thật chặt của ngày chia tay … có nụ hôn vội vã
và đôi mắt đỏ long lanh …
Ngày em đi, anh đã tự nhốt mình trong phòng,
không ăn uống, cũng chẳng muốn gặp ai …Lòng em
quặn thắt, bước chân nặng trĩu …Rồi ngày thang
dần trôi, anh biến mình thành một người im lặng,
ít nói ít cười …Đêm đêm, nhìn anh tìm về với
qua’ khứ, môi gọi tên em …Em ôm anh thật chặt,
thì thầm bên tai, như ngày nào “Em yêu anh!” …Nhưng
vô dụng, anh đã không thể cảm nhận được em …Không
thể nghe tiếng em …
Mỗi chiều mùa thu, anh vẫn một mình quay về con
đường mang kỷ niệm …Anh đâu biết, em vẫn âm thầm
đi bên anh, không phút giây rời xa …Em biết, anh
muốn được yên tĩnh bên em, nên anh luôn đến thăm
em vào buổi chiều, khi cái nắng mùa thu còn hiu
hă‘t …Anh lặng lẽ ngồi bên mộ em cho đến khi
trời sụp tối mới nhè nhẹ bước đi …Có đôi khi
lang thang trên bãi biển, em bắt gặp tên mình
được nắn nót bên cạnh tên anh …Em nghe tim mình
đau nhói …Anh đã không thể bôi xóa tình yêu của
chúng ta …nên vẫn hoài ôm giữ niềm đau …Em biết
phải làm sao để giúp anh?
Bóng chiều đã tắt hẳn, nhường chổ cho màn đêm
bao phủ …Anh đã về từ lâu …Hôm nay, em đã không
theo anh …Đã đến lúc em phải xa anh thật sự …Sẽ
không còn những đem thâu ở bên anh nữa …Em nhắm
mắt, dùng chút thời gian ít ỏi còn xo’t lại của
mình để cầu nguyện cho anh …Mong anh sớm nguôi
ngoai vết thương lòng …Hãy sống cho chính anh,
và cho cả em nữa, anh nhe’!
…Một làn gió thổi nhẹ…Chiếc lá vàng khe khẽ rơi
….
Thu '02
|
|