| |
Tình yêu sau mười lăm năm của chị bỗnng chốc bị
cướp phăng đi. Suốt đời tôn thờ tình yêu. Chị
không thể hiểu nỗi vì sao anh quyết định ly
hôn..
(Trong bóng chiều nhập nhoạng, chị lại thấy bóng
anh ẩn hiện .
Tại sao anh không biến khỏi trái tim chị đi, để
chị khỏi phải đau đớn, vật vã trong nỗi nhớ thế
này? )
Cũng lâu rồi, chị có thói quen ngồi một mình,
ngắm những chùm lá cây bò cạp trước hiên nhà khẽ
lay trong gió chiều nhè nhẹ. Thảng hoặc, chị hơi
ngước đôi mắt ráo hoảnh phóng ra khỏi tán cây,
bắt kịp những đụn mây đưa nhau về phía cuối
trời. Chúng đang đuổi bắt nhau.
Những cuộc rựợt đuổi nào rồi cũng về đến đích.
Vậy mà chị cũng có một cuộc rượt đuổi trên quãng
đường đằng đẵng mười lăm năm, cái đích cuối cùng
chị chưa kịp với tới đã vấp ngã xoạc. Và nó chắc
sẽ không thuộc về chị.
Ngày anh và chị từ tòa trở về, mọi thứ trong nhà
đều được chị lên danh sách tỉ mỉ. Chiếc giường
sắt là quà của má chồng cho từ lúc chị mới về
làm dâu, đến khi hai vợ chồng ra riêng và bây
giờ bé Hằng đã được mười lăm tuổi, nó vẫn còn
nguyên vẹn, không sứt mẻ chỗ nào. Chị bần thần
lấy khăn lau sơ qua lớp bụi, không nhìn anh ,
chỉ nói đủ anh nghe :
Nó là của anh. Anhc ứ kêu xe đến mang đi. Nhớ
lau bụi thường xuyên, nó rất dễ bắt bụi đó.
Chị cố nén cơn nghẹn đang dâng lên trong cổ, mắt
cay xè. Chiếc giường là chứng nhân cho tình yêu
của anh và chị. Mười lăm năm qua nó vẫn vẹn
nguyên như vậy, mà tình yêu hai người bây giờ
lại tróc vỏ rơi rớt từng mảng một. Ở anh không
còn nồng cháy ngọn lửa tình dành cho chị . Anh
ngồi đó rít từng hơi thuốc, im lìm như tượng đá.
Những cơ mặt co lại, quấn lấy nhau nhăn nhúm.
Những sợi tóc bạc chưa kịp nhổ lẫn trong mớ tóc
đen, trông anh già đi từng khắc một.
Chị len lén nhìn mái tóc anh. Chỉ mới cách đây
vài hôm, chị còn ngồi nhổ tóc cho anh, còn vui
vẻ nghe anh kể chuyện ở sở làm. Vậy mà …
Cuộc đời đâu biết trước được điều gì. Thôi thì
cứ sống hết mình cho những người mình thương yêu
trọn ngày hôm nay, biết đâu ngày mai chẳng còn
đựợc cần kề bên họ nữa. Anh nói thế, chị tùm tỉm
cười, trách anh hay nói gở. Mình còn trẻ chứ có
già đâu mà sợ chết bất đắc kỳ tử.
Chị quá vô tư để hiểu rằng chị sắp mất anh,
người mà chị trọn đời yêu thương cũng là người
hứa sẽ yêu thương chị suốt đời .Cả trăm lần anh
đều thề thốt như thế. Vậy mà …
Tài sản trong nhà không có gì giá trị ngoài ba
món: Chiếc giừơng sắt , tủ đựng quần áo và chiếc
cúp cánh én đời 79 hai vợ chồng vẫn đèo nhau đến
cơ quan hàng bữa. Hôm lên tòa, anh cưỡi chiếc
cup chở bé Hằng. Chị bắt xe ôm, nách theo thằng
Hậu mới lên ba. Anh nói với thằng bé, giọng buồn
xo :
_ Con chịu khó đi với Mẹ cho quen . Nhà mình bốn
người, chất lên xe không hết.
Hậu giương cặp mắt đen lay láy y hệt mắt mẹ,
nhìn ba nó lạ lẫm:
_Ba ơi, tại sao mình phải lên tòa, lên đó chơi
hay sao mà phải lên hết cả nhà vậy ba ?
Chị nạt ngang làm thằng bé hết hồn nín khe:
_Ba mẹ nói gì nghe đó, con nít không được nhiều
chuyện.
Trước tòa thằng bé líu ríu bấu lấy tay mẹ, bật
khóc nức nở khi biết từ nay phải xa ba và chị
gái . Nó ngơ ngác hỏi tại sao ba với chị phải đi
, không ở chung nhà mình. Anh xoa đầu , ôm nó
vào lòng dỗ dành :
_Ngoan nào, ba với chị phải đi “làm ăn xa “ ,
lâu lâu sẽ về thăm con với mẹ.
Chiếc tủ cũng không phải tài sản chung của anh
chị làm ra. Nó là kỷ vật của mẹ chị để lại, đã
bị mọt ăn vài chỗ nhưng vẫn còn xài tốt. Chị nói
với bé Hằng :
_ Con gái cần có tủ đựng quần áo cho ngăn nắp.
Con với ba cứ mang theo đi.
Chị quay sang rờ rẫm chiếc xe máy anh dựng trước
hiên. Màu sơn xanh lá mạ không còn bóng như dạo
anh chị ki cóp sang lại từ tay người bạn thân
với giá một cây tư vàng y . Chị bùi ngùi:
_Hồi nào tới giờ tôi đi xe toàn phải có người
chở. Anh cứ mang nó theo đi làm, rồi đưa đón bé
Hằng đi học dùm tôi. Tôi đi làm bằng xe buýt cho
tiện .
Anh vẫn im lặng đốt tiếp điếu thuốc thứ chín.
Trong vòng nửa tiếng đồng hồ , anh rít gần hết
nửa gói thuốc. Qúa đáng lắm! Hồi nào tới giờ chị
có thấy anh phung phí như vậy đâu. Chị bực bội,
gắt um lên:
_ Này, anh đừng có hút thuốc xa xỉ như thế chứ!
Phải tiết kiệm để nuôi con. Bé Hằng có ra làm
sao thì anh không xong với tôi đâu đấy!
Chỉ đến khi đó, anh mới đứng phắt dậy, quơ nón,
xỏ dép, quảy chiếc túi vải cũ sờn lên vai, ngoắt
bé Hằng :
_ Mình đi thôi con! Em à, từ đó tới giờ tôi chưa
mua sắm được thứ gì cho em và các con, bây giờ
tôi đi cũng không cần mang theo cái gì cả. Em
hãy giữ lấy mà xài.
Chị đứng sững. Anh coi thường mình đến mức đó ư?
Mình không sắm nổi cái giường thì bất quá hai mẹ
con trải chiếu ra đất nằm, mắc sợi dây ngang
vách buồng mà treo đồ cũng được vậy. Chị định
gào lên, định ném tất cả ra khỏi nhà, nhưng
..như vậy có ích gì ?
Anh xốc thằng Hậu lên, hôn lấy hôn để khuông mặt
sũng nước của nó rồi lầm lũi dắt bé Hằng đi ra
cửa.
_ Em và con nhớ giữ gìn sức khỏe. Anh đi nhé!
Thằng Hậu khóc ré lên, giậm chân xuống đất thùi
thụi đòi ba. Chị gào lên, uất nghẹn:
_Nín!
Thằng bé sợ bị mẹ đánh, vội vàng im bặt nhưng
nước mắt vẫn còn ràn rụa. Những tiếng nấc chặn
ngang họng làm hai gò má nó đỏ bừng .
Chị ôm con vào lòng xót xa. Sao chị lại không
khóc? Phải chi chị khóc được như thằng Hậu chắc
sẽ nhẹ nhõm hơn phải kìm nén lại trong lòng như
vầy. Cũng giống như cái hôm anh bất ngờ giáng
cho chị một cú đau điếng :
_Mình ly dị đi. Tôi không còn yêu em nữa. Nếu cứ
như vầy hoài, cả hai chúng ta phải chết mất thôi
.
Anh đâu biết rằng lúc đó chị đã chết rồi.Chị
chết điếng khi anh dứt tình nhanh như người ta
lấy kéo cặt sợi chỉ, phựt một cái là đứt phăng
.Tình yêu mười lăm năm mà cũng mỏng manh như sợi
chỉ vậy sao? Chị đau quá! Đau đến chết đi được.
Kể từ ngày anh dắt bé Hằng đi, chị dỗ mình phải
quên người đàn ông bội bạc ấy. Mà có thực anh là
người bội bạc không nhỉ ? Hàng xóm rỉ tai chị :
_ Không có ai tự dưng ly dị cái rụp đâu. Coi
chừng nó ăn phải bùa mê thuốc lú của con nào đó
mới bỏ vợ ngang xương như vậy !
Chị không tin anh ra ngoài mèo mỡ với ai khác.
Ngày tám tiếng ở cơ quan, chiều đúng giờ tan
trường là anh đèo chị tạt ngang trường đón hai
con về, Rồi suốt buổi tối anh ở nhà, cơm nước
xong là lăn ra ngủ khì sau một ngày làm việc vất
vả . Vả lại, bao nhiêu tiền lương ít ỏi anh cũng
đều dồn hết cho con ăn học, không dè xẻn lại xu
nào bỏ túi riêng. Anh lấy tiền đâu để đi “ngòai
luồng” chứ ?
Chị nói cứng như vậy , hàng xóm vẫn lắc đầu:
_Tin chồng quá bởi vậy mất chồng hồi nào không
hay. Có chắc là ngày tám tiếng nó dán chặt vào
cơ quan không ? Đàn ông mà nói suốt ngày ngồi
một chỗ là không tin được!
Bây giờ có tin hay không thì cũng có ích gì nữa
, bởi anh đã bỏ mẹ con chị mà đi rồi.
Một tuần sau khi anh đi, bé Hằng đón xe ôm về
thăm chị. Nó nói hai cha con thuê nhà trong khu
nhà trọ rẻ tiền, cách đây một ngã tư. Chị hỏi :
_Chỉ có hai cha con sống với nhau thôi hả ?
Con bé tròn xoe mắt nhìn chị :
_ Mẹ hỏi gì kỳ vậy? Thì hai cha con sống với
nhau chứ làm sao sống chung chạ với người khác
được chứ ?
Chị thở ra cái khì . Vậy mà cứ tưởng… Mỗi lần
con bé về thăm, nó thấy mệt vì phải trả lời
không biết là bao nhiêu câu hỏi của mẹ, mà chỉ
toàn là hỏi về ba nó thôi. Mấy bận như vậy, nó
về hối ba “
_Ba ơi, ba qua thăm mẹ với em đi. Mẹ nhớ ba lắm!
Anh vặn vẹo:
_Thật không? Mẹ có nói với con là mẹ nhớ ba
không ?
Hằng cụp mắt xuống:
_Mẹ không nói, nhưng mẹ cứ hỏi ba suốt. Không
nhớ thì hỏi thăm làm gì phải không ba?
Con bé giận lắm. Nó không thể hiểu được tí gì về
chuyện của ba mẹ . Sao tự nhiên hai người lại
đột ngột xách đơn ra đòi ly dị ? Tờ giấy mỏng
manh mà nó hình dung như một lưỡi dao lam nhỏ
xíu cứa vào lòng , rát buốt . Nó yêu cả hai
người . Vậy mà tại sao nó lại không được sống
chung với ba mẹ ? Lý do ba nói thật đơn giản :
Ba mẹ không hợp nên ly dị. Nó nhếch mép chua
chát . Nghe như đùa vậy! Ba mẹ vốn rất nghiêm
túc mà sao chuyện ở chung rồi chia tay cứ vờ
vịt, chẳng rõ ràng gì cả .
Mỗi buổi chiều, cơm nước cho thằng Hậu xong, chị
cho nó qua nhà hàng xóm chơi. Chị ngồi một mình
ngắm cây hoa bò cạp anh trồng trước hiên tới tối
mịt mới lếch thếch gọi con về ngủ.
Trong bóng chiều chập choạng, nhiều hôm chị thấy
bóng anh ẩn hiện sau gốc cây. Anh nhìn chị buồn
rũ rượi. Sao anh không vào nhà ? Sao anh không
hỏi thăm mình có khỏe không , có nhớ anh không ?
Chị dụi mắt năm bảy lần , cung 4là năm bãy lần
bóng anh biến mất. Chị bỗng rùng mình . Chị mộng
du rồi ư ? Anh đâu còn yêu chị nữa để mà trở về
thăm. Điên thật!
Mà thật ra anh có trở về đó chứ. Mỗi lần anh về
chỉ nán lại dăm mười phút, cho thằng Hậu ních
hết mớ quà bánh anh mang tới, ôm hôn con rồi đi
ngay . Anh chẳng ngó ngàng gì tớ chị, Anh biết
chị đã sụt hết mấy ký lô chỉ trong vòng chưa đầu
hai tháng kể từ khi anh đi không ? Ngày xưa, mỗi
lần thấy chị có vẻ gầy đi là anh cuống quýt mua
đồ ăn cho chị tẩm bổ. Bây giờ , đến một cái nhìn
anh cũng tiếc với chị, huống chi …
Ngày cuối cùng của tháng thứ hai, con bé lại lủi
thủi về thăm mẹ. Hỏi gì nó cũng im ru. Chị đi từ
ngạc nhiên đến gắt gỏng:
_Con bị làm sao vậy? Bị ba đánh đòn hay sao mà
mẹ hỏi gì cũng không thèm trả lời là sao hả ?
Hai giọt nước mắt nó lăn dài :
_Mẹ ơi! Ba có người khác rồi. Dì ấy không đẹp
bằng mẹ nhưng thương ba lắm!
Chị thảng thốt, tưỏng có một bàn tay nắm lấy
trái tim chị mà bóp, mà nghiền chặt cho nát bấy
ra như tương. Chị ngồi phịch xuống giường , thở
dốc:
_Thật không ?
_Thật!
Vậy là hết. Vậy là cạn tàu ráo máng. Tình yêu
của chị vẫn còn lai láng mà anh lại đành đoạn
nhanh đến thế. Có lẽ hàng xóm đúng. Chị vì quá
yêu, quá tin mà trở thành người đàn bà hư, có
chồng mà không biết giữ. Mà còn biết giữ làm sao
được khi tình yêu của anh đã hết . Chị giữ lại
cái xác của anh để làm gì khi tình yêu không còn
tồn tại trong thân xác ấy nữa.
Chị cắn môi suýt bật máu mà nước mắt vẫn trốn
đâu mất biệt. Đây là lần thứ n chị trân mình
chịu trận, câm lặng trong nỗi đau đến đồ đẫn cả
hồn vía. Chị vuốt tóc con:
_Họ thương ba con thì chắc cũng thương con. Con
cố gắng đối xử tốt với dì ấy, con nhé!
Chị vò nát tờ đơn ly hôn rồi bật quẹt đốt ngay
dưới gốc cây bò cạp. Chết đi! Tan thành tro đi !
Tình yêu mười lăm năm của chị đã bị cướp phăng
đi. Thế này thì hãy tan biến thành hư vô đi.
Tình yêu là cái gì ? Thủy chung là cái gì ? Chị
suốt đời tôn thờ tình yêu dành cho anh, thủy
chung dành cho anh, rốt cuộc, chị được cái gì
nào ?
Tại sao anh tàn nhẫn với chị, anh khốn nạn với
chị đến vậy ? Tại sao anh không biến khỏi trái
tim chị đi, tan thành tro đi, để chị khỏi phải
đau đớn vật vã trong nỗi nhớ anh đến điên loạn
như thế này ? Chị ôm gốc cây, khuỵu xuống. Cây
hoa bồ cạp vàng anh trồng cho chị. Nó vẫn sừng
sững đây mà anh bỏ đi biệt. Anh tàn nhẫn lắm,
anh biết không ?
Tháng thứ ba, con bé lại lếch thếch về đứng
trước cửa nhà, dẫn theo một nguời phụ nữ có nước
da trắng hồng như trẻ con sổ sữa. Đôi mắt con bé
sưng húp. Chị sốt ruột, to tiếng :
_Sao hả Hằng ? Bị ba đánh đòn hay bị dì hắt hủi
hả ?
Con bé sụp xuống, òa khóc:
_ Không, mẹ ơi, ba con …
Chị vội đỡ con lên, hỏi dồn:
_Ba con làm sao ?
_Ba con … ba con sắp chết rồi, mẹ ơi…
Chị tưởng hai chân mình đã bị ai đó phang một
cú, đứt lìa. Chị sụm luôn xuống đất, run rẩy:
_Tại …tại sao chết ?
_Ba bị ung thư gan, ba sắp chết rồi! Lâu nay ba
giấu mẹ con mình, mẹ ơi…
Người phụ nữ ấy cũng quỳ xuống trước mặt chị,
khuôn mặt sũng nước:
Chị Hiền, em xin lỗi chị, em có tội với chị
nhiều lắm, chị ơi …
Chị khoát tay :
_Đứng lên đi. Cô có tội gì chứ ?
Tội là tội của tôi, có chồng mà không giữ được
chồng nè …
Như có một sức mạnh vô hình , chị lảo đảo đứng
dậy, xốc nách thằng Hậu, kéo tay con bé Hằng,
lôi đi …
_ Đi nào Hằng, dẫn mẹ về nhà ba con ngay!
Anh nằm im trên bộ ván đóng tạm bằng mấy thanh
gỗ gỡ ra từ vạt cửa sổ cũ, đôi mắt nhìn thẳng
lên trần nhà, dại đi . Trên đầu nằm, cuốn sổ nhỏ
anh viết dở nằm lệch mép gối. Những nét chữ oằn
mình trong nỗi đau của annh, xiêu vẹo :
“ Hiền yêu thương! Suốt cuộc đời này anh có lỗi
với em nhiều lắm. Anh biết mình ly dị là một cú
sốc lớn, để lại cho em dấu hỏi to tướng và biết
bao sự hoài nghi. Nhưng thà như vậy còn hơn bắt
anh phải thấy em đau đớn khi anh nằm xuống.”
“Anh biết mình không còn sống bao lâu nữa. Anh
muốn xa em, tập cho em quen dần việc vắng anh,
bởi trước sau gì em cũng phải quen với việc vắng
anh vĩnh viễn. Thế nhưng , ông trời còn muốn
hành hạ anh đến chết. Anh không chịu đựng nổi
việc rời xa em, nó còn đau đớn hơn cái chết,
đáng sợ hơn cái chết gấp trăm ngàn lần”
“Ngày nào anh cũng về thăm nhà, lén nhìn em từ
xa mà lòng anh quặn thắt. Mới có mấy tháng mà em
đã gầy đi rất nhiều. Em làm anh lo quá Hiền à!”
“Hiền ơi, anh cũng có tội với một người, sao
trời lại khiến xui cô ấy đến tìm anh trong cơn
say, trong nỗi nhớ em đến cháy lòng. Anh sung
sướng ngỡ rằng mình được ôm em trong vòng tay,
nào ngờ … Hãy tha lỗi cho anh nghe em, tình yêu
của anh mãi mãi thuộc về em …”
Nước mắt chị tưới ướt áo người phụ nữ kia. Hai
người cứ ôm nhau mà khóc. Khóc như một cơn mưa
đầu mùa thật to, thật đậm, tưới lên anh, gột
sạch những muộn phiền để anh thanh thản. Chị nói
trong nước mắt:
_ Chị không giận gì em cả, bởi chị còn hạnh phúc
hơn em. Chị yêu và được yêu, nhưng em thì không
…
Em cũng được hạnh phúc vì được yêu anh ấy, cho
dù trong lòng anh ấy mãi mãi không có sự hiện
diện của em…
Chị đưa tay vuốt mắt anh. Ngủ đi anh, một giấc
mơ say nồng trong hạnh phúc, vì tình yêu của em
vẫn vẹn nguyên, dành cho anh mãi mãi …
Tử Anh Anh |
|