| |

California hôm nay mưa suốt buổi sáng. Lẩn tha
lẩn thẩn đứng đứng ngồi ngồi. Công việc dồn dập
làm không xong. Nhìn ra khung kiếng, xe qua lại.
Xe buýt thắng lại gây tiếng rít. Thấy xe buýt
dừng nơi trạm, vài người vội vã lên xe, bỗng
nhiên mà nhớ Sài-gòn chi lạ.
Cái hình ảnh nào đây trong quá khứ, chập chờn
trong trí, không nhớ ra nổi. Chỉ thấy nhớ
Sài-gòn, một ngày mưa. Xe bên đường qua lại. Bên
quán cà-phê vỉa hè, tiếng nhạc xập xình. Khói
thuốc bay lên bị hơi lạnh nén xuống. Hạt mưa
xiên qua dáng ai, bước vội trên đường ngập nước.
Không phải thành phố đó đầy bụi bặm mà mình
không nhớ đâu! Cũng chẳng phải nó ồn ào xô bồ
quá mà mình không còn nhớ! Mỗi cảnh, mỗi người,
dù xấu-đẹp, cũng có với mình một số kỷ niệm nào
đó. Khi nhớ, là nhớ cái khung cảnh mà kỷ niệm ấy
xảy ra. Một chiều mưa. Xe buýt. Ðông người. Quán
cà-phê. Ngồi chờ đợi. Có ai đâu để chờ đợi. Chỉ
chờ đợi thời gian, bị đốt thật nhanh như khói
thuốc. Ồ, khói thuốc. Khói thuốc bay la đà.
Người đẹp lội mưa. Ống quần xắn cao. Bản nhạc
buồn. Bàn ghế trống. Bên hiên đầy những người
đụt mưa. Xe trên đường làm bắn nước tung toé. Cô
hàng quán, tay chống cằm. Ðôi mắt buồn vời vợi.
Nhìn mưa. Mưa rơi. Mưa vẫn rơi xiên bên đường
ngập nước. Nhìn nhau. Mỉm cười. Ðôi khi không
cần phải nói lời yêu nhau. Mưa bay ướt chung
những lòng đổ nát. Tuổi thanh xuân chúng ta sao
mà thảm! Ra đường không nhìn mặt nhau. Thấy nhau
không dám cười chào. Chỉ nơi đây, mình mới tặng
nhau được nụ cười buồn. Mưa rơi. Mưa vẫn rơi.
Ðời không dung mình, mình trốn đi đâu đêm nay?
Sau cốc cà-phê này sẽ chia tay.
Mưa tạnh. Ðứng dậy. Ðôi chút bịn rịn cuối ngày.
Lên xe đạp suốt con đường xa em. Lạnh.
Ôi Sài-gòn, một chiều mưa, một người xưa, một
quán xưa. Bây giờ còn không?
24-04-02
|
|