| |
Má
Và Con
(Đoàn Thị - Bài số
2888-28188-vb4051210)
Cái tình mẫu tử quá linh thiêng
nên khi phật ý điều gì má cũng im lặng. Con là
tác phẩm tuyệt vời má đã tác tạo, tác phẩm đó
nhìn kỷ sẽ thấy có chỗ gồ ghề, chỗ lõm trơ, nhìn
theo nhãn quan của má, con trai của má tròn trịa
vô cùng.
Trong sở làm con là nhân viên
giỏi, ngoài xã hội bạn bè, chỗ quen biết người
ta khen con hoạt bát, lịch lãm, má không mát dạ
sao được, con của má đúng y như má nghĩ.
Ngày hai má con sang Mỹ theo diện
nhân đạo vì cha con chết trong trại cải tạo, má
gạt nước mắt gửi xác cha trên dãy đất hoang vu
tận rừng sâu núi thẳm. Má hẹn ngày trở về thăm
cha khi con học xong. Con đi làm mấy năm nay, má
vẫn chưa quay về như lời nguyền trước khi ra đi,
đành khất vài năm nữa.
Còn gì hạnh phúc hơn mỗi ngày lo
cơm nước cho con, tối tối hai mẹ con bên mâm cơm,
nghe con kể chuyện trong trường, bảng điểm của
con lúc nào má cũng photo lại một bản cất vào tủ,
cái "méo mó" nghề thư ký của má khiến má có một
tủ hồ sơ lưu trữ về con từ lớp mẫu giáo cho đến
bây giờ.
Con ra trường, tìm việc làm, có
mấy chỗ yêu cầu gặp con phỏng vấn, má lẻo đẻo
bám sát lịch con lọt vào vòng "vấn đáp" có tính
quyết định này, má hồi họp ngày con diện bộ
veste đến gặp người phụ trách tuyển dụng. Bữa
cơm hôm đó con sôi nổi kể cho má nghe mấy câu
hỏi "bẫy" của tay phụ trách nhân sự để hạ mức
lương khởi sự mấy đứa mới ra trường, nhưng con
có câu "thần chú" bỏ ngõ để họ phải nương tay,
má thấy con giống cha, được ăn cả, là điểm này.
Ngày đầu tiên con đi làm, má sốt
ruột như ngày má đi thi tú tài, giờ cơm trưa má
gọi điện thoại hỏi con ngày đầu ra sao, con cười,
trăng sao gì má, để chiều về con kể má nghe,
buông điện thoại má thấy yên tâm, nghe con cười
là ổn rồi, con đi làm mà cả sở của má ai cũng
biết.
Tháng lương đầu tiên, con dắt má
đi chợ, má mua bao gạo, chai nước mắm cho con
vui lòng, tiền của con, má muốn con bỏ quỹ tiết
kiệm để dành cưới vợ, con cười nói, má khéo lo,
con chưa cưới vợ ngay đâu, má thấy ấm lòng, chắc
con sẽ ở với má thêm vài năm nữa.
Cuối tuần má ủi sẵn mấy bộ quần
áo con mặc đi chơi, có hôm con vắng nhà cả hai
ngày cuối tuần, má tranh thủ đi chợ, làm món gì
đó để chiều chủ nhật quay về con ăn ngon miệng.
Má biết, cái week end đó con ăn toàn thức ăn Mỹ
với đám bạn lớn lên bên này, chắc con sẽ thích
thú húp tô cháo nóng thơm lừng mùi gừng thái
nhuyễn, bát phở tái trôi nổi mấy tép hành chần,
tô bún bò Huế váng ớt cay... Má biết con thích
ăn món nước buổi tối cuối tuần, như tiễn cuộc
chơi vừa đi qua, chuẩn bị ngày mai trở về với
công việc, nhìn con buông đũa húp hết nước lèo,
má nghe ngọt trong cổ họng, cứ như chính má vừa
ăn xong.
Hạnh phúc của má như bị xén đi
một nửa khi con đổi sở làm tận bên Florida, má
không theo con được, còn bốn năm nữa má mới về
hưu, hình như con không bận tâm về chuyện này.
Má buồn lắm, má giữ riêng cho mình, nói ra ngại
con lấn cấn, má là hậu phương vững chắc của con,
vì tình cảm riêng làm sao má có thể cản bước
tiến của con.
Từ ngày con đi xa, má con mình ít
nói chuyện với nhau hơn, điện thoại im ỉm ở góc
bàn, những lá thư điện tử, ngắn gọn thay giọng
nói quen thuộc của con, cái máy vi tính đẩy con
xa má hơn, có thật má con mình xa mặt cách lòng
không.
Má thì không, vạn lần không, núm
ruột của má còn dính chặc trong người, con như
hơi thở, có giây phút nào ngừng được đâu, má cảm
thấy con xa dần má, nhẹ nhàng như gió thoảng mây
bay, sự chia xa đó mỗi ngày nhắc má, con đã vỗ
cánh rời tổ ấm của má rồi.
Từ lúc nào con không cần nghe
giọng nói của má vậy, vài chữ cuối ngày, nhích
con chuột, bên này má đọc ngay thư của con, má
ơi, một ngày bình thường, con nhớ má. Ba chữ
cuối má ôm vào giấc ngủ, chập chờn đến sáng, vui
từ đêm hôm qua đến cả ngày hôm nay, vào sở cười
nói với mọi người cũng vì ba chữ cuối thư.
Có hôm má nhận được cái thư dài
hơn thông lệ, con ốm rồi má ơi, ăn cơm không vô,
giá có nồi cháo thịt bâm với gừng của má, con đi
ngủ đây, con thương má. Má lại vui với ba chữ
cuối, lạ nhỉ, cái thằng này hôm nào ốm mới
thương má à, nhưng má lo thằng con quên uống
thuốc, quên ăn trái cây để thêm vitamine vì mấy
viên thuốc con nhọng nuốt chững hồng cầu của
con.
Má nhắc nhở, con trả lời gọn ơ,
biết rồi nói mãi, tự dưng má thấy buồn, câu nói
theo thói quen như một công thức, bỗng má cảm
nhận như một lời trách nhẹ. Má không thể ngăn
mình lo cho con, dù má biết rằng con đã trưởng
thành, má vẫn nghĩ con cần má, má quên là con đã
đủ lông, đang vỗ cánh giữa trời đất bao la, má
chỉ tồn tại vài phút mỗi tối khi con viết thư
cho má, một ngày 24 giờ, má con mình chỉ gặp
nhau chừng đó thời gian thôi.
Ngày nào đó có người yêu, không
biết con có còn ít phút viết thư hàng đêm cho má
nữa không, má không dám nghĩ thêm, vì cuộc sống
của con không còn thuộc về má nữa, mấy bà bạn
của má cứ bảo, con còn liên lạc với má là tốt
lắm rồi, đừng đòi hỏi nhiều, má chợt hiểu, tình
cảm không thể là một bổn phận, dù là tình mẫu tử.
Vừa rồi con gọi điện thoại hỏi má,
con muốn nấu cháo thịt bâm cho một đồng nghiệp
bị cảm sốt, bỏ gạo vào nồi lúc nào, khi bắt nồi
nước lên bếp hay đợi đến lúc nước sôi, bỏ gừng
thái nhuyễn khi cháo chính hay lúc múc cháo ra
bát.
Má mừng quá, nhờ ai đó đau ốm mà
má con mình có cớ nói chuyện với nhau lâu đến
như thế, buông điện thoại xuống má cười một mình,
rồi má thắc mắc, con nấu cháo cho ai nhỉ, đồng
nghiệp trai hay gái, chắc thân nhau lắm nên con
mới chăm sóc người ta như vậy. Má định gọi lại
hỏi xem ai, nhưng lại thôi, sợ quấy rày con
không đúng lúc, trước khi lên giường má viết cho
con ít hàng, hỏi ba điều bốn chuyện cho thỏa cái
thắc mắc ban chiều và biết chắc con sẽ không trả
lời ngay, nhưng má cứ viết.
Sáng hôm sau con viết, má ơi, cô
bạn của con đã hết sốt, nhờ bát cháo gừng và mấy
viên thuốc nữa, cô ta ăn hết sạch và khen ngon
lắm, con đi làm đây, con hôn má. Sáng hôm nay
con vui quá nên mới hôn má, má ứa nước mắt nhớ
những nụ hôn năm con lên bốn lên năm tuổi, con
hôn má hết lòng chứ không như sáng nay, mà thôi,
dù bất cứ vì lý do gì, con vui là má hạnh phúc
rồi.
Từ ngày cô bạn hết ốm, thư điện
tử của má con mình cũng theo cơn bệnh biến mất,
ngày đầu chờ thư con trên máy đến ngủ gật, đồng
hồ điểm hơn một giờ khuya, má tắt máy đi ngủ,
đêm nay thiếu mấy câu thần chú quen thuộc, con
nhớ má, con thương má, con hôn má, coi như má
thiếu cữ "xì ke" đưa má vào giấc ngủ muộn.
Mấy hôm sau con điện thoại cho má,
giọng con líu lo như chim sáo, hai đứa con đi
công tác xa, tuần sau tụi con mới trở về sở, hèn
chi má vô cái hộp thư điện tử canh me hoài mà
vẫn "no signal" từ phía con .
Hai đứa là con với cô bạn, cô ta
đến từ Sàigòn, vào sở con thực tập trước khi ra
trường, nhờ con giúp đở viết luận án, cô ta nói
năng nhỏ nhẹ, nhớ nhà hay khóc nhè, con phải an
ủi, đàn bà rắc rối thật.
Con của má "có bạn" nên yêu đời
nói như két, thế cũng tốt, con nói đàn bà rắc
rối, nếu má không lầm hình như con đang muốn "được
rắc rối" cho đời bớt cô đơn đấy. Không hiểu sao
má thấy hơi nghi ngại, dù má rất muốn con có bạn
gái, nhưng nghe cô đến từ Sàigòn má lo, người
bên đó bây giờ khác lắm, bao nhiêu năm sống với
chế độ "kinh tế thị trường", tình cảm cũng là
một mặt hàng trao đổi như những thứ khác. Có
những cô gái trẻ sẵn sàng lấy chồng già để ra
nước ngoài, gọi là để đổi đời, cuộc hôn nhân đó
có "thành công" hay không là chuyện khác, chỉ
biết ra khỏi VN rồi hẳn tính. Đời người mà họ
tính như một món hàng trao tay, như vậy cái gì
có giá trị vĩnh cửu với họ, câu hỏi ngớ ngẫn lạc
hậu, dân "Sàigòn tiếp thị" không bao giờ đặt ra.
Má chỉ nghĩ như thế chứ chưa dám
nói với con, còn quá sớm để trấn an con, giai
đoạn này má chỉ nghe con tâm sự, và má cũng vui
với con, những giây phút con vui chơi bên cô bạn,
tại sao không thưởng thức, dù ngày vui có thể
qua mau.
Một tuần cũng chóng qua, hộp thư
của má có hồi âm, thư của con dài hơn lúc trước,
tuy không thố lộ nhưng má thấy con đang yêu,
buổi tối ở nhà một mình con thấy cô đơn nên mới
dài dòng tâm sự. Má đọc thư con và hình dung đến
lá số tử vi, cứ theo mấy cái mũi tên xỉa từ cung
này đến cung kia, thử đoán già đoán non xem trái
tim của con đi về cung nào. Trong thư con nói
đến việc làm, cô bạn đồng nghiệp vẫn thế, chuyên
cần với luận án của cô, tối nào không có thư, má
nghĩ con đi phố với cô ta, hoặc đi đâu đó, không
có thư má thiếu mấy câu thần chú, thiếu xì ke,
má sẽ khó ngủ, nhưng má nghĩ, nếu con đang vui,
dù có thức trắng đêm để cùng vui "từ xa" với con
cả đêm má vẫn hài lòng.
Tối nay không có thư của con,
chắc con đang ngoài phố với cô bạn, má lên
giường, nghĩ ngợi lung tung, hối chiều cô tư hỏi
thăm con, má chưa dám bật mí chuyện tình cảm của
con, má biết con đang yêu dù con không nói, có
lẻ con chưa chắc người ta có đáp lại mối tình
của con nên chưa đưa cô bạn ra mắt má.
Điện thoại reo, ai có thể gọi má
vào giờ này, nếu không phải là con, má ơi con
buồn quá, lòng má trùng lại, giọng con đau khổ,
tim má se thắt, hồi chiều tụi con đi ăn tối, con
tỏ tình với Hà, cô ta đã có người yêu bên nhà,
Hà chỉ mến con thôi. Má bối rối chưa biết nói gì
để khoả lấp vài giây im lặng nặng nề này, má đau
lòng thấy con thất vọng, cứ tưởng con sắp hết cô
đơn, con sắp có nơi nương nấu tâm tình, giờ thì
má cũng thất vọng như con.
Con lên tiếng, không sao đâu, má
đừng buồn, con sẽ vượt qua thôi, con xin lỗi đã
làm má buồn, thôi má ngủ đi, mai má còn đi làm,
má ờ nhẹ hều, gác máy lên má không ngăn được
dòng nước mắt.
Đêm nay cả hai má con mình chẳng
ai ngủ được, lòng má vui buồn ngổn ngang, buồn
cho con không gặp may mắn từ mối tình đầu, vui
vì con biết tìm về với má mỗi khi con vấp ngã,
vui lắm vì con biết má sẽ buồn khi con không vui.
Con không phải xin lỗi khi má
cùng buồn với con, tình mẫu tử đâu còn ý nghĩa
khi má chỉ chờ ở con những tin vui, cái gì vui
sướng con có thể san sẻ với bạn bè, người yêu,
nỗi buồn con cứ mang về đây cho má, đời má đâu
có gì quý hơn con, dù là chuyện thất tình của
con cũng là một kỷ niệm má luôn trân quý.
Mấy tháng sau con về Cali thăm má,
con trai má thay đổi nhiều quá, con chững chạc
hẳn sau cuộc tình hờ vài tháng tuổi, má tha hồ
mang con đến nhà các bác để con tìm bạn gái. Sau
những buổi ra mắt, không đợi má hỏi, con tự thú,
con chả yêu ai được lúc này ngoài má, con làm má
sướng đến rơi nước mắt, nhưng nỗi vui nhất thời
đó lại là nỗi lo, chết chữa, con của má hết yêu
đời rồi sao, vết sẹo cũ chưa lành sao.
Ngày con lên đường trở về
Florida, con bật mí làm má suýt đứng tim, má,
Chiêu Anh con bác Tín muốn làm thân với má đó,
mà nghĩ sao. Nước mắt khiến mắt má thấy trời đầy
sao, cảm ơn con đã đem niềm vui đến cho má.
Tối hôm đó con viết cho má, má ơi,
con về nhà rồi, con xin lỗi đã làm má ngạc nhiên,
con chưa yêu Chiêu Anh đâu, má đừng lo. Con biết
Chiêu Anh thích con, cô ta muốn đến chơi với má,
con hy vọng má sẽ bớt cô đơn khi vắng con. Có
thể con sẽ yêu nếu má thấy được, con thấy Chiêu
Anh rất gần với con, con muốn má là người sau
cùng cho ý kiến trước khi con quyết định. Má ơi,
lúc trước nếu con tâm sự với má về cô gái Sàigòn,
chắc sẽ không có cái buổi tối con thất vọng đến
như thế, nhưng cũng từ đêm đó con đã trưởng
thành, nhưng con sẽ không bao giờ trở thành
người đàn ông thật sự nếu không có bàn tay dìu
dắt của má, má đừng bỏ con nhe má.
Con ơi, câu cuối thư của con làm
má rơi lệ, con đã thành gã đàn ông thật sự chinh
phục má rồi đó. Sau cha con, không có người đàn
ông nào có thể làm má siêu lòng ngoài con.
Cái "meo" mới toanh của con, má
ơi, cuối tuần Chiêu Anh sẽ đến chơi với má. Con
hy vọng má sẽ vui. Con biết má không cần quà, má
chỉ cần tấm lòng, nhưng bó hoa cô ta mang đến là
lòng thành của hai đứa đó má, ngày Lễ Mẹ năm nay
con ủy quyền cho Chiêu Anh chăm sóc má, chỉ một
ngày thôi, bởi vì má là của con, con sẽ không để
ai dành má của con đâu, con thương má nhiều
nhiều lắm, má nhớ câu này con nói với má lúc nhỏ
không má?
Má ơi, con chưa bao giờ nói yêu
má từ ngày trưởng thành, con hớn hở vào đời với
những dự định cho tương lai, vui chơi với bạn bè,
hạnh phúc với bạn gái, chỉ khi con thất vọng,
con buồn, con mới quay về với má, thế mà má chưa
bao giờ phiền trách con. Chiêu Anh đã cảm phục
khi nghe con nói về má, cô ta bảo má là Báo Vật,
sao người lạ có thể thấy má là viên ngọc mà con
lại hững hờ.
Má ơi, má tha lỗi cho con nhe má,
từ ngày đi xa con mới hiểu, má là hậu phương
vững chắc của con, à không, má là cả cuộc đời
con, má chịu chưa, con trai của má bữa nay ra
dáng đàn ông rồi đó má.
Đoàn Thị
|
|