| |
Nỗi đau mất mẹ mùa Vu Lan báo hiếu
Mẹ bạn ra đi thật đột ngột, chắc là bạn phải nếm
trải một vết thương mãi mãi
không bao giờ "kéo da non". Mình nghe tin dữ mà
lặng đi vì bất ngờ và vì thương bạn. Đối với đời
người, chắc chẳng có mất mát nào lớn hơn là mất
mẹ. Vì vậy, số phần còn mẹ của mình có lẽ may mắn
hơn bạn thật nhiều! Từ lâu lắm rồi mình đã muốn
viết điều gì đó gởi đến chia sẽ cùng bạn: về người
mẹ, về những đứa con, nhưng rồi mình lại thôi, bởi
đề tài này mãi mãi là sự trùng lắp đến nhạt nhẽo
vì người mẹ nào trên đời mà chẳng thương con và
đứa con nào mà chẳng cần mẹ? Mình rất sợ sự sáo
rỗng không cần thiết.
Bạn à, đang là mùa Vu Lan, mình đi chùa nghe những
bài kệ về đức hy sinh của bậc sinh thành và đạo
nghĩa làm con mà xúc động nghĩ tới bạn không thôi!
Chắc lòng bạn đau như xát muối khi dịp Vu Lan này
màu hoa hồng cài áo đỏ tươi mãi mãi trở nên trắng
toát một cách tàn nhẫn. Bông hoa trắng lạnh lùng
sẽ là nỗi ám ảnh không dứt đối với những đứa con
như bạn, vì trong hành trình dài phía trước của
cuộc đời bạn sẽ chẳng còn người mẹ thân yêu nâng
đỡ cho những vấp ngã, sẽ chẳng còn mẹ để che chở
trước những giông tố phong ba. Mất mẹ, chắc là bạn
sẽ trở nên nhạy cảm với cuộc sống hơn nhiều! Nhìn
một đứa trẻ được mẹ chở đến trường liệu bạn có đau
xót nhớ tới ngày xưa của mình không? Nhìn một đàn
gà con líu ríu theo sau gà mái mẹ không biết có
làm bạn nao lòng vì ganh tỵ?
Mình muốn ôm bạn thật chặt, mình muốn nhờ mẹ mình
đến để vỗ về bạn nữa! Nhưng nỗi đau thì quá lớn mà
sự sẽ chia lại hữu hạn. Mình đã hỏi bạn một câu
hỏi ngớ ngẩn sau khi biết tin mẹ bạn mất, rằng bạn
có cần mình giúp đỡ gì không? Dứt câu nói đó, mình
nghe đắng nghét trong cổ họng và tự hỏi liệu mình
sẽ giúp được gì đây? Bao nhiêu tiền bạc hay sự
quan tâm có thể đổi được thậm chí chỉ một phần
trăm người mẹ của bạn vào lúc này? Dĩ nhiên là bạn
đã ưu phiền mà trả lời "Không cần gì đâu!"… Mình
nhận ra rằng tốt nhất là cứ để những vết thương hở
miệng quá lớn như thế này cho thời gian dần dần
chữa trị, bông băng thuốc đỏ không có tác dụng gì
nếu chẳng làm cho nó sưng tấy và tổn thương
thêm...
Trong khi bạn và nhiều người con trên thế gian này
phải chịu nỗi đau mất mẹ, vẫn có những đứa con
khác ngỗ ngược và bất hiếu với mẹ cha. Khi bạn
đang khóc vì mẹ ra đi mãi mãi thì đâu đó không xa
hẳn là có một người mẹ cũng đang khóc vì đứa con
bất hiếu. Chúng đòi cái ăn, cái mặc theo ý thích,
xem cha mẹ là những "kẻ giúp việc" trong cuộc đời
- những người mà chúng có thể ra lệnh, thậm chí xỉ
vả đánh đập… Nếu chúng có thể cảm nhận nỗi đau của
bạn trong một tuần hay một tháng, nếu chúng có thể
đi vào bệnh viện để nhìn những người mẹ người cha
nằm ngồi la liệt dưới sàn nhà mà vẫn quyết cứu
sống con mình "dù có phải đốt cháy cả thế gian",
thì hẳn chúng sẽ tỉnh ngộ mà chấm dứt lối sống
nghịch tử trái với đạo làm người. Tôn giáo có thể
khác nhau về nhiều điều nhưng một tôn giáo không
phải là đạo, không phải là con đường chân thật nếu
không xem Đạo Hiếu là gốc rễ! Đức Phật dạy: “Công
ơn Cha Mẹ sâu dầy vô tận. Dù vai phải cõng Cha,
vai trái cõng Mẹ mà đi hàng trăm nghìn kiếp, người
con vẫn không thể nào đền đáp nổi công ơn ấy!”
Bạn hãy vì cha và vì em gái mà cố gắng mạnh mẽ đi
tiếp hành trình không dễ dàng phía trước. Vu Lan
đối với bạn sẽ là một nỗi ám ảnh thật buồn, còn
đối với mình thì đây không phải là dịp để tỏ bày
cho thiên hạ thấy mình có hiếu thảo không, mà
chính là khoảng thời gian giúp mình soi xét lại
mình đã làm con như thế nào, đã sống trong cuộc
đời này ra sao. Hoàn cảnh của bạn sẽ luôn luôn là
lời nhắc nhở mình rằng cuộc đời này thật hữu hạn
và vô thường, cha mẹ có đó rồi mất đó và chính bản
thân mình cũng vậy.
Nguyện cho hương linh của mẹ bạn sớm được giải
thoát. Xin mẹ cha và xin cuộc đời rộng lượng tha
thứ cho những nông nổi thường tình của kẻ làm con!
Viết cho bạn thương yêu
nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu 2008
Văn Sen
--------------
Mùa Vu Lan giữa
cõi đi về...
Một mùa lễ Vu Lan nữa lại về. Vào ngày này, tục
truyền rằng nếu ai còn mẹ sẽ được cài một bông hoa
màu hồng trên áo, còn nếu không còn mẹ sẽ cài trên
áo một bông hoa trắng....
Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương
không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa
hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và
sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người
khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa.
Lễ Vu Lan bắt nguồn từ sự tích lòng hiếu thảo của
Đại Mục Kiền Liên. Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa,
Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép
thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua
đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế
nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm.
Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sinh
làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã
đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Nhưng cơm
đưa lên miệng biến thành than đỏ, mẹ Mục Liên
không được hưởng cơm vì vẫn còn lòng tham.
Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật
dạy rằng: "Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để
vận động chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày
đó".
Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Liên đã được giải
thoát. Phật cũng dạy rằng chúng sinh ai muốn báo
hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu Lan Bồn
Pháp). Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời.
Và đến nay, dù qua bao đổi thay thăng trầm năm
tháng, hình ảnh cụ già cầm tay cháu bé trên áo cài
hoa trắng vào chùa nguyện cầu giữa khói hương nghi
ngút, giữa tiếng kinh kệ và tiếng chuông ngân vẫn
vẹn nguyên như thuở nào.
Song có lẽ, mùa Vu Lan không chỉ là mùa báo hiếu
cha mẹ. Mùa Vu Lan còn là quãng thời gian đưa con
người trở về quá khứ, suy ngẫm về công ơn trời
biển của các đấng sinh thành.
“Uống nước nhớ nguồn
Làm con phải hiếu
Em ơi hãy nhớ năm xưa
Những ngày còn thơ
Công ai nuôi dưỡng.
Công đức sinh thành
Người hỡi đừng quên
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước
Trong nguồn chảy ra.”
Lời dạy từ ngàn xưa về công ơn sinh thành của cha
mẹ mỗi chúng ta đã thuộc lòng từ khi còn thơ bé,
từ những câu ca dao đi vào giấc ngủ qua lời ru của
bà, của mẹ, từ những bài học đầu tiên khi cắp sách
tới trường. Và khi trưởng thành lớn lên, mỗi lần
trở về với gia đình, ta vẫn cảm thấy mình bé nhỏ
vô cùng trong tình yêu thương của cha mẹ.
Cổ nhân nói: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”
quả thật không sai…
Ai trên đường đời không từng một lần vấp ngã,
không từng một lần nhào vào vòng tay mẹ, nức nở để
được dỗ dành, để được thương yêu. Chỉ thấy xót xa
cho những đưa trẻ mồ côi, đêm lạnh lùng không một
vòng tay ấm chở che. Có những ước mơ thật giản dị
mà chẳng thể trở thành hiện thực, để mùa Vu Lan về
lại thấp thoáng bóng những đóa hoa hồng trắng:
“Khi mùa đông sắp đến cũng là khi lòng nghe giá
rét
Muốn chạy ngay về nơi tổ ấm ước ao mẹ kể chuyện
Ước ao được đánh đàn rồi được cha âu yếm.”
(Giấc mơ mong tìm thấy – Vũ Quốc Việt)
Thế mới biết rằng mẹ là tất cả, mẹ là những gì
tươi đẹp và yên bình nhất. Ai có mẹ xin đừng làm
mẹ khóc, đừng làm mẹ buồn…
“Mẹ là những tiếng hát ấm áp ru con khi đông lạnh
về.
Mẹ là những ánh nắng lấp lánh đưa con đi trên
đường quê”
(Tình mẹ)
Xót xa thay, khi ta lớn lên, có cuộc sống của
riêng mình lại thấy bóng mẹ cô đơn bên hiên nhà.
Mẹ vẫn cười bao dung lắm, mãn nguyện lắm, vì các
con đã lớn khôn. Tình yêu của mẹ chẳng bao giờ vơi
cạn, cho cả đến khi nhắm mắt xuôi tay.
Dòng đời cuốn con mệt nhoài xa vòng tay mẹ, chỉ có
lời ru của mẹ mãi ngọt ngào, an ủi con khi đắng
cay, buồn bã. Xót xa thay, mỗi đứa một phương, đến
khi nào mới lại được về ấp iu trong vòng tay yêu
thương ngày thơ dại:
“Và giờ mỗi đứa một phương
Bao nhiêu giọt yêu thương đã chia hết rồi
Lời ru xa rồi giấc mơ thơ ấu...”
Và điều cuối cùng còn lại trong mỗi cuộc đời mẹ
vẫn là tình yêu thương con. Chao ôi, sao lòng mẹ
lớn lao đến thế! Sao tình nghĩa của mẹ chẳng hề
cạn vơi phôi pha theo tháng năm?
“Dù cho nắng đã phai tàn
Dù cho tóc đã pha màu buồn
Cho dù mắt nhắm tay buông
Dành cho con hết mọi nguồn yêu thương...”
Biết báo đáp sao cho đủ đầy ơn nghĩa sinh thành
của cha, của mẹ? Biết bao mùa Vu Lan nữa được cài
hoa hồng đỏ lên ngực?
Mùa Vu Lan năm nay, ta lại trở về với bà, với mẹ,
với nguồn yêu thương vô tận, để được cài một bông
hoa hồng đỏ lên ngực, để tỏ lòng biết hơn vô hạn
với đấng sinh thành nuôi mình khôn lớn.
Mùa Vu Lan năm nay, xin được cài một bông hoa hồng
trắng, thắp một nén nhang gửi kính yêu tới những
bà mẹ lớn của nhân loại – đó là Quan thế âm, là
Thánh Mẫu Liễu Hạnh – những thiên thần dịu hiền
chở che nhân loại.
Một mùa Vu Lan nữa lại về với nhân gian…
Lạc Minh (Theo tuanvietnam.net)
|
|