| |
Lưu Bình và Dương Lễ là hai người
bạn chơi với nhau từ thuở còn nhỏ, rất thân
thiết. Dương Lễ nhà nghèo, Lưu Bình đem về nuôi,
để cùng nhau ngày đêm đèn sách học tập. Dương Lễ
chịu khó chăm học, chẳng bao lâu thi đậu, được
bổ đi làm quan. Lưu Bình thì cậy mình nhà giàu,
hay chơi bời, cho nên thi mãi không đậu. Về sau
lại bị giặc giã cướp cướp phá, nhà cửa sa sút,
lúc ấy muốn học, cũng không còn có tiền mà ăn
học nữa, mới tìm đến chỗ Dương Lễ ở, để mong nhờ
bạn cũ.
Dương Lễ từ khi đi làm quan, vẫn
có lòng nhớ Lưu Bình, khi được tin bạn đến,
trong bụng đã mừng, nhưng lại nghĩ rằng : bạn ta
hay chơi bời cho nên bây giờ mới khổ. Nếu ta đưa
về nuôi, rồi lại sinh lười biếng, thì bao giờ
cho thành thân được. Bèn giả làm mặt giận mà nói
rằng :"Người làm quan không có bạn bè với người
đói khổ", rồi sai lính đuổi đị Lưu Bình tức giận
ra về.
Dương Lễ vào bảo vợ là Châu Long
đi nuôi bạn thay mình. Châu Long vâng lời, đem
tiền của đi, giả làm người buôn bán, đưa Lưu
Bình về nuôi cho ăn học. Trong ba năm, Lưu Bình
cố gắng hết sức. Đến khi thi đậu, định đến nhà
Dương Lễ để trách mắng, Dương Lễ cho Châu Long
ra chào. Từ đó, hai người lại thân thiết hơn.
|
|