Quê mẹ tôi ở Trung Bộ. Nhà người - tôi không
làm thơ đâu - ở bên kia một dòng sông nhỏ, êm
kín với hai bờ lau xanh.
Chính ở nơi này, lúc người mới mười lăm tuổi,
thì một tình duyên đẹp đẽ gây nên sự gặp gỡ
giữa hai người xa lạ.
Mẹ tôi thường thuật lại cho tôi nghe cuộc nhân
duyên ngày trước, thuật lại bằng một giọng rất
thờ ơ, hình như cho sự kết hôn với ba tôi là
một điều không đáng nói. Tôi lọt lòng mẹ tôi
đã ngót bốn mươi tuổi, thế nghĩa là tôi biết
tò mò hỏi đến chuyện tâm tình của người, thì
người đã già.
Câu hỏi luôn luôn của tôi là:
- Hả mẹ, mẹ lấy ba có xe ô tô đi đưa dâu không
mẹ?
Mẹ tôi cười, một cái cười chua chát cực điểm:
- Có con ạ. Mẹ lấy ba con có những ba mươi
chiếc ô tô kia!
Tuy nhỏ, tôi hiểu ngay đó là một lời than kín.
Thực ra, mẹ tôi lấy chồng trong một hoàn cảnh
túng thiếu hết sức. Ba tôi hồi ấy còn nghèo,
như phần nhiều những người bạn cùng nước mới
sang đây.
Ngày còn nhỏ, tôi yêu mẹ tôi một cách bịn rịn.
Người chìu tôi, có lẽ vì người đoán thấy ở tôi
một số phận thiếu êm vui. Tôi đòi gì là người
cho. Tôi muốn gì là người chìu ý. Sự nâng niu
ấy rõ rệt đến nỗi ba tôi thường phải kêu:
- Cứ chìu nó như thế, thì chưa biết nó hư ngày
nào.
Câu nói ghẻ lạnh làm tôi tủi nhục, nhiều lần
òa lên khóc. Mẹ tôi sợ tôi bị đòn, vẫy giấu
tôi ra một nơi, ôm lấy tôi mà vuốt ve. Cứ thế,
mỗi lần sự khắc khổ của người cha làm tôi đau
đớn, thì một bàn tay âu yếm lại xoa dịu lòng
tôi ngay. Tâm tình của trẻ con rất đơn sơ mà
cũng rất phức tạp. Tôi làm nũng mẹ tôi luôn để
thấy cái thú làm lành của người sau những cơn
thịnh nộ. Tôi chạy nhảy cùng nhà, la hét cốt
để mọi người biết tôi có quyền la hét, hay
muốn làm gì thì làm.
Năm lên tám, tôi cắp sách vào học tại một
trường huyện. Nhà trường gần ngay chợ. Mẹ tôi,
mỗi lần dọn hàng về, đều dừng lại trước cổng
trường đưa bánh cho tôi vào những giờ nghỉ.
Có một lần mẹ tôi vô ý gọi to lên, giữa khi
tôi đang ngồi trong lớp học.
- Con ơi, ra lấy bánh, mau!
Tôi giật mình nhìn ra thì thấy cái bánh giò
đặt trên tay mẹ tôi, đưa qua hàng rào. Dưới
nắng vàng vọt của buổi chiều hè, tôi nhận thấy
mẹ tôi vui mừng một cách đáng thương. Một tay
người giữ chiếc nón, còn tay kia thì run run.
Người lách mình, cho khỏi bị gai ở hàng rào
vướng. Quần áo người tiều tụy nhuộm ánh nắng
xế chiều:
- Mau ra lấy bánh cho mẹ về, con!
Tôi đưa mắt nhìn thầy giáo rồi lại nhìn mẹ tôi.
Sau cùng tôi đánh bạo nên xin phép:
- Thưa thầy, thầy cho con ra để mẹ con hỏi.
Thầy giáo tôi đã mải xem quyển sách, gắt:
- Không đi đâu cả, ngồi đấy!
Nói xong, thầy bình tĩnh lẩm nhẩm: “C'est
parfait! parfait!” Tôi về chỗ, đưa tay ra hiệu
cho mẹ tôi ném bánh xuống đất, vì tôi không ra
được, mẹ tôi không hiểu lại gọi to thêm.
Lần này, thầy giáo ngoảnh mặt lên, nhìn ra
ngoài rồi hỏi mẹ tôi:
- Bà kia muốn gì?
Tôi đứng ngay dậy thưa:
- Thưa thầy... Mẹ con...
- Xin cho nghỉ à!
Tôi cuống lên, run run đáp:
- Thưa thầy, không ạ, mẹ con... mẹ con đưa
bánh!
Thầy giáo tôi buông dài một tiếng "ôi chao"
như hơi gió và bảo tôi:
- Cút ra ăn đi, rồi vào ngay, nghe không?
Tôi sung sướng, suýt nhảy qua cửa sổ. Ra đến
nơi, mẹ tôi hỏi:
- Sao lâu thế?
Tôi phụng phịu:
- Mẹ gọi to làm thầy giáo gắt. Từ rày có thấy
con ra chơi mẹ hẵng đưa, còn không thì mẹ đem
về cất vào ngăn kéo khóa lại kỹ cho con.
Mẹ tôi mỉm cười nhìn tôi - Ôi! cái mỉm cười
của một người mẹ - dặn mấy câu rồi quay đi.
Chiếc bánh hôm ấy, tôi ăn một cách ngon lành
và hơi vội Lúc tôi vừa ném mớ lá xuống đất,
thì tiếng trống bắt đầu báo giờ ra chơi.
- Mày ăn cái gì đấy? A, thằng này xỏ, nó ăn
mau lắm anh em ạ.
Câu nói sau cùng làm tôi vụt cười, sặc ra
ngoài miếng bánh ngậm trong miệng.
Thuở thơ ấu của tôi phần lớn là những ngày
buồn bã, cái buồn bã không đâu, đến bây giờ
còn theo dõi tôi mãi.
Thỉnh thoảng tôi mới vui, nhưng cái vui, ác
hại! lại dồn dập giống như giông tố, bỏ rớt
lại một nỗi trống rỗng thiểu não trong lòng
tôi sau khi tan đi .
Tôi vui đấy mà buồn ngay đấỵ Tôi lưu luyến một
cái gì xa quá, hư huyền quá, nhưng không phải
là thú vui tìm kiếm trong gia đình hay trong
đời sống.
Bạn bè tôi lại rất hiếm. Vài ba gương mặt
phảng phất lắng trong quá khứ thiếu tươi vui,
vài tình cảm xưa cũ lẽo đẽo theo tôi trên
đường đời. Có thế thôi, và thường thường tôi
chỉ sống bằng mộng. Tôi không bằng lòng ai cả,
hình như tôi cũng không bằng lòng cả tôi. Tôi
phải kiếm cớ luôn luôn cho lòng mình thắc mắc,
trong thứ tin tưởng quái gở là mọi người không
ai yêu tôi. Đó thực là một cực hình cho kẻ nào,
như tôi, chịu ảnh hưởng sự khủng hoảng tinh
thần do chính mình gây ra, do chính mình ham
thích.
Ở xa, nhiều lần tôi bắt chợt được hình ảnh mẹ
tôi, giữa lúc thâm tâm sắp bày ra một cảnh
giết chóc ghê gớm của ý nghĩ, sự rào rọi của
máu, và nước mắt ứa xuống từ một vết thương
không tên.
Cách mấy năm đây, có lần tôi đã chép đoạn thơ
của Baudelaire dán ở bàn viết, ngay trước mặt:
Il me semble parfois que mon sang coule à
flots
Ainsi qu’une fontaine aux rythmiques sanglots.
Je l'entends bien qui coule avec un long
murmure;
Mais je me táte en vain pour trouver la
blessure.
Đôi lúc hình như máu xối nguồn
Tựa như lòng nước tiếng vang thương.
Ta nghe máu chảy sầu rười rượi;
Khốn nỗi không tìm thấy vết thương.
Đậu bằng tiểu học xong, tôi lên tỉnh học.
Trước khi thi vào ban thành chung và còn những
ba tháng nghỉ hè thênh thang trước mặt, tôi
theo chúng bạn đến học tư với một thầy giáo tú
tài.
Tôi trọ ở nhà người chú, mỗi tháng chỉ phải
đem gạo ở nhà quê ra thay tiền. Tôi không hỏi
ý kiến mẹ tôi, vì tôi cho việc học lúc ấy rất
cần. Học được ba ngày thì thầy giáo tôi lễ
phép nhắc với học trò bằng tiếng Pháp:
- Tôi mong rằng các anh trả tiền học trong vài
hôm sắp tới đây, và tôi xin cảm ơn trước.
Học trò ai nấy nhốn nháo lên. Có vài người
trong bọn móc ngay tiền túi mang lên trả. Các
anh khác xin khất đến mai.
Riêng tôi, tôi buồn lắm. Chỉ mãi đến lúc ấy,
tội nghiệp, tôi mới nhớ đến mẹ tôi, tôi mới
nhớ đến cái vốn liếng ít ỏi của người. Bốn
đồng! Tính theo giá tiền ở Trung Bộ vào thời
bình là hai mươi quan! Tôi làm một cái tính
nhẩm và rùng mình biết rằng đó là một số tiền
cắt cổ.
Điều cần thiết là tôi phải mượn ở đâu lấy mấy
đồng hào về nhà quê trình bày mọi sự với mẹ
tôi. Cái tráp tiền của chú tôi đóng lại với
con cháu rất chắc. Hầu bao của các bạn cũng
không thể mở được vì một cử động nhân từ nào.
Tôi đành xin nghỉ một hôm, cuốc bộ về nhà lấy
tiền trả cái “nợ học”.
Thấy tôi về bất thần, mẹ tôi ngừng tay xay lúa,
hỏi tôi:
- Sao con lại về? Con không ở ngoài tỉnh mà
học à?
Tôi bậm môi lại để nén tiếng khóc. Tôi không
đủ can đảm nói cái số tiền học quá lớn kia nữa.
Mẹ tôi thì lại ngờ rằng tôi bị hắt hủi nên hỏi
nựng:
- Hay là bọn nó làm gì con?
Tôi lắc đầu, khóc:
- Thầy giáo... thầy giáo đòi tiền học!
Mẹ tôi cười điềm nhiên:
- Tưởng gì chứ đòi tiền học thì để mẹ đưa. Mấy
hào?
Tôi giật mình nhìn mẹ:
- Hàng đồng kia!
- Ừ thì bao nhiêu?
- Bốn đồng!
Tôi thấy mẹ tôi lặng người đi, không nói được
nữa. Nhưng có lẽ cảm động vì tấm lòng thương
mẹ của tôi, người gượng gạo:
- Con cứ lên nhà nằm nghỉ, rồi để mẹ đưa cho.
Mẹ tôi nói dối. Mẹ đuổi tôi lên nhà, để mẹ tôi
khóc.
Lúc tôi chạy xuống bếp lục cơm ăn thì thấy đôi
mắt mẹ tôi đỏ ngầu, vạt áo ướt đẫm.
Tôi ngả vào lòng người, rồi mếu máo:
- Con không đi học nữa mẹ ạ.
Mẹ tôi xoa đầu tôi, cười như thở dài:
- Dại nào! Con học đang giỏi thế kia mà. Để mẹ
đưa tiền cho. Đừng sợ
Sáng mai thấy tôi sửa soạn ra tỉnh, người băn
khoăn:
- Con cứ ra khất với thầy giáo vài hôm nữa,
rồi mẹ mang tiền ra trả sau.
Tôi hiểu ngay là mẹ tôi còn phải chạy tiền nên
ngoan ngoãn ra học lại Cả lớp đã trả tiền hết,
trừ tôi. Tuy ngồi ở cuối lớp áp lưng vào tường,
tôi vẫn tưởng nghe sau mình những tiếng cười
chế giễụ. Tôi đâm ngượng, cái ngượng của người
học trò không thuộc bài, nghênh ngang đứng
trước mọi con mắt, tay xếp vòng tròn, vê mãi
cúc áo của mình.
- Thế nào...? Thầy giáo hỏi tôi.
- Thưa thầy, thầy cho con khất đến hai hôm nữạ.
- Nếu hai hôm nữa chưa có tiền học thì anh
nghĩ sao? Tôi đáp rất chắc chắn:
- Thưa thầy có ạ, thế nào cũng có, mẹ con đã
bảo đúng ngày kia đưa tiền ra .
Tôi vừa học, vừa sợ. Ngày tháng chạy mau thêm.
Hai tờ lịch rơi chóng quá. Nhưng may, mẹ tôi
ra đứng đợi tôi ngoài cửa nhà học, vì nơi học
chính là một cái nhà thật. Mẹ tôi cắp cái
thúng trong đựng mười quan tiền. Tôi ái ngại
bảo mẹ:
- Trả tiền học bằng tiền, thầy giáo không nhận
đâu mẹ ạ.
Tôi chưa kịp cản, thì mẹ tôi đã cắp thúng đến
trước mặt thầy giáo, và đặt trên bàn mười quan
tiền, và hai tờ giấy bạc lấy ở nút buộc ruột
tượng ra, làm tôi đỏ cả mặt.
Mẹ tôi kể lể như khi kể lể với một người bạn
thân:
- Cháu nó bảo thầy không tiêu tiền kẽm nên
ngăn tôi không cho đem vào. Thầy tính, cháu nó
còn nhỏ, tâm tính như con gái, hay sợ vơ sợ
vẩn...
Thầy giáo sai người cất tiền đi, và chừng như
động lòng trước cảnh nghèo túng của chúng tôi,
thầy cầm lấy tay tôi, thành thực:
- Em chịu khó mà học đi . Em học khá đấỵ.
Tháng sau thầy bớt tiền học cho.
Ra ngoài, tôi vui vẻ hỏi mẹ tôi:
- Sao mẹ có nhiều tiền thế, mẹ?
Mẹ tôi cười, nửa buồn nửa vui:
- Mẹ chỉ có mười quan thôi. Hai đồng bạc ấy là
của thím con. Mẹ thấy rơi ở đầu giường thím
nằm nên mượn tạm!
Tôi rụng rời cả mình mẩỵ. Tôi thấy tất cả cái
thành phố quê hương của tôi quay đảo trước mặt,
nhà chất lên cây, cây chất lên nhà.
Tôi hỏi mẹ:
- Sao mẹ lại lấy như thế, thím ấy nói cho.
Mẹ tôi cười gần như khóc:
- Người ta giàu, mình mượn tạm rồi trả sau
cũng không sao. Mà thím ấy có nói thì nói mẹ,
việc gì đến con mà con khóc.
Vừa đặt chân vào nhà, tôi nghe tiếng thím tôi
réo:
- Tôi có ba đồng bạc để ở đầu giường, đứa nào
lấy mất hai rồi ?
Tôi toan cất tiếng, thì mẹ tôi vội bấu tay tôi,
nói khẽ:
- Mặc nó!
Nhưng tôi không nghẹ Tôi bảo thím:
- Cháu lấy đấy, thím ạ. Cháu trót đánh mất rồị.
Thím tôi lườm tôi, nghiến răng lại:
- Cháu giỏi nhỉ ? Đồ ăn cắp.
Tôi chưa kịp nói thêm được gì, thì mẹ tôi đã
đứng lên:
- Tôi mượn của thím đấy, để vài hôm nữa tôi
mang ra trả lại.
Thím tôi bĩu môi, thõng thẹo:
- Ừ, bà mượn thế thì ai chả mượn được!
Câu chuyện trên đây theo dõi tôi như một ám
ảnh cực nhục. Mỗi lần nhớ đến mẹ tôi, hay xét
mình phạm tội, tôi thường đem nó ra để tự hình
phạt.
Nhiều năm đã rơi theo nhiều năm, và bây giờ,
trong những đêm Hà Nội, cái thành phố hoa lệ
chỉ quen tiêu bạc với hào, tôi vẫn rờn rợn
nghe thấy âm thanh của mười quan tiền kêu lanh
lảnh...
tháng mười, 1937
======= Lòng Mẹ...
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào,
Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.
Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu.
Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ.
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ.
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.
Thương con thao thức bao đêm trường,
Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.
Thương con khuya sớm bao tháng ngày.
Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn.
Dù cho mưa gió không quản thân gầy Mẹ hiền.
Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền.
Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm.
Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên.
Lòng Mẹ chan chứa trên bao xóm làng gần xa.
Tình Mẹ dâng tới trăng ngàn đứng lặng để nghe,
Lời ru xao xuyến núi đồi suối rừng rặng tre.
Sóng ven Thái Bình im lìm khi tiếng Mẹ ru.
Một lòng nuôi nấng vỗ về những ngày còn thơ.
Một tình thương mến êm như tiếng đàn lời ca.
Mẹ hiền sớm tối khuyên nhủ bao lời mặn mà.
Khắc ghi bên lòng con trẻ muôn bước đường xa.
Thương con Mẹ hát câu êm đềm,
Ru lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm.
Bao năm nước mắt như suối nguồn.
Chảy vào tim con mái tóc trót đành đẫm sương.
Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu.
Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu.
Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt
mầu.
Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu.