| |
Lâu lắm rồi Nhân mới găp lai
chị Duyên. Ngày chị Duyên ra đi Nhân nhớ lúc ấy
anh mới hơn hai mươi tuổi đầu, chập chững những
bước đầu đại học, mải mê đèn sách. Đời của Nhân
có lẽ dính liền với đèn sách vì mải mê ấy Nhân
đã có từ hồi còn nhỏ đến đến lên năm mười sáu đã
phải đeo cặp kiếng cận dày cộm. ''Thằng này chắc
mai mốt lấy cuốn sách làm vợ lắm má à!'' chị
Duyên thường đùa như vậy.
Lâu lắm rồi không gặp lại Nhân tưởng hai chị em
sẽ có rất nhiều điều để nói với nhau nhưng thật
ra chẳng ai muốn nhắc lại kỉ niệm ấu thơ; dĩ
vãng gần càng không muốn nhắc vì đường hôn nhân
của cả hai đều gãy gánh giữa đàng. Kỉ niệm chỉ
là vùng đất trú cho những cánh chim non mới bước
vào đời lần đầu tiên bị phong ba bão táp, khi
những câu hỏi về cuộc đời chưa có lời giải đáp,
khi những vết thương đầu đời còn làm đau đớn
khôn nguôi.
Tuy không hỏi nhưng qua mẹ, Nhân biết được
chuyện đổ vỡ của chị. Khi vừa sang đất mới, thấy
mình thua xa những đồng hương đã qua lâu, hai
anh chị vùi đầu vào công việc để kiếm tiền mà
sao nhãng việc dìu dắt cháu Toàn, lúc đó đang ở
tuổi thiếu niên; đến khi nghe cảnh sát báo tin
con mình chết vì xài ma tuý quá lượng hai người
mới ngã ngửa như chợt tỉnh cơn mê làm giàu. Và
đổ vỡ bắt đầu từ đó. Anh Tiến, người chồng cũ
của chị, trong cơn giao động sau cái chết của
đứa con trai duy nhất, đi tìm nguồn an ủi trong
vòng tay cuả một giáo phái mà người sáng lập là
một sư bà chuyên hô hào tận thế gần kề và thuyết
pháp cứu nhân thế bằng những màn Karaoké và
trình diễn thời trang ngoạn mục, đồng thời cũng
rất hậu hỉ với những nghệ nhân sẵn lòng ghé qua
ca tụng công đức cuả người.
Hình như tới một thời điểm nào đó ám ảnh của con
người không còn là quá khứ mà là tương lai gần:
tuổi già sắp đến.
Ở những năm non hai mươi, tương lai còn rất mù
mờ, nhiều cánh cửa mở ra, ta phân vân không biết
phải chọn con đường nào. Trên ba mươi tuổi, vô
tình hay cố ý, may mắn hay xui xẻo, ta đã bước
qua một ngưỡng cửa và dấn bước sâu trên một con
đường, bước một cách máy móc hay chủ động, kiếm
được tiền nhiều ít, bận rộn vợ con hoặc còn cô
đơn, cuộc sống vô hình chung đơn điệu. Từ ngoài
năm mươi, da kém tươi, mắt mất dần tinh anh, gân
cốt bớt dẻo dai... những biến đổi của cơ thể báo
hộiệu một tương lai không mấy sáng lạn là tuổi
già, đoạn cuối cuả cuộc đời với cái chết là dấu
chấm hết. Nỗi ám ảnh ấy làm con người hoặc tự
huỷ hào hùng bằng cách ôm cứng lấy dĩ vãng vàng
son như một người say nhảy xuống sông đòi bắt
vầng trăng, hoặc bắt đầu thành tâm phấn đấu dọn
chỗ nằm: người mua bảo hộiểm nhân sinh, kẻ tìm
về tôn giáo, cúng dường, bố thí, ban ơn ... tựu
chung mua bảo hộiểm cho đời sau. Nhân thấy chị
Duyên cũng không thoát khỏi qui luật ấy.
Chị đã ngoài năm mươi, nhan sắc không còn mặn mà
như xưa và thời gian dài sống ở nước người đã
thay đổi chị rất nhiều. Chị có phần táo bạo hơn
trong những tính toán cho mình cũng như cho
người trong gia đình, điển hình là cho Nhân.
Sau khi đã bảo lãnh mẹ xong, biết tin Nhân đã ly
dị với Ngọc, chị liền đề nghị bảo lãnh Nhân và
cu Bi sang du lịch trong lúc tìm người làm hôn
thú để hai cha con Nhân được ở lại. Chi phí cho
thương vụ chị cho mượn, chừng nào Nhân đi làm sẽ
trả lại chị sau.
''Thật ra cũng hơi phiêu nhưng muốn ở lại phải
liều, chỉ cần kiếm được người chơi sòng phẳng và
rõ ràng. Nói vậy chứ chị đã nhắm một cô Việt Nam
làm chung hãng, cô này cũng ly dị, ở vậy đi làm
nuôi mẹ già, đang cần tiền mua nhà nên sẵn lòng
làm giấy tờ. Chị cũng nói rõ với cô ta rồi, sau
ba năm sẽ làm giấy tờ ly dị, tiền bạc chị đã
thương lượng hẳn hoi . Cũng may gặp người quen
biết, nếu không còn phiêu hơn nhiều!''
*
Cu Bi còn nhỏ, qua đây như rớt vào một chội
nhánh của Walt Disney, nào phim hoạt họa, nào
trò chơi điện tử, nào đồ chơi thường, lại có bà
nội bên cạnh chăm sóc nên không chịu về.
Phải nói thời gian cu Bi ở với bà nội bên Việt
Nam còn nhiều hơn thời gian ở với mẹ nên lúc
Ngọc xách va-li ra đi, tới hôn Bi, nó chỉ hỏi ''Má
có về thăm con không má?' để nghe câu trả lời ''Thỉnh
thoảng má sẽ về thăm Bí' rồi thôi. Chẳng bù với
hôm tiễn bà ra phi trường, khi biết chắc bà đi
lâu lắm mới về, rằng từ rày trở đi sẽ không được
ở bên bà nữa, cu Bi mới oà khóc thảm thiết làm
bà cầm lòng không đậu cũng khóc bù lu bù loa .
Nhân thấy không có gì níu kéo anh trở về. Ở lại
anh tìm lại được một gia đình dù không trọn vẹn
nhưng cũng đủ làm nền tảng cho con anh lớn lên
trong những tình cảm thân thương, có bà, có bác
gái, có chạ Nhân đã bắt đầu quen với những điều
không trọn vẹn từ ngày Ngọc bỏ cha con anh để
lao vào một trò chơi mới đầy hào nhoáng và xa
hoa .
Một đôi khi nhìn lại Nhân không biết nên buồn
hay vuị Tình cảm anh dành cho Ngọc mang nhiều
nghiã hơn tình. Nhân lấy Ngọc là do sự sắp xếp
của má anh vì thấy người con trai độc nhất ra
trường đi dạy rồi mà tối ngày cứ làm bạn vớ cuốn
sách nên nhờ người mai mối Ngọc cho Nhân . Sau
này khi Ngọc bỏ đi rồi, mỗi lần nhắc lại bà
thường chặc lưỡi ''Có ai ngờ nó lại thay đổi đến
vậy, hồi xưa cô ấy ngoan hiền thùy mỵ biết bao,
lại nết na đạo đức'' rồi thở dài ''đồng tiền
đánh chết cái nết'' như tự an uỉ đã tìm ra
nguyên nhân cuả sự thay đổi ấy.
Buồn chia lỵ Có cuộc chia ly nào không mang ý
nghĩa bi thảm? Buồn cho cu Bi mất đi sự chăm lo
của bàn tay ngườI mẹ. Hoang mang phải có của một
thay đổi đột ngột làm xáo trộn những thói quen
thường ngày: mâm cơm bày sẵn, chiếc áo ủi xong
cùng những lờI dặn dò anh đừng quên nạp phiếu
mua cái này cái kia ở phòng lương thực trường
...
Nhưng sau thờI gian buồn chán hoang mang đó,
Nhân ngồi nghĩ lại và thấy vui cho Ngọc đã tìm
được những điều mong muốn: tiện nghi vật chất và
thảnh thơi không lo toan cuộc sống ngày, Nhân hy
vọng như vậy. Thời gian chung sống với anh là
những chuỗi ngày lo toan cơ cực. Lương tháng hai
người gộp lại chỉ vừa đủ ăn chứ đừng nói đến ăn
ngon. Mỹ từ ấy chỉ có được mỗi lần có quà cuả
chị Duyên gửI về. Sống không mang đúng ý nghiã
của nó mà chỉ là một sự sống còn, sống lây lất
như những ngườI mua vé hạng chót, nằm chất chồng
lên nhau như cá mòi trong khoang tàu cũ kĩ tanh
hôi, không thể ngọ nguậy, không thể mơ xa .
Nhân lại không phải là loại ngườI năng nổ. Anh
đồng ý vớI những gì mình có, không vớI ý nghĩa
của một cam chịu vì đó là mệnh số mà là một bất
chấp vì biết mình đã có một thế giới' riêng.
Nhân không biết mánh khoé, không biết bợ đỡ kiếm
điểm hoặc đút lót lấy lòng. Vi thế dù vài lần
Nhân được tổ kỹ thuật đề cử đi bồi dưỡng nghiệp
vụ ở nước ngoài nhưng cuối cùng ban giám hiệu
cũng cho những người quen không dính líu gì về
chuyên môn đi thay.
Nhiều khi Nhân tự nhủ cũng phải làm như mọi
người để cuộc sống của vợ con khấm khá hơn nhưng
có cái gì đó trì anh lại. Vì thiếu can đảm. Can
đảm không phải là một đức tính, mà là một thói
quen, mà Nhân thật không quen can đảm. Tính của
Nhân có thể tóm gọn ở một chữ ''gàn'' . Tĩnh từ
chung thông dụng mà ngườI đờI thường gán cho
những ai không có cùng suy nghĩ và không hành
động giống như họ. Nhân ở trong tập hợp cuả
những ngườI ngoài luồng đó.
Riêng Ngọc sau này nghe lời khuyên của bạn bè,
bỏ chân cô giáo tiểu học đi làm tiếp viên trong
một nhà hàng lớn, có tiền dư giả, sắm xe riêng
và ngày càng xa gia đình. Cho đến một hôm sau
buổi dạy, anh ghé nhà một đồng nghiệp để chỉnh
dùm chiếc máy vi tính; từ nhà người bạn ra, Nhân
tình cờ thấy Ngọc ngồi sau xe cuả một người đàn
ông dáng dấp hào hoa với những cử chỉ vượt quá
giới hạn của tình bạn, Nhân đề nghị ly dị và
Ngọc chấp nhận ngay. Hai người thoả thuận để cu
Bi ở với Nhân và bà nội.
Cuộc chìa ly êm thắm, không chén bể diã bay,
không bàn xô ghế đổ.
*
Đám cưới thật tưng bừng. Chàng rể là một thương
gia thành công theo lời chị Duyên, còn cô dâu là
một cô gái Trung Hoa trẻ. Đám cưới cơ hội như
Huyền Trân Công Chúa ngày xưa bị gả cho vua
Chiêm. Chỉ khác là ở đây có sự ưng thuận của cả
đôi bên. Cơ sở của hai bên sẽ gộp lại để bành
trướng trên thương trường. Gia đình chàng rể
hình như trước đây ở chung xóm với gia đình Nhân
mà anh không nhớ vì những ngày còn trẻ ngoài
cuốn sách anh ít la cà trong xóm. Cũng đủ để cả
gia đình được mời vì ở đây quan trọng là số
khách tham dự, càng đông càng rôm rả và nhiều
hội vọng thu hoạch tốt. Nhiều ông bà còn ham
chơi nhưng quá tuổi đi hộp đêm, chuyên căn me
đám cưới mà tới; nếu quen càng tốt, không rồi sẽ
quen, chủ yếu là trả tiền chỗ bằng phong thư,
đôi bên đều có lợi.
Gia đình Nhân gồm mẹ, chị Duyên, Nhân và cu Bi
chọn một bàn khá xa sân khấu. Tai bà cụ không
chịu nổi sức đập của dàn âm thanh hơn ngàn watts
đặt hai bên sân khấu. Chị Duyên rời bàn ra ngoài,
sau đó trở lại với một cô gái trong bộ tailleur
xanh da trời thật nhạt. Khuôn mặt nàng dễ coi
nhưng cặp mắt khá lạnh lùng cuả một người lúc
nào cũng ở thế thủ. Cô gái gật đầu chào mẹ Nhân.
Chị Duyên mở lời:
- Giới thiệu với Mai đây là Nhân người em trai
mà mình định nhờ Mai làm giấy tờ để được ở lại,
còn đây là cu Bi, con trai cuả Nhân.
Rồi quay về hướng Nhân, chị Duyên tiếp:
- Còn đây là Mai làm chung sở với chị, cô Mai
đây sẽ gíúp làm giấy tờ cho Nhân ở lại.
Nhân gật đầu lúng túng đưa tay sửa gọng kiếng,
không biết có nên đưa tay bắt hay không:
- Chào cô Mai.
Trong khi đó Mai cười nhẹ:
- Giúp gì chị Duyên, thương vụ mà, có lợi Mai
mới làm chứ!
Chị Duyên vỗ nhẹ vai Mai:
- Đúng là có lợi cho cả đôi bên, nhưng cũng phải
dám làm, Mai giúp tụi này ở chỗ đó.
Mai đáp:
- Làm thương mại phai? liều mớI có ăn chứ chị
Duyên!
Chị Duyên mời mọc:
- Hay là Mai ngồi đây vớI gia đình Duyên đi, nếu
không bận đi với ai... Bàn này là bàn số lẻ,
hiểu theo nghiã đen cũng như nghiã bóng! Ngồi
nói chuyện một chút với Nhân xem anh ta có phải
là người đáng tin cậy hay không. Duyên đã nói
vớI Mai rồi đó, ông Nhân này không thương ai
ngoài cuốn sách đâu, mất vợ cũng vì thế!
Mai kéo ghế ngồi cạnh Nhân. Mái tóc nàng cắt
kiểu garcon (con trai) trông cứng cỏi nhưng lại
rất hợp với bộ jupe-veste đang mặc. Ánh sáng
chùm đèn treo trên bàn làm rõ thêm những nếp
nhăn quanh miệng. Nàng có bộ mặt của một người
quá nhiều thất vọng và đã quen sống với những
điều mình có.
Mai bắt chuyện:
- Anh Nhân thấy cuộc sống bên này thế nào?
- Qua đây tôi mới biết kiếm được đồng tiền không
phai? dễ. Ở bên nhà mỗi lần nhận được vài trăm
đô quà của người bên ngoài gởi về, ai cũng nghĩ
chắc người thân của mình kiếm tiền dễ lắm chứ
đâu biết họ đã dành dụm hoặc hy sinh những khoản
chội tiêu riêng để có mà gởI về. Thêm một điều
nữa là tôi có cảm tưởng ở bên đây ai cũng hối hả
cho việc làm, dường như đó là trọng tâm của cuộc
sống hằng ngày. Ở bên kia, người ta chỉ vi vã
cho những cuộc chơi, dù đi làm đôi khi cứ nghĩ
họ đang đi chơi!
- Cũng dễ hiểu anh Nhân à, xã hội bên này là xã
hội tiêu dùng, muốn xài phải có tiền, mà muốn có
tiền, nếu không làm chuyện bất lương thì phai?
đi làm. Có việc làm, có tiền mua nhà mua xe và
ngườI ta thấy mình hiện hữu trong xã hội. Mất
việc mất cuả không ai biết mình là gì.
Hai ngườI im lặng. Tiếng nhạc từ cặp loa kê hai
bên sân khấu vang lên một bài tình ca quen thuộc
mà Nhân đã được nghe từ thời còn trẻ. Để có
chuyện, anh quay sang hỏi Mai:
- Hình như bài ca này của ông nhạc sĩ X. thì
phải? Lâu lắm rồi tôi mới được nghe lại.
Mai gật đầu:
- Đúng vậy anh. Ông này mới mất cách đây không
lâu. Mấy ông nhạc sĩ cùng thời cứ kéo nhau đi
hết.
- Uả, vậy sao!
- Anh có vẻ ngạc nhiên.
- Tin ông chết làm tôi ngạc nhiên không ít. Mấy
năm liền không thấy ông lên vidéo tự vỗ ngực
cưỡi cổ nền âm nhạc Việt, tôi tưởng ông đã chết
lâu rồi.
Lần đầu tiên Nhân thấy đôi mắt Mai sáng lên một
cách tinh nghịch:
- Anh có vẻ cay cú cuộc đời quá nhỉ?
- Tôi rất thật. Tôi chỉ là một ngưởi ngoài cuộc
. Văn nghệ vớI tôi không có duyên nên không có
cái đam mê đến đ ộthích người này ghét người kiạ
Từ tài năng tớI thành danh phai? đi qua may mắn
và cơ hội. Tôi nghĩ tới ông " bạn ông ta, nếu
cũng cơ hội như vậy không biết đã sáng danh tới
mức nào. Những kẻ nổi tiếng nghĩ rằng họ được
người khác ngưỡng mộ nhưng họ biết đâu đó chỉ là
sự pha trộn giữa ghen tương và tò mò đầy ác ý.
Vưà lúc ấy, cu Bi chỉ tay lên sân khấu la lớn:
- Nhân ơi! Cô dâu bị ai đánh vậy?
Hai người hướng về sân khấu, cô dâu và chú rể đã
xuất hiện. Mai bụm miệng dấu tiếng cười. Nhân
không biết trả lời cu Bi làm sao. Cách phục sức
của cô dâu, robe voan cắt không đều theo trường
phái Bất Cân Xứng với thật nhiều tua mà không
cái nào giống cái nào, cộng vớI quầng mắt tô
xanh thẫm, nhìn từ xa không khác nhân vật nữ
trong cuốn phim phóng tác từ truyện Những Người
Cùng Khổ của văn hào Victor Hugo mà Nhân coi
trên ti-vi mấy hôm trước.
Nhân lắc đầu nhìn cu Bi . Ông thần này muốn
phang lúc nào là phang không nể một ai, lại toàn
những vấn đề nhạy cảm. Trước khi rờI nhà, cu Bi
cũng đã làm một mẻ với bộ tóc cuả bà. Khi bà vưà
mới chuẩn bị xong sửa soạn đi ra, cu Bi hỏi liền
bà ơi sao tóc bà hết trắng rồi vậy. Bà nhuộm tóc
đó mà. Sao bà nhuộm tóc vậy bà. Để cho trẻ trung
chút xíu con, mình đi dự đám cướI mà con. Tai.
sao bà lại muốn trẻ vậy bà ... cứ tra khảo đến
khi bà gắt biểu im mới thôi, dù trong lòng còn
ấm ức.
Mai cườI với cu Bi:
- Đó là mốt đó cu Bi . Mà sao cu Bi kêu ba bằng
tên vậy?
- Bi nghe bác Duyên nói bên này ngườI trong nhà
gọi tên nhau cho thân mật.
Mai bật cườI thành tiếng:
- Bộ cu Bi thân với ba lắm hả?
- Cu Bi thân với bà nhất, sau đó mớI tới ba,
thằng bé kể lể.
Nhân nhìn cu Bi, muốn chạy trốn ngây thơ trong
cặp mắt sáng của thằng bé mà không được. Ở đây
chưa lâu mà cu cậu đã thay đổi nhiều. Mạnh dạn
phát biểu, hồn nhiên phá phách thể như đã biết
thế giớI này từ lâu lắm.
Tiệc cướI tiếp tục trong ồn ào xô bồ và sắc màu
như biết bao tiệc cướI khác, chừng như âm thanh
náo nhộiệt và màu sắc tươi thắm có hộiệu lực đẩy
xa buồn phộiền và làm con ngườI tươi vui hơn,
lạc quan hơn, dù chỉ trong chốc lát.
Trời nóng, phòng đầy mùi nước hoa và mồ hôi
người. Nhân nhờ mẹ coi giúp cu Bi để ra ngoài
hứng gió. Bên hông phòng hội là một khoảnh vườn
có những lối đi nhỏ trồng hoa hồng đủ màu,hoa
cúc vàng và một vài loài hoa khác mà Nhân không
biết. Nhân tìm một băng ghế ngồi nhìn ra đường.
Ở đây anh có thể nghe thấy tiếng nhạc cuả chiếc
xe bán kem lưu động, những khúc nhạc đầu của bản
La vie en rose . Trong vòng tay nhân tình, đời
tươi màu hồng thắm; nhưng hoa chóng tàn như
khoảnh khắc một bài hát, chỉ còn lại gai đâm và
cuộc đời sẽ ngả màu quan tái...
Nhân chống tay ngang hông hít một hơi dài thật
khoan khoái, thấy lòng thanh thản. Tương lai dù
có ra sao anh cũng sẽ cố sức phấn đãu để cho cu
Bi có một tương lai tốt đẹp hơn và cũng phần nào
đền bù lại quá khứ đã quá thờ ơ trong việc lo
lắng vật chất cho con. Nhân thấy mình có lỗi với
cu Bi thật nhiều. Đứa trẻ con sót lại làm Nhân
gạt bỏ tự ái và bi quan để nhìn thế giới với một
con mắt mới. Cu Bi đã dạy Nhân thấy rằng cuộc
đời còn ý nghiã, còn những điều đáng ao ước. Con
người có cả khối lý do để ghét, để giận, để phẫn
nộ, để đập phá, để bỏ đi nhưng thật ít lý do để
ở lại, để sống cùng.
Cảm thấy có người tới sau lưng, Nhân quay lại.
Mai vưà đi tới vừa nói:
- Mai có việc phải về sớm. Thôi chào anh Nhân.
Mai định dợm bước nhưng nghĩ sao lại dừng lại.
Nàng ngập ngừng:
- Hôm nào rảnh anh nhớ mang cháu tới chơi. Má
của Mai thích con nít lắm! Rất tiếc là Mai không
thể cho bà một đưa' cháu để ẵm cho vui . Mai
không thể có con nưã sau lần mổ khi sanh đứa con
đầu lòng. Cháu chết khi vừa mới lọt lòng mẹ...
thôi, Mai về.
Nhân cất tiếng chào lại. Nhìn bóng Mai khuất sau
khung cửa sắt và hoà vào những bóng người lố nhố
ngoài đường, anh nghĩ tới câu nói của chị Duyên
tả bàn mình là của những người số lẻ và thấy
lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả ... Chẳng lẽ
cuộc đời toàn những dở dang và tan vỡ? Cuộc đời
như một trò đu bay mà cuộc sống vật chất làm ta
mau đuối sức, dễ tut tay lộn nhào...
Chị Duyên như một nhà đạo diễn lành nghề giải
thích: ''Như vậy là cô Mai chịu giúp rồi đó,
mình có thể tính tới. Quan trọng là trong nghi
thức ký giá thú ở nhà hành chánh quận phải làm
sao cho tự nhiên để họ khỏi nghi ngờ. Ở đây
những năm sau này, số người ngoại quốc từ những
nước thứ ba sang rồi làm hôn thú với người có
quốc tịch để được ở lại tăng vọt nên chính quyền
bắt đầu kiểm soát chặt chẽ; thậm chí họ còn ra
luật cho phép viên chức h tịch có quyền từ chối
cử hành nghội thức ký hôn thú nếu thấy có điều
khả nghội. Họ mà nghi ngờ rồi thì phiền toái lắm,
cảnh sát điều tra theo dõi xem hai người có ở
với nhau thật sự không. Có nhiều điểm phải sửa
soạn cho kỹ. Trước hết là khách của hai gia đình,
chị sẽ nhờ một số bạn bè tới dự cho đông đảo. Kế
đến là cái vụ hôn. Để chị giải thích: ở đây sau
màn đeo nhẫn và tuyên bố hai người làm vợ chồng
chính thức trước pháp luật, ông chủ sự sẽ mời cô
dâu chú rể hôn nhau. Thói thường ở bên này, ông
chủ sự chưa dứt lời, chúng nó đã rịt lấy nhau
hôn lấy hôn để; còn đám mình, tuy là giả nhưng
em cũng phải hôn nhẹ má Mai một cái cho tự nhiên.
Đóng kịch một chút cho được việc mình. Sau đó
chị sẽ mang vài bộ quần ao' cuả em qua để trong
tủ áo quần cuả Mai rồi thỉnh thoảng em tới nhà
cô ấy chơi. Phố Mai ở đông đúc, người ra kẻ vào
chẳng ai để ý ai. Khi nào em có giấy cư trú
chính thức là coi như xong. Trong lúc chờ đợi
nên bắt đầu kiếm việc gì đó để dành tiền mà trả
nợ. Làm để trả nợ là một khởi đầu tốt ở bên này
đó! ''
Nhân đi làm. Cùng chỗ với chị Duyên và Mai. Lau
chùi văn phòng sau giờ làm việc. Người giữ chỗ
này bị tai nạn phaỉ nghỉ làm một thời gian dài,
chị Duyên hỏi Nhân có chiụ làm thế trong vòng
vài tháng không, Nhân gật đầu không do dự. Trước
đây khái niệm của anh về tiền bạc khá mù mờ vì
không thật sự lo lắng kinh tế gia đình.
Nhân để nỗi lo ấy cho ngườI khác: mẹ khi còn
thanh niên và sau khi ly dị, vợ khi anh và Ngọc
còn ở với nhau; công việc và bổn phận của anh là
đi làm, lương cuối tháng đem về cho mẹ hay vợ;
thiếu bao nhiêu Nhân không màng vì lúc nào cũng
tin tưởng vào tài xoay sở cuả những ngườI ấy.
Được cái anh cũng dễ sống có sao ăn vậy có gì
mặc nấy, không thắc mắc chẳng so đọ Khi Ngọc bỏ
đi anh mớI thấy hụt hẫng, cái hụt hẫng của một
ngườI trèo thang bị mất một bậc ngang. Cơ hội đó
làm Nhân thật sự nhìn vào cuộc sống kinh tế gia
đình, hiểu được nỗi lo của mẹ và anh mớI nhận
thức được động cơ làm con người đi tới như ngườI
đứng bên này hầm xe lửa thấy đầu toa xe lửa từ
từ hiện rõ trong sương sớm. Tiền. Tiền ăn, uống,
mặc; tiền đóng học, mua sách vở đồ chơi cho cu
Bi; tiền điện nước, thuê nhà ... và thấy mình có
lỗI phần nào trong việc ra đi của Ngọc.
Qua đây khái niệm ấy càng rõ nét hơn. Đoàn tàu
lửa hiện rõ nguyên hình và rú lên hồi còi hối
thúc. Nhân chỉ có một mình để nhảy lên toa xe
lửa vật chất ấy. Anh phải nhảy, vì anh, vì cu Bi
.
Nhân làm dưới sự điều hành cuả Mai. Ngày đầu
tiên tới nhận việc, Mai hỏi anh không thấy ngại
phải làm một công việc tay chân. Nhân trả lời
nếu còn ở VN có lẽ tôi từ chối mặc dù không chắc
chắn lắm; nhưng ở đây phaỉ thực tế, quan trọng
là sống còn và cho cu Bi có đủ điều kiện sống
như những đưa' trẻ khác. Phải bắt đầu ở đâu đó.
Tôi rút được khá nhiều bài học sau lần đổ vỡ cuả
mình. Tôi nghe nói cô Mai trước đây cũng bắt đầu
như vậy mà. Bây giờ cô làm manager, vậy tôi cũng
còn hội vọng lắm chứ! Mai chỉ cườI và hướng dẫn
Nhân những việc phải làm. Công việc không khó.
Trong tuần sau giờ công sở Nhân tới thu rác tất
cả các văn phòng và bỏ vào kho chứa; sau đó lau
chùi cầu thang, lối đi và nhà vệ sinh. Thứ bảy
ghé nhà Mai lấy chìà khoá mở cửa sở làm và hút
bụi từ sáng tới chiều; chủ nhật được nghỉ. Mấy
ngày đầu sợ làm không kịp Nhân chạy đôn đáo rạc
cẳng nhưng khi làm quen rồi anh tự tổ chức việc
nào trước việc nào sau nên không phải chạy nữa
mà công việc vẫn chạy đều. Sau đó là thói quen,
anh làm như một cái máy mà không suy nghĩ gì,
lại còn có dịp xem xét cách tổ chức chung của
công ty và nhận thấy hệ thống an toàn phòng máy
vi tính cần được nâng cao. Những người chủ bỏ
không biết bao nhiêu tiền thiết kế những vi
chương bảo vệ nội mạng như Bức Tường Lửa và hệ
thống chống đột nhập mạng từ bên ngoài nhưng lại
lơ là phần an toàn bên trong: với một chìà khoá
chính, Nhân có thể vào phòng máy và làm tất cả
nhữg gì anh muốn!
*
Nhân tớI nhà Mai lấy chià khoá mở cửa chỗ làm.
Hôm nay thứ bảy. Chuyến xe điện tới nhà Mai vắng
tanh. Trên xe ngoài bác tài, chỉ có Nhân và một
đôi tình nhân trẻ dựa trên vai nhau ngủ vùi thật
hồn nhiên, cái hồn nhiên cuả những kẻ sinh ra ở
một đất nước dư thưà vật chất và quá đủ tự dọ
Không gian thinh lặng đôi khi bị quấy rầy bởi
tiếng rù rì phát ra từ máy điện đàm đặt bên cạnh
tài xế mà Nhân nghe tiếng được tiếng không.
Trời đã sang thu . Hàng cây trên đường đầy lá
vàng. Sương mù giăng nhẹ trong không gian phủ
lấy những mái nhà ngói đỏ lúc ẩn lúc hiện làm
Nhân nhớ đến những cuốn phộim ngoại quốc mà anh
đã xem thuả thộiếu thờI cùng với niềm khao khát
được đi du học như một vài ngườI bạn mà Nhân
quen biết.
Bây giờ Nhân ngồi đây, trên chuyến xe điện này,
ngắm cảnh muà thu trong một tình huống hoàn toàn
trái ngược. Nhân bật cườI một mình.
Nhân nhấn chuông. Tiếng chuông ngân dài trong
hành lang khu chung cư vắng lặng. Sáng thứ bảy
vẫn còn ngủ vùi sau một tuần làm việc mệt nhọc,
tất bật vớI những lo toan của cuộc sống hằng
ngày.
NgườI ra mở cửa cho Nhân là mẹ của Mai. Bà lộ vẻ
mừng rỡ khi thấy Nhân vì có người nói chuyện:
- Chào cậu Nhân, vào ngồi chờ một chút. Mai nó
bị bịnh mấy hôm rày không đi làm được.
- Cháu có nghe chị Duyên nói. Cô Mai đỡ chưa bác?
- Mấy hôm rồi bác cạo gió, cho ăn cháo nên hôm
nay đã đỡ; giờ lại thêm cái máy vi tính nó trục
trặc sao đó, đang lo .
Ròi bà thở dài:
- Cái xứ gì đụng đâu cũng thấy máy!
Tới nhà Mai mấy lần, Nhân trở thành người bạn
tâm sự cuả bà cụ quá cô đơn thiếu người trò
truyện. Nhân thấy mình số lẻ, mà bà cụ còn lẻ
loi hơn, đi qua đi lại trong căn hộ, lặng lẽ như
một cái bóng. Niềm vui duy nhất là cuối tuần đi
Chuà hàn huyên cùng những cụ bà đồng cảnh. ''Nhưng
riết rồi cũng chán vì đi đâu cũng nghe than: nào
con cháu không chộiụ nghe lời như ở VN, nào cô
đơn không ai chăm sóc, nào nhớ quê hương, nào
mình mẩy đau nhức ... Bà Tám đô-la mới qua than
thằng con rể mắt xanh mũi lỏ sáng nào cũng bắt
uống một ly sữa, một ly nước cam và hai lát bánh
mì trét mứt trái cây, ngán và tức muốn ói mà
không dám cãi lại... Đã buồn nghe mấy bả than
càng thêm rầu thúi ruột.''
Qua bà cụ, Nhân biết thêm về cuộc hôn nhân trước
đây của Mai. Sau khi đưá con đầu lòng mất đi và
biết Mai không thể có con được nữa, người chồng
cũ rất buồn, thường đi sớm về trễ và ít ở nhà
cuối tuần. Dần dà ông quen vớI một người đàn bà
khác, có con với bà ta và ly dị với Mai. Nhưng
trước đó cũng không quên chuyển hết số tiền hai
người dành dụm qua trương mục riêng, số tiền hai
người dự tính sẽ mua căn nhà nhỏ sau khi có con.
''Đó là lý do tại sao nó muốn có tiền mua nhà vì
ở chung cư này đã chật chội lại bất an, mấy chú
nghiện xì-ke ma túy cứ chờ ngườI ta đi làm là
cạy cửa lẻn vào khiêng đồ, thậm chí còn đánh đập
cắt tai xẻo mũi người ta để đòi tiền nưã chứ!''
Bà ngừng lại vì Mai xuất hiện nơi ngưỡng cửa,
nét mặt còn xanh xao.
Nhân ân cần:
- Cô Mai đỡ chưa? Tôi tới lấy chìà khoá cửa của
hãng để hút bụi.
- Mấy hôm nay nghỉ ở nhà bây giờ thấy khoẻ nhiều.
Nhưng Mai lại đang lo chuyện khác.
- Chuyện gì vậy cô Mai?
- Thứ hai này Mai phaỉ nộp bản tường trình cho
ông chủ mà tới nay cũng chưa xong, cái máy
computer cứ chạy một hồi là đứng lại, phai? tắt
đi mở lại, mất hết những gì đang đánh.
- Đâu để tôi coi thử. Tôi cũng sửa máy thường
xuyên cho chị Duyên, không chừng có thể giúp
được cô .
Nhân vào phòng ngủ của Mai. Căn phòng sắp xếp
ngăn nắp. Trên bàn ngủ là một khung hình nhỏ của
người nữ sinh tóc dài thật trẻ. Nhân ngồi xuống
chộiếc ghế còn ấm hơi người. Anh bật máy lên và
xem xét. Mai đứng sau lưng. Nhân có thể nghe
tiếng thở của Mai sau gáy. Nhân đề nghị tháo vài
phần mềm mà anh nghĩ không được cài đúng cách
làm ảnh hưởng đến cái máy. Nhân quay lại hỏi Mai
có chịu cho anh thử không. Mai nói không biết gì
về máy, anh cứ làm xem sao. Nhân làm và cái máy
có vẻ không đứng lại nữa. Mai lộ vẻ mừng rỡ,
nàng đặt nhẹ tay lên vai Nhân và nói:
- May quá! Nhờ có anh giúp chứ không Mai chẳng
biết tính sao. Thôi để Mai trả tiền công sửa máy
cho anh.
Nhân cười:
- Có gì đâu cô Mai. Giúp qua giúp lại mà. Với
lại cô trả vậy là hơi sớm, phải chờ coi cái máy
có còn ngưng chạy hay không. Nhiều khi tôi vưà
ra khỏi cửa là nó hư lại rồi.
Nhân đứng lên. Thân thể Mai thật gần. Chiếc
giường trống trải chờ đợi và Mai tay cầm chìà
khoá cũng đứng lặng yên chờ đợi, bộ ngực phập
phồng theo hơi thở ấm áp. Cơ thể đàn ông của
Nhân nhen nhúm một ước ao...
Nhân thở hắt ra, đưa tay sửa gọng kiếng, phá tan
bầu yên lặng bằng câu ''Thôi để tôi đi làm cho
kịp giờ '' rồi cầm chìà khóa Mai đưa, chào hai
ngườI đàn bà rồi bước ra .
*
Ngày quan trọng cuả đời Nhân. Theo quí anh cán
bộ Cộng Sản mà bây giờ cụm từ ''Cộng Sản'' chỉ
là cái xác không hồn thì đây là một "bước ngoặt"
lịch sử đưa Nhân vào một con đường khác.
Tất cả hẹn nhau trước toà hành chánh nơi cử hành
nghi thức ký hôn thú. Ngoài gia đình Nhân đông
đủ số lẻ, chị Duyên còn kéo thêm được năm người
bạn tới dự cho xôm tụ. Cu Bi hôm nay xúng xính
trong bộ đồ mới: áo sơ-mi trắng, cổ thắt nơ bươm
bướm đỏ thắm; ngoài mặc thêm chộiếc áo veste
đuôi quạ mà các nhạc sư thường mặc khi trình tấu
giao hưởng. Cu cậu chạy lăng xăng và bắt đầu
chất vấn bà nội:
- Hôm nay ba Nhân lấy cô Mai hả bà?
- Phaỉ đó con.
- Vậy cô Mai sẽ thành má ghẻ cuả con có đúng
không?
- Đúng. Nhưng mà má được rồi, cổ đâu có ghẻ lở
gì đâu mà kêu má ghẻ!
- Vậy con kêu cô Mai bằng má nghen?
- Con ra hỏi cô Mai đi, cổ tới rồi kià!
Mai từ bãi đậu xe đi lại. Vẫn bộ tailleur xanh
nhạt cuả lần tiệc cưới người bạn hôm nào nhưng
trang điểm tươi thắm hơn. Còn Nhân là bộ veste
đen mua ở tiệm bán quần áo may sẵn với chị
Duyên. ''Nhớ giữ lại cái phiếu tính tiền để mai
mang trả lấy tiền lại, coi như mượn mặc đỡ hai
ba giờ!'', Nhân cười thầm nghĩ lại lời dặn dò
cuả chị Duyên.
Chị Duyên đưa cho Mai bó hoa ''cầm cho đúng điệu
cô dâu'' chị Duyên cười. ''Nếu vậy phải để anh
Nhân đưa cho đúng điệu cô dâu chú rể!'', Mai
cười đáp lại. Chị Duyên đưa bó hoa cho Nhân
''làm phận sự đi chú rể'.
Nhân đưa tay sửa gọng kiếng, cầm bó hoa đưa cho
Mai. Anh khuỳnh cánh tay cho Mai vịn, mọi người
theo nhau vào phòng lễ tân. Chị Duyên còn không
quên nhắc nhỏ ''Nhớ cái vụ hôn nhe, làm sao cho
càng tự nhiên càng tốt!''
Đại sảnh thật tráng lệ. Nhân có cảm tưởng đang
bước vào phòng đại lễ cuả một lâu đài cổ và thế
giới của những vua chúa Tây Phương. Trên trần là
hình những thiên thần nhỏ khăn quấn ngang thân
đang bay lượn giữa những đám mây ngũ sắc gợi lại
những bức tranh của Michael Angẹ Giữa trần treo
một chùm đèn thật lớn kết hợp bằng những thỏi
pha-lê nhiều cạnh phản ánh đèn vàng ấm áp lên
những bức tranh sơn dầu gắn chung quanh tường.
Giữa sàn là lối đi trải thảm nhung đỏ hướng về
bục gỗ nơi có chộiếc bàn gõ nâu vây quanh bởi
những chiếc ghế nhung cùng màu dành cho cô dâu
chú rể và nhân chứng. Hai bên lối đi sắp sẵn
nhiều hàng ghế dành cho quan khách. Sau lưng
chiếc bàn gõ nâu là quốc kỳ và đại kỳ của thành
phố. Nếu là một đám cưới bình thường thì long
trọng biết bao. Rất tiếc... nhưng... tôi phải
sống, Nhân nghĩ thầm.
Viên chức hộ tịch bước vào và bắt đầu nghội thức
ký hôn thú. Ông nêu danh Nhân và Mai cùng hai
người nhân chứng, chị Duyên làm chứng bên Mai;
còn bên cạnh Nhân là anh bạn thương gia mà hôm
trước làm đám cưới với cô vợ Trung Hoa son trẻ.
Nhân bỗng thấy hồi hộp, không phải vì đang lợi
dụng pháp luật, đìều đó anh bất chấp.
Đây là cái hồi hộp cuả một kẻ đứng trước một
cuộc phiêu lưu mới, không biết may rủi ra sao.
Nhân liếc qua Mai, thấy nét mặt thản nhiên của
nàng mà thầm phục trong lòng.
Viên chức hộ tịch đọc bộ luật hôn nhân cho hai
người nghe, chồng phaỉ có bổn phẫn với vợ con,
vợ phải có bổn phận với chồng con rồi kêu tên
Nhân hỏi có nhận Mai làm vợ không, Nhân trả lời
''có''; ông quay sang Mai hỏi có nhận Nhân làm
chồng không, Mai gật đầu ''có''. Ông tuyên bố kể
từ giờ hai người là vợ chồng trrước pháp luật.
Trao cuốn sổ gia đình cho Nhân ông mỉm cười "bây
giờ quí vị có thể trao nhau nụ hôn."
Lấy vẻ thật tự nhiên, đưa tay sửa gọng kiếng,
Nhân cúi xuống định hôn nhẹ vào má Mai nhưng Mai
đã quay qua để môi hai người chạm vào nhau và
nàng vít cổ Nhân xuống thật chặt...
|
|