| |
Tiếng máy nổ vài cái lục bục, ngắc ngứ, rồi câm
tịt. Tôi hì hục nhấn ga. Lại lục bục rồi câm
luôn chứ không thèm lụp bụp kiểu an ủi nữa. Cả
người tôi rã rời, chân đau nhức.
Đúng là tối như đêm 30, cả không gian đen kịt.
Con đường nhựa dài hun hút, không một bóng người.
Thỉnh thoảng, vài chiếc xe máy phóng vút qua,
vội vã. Tôi dắt xe vào vệ đường, khoanh tay,
chăm chắm dõi ra hai phía, chờ đợi.
Kia rồi! Một đốm sáng nhỏ nhoi đang tiến lại gần,
sáng hơn, rõ dần. Tôi bước ra, vẫy lia lịa, gào
thật to: “Dừng lại! Giúp tôi với”. Song, đốm
sáng ấy lướt qua, rất nhanh, thờ ơ. Một người,
hai người, nhiều người... Không ai dừng lại.
Chân tôi bắt đầu tê. Hai tay rã rượi. Không thể
trách họ. Còn mấy tiếng nữa đến giao thừa. Ai
cũng vội vã về nhà. Tôi biết làm gì với cái xe
chết tiệt này?
Trường tôi cách nhà chỉ hơn 30 cây số. Chủ nhật
nào tôi cũng về. Chỉ tại hôm nay chủ quan, định
về từ trưa nhưng nhỏ Hà và nhỏ Hạnh cùng nhà trọ
cứ nài nỉ tôi ở lại ăn bữa cơm tất niên với
chúng nó. Đợi hai đứa đi chợ về, chui vô bếp nấu
nướng, rồi bày mâm... Đến khi hương tàn, tôi ăn
vội lưng chén cơm rồi phóng xe đi. Nghĩ bụng,
như mọi ngày túc tắc cũng chỉ khoảng giờ này tôi
có mặt ở nhà. Nhưng kiểu này chắc không thể nhờ
ai rồi! Đành dắt bộ thôi. Còn 20 cây số, cùng
lắm là 4 tiếng nữa là đến...
Phía trước chợt sáng lóa. Lại một chiếc xe máy
lao tới. Chắc chắn nó sẽ bình thản phóng ngang
qua tôi. Ôi! Không! Cám ơn Chúa! Ánh đèn tiến
sát bên tôi rồi dừng lại. Tôi ngước lên. Dưới
ánh đèn pha, tôi nhận ra một khuôn mặt đàn ông
rất trẻ trong chiếc mũ bảo hiểm.
Niềm hi vọng vừa lóe lên lập tức bị nỗi sợ hãi
đè bẹp. Mình không gọi. Sao anh ta vẫn dừng lại?
“Chào cô gái! Sắp giao thừa rồi mà sao còn đứng
đây? Xe hư à?”. Giọng nói điềm đạm, ân cần khiến
tôi cảm thấy bình tâm: “Dạ! Tôi... Em... Dạ! Nó
không chịu nổ”. Tôi đáp vội vã, sợ nếu không nói
nhanh, người ấy sẽ rồ máy, phóng vút đi mất, bỏ
tôi lại với màn đêm mù mịt.
Anh dựng xe, bước lại, đạp cần khởi động giúp
tôi. Chỉ nghe những tiếng kích khô khốc rồi
ngưng bặt. Anh lắc đầu, vẻ thất vọng: “Hết xăng
rồi, cô gái ạ!”. Tôi đứng lặng, sống mũi rân rân,
nước mắt chực trào ra. Tức quá! Cái điều quan
trọng như thế mà tôi cũng quên! Nằm lại dọc
đường chỉ vì nguyên nhân lãng xẹt này ư?
Tôi hít một hơi thật sâu, quay sang người đi
đường tốt bụng: “Em cám ơn anh nhiều lắm! Thôi!
Anh về đi cho kịp giao thừa!”. Anh nhướng mắt,
ngạc nhiên: “Thế còn cô? Nhà cô ở đâu? Còn bao
xa nữa?”. Tôi nhìn bóng đêm, thở dài: “Em về xã
X.. Cách đây quãng hai chục cây! Em đành dắt bộ
chứ còn biết làm thế nào nữa? Dù sao cũng cám ơn
anh!”.
Anh lắc đầu, chắc lưỡi: “Chà! Xã X. à? Vậy mà
dám đi một mình! Gan thật đấy!”. Tôi im lặng.
Chẳng biết đó là lời khen hay chê. Nhưng khen
hay chê thì cũng có ích gì trong lúc này?
Lưỡng lự giây lát, anh nói: “Hay là thế này! Nhà
tôi gần đây! Bây giờ chúng ta cùng về. Tôi san
xăng sang xe cô. Sau đó, tôi sẽ đưa cô về nhà,
được không?”. Tôi suýt reo lên: “Hay quá!”.
Nhưng chợt nhớ ra, đêm cuối cùng của năm, anh
phải có mặt ở nhà chứ.
Tôi lắc đầu: “Em cám ơn anh! Nhưng em có thể về
một mình ạ!”. Anh tủm tỉm: “Được rồi! Bây giờ cứ
về nhà tôi đã!”. Anh nói tôi đi xe của anh. Còn
anh sẽ dắt xe tôi. Tất nhiên là tôi từ chối:
“Mình cùng đi bộ cho vui! Chứ... Em sợ anh đánh
tráo xe!”.
Anh gật gù: “Ừ nhỉ! Thế mà mình không nghĩ ra.
Cái “cối” này có thể bán ve chai được đấy! Trong
khi cái Dream Thái của mình chẳng ma nào thèm
mua, nhỉ!”. Tôi bật cười giòn giã. Nỗi buồn và
mệt mỏi tan biến.
Đi bên anh, người bạn đồng hành không quen biết,
nhưng tôi vẫn cảm thấy bình an. Anh hỏi tôi là
ai, vì sao lại “mắc cạn” ở đây, vào cái lúc mà
lẽ ra tôi có thể cùng cả gia đình quây quần bên
nồi bánh chưng, trước ngọn lửa rừng rực ấm áp.
Như một cách trả ơn, tôi thành thật bộc bạch
“hoàn cảnh” của mình. Nào là tôi đang học năm
thứ mấy, trường nào. Mấy đứa bạn cùng nhà trọ
của tôi tội nghiệp ra sao, khi mà tôi được về
quê ăn Tết, còn chúng nó phải ở lại tranh thủ
kiếm tiền trong dịp Tết. Rồi tôi khoe tôi đã mua
những quà gì, cho ai...
Cứ thế, không ai khảo mà tôi cứ xưng, dốc hết
“ruột gan” cho một người xa lạ. Thỉnh thoảng anh
ồ, à hoặc cười khúc khích, kèm theo lời động
viên: “Em kể chuyện hay ghê!”. Tôi được trớn, cứ
thế mà líu lo...
Chúng tôi rẽ vào một con đường đất. Qua vài con
hẻm nhỏ với những bụi dứa dại lùm lùm hai bên,
anh nói: “Đến nhà anh rồi!”. Nghe tiếng xe máy,
mẹ anh chạy ra, hồ hởi: “Nãy giờ mẹ cứ tới lui
ngóng hoài!”. Bà nhìn thấy tôi: “Ô! Cháu là...
là...”. Tôi chào bà, chưa biết nói sao thì anh
cười rất tươi: “Cô ấy là khách của con đấy ạ!”.
Mẹ anh vui vẻ: “Tốt quá! Cháu vào nhà đi!”.
Tôi lúng túng liếc nhanh đồng hồ: 10 giờ 30 phút.
Làm sao tôi có thể ở lại đây, trong một ngôi nhà
xa lạ? Tôi đưa mắt tìm. Nhưng anh đã biến mất.
Tôi đành lên tiếng: “Dạ! Cháu cám ơn bác! Nhưng
cháu phải về nhà trước giao thừa ạ!”. Mẹ anh
ngạc nhiên: “Vậy mà bác đã tưởng...”.
Tôi im lặng, cười ngượng. Tôi biết là bà “tưởng”
gì. Tôi bắt đầu thấy lo ngại. Không biết anh ta
có ý định gì? Rõ ràng anh ta đã hứa... Tôi kêu
to: “Anh... Anh gì ơi!”. Anh bước ra. “Có lẽ...
Anh để lại cho em ít xăng. Hay anh mua dùm ở đâu
cũng được…”.
Anh lắc đầu, giọng lạnh băng: “Thật tiếc là xe
tôi cũng vừa hết xăng. Mà quanh đây chả có chỗ
nào bán xăng”. Người tôi lạnh toát. Vậy là rõ!
Mình đã bị mắc vào một cái bẫy. Ai ngờ cơ chứ!
Mặt mũi cũng không đến nỗi nào, đúng là đàn bà
nhẹ dạ cả tin.
Tôi đứng như chôn chân xuống đất. Mắt rân rấn.
Cổ họng nghèn nghẹn... Anh bước lại gần, cười
toe: “Mới vậy mà giận hả cô bé? Xin lỗi nghen!
Anh châm xăng đầy bình rồi đó! Lại thử đi!”.
Tôi tròn mắt, đi như người mộng du về phía xe.
Bật công tắc, tôi đạp cần số. Tiếng máy vang lên,
giòn giã. Tôi cười ngượng nghịu: “Vậy mà... Làm
em sợ hết hồn! Bao nhiêu? Để em gởi tiền...!”.
Anh xua tay: “Tiền nong gì. Chỉ có điều...”. Nụ
cười trên môi tôi chợt tắt: “Điều gì hả anh?”.
“Chỉ có điều, vô nhà, ăn với anh lát bánh tét.
Mẹ anh mới vớt hồi chiều. Ăn xong, anh sẽ đưa em
về!”.
Nghe nhắc đến bánh tét, bụng tôi chợt réo ùng ục.
Chén cơm ăn vội khi chiều tiêu mất từ khi nào.
Nhưng tôi vẫn ngần ngừ: “Thôi! Em đang vội!”. Mẹ
anh bước lại, nắm tay tôi, kéo vô nhà: “Phải đó!
Vô đây, ăn xong rồi nó đưa cháu về!”.
Mẹ anh vào bếp, mấy phút sau bưng mâm ra. Không
chỉ bánh tét. Nguyên một mâm cơm với đầy đủ gà
luộc, giò, chả... Mẹ anh nói: “Bác vừa cúng ông
bà xong. Nhà bác bao giờ cũng cúng tất niên sớm
để chút xíu nó (bà chỉ anh) còn phải vào trực
trong bệnh viện. Bác sĩ giỏi mà! Năm nào cũng
phải trực đêm giao thừa!”.
Ra vậy! Tôi nhìn anh, ngưỡng mộ và cảm phục. Anh
nháy mắt, ra ý bảo: “Mẹ nào mà chả khen con!”.
Tôi bật cười, bước vô nhà. Bữa cơm thật vui và
đầm ấm. Tôi có cảm giác như đang ở nhà mình.
Có bạn đồng hành vừa đi vừa nói chuyện nên quãng
đường ngắn lại rất nhiều. Anh đưa tôi về tận ngõ.
Còn 30 phút nữa là thời khắc giao thừa. Đây đó
trong xóm vang lên những tiếng nhạc rộn rã chào
đón năm mới. Tôi mời anh vô nhà. Nhưng anh nói
anh phải về cho kịp ca trực: “Để bữa khác nghen!
Hữu duyên thiên lý năng tri ngộ mà em! Anh hi
vọng chúng mình sẽ gặp lại nhau”.
Tôi nhìn theo mãi màu đỏ của chiếc đèn sau xe
khuất dần vào bóng đêm, chợt giật mình. Ôi! Tôi
còn chưa biết cả tên anh. Mà cũng chưa kịp nói
với anh một lời cám ơn. Nhưng trái đất hình tròn.
Nhất định tôi sẽ gặp lại anh, một ngày nào đó.
Tôi lao xe vào cổng, lòng rộn rã niềm vui, miệng
lẩm nhẩm theo tiếng nhạc đang phát trên ti vi:
“Em ơi mùa xuân đến rồi đó!...”.
|
|