| |
Sau 21 năm lập gia đình, cuối cùng tôi đã tìm ra
được phương cách mới để giữ cho tình yêu lúc nào
cũng bừng cháy trong tim. Vài tháng trước đây
tôi bắt đầu chú ý đến một người đàn bà, mà mọi
việc bắt đầu do vợ tôi đề nghị.
Một hôm, vợ tôi nói :"Em biết rõ anh thương
người phụ nữ đó" làm cho tôi ngạc nhiên.
"Nhưng anh thương em mà", tôi kịch liệt phản đối.
"Em vẫn biết thế, nhưng em biết là anh cũng thương
bà ấy nữa."
Người đàn bà mà vợ tôi thúc giục tôi lui tới
chính là MẸ tôi, một
goá
phụ
sống một mình đã 19 năm nay . Vì công việc làm
ăn bề bộn, vì bận bịu với 3 đứa con, tôi chỉ đến
thăm mẹ tôi bất thường và hiếm hoi. Thế là tối
hôm ấy tôi gọi mời mẹ đi ăn cơm chiều và đi xem
kịch với tôi .
"Có chuyện gì thế, con bệnh à ?" Mẹ tôi hỏi .Bà
vốn là người hay lo nếu tôi gọi vào giờ khuya
hoặc đến thăm bất chợt đều là dấu hiệu không tốt
.
"Không có gì cả, con chỉ nghĩ là nếu mẹ con mình
gặp nhau, nói chuyện một chút thì hay biết mấy."
Tôi nhấn mạnh, "Chỉ có 2 mẹ con mình thôi, mẹ ạ"
Mẹ tôi lặng đi một giây, rồi trả lời: "Được con,
Mẹ thích lắm!"
Thế là thứ sáu đó sau khi tan sở, tôi vội vàng
đến đón mẹ tôi, thành thật mà nói, tôi cũng cảm
thấy hồi hộp, bồn chồn . Đã lâu rồi tôi không
đến thăm mẹ. Khi đến nhà bà, tôi cũng có cảm
tưởng mẹ tôi cũng hồi hộp không kém . Mẹ đứng
chờ ở cửa đã mắc sẵn áo khoác . Tóc uốn chải cẩn
thận, và trên người là chiếc áo dài mẹ đã mặc
vào dịp ăn mừng kỷ niệm lễ thành hôn với cha tôi
lần cuối cùng. Một nụ cười rạng rỡ, hiền hậu
trên mặt mẹ .
Khi ngồi vào xe, mẹ sung sướng nói:" Mẹ khoe với
các bà bạn là mẹ được cậu con trai mời đi ăn,
làm các bà ấy ghen với mẹ, các bà ấy nóng lòng
chờ nghe mẹ kể lại ."
Tôi chở mẹ tới một nhà hàng tuy không thật là
sang nhưng rất ấm cúng . Mẹ khoác tay tôi hãnh
diện bước vào nhà hàng như một phu nhân quý phái
.Sau khi ngồi xuống, tôi bắt đầu đọc thực đơn
cho mẹ chọn, vì mắt mẹ đã kém, chỉ đọc được chữ
in to thôi . Đọc nửa chừng, tôi ngước lên nhìn
mẹ, thấy mắt bà đang chăm chú nhìn tôi. Mẹ mơ
màng mỉm cười :
"Trước đây mẹ vẫn đọc thực đơn cho con, ngày con
còn bé xíu, chưa đi học."
"Thế thì đây là dịp mẹ thoải mái cho con hầu mẹ
lại" tôi đáp lời mẹ .
Suốt bữa ăn mẹ con tôi vui vẻ chuyện trò . Câu
chuyện tuy không có gì đặc biệt, nhưng những lời
trao đổi đã cho chúng tôi biết rõ được những
điều mới nhất trong đời sống của nhau . Chúng
tôi nói liên miên đến nỗi làm lỡ cả giờ xem kịch .
Khi đưa mẹ về, mẹ tôi nói:" Mẹ chỉ đi nữa, nếu
lần sau con để mẹ mời lại con". Tôi vui vẻ chấp
nhận ngay .
"Sao anh đi ăn có vui không ?" Vợ tôi hỏi khi
tôi bước chân vào nhà .
"Mọi sự tốt đẹp ngoài sự tưởng tượng của anh"
Tôi trả lời .
Vài hôm sau đó mẹ tôi đột ngột qua đời về bịnh
tim. Sự việc xảy ra quá nhanh khiến tôi không
làm gì được cho mẹ . Ít lâu sau tôi nhận được
một phong bì trong đó có biên lai của nhà hàng
mà mẹ con tôi đã dùng cơm, kèm thêm một lá thư
ngắn của bà ."Mẹ đã trả tiền trước rồi, dù mẹ
biết khá rõ là mẹ sẽ không đến được, nhưng mẹ
vẫn trả cho hai phần ăn, một cho con, và một cho
vợ con . Con biết không, con đã tặng cho mẹ một
buổi tối thật đẹp, không biết nói sao cho vừa!
MẸ RẤT THƯƠNG CON".
Nước mắt rưng rưng, tôi chợt hiểu là câu nói THƯƠNG
nhau quan trọng chừng nào đối với những người
thân yêu chung quanh mình .Trên đời này, không
có gì quan trọng hơn Thượng Đế và gia đình, hãy
cho họ thời gian mà họ xứng đáng được hưởng, vì
có thể họ không chờ được đến ngày mai.
|
|