| |
Tôi và anh ở cùng một ký túc xá. Ra vào biết mặt,
nhưng chẳng hề quen. Anh là người cao lớn, đẹp
một cách tài tử nhưng nhìn hơi... đểu. Nghe nói
anh là "cây đinh" của lớp và thuộc hàng có "máu
mặt" ở ký túc xá này. Có lẽ ý thức đầy đủ về
điều đó nên anh khá kiêu hãnh. Còn tôi thì không
sao ưa nổi cái loại người hãnh tiến... vô lý này,
dù rằng anh chẳng hại đến ai. Cho nên gặp anh
tôi hay vênh mặt lên, tuy cũng chẳng biết để làm
gì!
Ban đầu thì anh ngạc nhiên, hay đúng hơn là anh
cảm thấy xúc phạm. Thường thì anh xuất hiện ở
đâu, nơi đó sẽ nổi đình nổi đám. Anh luôn được
sự ngưỡng mộ của các cô gái. Họ xoắn lấy anh
hoặc tranh thủ cười duyên. Vậy mà chỉ có tôi là
dám coi thường anh ra mặt. Anh biết vậy và
thường hay chú ý đến tôi. Bữa nọ, tôi đi học về.
Lên cầu thang và gặp anh đi xuống. Cầu thang thì
hẹp, vậy mà anh cứ lẩn quẩn, loanh quanh, đi
không đi, ở không ở. Thấy tôi, anh bối rối,
nhưng sau cái nhìn là cả một sự dò xét. Tôi thản
nhiên: "Có chuyện gì không?". Anh ngượng ngùng:
"Tôi thấy bạn quen quen". Suýt chút nữa thì tôi
phì cười. Một cách làm quen quá ư là cổ điển.
Tôi cố tình lạnh lùng: "Vậy à". Rồi bỏ đi. Anh
nhìn theo ngơ ngẩn. Nhưng khổ nỗi, người nói: "Ghét
của nào trời trao của đó". Nửa năm sau chúng tôi
yêu nhau!
Kể từ đó, anh dẹp bỏ bộ mặt kênh kiệu, khó ưa mà
thay vào đó gương mặt dễ thương hơn. Anh là
người có cá tính. Tôi cũng vậy. Đôi khi chúng
tôi cãi nhau một cách khốc liệt tưởng chừng như
sẽ chia taỵ Nhưng rồi chúng tôi vượt qua được,
để lại thấy rằng hiểu nhau hơn. Ở bên anh, tôi
bình yên và hạnh phúc. Anh đàn hát rất haỵ Những
tối rảnh rỗi, chúng tôi thường lên sân thượng,
và anh hát cho tôi nghe những bài tình cạ Ô, mới
tuyệt làm sao! Cho đến bây giờ tôi vẫn không sao
quên được giọng hát ấm áp đó.
Tưởng rằng chúng tôi sẽ có nhau mãi mãi. Cho đến
một ngày kia, anh đã thú nhận rằng gia đình đã "nhắm"
cho anh một cô gái. Hiền lành, thua tôi về học
thức nhưng lại giàu có hơn tôi. Nghe anh nói,
ban đầu tôi cứ tưởng là đùa. Nhưng rồi sau đó,
hình như để khẳng định thêm điều ấy, chị anh đến
gặp tôi vừa như van xin, vừa như đe dọa. Tôi
không ngờ chuyện tình cảm của mình lại éo le như
trong tiểu thuyết. Tôi rút lui vì tự ái. Còn anh
thì không đủ bản lĩnh để bảo vệ tình yêu của
mình.
Tôi như biến thành kẻ khác. Lạnh lùng và trầm
lắng đi. Tôi bắt đầu tập quên anh. Công việc đầu
tiên là dời chỗ ở, bởi tôi biết chắc rằng ở nơi
này thì trái tim tội nghiệp của tôi sẽ mềm yếu
mỗi khi gặp anh. Anh dò la qua bạn bè. Nhưng tất
cả đều từ chối. Bởi vì trong mắt họ anh là một
kẻ hèn, và hơn nữa họ muốn tôi được yên. Có
những đêm tôi không ngủ được. Dưới đường vắng
vọng lên tiếng chổi lào xào của những người lao
công làm khuya, tôi lại nhớ anh quay quắt. Cuối
cùng rồi mọi việc lại đâu vào đấy. Anh ra trường
và ở lại thành phố làm việc. Cuộc tình duyên của
anh nghe nói cũng không thành. Tôi biết tin.
Không vui, không buồn, không lo lắng. Tôi chỉ
thấy mình thật đáng thương. Thỉnh thoảng ngoài
đường phố chúng tôi gặp nhau và chào nhau theo
đúng phép của người quen cũ. Đôi khi chạy thật
nhanh trên đường, anh lướt qua tôi đầy dửng dưng,
xa lạ. Vậy mà đã có một thời chúng tôi yêu nhau...
|
|